Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 36

Hoắc Kình thẳng thừng nói:

"Hôm nay mẫu thân và kế phụ của cô tìm đến, ta nghĩ có lẽ cô sẽ thấy buồn, nên ăn chút đồ ngọt có lẽ sẽ khá hơn đấy."

Nghe câu nói của hắn, chẳng hiểu sao tim gan A Nguyên cứ loạn nhịp không thôi, cảm giác như trái tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực đến nơi. Sau khi giải thích xong, Hoắc Kình vác bó cỏ khô cho ngựa đi ra sân.

A Nguyên vẫn đứng ngẩn ngơ trong bếp. Hồi lâu sau, nàng mới cụp mắt, khẽ chạm tay vào lớp giấy dầu bọc kẹo mạch nha. Hoắc gia đối xử với nàng tốt như thế, nàng bỗng chẳng muốn rời khỏi tiệm rèn nữa thì phải làm sao đây?

Một khắc sau, A Nguyên bưng thức ăn ra ngoài. Hai người cùng ngồi bên chiếc bàn nhỏ, trông thật giống một đôi phu thê trẻ. A Nguyên lùa những hạt cơm trong bát, đôi mắt hạnh len lén liếc nhìn người đàn ông đối diện.

Bị nhìn trộm vài lần, Hoắc Kình cũng chẳng thể vờ như không biết, hắn đặt đũa xuống nhìn nàng:

"Có chuyện gì muốn nói sao?"

A Nguyên cắn cắn môi, cúi mặt hỏi:

"Hoắc gia đã từng mua kẹo cho ai chưa?"

Hoắc Kình không hiểu sao nàng lại hỏi thế, đáp:

"Chỉ có cô và Hạ Tuấn."

Thực tế là ngoại trừ hai người này ra, chẳng có đứa trẻ hay tiểu nương tử nào dám lại gần hắn cả. Hạ Tuấn không sợ Hoắc Kình, nên thỉnh thoảng hắn để cậu bé trông tiệm hộ, lúc ra ngoài mua thức ăn, hắn cũng tiện tay mua cho cậu vài viên kẹo mạch nha. Còn việc mua kẹo cho A Nguyên cũng chỉ là ý nghĩ chợt nảy ra lúc đó chứ hắn không có dụng ý gì khác.

Nghe thấy Hoắc gia chưa từng mua kẹo cho nữ tử nào khác, lòng A Nguyên bỗng vui sướng lạ lùng. Khóe môi nàng khẽ cong lên, nàng ngước nhìn hắn:

"Mối quan hệ giữa huynh và cậu bé nhà bên cạnh dường như rất tốt."

Hoắc Kình cầm đũa lên, kể lại chuyện cũ:

"Hồi mới dọn đến, nó trèo tường vào đúng lúc chạm mặt ta, vì hoảng loạn mà ngã từ trên tường xuống, ta đã đỡ được nó."

Hạ Tuấn vốn nghịch ngợm, nên Hạ đại nương hàng xóm cứ dăm ba bữa lại lôi ra đánh một trận. Đứa trẻ này cũng thuộc dạng "gấu", bị đánh xong là lại chạy đi trốn. Lúc tiệm rèn chưa cho thuê thì vẫn bỏ trống, lần nào cậu bé cũng vào sân tiệm rèn để trốn, trèo từ cây đa ngoài ngõ qua tường bao, rồi từ cây táo trong sân leo xuống.

Ngày Hoắc Kình lẻ bóng dọn đến, Hạ Tuấn đang leo trên đầu tường thì chạm phải ánh mắt của hắn. Thằng bé sợ quá mất đà, ngã thẳng từ trên tường xuống. Chính Hoắc Kình đã nhanh tay lẹ mắt đỡ được cậu. Có lẽ chính vì lý do đó mà dù hắn có dữ dằn hay lạnh lùng đến đâu, tiểu Hạ Tuấn cũng không giống những đứa trẻ cùng trang lứa khác - vừa thấy hắn là sợ đến mức thu mình như con chim cút.

Nghe chuyện hắn từng cứu cậu bé hàng xóm, hình ảnh của Hoắc gia trong lòng A Nguyên bỗng chốc lại cao lớn thêm vài phần. Trông hắn lạnh lùng, chẳng mấy quan tâm đến mọi thứ xung quanh, nhưng thực chất lại có một tấm lòng ấm áp, mang lại cho người ta cảm giác an toàn tuyệt đối.

Sau bữa tối, Hoắc Kình nhắc nhở A Nguyên đang thu dọn bát đũa:

"Bọn họ vẫn chưa đi đâu, nếu cô ra ngoài thì nhất định phải cẩn thận."

A Nguyên khẽ vâng một tiếng, đôi mắt hạnh chợt tối sầm lại. Lúc chiều nàng vốn định nghe xem Lưu quả phụ lại định dùng lời lẽ gì để quyến rũ Hoắc gia, nhưng không ngờ lại thấy mẫu thân và kế phụ tìm tới. Ban đầu nghe thấy mẫu thân nói lời lo lắng cho mình, nàng cũng thấy cảm động. Nhưng ngay sau đó nghe thấy bà nói với Lưu quả phụ rằng nàng vì giận dỗi gia đình mà bỏ đi, chút cảm động ấy lập tức biến thành sự kiên định.

Nàng tuyệt đối không thể quay về nhà họ Hà. Ở đó, chẳng ai giúp đỡ nàng cả, họ sẽ chỉ đứng về phía Hà Dự. Nàng muốn sống cho bản thân mình, không muốn phải ngậm đắng nuốt cay chịu đựng tủi nhục, cũng không muốn vì bị khinh rẻ, chế giễu mà phải chui vào chăn khóc thầm nữa.

Sau khi dọn dẹp, A Nguyên đi muối dưa và làm thịt tương. Tranh thủ lúc trời chưa tối hẳn, không tiện tắm gội ở ngoài sân hay trong phòng, nàng bèn gội đầu ngay trong bếp. Gội đầu xong, nàng bưng nước vào phòng để lau người. Khi bận rộn xong xuôi thì trời cũng đã sập tối.

Trong phòng tối om, căn bản không thể làm đồ thêu được. A Nguyên đợi Hoắc Kình tắm xong hồi lâu mới dám bước ra gõ cửa phòng hắn. Hoắc Kình thắp đèn dầu, vừa mở cửa đã thấy tiểu nương tử đối diện đang để xõa mái tóc dài còn hơi ẩm. Mái tóc đen nhánh, mượt mà xõa xuống làm gương mặt nàng trông càng nhỏ nhắn, đôi mắt hạnh trong trẻo mị hoặc, làn da trắng ngần.

Dưới ánh nến vàng vọt, nàng càng thêm phần lung linh quyến rũ, đôi mắt như làn nước đang nhìn hắn giống như có móc câu, hớp hồn người khác. Yết hầu của Hoắc Kình khẽ chuyển động, hắn trầm giọng hỏi:

"Chuyện gì?"

A Nguyên nhìn ngọn đèn dầu trên tay hắn, ngượng ngùng nói:

"Ta còn chút đồ thêu chưa làm xong, muốn mượn Hoắc gia ngọn đèn dầu."

Hắn chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp ấn ngọn đèn vào tay nàng rồi đóng sầm cửa lại. A Nguyên ngẩn ngơ nhìn ngọn đèn trong tay, rồi lại nhìn cánh cửa đóng chặt. Hồi lâu sau, nàng mới trở về phòng, đặt đèn lên chiếc ghế băng dài vừa mang vào. Từ khi hắn đóng bàn ghế mới, hắn cũng không ngồi ghế băng nữa. Ghế băng bám bụi mấy ngày nay được nàng mang vào phòng dùng tạm như cái bàn nhỏ.

Đặt đèn xuống, ánh mắt nàng rơi lên gói kẹo mạch nha trên ghế. Nàng mở lớp giấy dầu, lấy một miếng nhỏ bỏ vào miệng. Vị ngọt lịm không chỉ lan tỏa trong khoang miệng mà còn thấm đẫm vào tận tim gan. Đúng như lời hắn nói, ăn đồ ngọt thực sự sẽ khiến người ta quên đi cay đắng.

Tâm trạng A Nguyên quả thực tốt hơn rất nhiều. Lúc cầm kim hoàn thành nốt chiếc túi thơm, đường kim mũi chỉ của nàng không chỉ nhanh nhẹn mà hoa văn thêu cũng tinh xảo hơn hẳn.

Phải mất một canh giờ sau nàng mới làm xong túi thơm. Ngọn đèn cũng dần lụi đi, dường như sắp hết dầu. A Nguyên đặt túi thơm xuống, mệt mỏi ngáp một cái rồi nghiêng người thổi tắt đèn, nằm xuống chiếc giường tre nhỏ. Trước khi chìm vào giấc ngủ, nàng còn mơ màng nghĩ rằng đợi khi thêu xong túi thơm bán lấy tiền, nàng sẽ thêu cho Hoắc gia một chiếc túi đựng tiền để đáp lại món quà kẹo mạch nha này.

Sáng hôm sau A Nguyên thức dậy hơi muộn, nàng vội vàng nấu bữa sáng. Trong lúc làm việc, nàng vẫn không quên lén nhìn hắn luyện quyền vài lần.