Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 25

Nghĩ đến việc ngày hôm qua Hoắc gia một mình có thể ăn rất nhiều màn thầu, sức ăn chắc chắn là cực kỳ lớn. Nhìn cái niêu đất bình thường vẫn nấu đủ cơm cho cả nhà họ Hà, nàng ngẫm nghĩ một chút rồi quyết định nấu đầy một niêu.

Lúc chuẩn bị thái thịt, nàng mới phát hiện ra trong nhà không có thớt cũng chẳng có dao thái thức ăn...

Trước thì là "khéo phụ khó nấu cơm không gạo", giờ lại đến ngay cả đồ thái thịt cũng không có. Nhìn gian bếp bụi bặm, lạnh lẽo, A Nguyên mới thấu hóa ra trước đây Hoắc gia chưa từng bước chân vào bếp.

* Chú giải: Khéo phụ khó nấu cơm không gạo ý chỉ phụ nữ dùng có khéo léo đến mấy cũng không thể nấu cơm khi không có gạo.

Cổ họng hơi ngứa, nàng khẽ ho hai tiếng rồi nhấp một ngụm nước ấm đã đun sôi để nguội. Uống nước xong, nghe thấy bên ngoài lại truyền đến tiếng vật nặng rơi xuống đất, A Nguyên mới từ trong bếp thò đầu ra ngoài. Đúng lúc Hoắc Kình đã khiêng đống gỗ cuối cùng ra xong, vô tình chạm phải ánh mắt của đôi mắt to tròn ấy.

Hắn khẽ nhướng mày, dù không nói gì nhưng cũng mang ý hỏi: "Làm gì thế?"

A Nguyên hiểu ý, bước ra ngoài:

"Hoắc gia, huynh có dao không, loại dùng để thái rau ấy?"

Nói đoạn nàng còn làm động tác thái rau minh họa. Động tác có chút ngây ngô.

Hoắc Kình mở tiệm rèn, sao có thể không có dao? Ngày thường rảnh rỗi không có việc gì làm, hắn thường rèn thêm một ít nông cụ và đồ dùng bằng sắt để sẵn đó. Nghe nàng muốn dao, Hoắc Kình liền vào tiệm tìm một con dao thái mà tự bản thân hắn thấy khá ưng ý mang ra cho nàng.

Có được dao, A Nguyên cũng dùng nước nóng tráng qua. Trong tình cảnh không có thớt, nàng chỉ còn cách lau dọn bệ bếp thật sạch rồi đặt thịt lên đó mà thái.

A Nguyên chia chỗ thịt làm ba phần. Hai cân thịt thực sự là quá nhiều. Nhìn bữa tối hôm qua của Hoắc gia nhiều nhất cũng chỉ khoảng bốn mươi văn tiền, không thể để một bữa cơm bây giờ lại tiêu tốn của hắn tận năm mươi văn được. Nếu không, hắn nhất định sẽ thấy nàng là hạng người vô dụng, chẳng biết vun vén.

Khi lửa trong lò cháy đượm, A Nguyên bỏ những miếng thịt lợn thái to bản vào nồi, áp chảo cho tứa ra ít mỡ rồi múc riêng phần mỡ ấy ra, để lát nữa dùng xào rau. Rau xanh mà xào bằng mỡ lợn là thơm nhất.

Trong bếp truyền ra tiếng mỡ kêu xèo xèo, kèm theo đó là một mùi thịt thơm nức mũi. Hoắc Kình đang bổ củi bỗng khựng lại, trời còn chưa tối mà bụng đã thấy đói rồi. Hắn liếc nhìn về phía nhà bếp, đôi lông mày khẽ nhướng lên. Cơm này bao giờ mới làm xong đây?

Mà người dân trong ngõ Hòe Thụ đột nhiên phát hiện ra ống khói nhà thợ rèn đang bốc khói. Lần trước bốc khói tuy là buổi trưa, nhưng đó là Hạ Tuấn giúp sắc thuốc, còn lần này không chỉ có khói mà còn có mùi thịt thơm bay ra. Vì thịt đắt đỏ nên ngay cả người dân trên trấn một tháng cũng chỉ dám ăn vài lần. Mọi người ngửi thấy mùi thịt thơm đều cố sức hít hà. Ai nấy đều thắc mắc vị muội muội của thợ rèn này rốt cuộc đến từ lúc nào? Sao chẳng thấy một ai phát hiện ra?

Trong bếp, thịt sau khi áp chảo tứa mỡ ra lại càng thơm hơn. A Nguyên dùng nước pha chút bột mì, đợi lúc thịt xào gần chín thì đổ vào, làm như vậy thịt sẽ mềm hơn. Cuối cùng là món rau xanh.

Sau khi làm xong hết thảy, cơm vẫn cần chờ thêm một lát nữa. Ngọn lửa dưới một bên bếp đã tắt nhưng than vẫn còn đỏ rực, nàng bèn rửa qua cái nồi rồi đổ vào hơn nửa nồi nước lạnh. A Nguyên định bụng đun chút nước nóng, tối nay tắm rửa là có nước ấm để dùng. Nửa tháng qua mới được tắm nước nóng một lần, A Nguyên bỗng thấy vô cùng thỏa mãn.

Cơm chín, nàng dùng hai cái que xỏ qua quai niêu đất rồi nhấc sang một bên. Lại đổ thêm một nồi nước vào cái niêu đất còn dính bã thuốc, đặt lên bếp. Bệnh của nàng chưa khỏi, mà bã thuốc vẫn còn có thể sắc tiếp nên không thể lãng phí được. Nàng phải sớm dưỡng khỏi bệnh thì mới có thể làm việc nhiều hơn để báo đáp Hoắc gia.

Chẳng biết là do cuộc sống bắt đầu có chút hy vọng, hay vì sắp được tắm nước nóng mà khóe miệng A Nguyên luôn khẽ cong lên. Nàng bưng thức ăn bước ra khỏi bếp, gương mặt mang theo một tia cười nhẹ, khẽ gọi về phía Hoắc Kình đang ở giữa sân:

"Hoắc gia, có thể ăn cơm rồi ạ."

Hoắc Kình nghe tiếng nhìn sang, chỉ thấy nữ tử ban chiều còn mang vẻ bệnh tật, giờ đây khí sắc đã tốt hơn rất nhiều.

Lúc Hoắc Kình bước tới chuẩn bị ăn cơm thì phát hiện ra một vấn đề. Hắn là kẻ độc thân, sống ngày nào hay ngày nấy, bình thường ăn cơm cũng chỉ ngồi đại trên bậc thềm hành lang, nên trong nhà đến một cái bàn cũng không có. Hoắc Kình bỗng nhận ra cái nhà mình thực sự là quá sức đơn sơ, tuềnh toàng.

A Nguyên dường như cũng nhận ra vấn đề này. Nàng bưng đĩa thịt, mở to đôi mắt hạnh ngơ ngác nhìn hắn. Kế đó, chiếc ghế băng dài nàng ngủ đêm qua lại phát huy tác dụng. Hoắc Kình xách một chiếc ghế tre từ trong tiệm ra, kèm theo một chiếc ghế đẩu nhỏ.

A Nguyên vốn định ở luôn trong bếp ăn cơm kèm với rau xanh, thấy hắn dường như cũng chuẩn bị chỗ ngồi cho mình, bèn lặng lẽ bưng bát đũa của mình ra theo. Dưới hiên nhà, một chiếc ghế băng dài đặt ngang, mỗi người ngồi một bên, bên trên ghế đặt hai đĩa thức ăn.

A Nguyên xới cho Hoắc Kình một bát đầy ắp cơm trắng hạt nào hạt nấy căng tròn, còn mình thì chỉ xới nửa bát nhỏ. Không phải sức ăn của nàng nhỏ, mà là nàng biết gạo ngon đắt đỏ nên không dám ăn nhiều.

Hoắc Kình bưng bát cơm, liếc nhìn bát của nàng một cái nhưng không nói gì. Đợi hắn bắt đầu ăn, A Nguyên mới bắt đầu dè dặt ăn theo. Cơm trắng thơm dẻo, ngon thì ngon thật nhưng mà đắt. Ngay cả nhà họ Hà cũng chẳng được ăn cơm trắng mỗi ngày, nếu không phải gạo thô thì cũng là cơm trắng độn thêm khoai lang. A Nguyên ở nhà họ Hà cũng chẳng dám ăn nhiều. Bởi vì nếu nàng xới nhiều cơm hơn một chút, Hà lão thái thái sẽ dùng đôi mắt sắc lẹm lườm nàng cháy mặt, như thể muốn nuốt sống nàng đến nơi.

Hoắc Kình nhanh chóng ăn xong một bát. Cơm thơm mềm, thịt cũng ngon, ngay cả món rau xanh này xào cũng ngon hơn cả ở tiệm ăn. Vốn chẳng có sở thích gì đặc biệt, chỉ thích mỗi khoản ăn uống, Hoắc Kình bỗng nhận ra việc thu lưu nàng cũng không phải là hoàn toàn không có lợi. Hương vị này ít nhất cũng ngang ngửa với cái quán ăn nhỏ ở đầu ngõ.

A Nguyên chỉ ăn rau xanh chứ không gắp thịt, Hoắc Kình cũng chú ý thấy. Hắn tuy không giỏi ăn nói, cũng chẳng quản nàng ăn bao nhiêu, nhưng vì bữa cơm này tâm trạng sảng khoái nên hắn đã lên tiếng:

"Ta không thiếu của cô miếng ăn đó đâu."

Câu này của Hoắc Kình ý nói nhà hắn không nghèo đến mức thiếu một miếng ăn cho A Nguyên. Nàng cứ ăn tự nhiên, không cần phải nhịn.

A Nguyên mím môi, biết sự cẩn trọng của mình đã bị hắn nhìn thấu. Để bản thân trông không quá tội nghiệp, nàng đánh bạo xới thêm nửa bát cơm nữa, rồi gắp thêm một miếng thịt nạc.