Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 43

Tên tiểu thương bán hùng hoàng bị bóc mẽ, lập tức đỏ mặt tía tai chửi bới:

"Bà mua rau của bà, ta bán hùng hoàng của ta, nước sông không phạm nước giếng, việc gì bà phải phá chuyện làm ăn của ta?"

"Ta chính là ngứa mắt cái kiểu lừa bịp của ngươi đấy!"

A Nguyên thấy hai người họ bắt đầu cãi vã, liền thầm thở phào một hơi rồi lén lút chạy mất. Trên đường về tiệm rèn, nàng vẫn cứ nghĩ mãi về lời bà lão kia nói - một lồng rắn, vẫn còn hai con rắn cỏ không độc chưa bắt lại được.

Bất kể là có độc hay không, cứ hễ nghĩ đến cái giống rắn trơn tuột nhơn nhớt là A Nguyên đã thấy da đầu tê dại, cả người khó chịu vô cùng. Nàng lắc lắc đầu, thầm nhủ có Hoắc gia ở đây, chắc chắn mình sẽ không gặp phải vận đen như thế đâu.

Về đến tiệm rèn, Hạ Tuấn đã đứng ở ngoài tiệm mong chờ từ bao giờ. A Nguyên mỉm cười, quẩy giỏ vào tiệm rồi đi thẳng vào hậu viện. Hạ Tuấn cũng định đi theo, nhưng bị Hoắc Kình liếc nhìn một cái lạnh thấu xương nên không dám nữa.

A Nguyên bắt đầu băm nhân, nhào bột và cán vỏ sủi cảo. Một chuỗi động tác thuần thục, đến khi hấp xong mẻ sủi cảo đầu tiên thì cũng vừa lúc đến giờ Hoắc Kình đóng cửa tiệm. Vì không có xửng hấp nên nàng dùng tấm vỉ tre tự đan. Mỗi lần hấp không được nhiều, muốn cho hắn ăn no được bảy tám phần thì ít nhất phải hấp hai lượt rưỡi. Nàng định hấp ba lần, còn nàng chỉ ăn một nửa của một lượt mà thôi.

Nàng chia sủi cảo đã chín ra hai chiếc đĩa, sau đó bước ra vén rèm nhìn qua khe nhỏ, thấy bên ngoài chỉ có Hoắc Kình và Hạ Tuấn, nàng liền gọi:

"Có thể ăn sủi cảo rồi ạ."

Hai người một lớn một nhỏ trong tiệm nhìn nhau, Hoắc Kình lên tiếng:

"Đóng cửa."

Hạ Tuấn đang háo hức ăn sủi cảo nên cực kỳ tích cực chạy đi giúp đóng cửa tiệm.

Đóng cửa xong, Hạ Tuấn đi theo hắn vào sân, nhìn thấy mảnh sân nhỏ đã trở nên ngăn nắp và sạch sẽ, cậu bé kinh ngạc há hốc cả mồm. Đây vẫn là cái sân nhỏ rách nát trước kia sao? Bỗng chốc cậu thấy nơi này tràn đầy hơi thở ấm áp của gia đình, chẳng giống cái sân mà Hoắc gia từng ở chút nào. Hồi trước khi hắn mới thuê tiệm này, Hạ Tuấn từng chạy qua đây, lúc đó cái sân này còn bừa bộn rách nát hơn cả lúc chưa cho thuê cơ.

Sau cơn kinh ngạc, Hạ Tuấn chạy đi chào hỏi con ngựa đen lớn. Con Hắc Sát vốn cao ngạo lạnh lùng trước mặt A Nguyên. Nay đối với cậu bé cũng chẳng thèm đoái hoài, chỉ lầm lũi cúi đầu ăn cỏ khô. Đùa giỡn một lát, cậu mới đi rửa tay.

Vì lúc đó Hoắc Kình chỉ đóng hai chiếc ghế cao, nên Hạ Tuấn ngồi vào vị trí của A Nguyên. Nàng cũng không bận tâm, đặt hai đĩa sủi cảo lên bàn rồi lại tiếp tục vào bếp gói và hấp mẻ tiếp theo. A Nguyên làm việc rất lanh lẹ, trong nháy mắt đã gói xong một cái sủi cảo tròn trịa, trắng trẻo trông rất ngon mắt.

Dưới hiên nhà, Hạ Tuấn gắp một cái sủi cảo còn nóng hổi cắn một miếng thật to. Vừa vào miệng, cậu đã trợn tròn mắt, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn người đàn ông đối diện:

"Hoắc gia, sủi cảo Hoắc tỷ tỷ gói ngon quá đi mất!"

Hoắc Kình "ừ" một tiếng, cầm đũa lên gắp một cái bỏ vào miệng. Quả thực là rất vừa miệng. Hạ Tuấn vừa nhồm nhoàm nhai vừa nói không rõ chữ:

"Hoắc gia, sao muội muội người lại đảm đang thế nhỉ?"

Hắn liếc nhìn về phía nhà bếp, sau khi thu hồi tầm mắt liền im lặng hồi lâu không động đũa.

"Hoắc gia, sao người không ăn đi?"

Thấy hắn im lặng, cậu bé liền hỏi.

Hắn lại tiếp tục động đũa. Vẻ mặt vẫn lạnh lùng thản nhiên, nhưng trong lòng đang thầm nghĩ mình chỉ thu lưu nàng ở lại, cho nàng cơm ăn ngày ba bữa mà lại để nàng bận bịu quán xuyến mọi việc trong ngoài thế này, liệu có phải là đang quá chiếm hời của nàng không?

A Nguyên bưng mẻ sủi cảo mới hấp xong ra, hơi nóng nghi ngút tỏa ra hương thơm khiến người ta thèm thuồng. Hạ Tuấn biết lương thực đắt đỏ nên ăn hết một đĩa cũng không đòi thêm nữa.

Ăn của người thì miệng mềm, nhận của người thì tay ngắn. Cậu bé leo xuống ghế, ngoan ngoãn chào cảm ơn rồi đi về nhà.

A Nguyên ăn không nhiều, chỉ ăn nửa đĩa đã thấy no. Vì làm lụng đổ mồ hôi nên nàng đã sớm đun nước nóng, tranh thủ lúc hắn ra giếng gánh nước, nàng bưng nước nóng về phòng.

Nàng cởi bỏ lớp áo ngoài rồi đến lớp áo trong, khi chỉ còn lại chiếc yếm, chẳng hiểu sao nàng cảm thấy sau lưng có một luồng khí lạnh lẽo âm u ập tới khiến nàng rùng mình. Theo bản năng, nàng quay đầu lại nhìn. Vừa quay đầu, nàng lập tức chạm phải một đôi đồng tử dọc đầy rợn người. Nhìn thấy cái lưỡi đỏ hỏn đang thè ra thụt vào, A Nguyên gần như chết ngất.

Toàn thân nàng cứng đờ, ngay cả tiếng hét cũng nghẹn lại nơi cổ họng, không dám động đậy cũng chẳng dám kêu lên. Ngoài sân vang lên tiếng mở cửa, rồi tiếng đổ nước vào lu, nhưng tất cả những âm thanh đó nàng đều không còn nghe thấy gì nữa.

A Nguyên hoàn toàn không biết phải làm sao, chỉ biết nín thở theo bản năng, tay từ từ vươn ra chụp lấy bộ y phục để trên ghế băng. Nàng nhìn chằm chằm vào đôi mắt dọc màu vàng kim ấy, từng chút từng chút một lùi lại, tay đưa ra nắm lấy cánh cửa, chậm rãi mở cửa từ phía sau lưng. Sau khi cửa mở, nàng lùi phắt ra khỏi phòng rồi chạy một mạch ra ngoài.

Rời khỏi căn phòng đáng sợ, nàng hoảng loạn chạy khỏi gian nhà chính.

Hoắc Kình vừa đổ xong hai thùng nước vào lu, đang xách thùng định đi gánh thêm lượt nữa thì thấy A Nguyên với làn da trắng ngần như ngọc chỉ mặc duy nhất một chiếc yếm đang hoảng hốt chạy ra khỏi nhà. Chiếc yếm màu xanh nhỏ bé, có lẽ là đồ được làm từ khi nàng còn nhỏ, nay theo năm tháng lớn lên đã chẳng còn che giấu nổi "sắc xuân" căng tràn như chực trào ra ngoài.

Cảnh tượng xuân sắc yêu kiều ấy đập thẳng vào mắt Hoắc Kình.

Hơi thở hắn khựng lại, yết hầu chuyển động mạnh, toàn bộ nhiệt khí trong người đều bùng lên dữ dội.

Chân Hoắc Kình như mọc rễ tại chỗ, nửa bước cũng không dời nổi. Không chỉ chân mọc rễ mà ngay cả ánh mắt cũng chẳng thể rời đi được. Đôi cánh tay ngọc ngà, đôi g* b*ng đ** trắng ngần cứ thế hiện ra khiến hắn hoa cả mắt.

A Nguyên hoàn toàn chẳng hay biết lúc này mình trông như thế nào. Nhìn thấy Hoắc gia giữa sân, nàng cứ như thấy được vị cứu tinh của đời mình. Nàng lao thẳng từ dưới hiên nhà ra, trực tiếp ôm chặt lấy cánh tay hắn, giọng run rẩy đầy kinh hãi:

"Hoắc... Hoắc gia, trong phòng có... có rắn!"

Thân hình mềm mại vừa dán sát vào người, hơi thở hắn lập tức tắc nghẽn, toàn thân căng cứng như dây đàn, máu trong người đều sôi sục nóng bỏng.

Nhưng khi lời nàng lọt vào tai, hắn mới phát hiện gương mặt nàng đã trắng bệch không còn một giọt máu. Trong đôi mắt hạnh tràn ngập sự sợ hãi tột cùng, làn môi run rẩy, ngay cả trên trán và cánh mũi cũng đã lấm tấm một lớp mồ hôi lạnh.