Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 3

Vân nương chuẩn bị đồ ăn, còn đun nước cho A Nguyên tắm rửa và đưa cho nàng một bộ y phục sạch sẽ.

Xong xuôi, bà hỏi thăm lý do nàng lại không quản đường xa đi tìm mình. Liệu có phải ở Tô gia thôn đã xảy ra chuyện gì rồi không.

A Nguyên ấp úng không chịu nói, cuối cùng khi Vân nương dứt khoát bảo sẽ dẫn nàng về lại Tô gia thôn để đòi lại công đạo, thì nàng mới lúng túng kể ra hành vi bất lương của gã kế phụ.

Vân nương vốn tính tình hiền hậu, nhưng nghe xong chuyện này cũng tức giận đến mức mắng nhiếc tên Hà Tú tài kia là quân cầm thú, hạng súc sinh không bằng heo chó. Nghĩ đến những năm qua A Nguyên đã phải chịu khổ ở nhà họ Hà, bà nhất quyết không để nàng quay về nữa. Bà còn dặn dò nàng, nếu có người ngoài hỏi đến thì cứ nói là cháu ngoại, phụ mẫu mất sớm, không còn người thân nên đến nương tựa tiểu di (tức dì út, em gái của mẹ). Vân nương có mấy tỷ muội, có người gả đi xa nhiều năm chưa từng gặp mặt, nên lời nói của bà sẽ không khiến nhà chồng nghi ngờ.

Chỉ là Vân nương tính khí tốt, nhưng nhà chồng bà lại chẳng phải hạng người dễ chung đụng. Trần lão thái thái vốn là người cay nghiệt, chua ngoa. Sau khi Vân nương liên tiếp sinh ba đứa con gái trong mấy năm qua, bà ta lại càng không cho Vân nương lấy một ngày sắc mặt tốt, mở miệng ra là mắng nhiếc thậm tệ.

Sau khi A Nguyên đến, Trần lão thái thái thấy có thêm một miệng ăn không ngồi rồi thì càng mắng chửi dữ dội hơn. Nếu không phải mấy ngày nay A Nguyên ngày ngày giúp làm việc nhà, có lẽ lão thái thái đã bê ghế ngồi trước cửa mà mắng rồi.

A Nguyên cũng chẳng phải hạng người mặt dày tâm đen, nên mấy ngày nay luôn muốn tìm việc làm trên trấn, tốt nhất là việc có bao ăn ở. Thà đi làm nô tỳ cho người ta còn hơn là phải quay về cái hang thú dữ họ Hà kia. Chỉ có điều trên trấn rất ít nơi tuyển người làm nữ. Tửu lầu có tuyển người rửa bát, nhưng vừa thấy A Nguyên da dẻ nõn nà, chẳng giống người làm nổi việc nặng nhọc bẩn thỉu nên nhất quyết không nhận.

Hôm qua Vân nương nghe ngóng được thêu phường trên trấn đang tuyển nữ công, liền nhớ tới mẫu thân A Nguyên rất giỏi nữ công, đoán rằng tay nghề của A Nguyên chắc cũng không tồi, nên định bụng hôm nay sẽ đưa nàng đến Tú phường (tức Thuê phường, xưởng thêu) đăng ký làm thử.

Nghĩ đến chuyện hôm nay phải lên trấn, A Nguyên nhìn cô em chồng của Vân nương đang ngủ bên cạnh, rồi nhẹ nhàng xuống giường. Trời vẫn còn tối mịt, người nhà họ Trần trừ Vân nương phải dậy nấu cơm sáng thì đều chưa ai dậy. Sau khi chải chuốt đơn giản, A Nguyên vào bếp giúp cô mình làm bữa sáng.

Bữa sáng sắp sửa làm xong thì ngoài sân truyền đến tiếng mắng nhiếc cay nghiệt của Trần lão thái thái:

"Đã không sinh được con trai thì thôi đi, đến nấu bữa sáng cũng lề mề chậm chạp, nhà họ Trần này rốt cuộc đã tạo nghiệt gì mà cưới phải hạng đàn bà vô dụng như ngươi chứ. Đã vô dụng thì thôi, còn dắt thêm một cái miệng về ăn bám, sao mà giỏi thế không biết!"

Những lời khó nghe lọt vào tai, sắc mặt Vân nương lộ rõ vẻ lúng túng, bà vội nắm lấy tay cháu gái:

"Con đừng nghe bà ấy nói, cứ yên tâm ở lại đây, đợi tìm được việc rồi tính tiếp."

A Nguyên khẽ "vâng" một tiếng, nhưng trong lòng nàng hiểu rõ nỗi khổ của cô mình, càng thêm mong muốn tìm được một công việc càng sớm càng tốt để vượt qua cơn hoạn nạn này.

A Nguyên bưng bát cháo loãng từ nhà bếp đi ra, liền thấy Trần lão thái thái dáng người gầy nhỏ, tướng mạo có vài phần khắc khổ đang đứng dưới hiên nhà với vẻ mặt âm trầm. Dù lão thái thái sắc mặt không tốt, ánh mắt nhìn nàng như muốn ăn tươi nuốt sống, nhưng phận người đang nương nhờ dưới mái hiên nhà kẻ khác, A Nguyên vẫn phải cắn răng chào một tiếng: "Lão thái thái".

A Nguyên hiểu rằng, nếu không phải nàng giúp làm việc nhà, cộng thêm việc nàng nói mình chỉ ở lại bảy tám ngày, khi tìm được việc trên trấn sẽ đi ngay, thì lão thái thái đã đuổi nàng đi từ lâu rồi. Lão thái thái không thích trong nhà có thêm một miệng ăn, lại càng không thích tướng mạo của A Nguyên. Ánh mắt bà ta dừng lại trên khuôn mặt đang cúi thấp của A Nguyên, lộ ra vài phần chán ghét.

Một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo hồng hào, cằm nhọn, đôi mắt lại càng long lanh như biết câu hồn người khác. Dung mạo này ở khắp mười dặm tám thôn đúng là hạng nhất, nhưng đẹp thì đẹp thật, chỉ có điều nhìn quá "yêu mị".

A Nguyên cúi đầu đi lướt qua, lão thái thái quay đầu nhìn lại bóng lưng của nàng. A Nguyên eo nhỏ, mà những chỗ cần nảy nở lại vô cùng tròn trịa đầy đặn, dù mặc y phục rộng rãi nhưng vẫn không che giấu được thân hình phổng phao quyến rũ ấy. Trong lòng lão thái thái tuy khinh miệt, nhưng khi nhìn vào vòng hông tròn trịa kia, bà ta bỗng nảy ra ý định khác.

Cái hông này nhìn qua là biết hạng dễ sinh đẻ! Nghĩ đến nhà mình toàn là cháu gái, mà lão Tứ vẫn chưa thành gia lập thất, hay là... Lão thái thái nảy ra ý đồ mới, càng nghĩ càng thấy phấn khởi. Bà ta nhìn về phía nhà bếp, thấy nàng dâu cả vẫn đang bận rộn bên trong liền vỗ tay một cái quyết định, rảo bước đi vào.

A Nguyên bưng cháo vào gian chính, tiểu thúc (tức chú út) nhà họ Trần vừa ra khỏi phòng thấy A Nguyên thì mắt sáng rực lên, vội vàng tiến lại nịnh bọt:

"Đến đây đến đây, để tôi bưng cho, sao có thể để khách khứa làm việc này được."

Gã tiểu thúc muốn giành lấy, A Nguyên cũng không đẩy đưa với gã, trực tiếp đưa vò cháo trắng loãng chẳng có mấy hạt gạo cho gã, tránh để người khác nhìn thấy lại đàm tiếu không hay.

"Trong bếp còn bánh bao ngô chưa bưng ra, tôi đi lấy."

Nói rồi nàng liền quay người đi nhanh về phía nhà bếp, còn ánh mắt gã tiểu thúc nhà này thì trắng trợn nhìn chằm chằm vào bóng lưng nàng.

Khi A Nguyên còn cách nhà bếp vài bước chân, nàng nghe thấy tiếng nói mỉa mai của lão thái thái truyền ra:

"Đứa cháu gái kia của ngươi nhìn xinh đẹp, thân hình lại đẹp, đường xá xa xôi đến nương nhờ ngươi, chẳng lẽ dọc đường không có nam nhân nào giúp đỡ sao? Nếu không có thì làm sao mà bình an vô sự tới được thôn Trần Gia này?"

Nửa năm trước chiến tranh mới kết thúc, bại quân lưu lạc khắp nơi không nơi cư trú đã trở thành lưu khấu.

* Chú giải: Lưu khấu tức là giặc cướp lưu động. Lưu trong lưu vong, lưu động, nghĩa là trôi dạt, lưu lạc, không có nơi ở cố định. Khấu tức là giặc cướp, quân xâm lược.

Phương Bắc khói lửa liên miên, phương Nam cũng chẳng được yên bình, lòng người ly tán, thế đạo đảo điên. Cách đây không lâu, trên trấn có một gia đình năm người bị sát hại, mọi người đều nói là do bọn lưu khấu làm, đến nay vẫn chưa bắt được hung thủ. Một tiểu nương tử trẻ tuổi xinh đẹp lặn lội đường xa đi tìm người thân, nếu không có ai bảo vệ thì lão thái thái chẳng tin.

Vân nương vốn dĩ là người hiền hậu, nhẫn nhịn, nhưng trước những lời lẽ nhục mạ cháu gái mình, sắc mặt bà cũng không kìm được mà sa sầm hẳn xuống. Bà đanh giọng phản bác:

“Nương, A Nguyên vẫn còn là cô nương đại hoa”

* Chú giải: Đại hoa ám chỉ gái còn trinh đã đến tuổi lấy chồng

Lão thái thái khinh khỉnh hứ một tiếng, chẳng thèm để vào tai:

"Đại hoa cái nỗi gì! Ngươi bị mù hay bị điếc mà không nghe dân làng đang bàn tán xôn xao kia kìa? Người ta bảo đứa cháu kia của ngươi đã bị quân trộm cướp vấy bẩn từ lâu rồi, giờ có cho không cũng chẳng nhà tử tế nào thèm rước. Thôi thì bà già này tích đức làm phúc, chẳng phải lão Tứ nhà ta vẫn đang phòng đơn gối chiếc đó sao? Cứ để nó về làm thiếp cho lão Tứ, nhà này rộng lượng không chấp nhất cái ngữ không còn trong trắng như nó nữa!"