Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 168

Vì đoán được Hà lão thái sẽ tới gây sự nên Hoắc Kình cũng không cho A Nguyên đến tiệm thêu, sáng sớm đã tự mình đi nhắc nhở Hứa nương tử và mọi người.

Quả nhiên, sau khi Hoắc Kình rời đi, Hà lão thái thật sự tới.

Bà ta không chỉ muốn trút giận thay tôn nữ của mình, mà còn muốn dạy dỗ con sói mắt trắng vong ân phụ nghĩa kia.

Dù nói là đã trả lại bạc rồi, nhưng ai biết số bạc đó nàng đã dùng làm gì, lại kiếm được bao nhiêu bạc?

Con sói mắt trắng ấy chỉ trả lại vốn, còn chưa trả lãi đâu.

Biết đâu cửa tiệm kia thật sự được mở bằng số bạc ăn trộm ấy kiếm ra.

Dù sao cũng chẳng có nam nhân nào lại bỏ tiền nhàn rỗi ra mở cửa tiệm cho một nữ nhân, để nàng ta ngày ngày lộ mặt bên ngoài làm ăn.

Lần này bà ta nhất định phải đòi lại tiền lãi, không có mười lượng tám lượng thì tuyệt đối không chịu bỏ qua!

Hứa nương tử đã sớm chuẩn bị tinh thần.

Đối phó với loại bà già mặt dày không biết xấu hổ như thế, nàng quyết không nhượng bộ.

Hứa nương tử cũng không biết ai là Hà lão thái.

Nhưng khách tới cửa tiệm này ngày thường đa phần là các cô nương trẻ tuổi, gần như chưa từng có bà lão nào tới.

Hôm qua Hà Doanh Doanh đến, trên người đeo vàng mang bạc, chỉ sợ người khác không biết phụ thân mình là cử nhân.

Hứa nương tử tin rằng vật họp theo loài, nên nghĩ rằng chỉ cần có bà lão nào bước vào tiệm, lại ăn mặc phô trương tục khí, thì chắc chắn chính là người đó.

Hà lão thái giả vờ giả vịt bước vào tiệm, nhìn một vòng các món đồ thêu.

Còn chưa kịp mở miệng chê bai thì Hứa nương tử, người đã lạnh lùng quan sát bà ta từ lâu, đã cất giọng lạnh tanh:

“Hà lão thái, muốn mua gì thì mua, đừng có đứng trong tiệm ta mà giở trò gây sự.”

Hà lão thái quay đầu lại, trợn tròn mắt nhìn vị nương tử xa lạ đứng sau quầy.

“Sao ngươi biết ta?”

Dường như nghĩ ra điều gì đó, bà ta lập tức nhìn về phía cửa sau tiệm.

“Con tiện nha đầu đó có phải đang ở đây không?”

Quả thật là bà già của Hà gia.

Sau khi thân thiết với A Nguyên, từ những lời kể rời rạc của nàng, Hứa nương tử cũng mơ hồ biết được trước kia nàng sống ở Hà gia khổ sở thế nào.

Lại thêm bộ dạng của Hà Doanh Doanh hôm qua, Hứa nương tử đương nhiên chẳng có chút thiện cảm nào với đám người Hà gia này.

Nàng khoanh tay trước ngực, cười nhạt:

“Có giỏi thì xông vào đi. Xông vào rồi ta lập tức lên nha môn tố cáo bà tự tiện xâm nhập nhà dân.”

Ánh mắt Hà lão thái như tẩm độc nhìn Hứa nương tử.

Nhưng Hứa nương tử chẳng hề sợ.

“Chuyện nhi tử bà là cử nhân không cần phải nhắc đi nhắc lại nữa đâu. Nếu bà nghĩ Hoắc nương tử dùng bạc nhà bà mở tiệm thì không cần đâu. Trước kia Hoắc thợ rèn từng được huyện lệnh thưởng một trăm lượng bạc, không tin thì cứ tới nha môn hỏi.”

Hà lão thái khạc một tiếng:

“Ngươi tưởng lão bà tử ta sẽ tin sao? Gọi con tiện nha đầu đó ra gặp ta!”

Bà ta hướng về phía cửa sau mà gào lên:

“Con tiện nha đầu, còn không mau ra đây gặp ta!”

Vân Nương vừa nghe thấy tiếng chửi đã đoán ngay là Hà lão thái tới gây chuyện.

Bà chẳng buồn nghĩ ngợi, chộp lấy cây chổi rồi bước ra ngoài.

Hà lão thái không thấy A Nguyên đâu, ngược lại lại thấy một người phụ nhân mắt đỏ hoe cầm chổi vén rèm bước ra.

Ánh mắt hung dữ trừng trừng nhìn bà ta rồi tiến tới.

Trong lòng Hà lão thái sinh ra sợ hãi, bất giác lùi lại hai bước.

“Ngươi... ngươi muốn làm gì?”

Giọng bà ta run rẩy.

Vân Nương chẳng nói chẳng rằng, giơ chổi lên quất thẳng vào người Hà lão thái.

Vừa đánh vừa mắng:

“Đám người Hà gia các ngươi, ta gặp một lần đánh một lần!”

Hà lão thái bị đánh đến kêu oai oái.

Bà ta bị đánh đến mức liên tục lùi về phía sau, cuối cùng bị đánh bật ra khỏi cửa tiệm.

Thấy tình thế không ổn, lại thấy bên ngoài đã có không ít người hiếu kỳ tụ tập xem náo nhiệt, bà ta liền ngồi phịch xuống đất, lớn tiếng gào khóc:

“Cứu mạng với! Cửa tiệm này ỷ lớn bắt nạt khách, đánh khách rồi!”

Vân Nương dùng sức chống mạnh cán chổi xuống bậc cửa tiệm, lạnh lùng nhìn Hà lão thái đang ngồi dưới đất.

Sau đó bà hướng về phía đám đông lớn tiếng nói:

“Mọi người mau tới xem đi! Mẫu thân của cử nhân lại tới cửa tiệm người khác ăn vạ gây sự đây này!”

Vừa nhắc tới nhi tử mình, sắc mặt Hà lão thái lập tức thay đổi.

Bà ta lớn tiếng:

“Các ngươi vu oan cho người khác. Rõ ràng là các ngươi bắt nạt người. Ta chỉ vào tiệm xem một chút thôi, vậy mà ngươi đã cầm chổi đánh người. Ta sẽ đi kiện các ngươi.”

Hứa nương tử cuối cùng cũng hoàn hồn sau khi chứng kiến Vân Nương cầm chổi đánh người.

Nàng bước tới, đứng cạnh Vân Nương cùng nhau mắng:

“Bà đừng có không biết xấu hổ. Có giỏi thì đi kiện đi! Ta còn đang muốn tới gặp huyện lệnh kể rõ xem bà và cô cháu gái của bà đã dựa hơi thằng con cử nhân kia để ức h**p người khác như thế nào đây!”

Hà lão thái sững người.

Ngay sau đó bà ta mới hiểu phụ nhân này đang uy h**p mình, lập tức tức đến đỏ bừng mặt.

“Khốn khiếp, ngươi nói bậy!”

Có người tò mò hỏi nhi tử bà ta là vị cử nhân nào.

Hứa nương tử liền đáp:

“Ở huyện Võ An có mấy vị cử nhân đâu? Chẳng phải chính là Hà cử nhân của thôn Hà Gia vừa mới đỗ năm nay sao? Chẳng biết gia sản phải lớn cỡ nào mà vừa đỗ cử nhân đã có thể chuyển từ cái thôn nhỏ lên huyện thành ở rồi?”

“Lại nhìn xem mẫu thân của vị cử nhân này, đeo vàng đội bạc, còn oai phong hơn cả phu nhân huyện lệnh nữa. Không biết đã tham bao nhiêu bạc người ta mang tới biếu rồi đây?”

Hứa nương tử miệng lưỡi lanh lợi.

Hà lão thái muốn chen miệng vào cũng không được.

Chỉ có thể vừa chửi Hứa nương tử bịa đặt nói bậy, vừa tức giận đập đùi.

Ai cũng biết sau khi đỗ cử nhân, sẽ có rất nhiều người mang bạc tới biếu.

Nhưng đó đều là chuyện ngầm hiểu trong lòng, lén lút nhận lấy.

Không ai dám công khai nói trắng ra như vậy.

Nếu những lời này truyền tới tai vị quan lớn chính trực thanh liêm nào đó, đừng nói làm quan, ngay cả danh hiệu cử nhân có giữ được hay không cũng khó nói.

Trước khi lên Kinh Đô, nhi tử bà ta đã dặn đi dặn lại mẫu thân và nữ nhi phải khiêm tốn, đừng quá phô trương.

Thấy ánh mắt mọi người dần thay đổi, sợ liên lụy tới nhi tử của mình, Hà lão thái chỉ có thể nghiến răng nuốt cục tức vào bụng.

Bà ta bò dậy từ dưới đất, đẩy đám đông ra rồi bỏ chạy trong bộ dạng vô cùng chật vật.

Nhìn tình hình này, e rằng bà ta không dám tới nữa.

Hứa nương tử quay sang đám người đang đứng xem ngoài cửa tiệm, áy náy nói:

“Xin lỗi mọi người. Đông gia của chúng ta có chút ân oán với nhà cử nhân kia, bà già đó dựa vào việc nhi tử đỗ cử nhân nên tới đây gây sự. Thật ngại quá, để mọi người phải xem trò cười rồi.”

Thấy không còn náo nhiệt để xem nữa, mọi người cũng lần lượt giải tán.

Hứa nương tử vỗ tay khen ngợi Vân Nương:

“Đối với loại bà già như thế không thể mềm lòng được, phải ra tay mạnh một chút. Đảm bảo lần sau bà ta không dám trực tiếp tới cửa tiệm gây chuyện nữa.”