Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 166

Cuối cùng Hà Doanh Doanh không giữ nổi bình tĩnh nữa, sắc mặt đại biến, vội vàng bước nhanh ra khỏi tiệm. Đứng ngoài cửa, nàng ta tức giận nhìn A Nguyên trong tiệm:

“Ta sẽ viết thư nói với ông ấy!”

A Nguyên bưng chậu nước đi về phía cửa.

Hà Doanh Doanh sợ bị dội ướt cả người làm mất mặt, bèn dẫn nha hoàn của mình xám xịt bỏ chạy.

A Nguyên hiểu rất rõ loại người như Hà Doanh Doanh.

Chính là kiểu bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh.

Càng nhún nhường, nàng ta càng được đằng chân lân đằng đầu.

Nhưng nếu hung dữ hơn nàng ta, nàng ta sẽ sợ.

A Nguyên vừa thở phào một hơi, Hứa nương tử đã vội vàng nhận lấy chậu nước trong tay nàng.

Theo phản xạ liền khuyên:

“Muội phải cẩn thận một chút, đừng vì loại người đó mà tức giận hại thân mình.”

A Nguyên hoàn hồn lại, nhìn đôi tay đã trống không của mình, rồi ngẫm kỹ lời Hứa nương tử nói, dường như hiểu ra điều gì đó.

Nàng nhìn Hứa nương tử, chần chừ hỏi:

“Hứa nương tử, tỷ đều biết rồi sao?”

Hứa nương tử đặt chậu nước lên quầy, ý vị sâu xa nhìn A Nguyên:

“Sao có thể không biết được? Muội với Hoắc thợ rèn đã rõ ràng như vậy rồi. Ngày nào cũng mua gà vịt với xương mang tới cho Vân nương hầm nấu, muội thì ba bữa nửa tháng lại không đến tiệm. Ta hiểu cả, sẽ không nói ra đâu.”

Nói rồi, Hứa nương tử làm động tác mím chặt miệng.

Nghe vậy, A Nguyên âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng vừa mới thở phào xong, Vân nương đã vén rèm từ trong phòng bước ra.

Thần sắc căng thẳng nhìn A Nguyên và Hứa nương tử, hỏi:

“Ta nghe Đại Hoa nói có người tới gây sự, xảy ra chuyện gì vậy?”

Hứa nương tử và A Nguyên nhìn nhau.

A Nguyên lên tiếng trước:

“Là nữ nhi Hà gia tìm tới, nhưng đã bị cháu đuổi đi rồi.”

Nghe nói là người Hà gia, sắc mặt Vân nương lập tức trầm xuống:

“Đám người Hà gia này sao cứ âm hồn bất tán!”

“Hai người sao không gọi ta ra? Ta nhất định sẽ khiến nàng ta chịu không nổi!”

Khí thế còn lớn hơn cả A Nguyên lúc nãy.

A Nguyên cười cười:

“Nữ nhi Hà gia không có gì đáng ngại, cháu không sợ nàng ta.”

Vân nương trừng mắt:

“Hiện giờ cháu đang trong thời điểm này, ngàn vạn lần phải cẩn thận. Hơn nữa bọn người Hà gia đó lòng dạ đều đen tối, ai biết được bọn họ có thể làm ra chuyện ghê tởm gì.”

Được rồi.

Giờ thì mọi người đều biết nàng có thai rồi.

Hứa nương tử bên cạnh nói:

“Hoắc nương tử, khoảng thời gian này muội vẫn nên đừng tới tiệm nữa. Dù sao tiệm cũng gần chỗ ở của muội, thiếu thứ gì thì bảo Đại Hoa qua lấy là được.”

A Nguyên trầm mặc một lúc, hiểu rất rõ bản tính người nhà họ Hà, bèn nói:

“Ta nghe nàng ta nói, cả nhà họ đã chuyển tới huyện thành rồi. Hôm nay Hà Doanh Doanh tới, ngày mai chỉ sợ Hà lão thái thái sẽ tới gây sự.”

“Hà lão thái thái thích quấy nhiễu vô lý, còn khó đối phó hơn Hà Doanh Doanh nhiều.”

Vân nương và Hứa nương tử đều nhíu chặt mày.

Một lúc sau, Vân nương nói:

“Bà ta dám tới thì ta sẽ cầm chổi đuổi đi, nếu dám lớn tiếng gào lên nhi tử bà ta là cử nhân, thì xem thử xem cuối cùng ai mới là người mất mặt!”

A Nguyên cười cười.

Quả thật, Hà Dự chính là mạng sống của Hà lão thái thái.

Biện pháp của cô cô có lẽ cũng hữu dụng.

Nhưng điều nàng lo không phải Hà lão thái thái tới gây sự.

Điều nàng lo là Hoắc gia sẽ bị Hà lão thái thái nhận ra, sau đó bị bà ta ra sức tuyên truyền khắp nơi.

Dù chỉ là quan hệ thúc điệt không có huyết thống.

Nhưng miệng đời đáng sợ.

Chuyện này tối nay phải nói với Hoắc gia.

Cần phải nghĩ sẵn đối sách mới được.

A Nguyên không ở lại tiệm nữa mà trở về chỗ ở.

Vân nương không yên tâm nên cũng đi cùng nàng về nhà.

Trước đây Hà Dự từng giấu ba mươi lăm lượng bạc, vu cho A Nguyên ăn trộm.

Sau khi Lý thị đoạn tuyệt quan hệ với A Nguyên, gã lại lấy được ba mươi lăm lượng bạc nữa.

Hơn nữa, sau khi đỗ cử nhân, phú hộ ở trấn và huyện cùng những người có chút thân phận đều tranh nhau đem bạc tới biếu gã.

Hà Dự khổ cực nhiều năm như vậy, lại đang chờ có bạc để lo lót các mối quan hệ ở Kim Đô, đương nhiên ai đưa cũng nhận.

Có bạc rồi, biết A Nguyên và những người khác cũng đã chuyển tới huyện thành, gã liền sắp xếp mua một tiểu viện trong huyện, đón cả nhà tới ở.

Một là vì thể diện.

Hai là cũng muốn cho tên thợ rèn kia một đòn phủ đầu.

Không chỉ chuyển tới huyện thành, gã còn mua một nha hoàn về hầu hạ nữ nhi của mình.

Hà Doanh Doanh trở về Hà gia, nhìn thấy Lý thị đang giặt y phục trong sân, cơn giận lập tức bùng lên.

Đợi nha hoàn đóng cửa sân lại, người bên ngoài không còn nhìn thấy trong sân nữa, nàng ta sa sầm mặt đi tới bên chum nước, cầm gáo múc đầy một gáo nước lạnh.

Cầm gáo nước trong tay, nàng ta đi về phía Lý thị.

Lý thị đang vắt y phục thì đột nhiên một gáo nước lạnh dội thẳng từ trên đầu xuống.

Lạnh đến mức bà giật bắn người, kinh ngạc ngẩng đầu lên.

Chỉ thấy kế nữ ngẩng cằm, kiêu căng nhìn bà:

“Nữ nhi của bà dám đe dọa hắt nước vào ta, vậy ta sẽ hắt lại lên mẫu thân của nó!”

Nói xong, nàng ta ném mạnh gáo nước trở lại chum nước, làm nước bắn tung tóe.

Đã là tháng mười hai rồi.

Giặt y phục bằng tay thôi cũng đủ khiến tay lạnh cóng.

Huống chi là bị hắt thẳng một gáo nước từ trên đầu xuống.

Hơn nửa gáo nước lạnh tạt lên mặt.

Nước men theo cổ chảy vào trong cổ áo.

Lý thị cứng đờ người.

Ánh mắt từ kinh ngạc dần dần trở nên chết lặng.

Cuối cùng, bà nói:

“Ta đã đoạn tuyệt quan hệ mẫu nữ với A Nguyên rồi. Nó không còn liên quan gì tới Hà gia nữa. Đừng đi gây phiền phức cho nó nữa.”

Hà Doanh Doanh cười khẩy:

“Sao thế? Đã đoạn tuyệt quan hệ rồi, ngược lại còn đi bảo vệ đứa nữ nhi giả nhân giả nghĩa đó à?”

Lý thị cúi đầu, dùng tay lau nước giếng lạnh trên mặt, không nói gì.

Hà Doanh Doanh vốn còn muốn nói thêm gì đó.

Nhưng nhìn thấy nhi tử của Lý thị, cũng là đệ đệ nàng ta, đang đứng ở cửa sợ hãi nhìn mình.

Nàng ta hừ lạnh một tiếng rồi quay về phòng.

Tiểu đệ Hà gia bước qua ngưỡng cửa, chạy tới, rụt rè gọi:

“Mẫu thân...”

Lý thị vội vàng lau đi những giọt nước mắt không biết đã chảy từ lúc nào, rồi cười với nhi tử:

“Ta không sao. Con đi chơi một lát đi, ta đi thay bộ y phục khác trước đã.”

Nói xong, bà đặt y phục trong tay xuống, xoay người vào phòng.

Vừa bước vào phòng, bà đã dựa lưng vào cánh cửa.

Hai tay bịt chặt miệng mình, bật khóc trong đau khổ mà không phát ra tiếng.

Hoàn cảnh của bà ở Hà gia, kể từ sau khi đoạn tuyệt quan hệ với A Nguyên, càng trở nên khó khăn hơn.

Trượng phu lập tức lạnh nhạt với bà.

Dáng vẻ của một người trượng phu tốt trước kia cũng hoàn toàn biến mất.