Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 20

Dù sao thì trong mắt hắn, nữ tử kia lá gan cực kỳ nhỏ, nàng sao dám quay ra nhìn trộm? Thế nên Hoắc Kình có nằm mơ cũng chẳng thể ngờ được một A Nguyên nhát gan như cáy lại dám lén nhìn mình tắm.

Dội rửa xong xuôi, Hoắc Kình trực tiếp cầm lấy tấm vải bố rộng lau qua loa mái tóc, cuối cùng tùy tiện lau sạch những vệt nước trên người. Lau xong, hắn xoay người chuẩn bị vào phòng, trước khi vào vẫn không quên liếc nhìn về phía cửa sổ căn phòng của A Nguyên. Chỉ một thoáng hắn đã thu hồi tầm mắt, đi thẳng về phòng mình.

A Nguyên trốn sau cửa sổ, mặt đỏ bừng bừng, tay ôm chặt lấy lồng ngực đang đập liên hồi. Suýt chút nữa là bị phát hiện rồi! Nếu bị hắn bắt quả tang nàng không biết liêm sỉ mà nhìn trộm hắn tắm, nói không chừng sẽ bị đuổi ra ngoài ngay lập tức. A Nguyên thầm phỉ nhổ bản thân không biết xấu hổ, đồng thời âm thầm hạ quyết tâm từ nay về sau tuyệt đối không được làm chuyện thiếu đứng đắn như vậy nữa.

Phải mất một lúc lâu, nhịp tim của nàng mới bình ổn trở lại. Bên ngoài trời đã tối đen hoàn toàn, trên cao không một mảnh trăng, trong phòng lại càng tối đến mức xòe bàn tay không thấy ngón. A Nguyên ghi nhớ kỹ vị trí để gỗ, chậu nước và ghế băng trong phòng, sau đó mới nhẹ tay nhẹ chân cởi bỏ y phục, dùng nước lạnh lau sơ qua cơ thể.

Lau xong, nàng mặc lại quần áo rồi nằm lên chiếc ghế băng dài. Ghế không đủ dài, nàng chỉ có thể hơi co người lại. Tuy ngủ có chút không thoải mái, nhưng đêm nay lại là đêm nàng ngủ yên giấc nhất trong suốt hơn nửa tháng qua. Còn về mẫu thân và gã kế phụ đã tìm tới trấn Thanh Thủy kia, cũng bị nàng tạm thời quẳng ra sau đầu.

Đôi phu thê đang trọ tại quán ăn nhỏ kia chính là mẫu thân ruột và kế phụ của A Nguyên.

Hà tú tài đi vệ sinh, còn Lý thị thì ở trong phòng trải giường chiếu. Nghĩ đến con gái, vành mắt bà lại đỏ hoe. Bà không tài nào hiểu nổi một A Nguyên vốn ngoan ngoãn nghe lời như thế, tại sao lại dám trộm bạc, lúc bị phát hiện còn làm bị thương cả kế phụ - người luôn đối xử với nó như con đẻ.

Lý thị tuy không muốn tin, nhưng sự thật rành rành ngay trước mắt. Bà lờ mờ đoán được con gái đã đi tìm cô cô nó, chỉ là lúc trước bà không dám đi tìm.

Lão thái thái nhà họ Hà sau khi biết A Nguyên trộm mất số bạc dành dụm cho con trai bà ta lên kinh ứng thí, lại còn làm bị thương đứa con trai tú tài bảo bối, bà ta đã chỉ thẳng mặt Lý thị mà mắng chửi không tiếc lời vì "khéo dạy con gái". Bà ta còn tuyên bố sau khi tìm được người về sẽ đánh gãy chân nó, rồi rêu rao cho cả làng biết nó là đồ ăn cắp!

Nếu không nhờ tướng công bà ngăn cản lão thái thái, nói rằng chuyện này truyền ra ngoài không vẻ vang gì, sợ sẽ ảnh hưởng đến con đường khoa cử sau này, lão thái thái mới thôi ý định đem chuyện này đi rêu rao khắp mười dặm tám thôn. Nhưng bà ta vẫn tức giận mà nguyền rủa A Nguyên suốt cả đêm.

Trải qua nửa tháng, nghĩ bụng lão thái thái chắc cũng đã hạ hỏa đôi chút, Lý thị mới thử dò hỏi ý kiến tướng công về việc đi tìm A Nguyên.

Hà Dự thì chẳng mảy may lo lắng việc A Nguyên sẽ vạch trần sự thật, trong lòng gã vẫn luôn tơ tưởng đến đứa con riêng xinh đẹp kia, nên quay lại an ủi Lý thị. Gã nói người hỏng thì có thể dạy bảo lại, chứ người mất là mất luôn, thời buổi bây giờ loạn lạc, vẫn nên tìm người về cho yên ổn.

Lý thị cảm động vô cùng, trong lòng thầm cảm thán mình tuy tái giá, nhưng quả thực lần sau tốt hơn lần trước. Lần tái giá này lại gặp được một tướng công hiểu lễ nghĩa, rộng lượng và đại nghĩa như vậy.

Nửa đêm, trời lại đổ một trận mưa. Cơn mưa đến nhanh và dữ dội, nhưng tạnh cũng rất mau. Sau khi mưa tạnh, thời tiết vốn đã se lạnh lại càng trở nên buốt giá hơn. A Nguyên nằm co quắp trên ghế băng, không có gì che thân, lạnh đến mức chỉ biết cuộn tròn người lại để sưởi ấm.

Trong cơn run rẩy vì lạnh, A Nguyên mơ thấy một giấc mơ. Nàng mơ thấy năm phụ thân nàng qua đời. Ruộng vườn trong nhà đều bị các thúc bá trong họ cướp mất, bọn họ còn muốn chiếm luôn cả căn nhà mẹ con nàng đang ở. Mẫu thân nàng khóc đến tê dại, cuối cùng cũng chẳng khóc nổi nữa. Sau đó, bà dắt tay nàng lên trấn Thanh Thủy.

Bà bảo nàng đứng chờ ngoài một cửa hiệu, nói là đi mua ít đồ rồi sẽ quay lại ngay. A Nguyên lờ mờ nhận ra mẫu thân không muốn nuôi mình nữa, nhưng nàng không dám nói ra. Đợi suốt hai canh giờ mà bà vẫn không quay lại tìm nàng. Nàng vừa khóc vừa từ trấn đi bộ suốt quãng đường dài để về nhà. Khi thấy nàng ở nhà, mẫu thân nàng cũng vô cùng kinh ngạc. Có lẽ bà không ngờ một đứa trẻ mới bảy tuổi lại có thể tự mình tìm được đường về.

Mẫu thân nàng cũng đỏ hoe mắt, hai mẹ con ôm nhau khóc hồi lâu. A Nguyên sợ mẫu thân lại bỏ rơi mình lần nữa, nên từ khi trở về cho đến tận bây giờ, nàng chưa bao giờ dám nổi nóng hay nhõng nhẽo.

Lại mơ thấy chuyện cũ, A Nguyên đang cuộn tròn bỗng thấy lạnh lẽo vô cùng, trong lòng cũng thấy thật khó chịu, cảm giác này giống hệt như lúc bị bỏ lại trước cửa hiệu năm nào. Đơn độc một mình, cảm giác cô độc và sợ hãi lại trào dâng trong lòng. Trong cơn ngủ mê, nàng khóc thút thít, miệng nghẹn ngào lẩm bẩm:

"A nương, đừng bỏ rơi con..."

Nửa đêm, ngoại trừ vài tiếng chó sủa xa xa và tiếng nước nhỏ giọt từ hiên nhà, tiếng khóc nức nở nhỏ như tiếng mèo kêu của A Nguyên lại trở nên rõ mồn một.

Hoắc Kình vốn thính ngủ. Ở quân ngũ nhiều năm, hắn luôn phải giữ cảnh giác cao độ, dù giờ đã giải ngũ nhưng thói quen này vẫn không đổi. Vì vậy, khi tiếng khóc thút thít truyền vào phòng, hắn liền tỉnh giấc. Cánh tay gối dưới đầu, hắn mở trừng mắt nhìn đăm đăm vào trần nhà tối om.

Hoắc Kình cứ ngỡ nàng chỉ khóc một lát rồi thôi, ai ngờ tiếng khóc ấy cứ kéo dài ròng rã suốt gần nửa canh giờ! Nàng còn nói mớ gọi nương, nói những lời mê sảng không dứt. Hoắc Kình vốn có tính cáu bẳn sau khi ngủ, hắn cố ý nện mạnh một cú xuống giường tạo ra tiếng "đùng" thật lớn giữa đêm khuya thanh vắng.

Tiếng động này đoán chừng sân nhà bên cạnh cũng nghe thấy loáng thoáng, nhưng người ở phòng đối diện vẫn cứ thút thít, sụt sùi không dứt. Người ở căn phòng đó bình thường vốn luôn lo sợ hãi hùng, nếu có tiếng động chắc chắn sẽ tỉnh dậy. Hoắc Kình nhận thấy có điều không ổn. Hắn ngồi dậy, xuống giường thắp đèn dầu rồi cầm đèn bước ra khỏi phòng.

Đi đến trước cửa căn phòng đối diện, Hoắc Kình giơ tay gõ cửa. Gõ vài tiếng mà người bên trong không hề đáp lại. Nếu không phải ngủ quá say, thì chắc chắn là đã hôn mê rồi. Hoắc Kình nhất thời mủi lòng cưu mang một người, chẳng ngờ lại rước về một cái rắc rối lớn.