Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 164

Sau khi cẩn thận nghe những lời dặn dò của đại phu, Hoắc Kình và A Nguyên rời khỏi y quán.

A Nguyên ôm cái bụng nhỏ vẫn chưa có bất kỳ thay đổi nào của mình, đến cả bước xuống một bậc thềm cũng trở nên cẩn thận dè dặt.

Vốn trong lòng còn có chút cảm xúc khác thường, Hoắc Kình thấy nàng cẩn thận như vậy thì không nhịn được bật cười, đưa tay đỡ nàng một cái.

Hắn nói:

“Không cần phải cẩn thận như vậy, cứ như bình thường là được.”

Sau khi bước xuống bậc thềm, A Nguyên ôm bụng nhỏ, nhỏ giọng nói:

“Trong bụng có hài tử rồi, đến giờ ta vẫn cảm thấy không chân thực lắm.”

Tuy cảm thấy không chân thực, nhưng bên môi A Nguyên vẫn mang theo nụ cười nhàn nhạt, hiển nhiên nàng rất mong đợi hài tử này.

Thấy nàng cười, Hoắc Kình nghĩ ngợi một chút. Sợ nàng cho rằng hắn không thích trẻ con nên cũng làm bộ cong khóe môi.

“Hôm nay đừng tới tiệm thêu nữa, ở nhà nghỉ một ngày. Ta cũng không tới tiệm rèn, ở nhà với nàng.”

Nghe vậy, A Nguyên lập tức lắc đầu:

“Không được. Ta không tới tiệm thêu thì được, nhưng tiệm của chàng vẫn phải mở chứ.”

Không mở tiệm thì lấy đâu ra bạc?

Hoắc Kình phát hiện tiểu thê tử của mình quả thật ngày càng rơi vào hố tiền rồi.

Hoắc Kình suy nghĩ một lát, định buổi sáng tới mở tiệm, làm xong số đồ sắt khách đã đặt, buổi chiều để Từ Võ trông tiệm, còn hắn trở về ở cùng nàng.

Sau khi quyết định như vậy, Hoắc Kình liền đưa A Nguyên về nhà trước.

Trước kia ở trong thôn, A Nguyên từng nghe các bậc trưởng bối nói rằng mang thai ba tháng đầu không được nói cho người khác biết, tránh làm bà mụ đưa con tức giận mà không phù hộ cho đứa trẻ. Vì thế trước khi Hoắc gia ra ngoài, A Nguyên đã dặn đi dặn lại hắn ngàn lần vạn lần rằng đừng nói chuyện này ra ngoài.

Hoắc Kình ra khỏi nhà, đi ngang qua chợ thì nhớ tới lời đại phu nói phải bồi bổ nhiều hơn, liền mua một con gà mang tới tiệm thêu.

Hắn nói với Hứa nương tử rằng hôm nay A Nguyên không tới tiệm, sẽ ở nhà nghỉ ngơi. Sau đó đưa con gà vừa mua cho Vân nương, bảo rằng gần đây A Nguyên quá lao lực, giết gà hầm canh để bồi bổ thân thể.

Buổi trưa mọi người đều nấu cơm ở chỗ Vân nương. Có khi A Nguyên mang cơm tới tiệm rèn, có khi là Đại Hoa mang tới.

“Buổi trưa không cần để Đại Hoa mang cơm qua nữa, ta sẽ về nhà.”

Nói xong câu đó, Hoắc Kình liền rời đi.

Hứa nương tử nhìn con gà béo múp, cười đùa với Vân nương:

“Cháu rể của người nhìn lạnh lùng như vậy, nếu nói với người ngoài rằng hắn là một người rất thương nương tử, e rằng người không quen thật sự chẳng tin đâu.”

Trên mặt Vân nương cũng có ý cười, ngay cả chuyện không vui hôm qua cũng bị xua tan đi rất nhiều.

“Ta đi đun nước làm thịt gà đây. Hầm canh gà hai canh giờ mới thơm đậm.”

Sau khi về nhà, A Nguyên lại lên giường ngủ thêm một giấc.

Có lẽ vì quá ấm áp nên nàng ngủ một mạch đến tận giữa trưa.

Sau khi thức dậy rửa mặt chải đầu, nàng vừa vào bếp định làm chút gì đó ăn tạm thì ngoài sân vang lên tiếng gõ cửa.

A Nguyên tưởng là Đại Hoa mang cơm tới cho mình nên đi mở cửa. Mở cửa ra mới phát hiện là Hoắc gia đang cầm một hộp đựng thức ăn.

A Nguyên ngạc nhiên hỏi:

“Hoắc gia, sao chàng lại về rồi?”

Hoắc Kình bước vào sân, nói:

“Hôm nay tiệm rèn không có việc gì nhiều, ta để Từ Võ trông tiệm rồi trở về.”

A Nguyên đóng cửa sân lại. Quay người thấy cái giỏ trong tay hắn, nàng ngửi được mùi thơm.

“Chàng tới tiệm thêu rồi?”

Mấy ngày nay luôn có mưa phùn lất phất. Tuy hiện giờ đã tạnh nhưng mặt đất vẫn còn ướt.

Hoắc Kình một tay cầm hộp thức ăn, một tay đỡ nàng bước lên bậc hành lang.

“Hôm nay mua một con gà, nhờ cô cô hầm canh gà cho nàng bồi bổ. Trên đường về ta cũng tiện mua chút mứt quả và đồ ăn vặt.”

Nghe hắn nói đã mang gà tới tiệm thêu, A Nguyên lập tức căng thẳng:

“Chàng nói với cô cô rồi?”

Hoắc Kình trấn an nàng:

“Không có, chỉ nói gần đây nàng quá mệt nên bồi bổ một chút thôi.”

Nghe vậy A Nguyên mới thở phào nhẹ nhõm.

Ngửi thấy mùi thơm, nàng cũng chẳng còn tâm trí nghĩ tới chuyện khác, chỉ muốn nhanh chóng lấp đầy bụng mình.

Mùa đông, đồ thêu không dễ bán như trước, A Nguyên cũng không còn bận rộn như vậy nữa.

Phần lớn những món đồ thêu nàng làm đều là hàng dự trữ cho mùa xuân.

Đợi tới mùa xuân, các cô nương đi du xuân và ra ngoài nhiều hơn, đồ thêu tự nhiên cũng bán chạy hơn.

Trước đây mỗi ngày nàng làm thêu hai ba canh giờ, giờ thì không dám làm lâu như vậy nữa, mỗi ngày chỉ làm nữ công khoảng hai canh giờ.

Dù sao cũng chỉ là thêu thùa, ở nhà vẫn làm được nên A Nguyên cũng ở nhà làm việc, rất ít tới tiệm.

Hứa nương tử và Vân nương dường như đã nhận ra điều gì đó, nhưng cả hai đều không hỏi.

Từ sau khi Hoắc gia cùng bộ khoái đi tìm Trần Đại Thắng một lần, ông ta không còn tới tiệm thêu nữa.

Cuộc sống cũng trở nên yên ổn.

Yên ổn đến mức A Nguyên gần như quên mất ngoài Hà Dự ra, Hà gia còn có những người khác.

Cho đến hôm nay, khi A Nguyên mang đồ thêu đã hoàn thành tới tiệm.

Vừa bước vào tiệm, nàng đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

“Không có thứ gì tốt hơn sao? Mấy chiếc khăn tay với túi thơm này thật sự chẳng ra sao cả.”

Giọng nói làm bộ làm tịch ấy quen thuộc đến mức khiến da đầu A Nguyên tê dại, bước chân nàng khựng lại.

Nàng nhìn theo tiếng nói, ánh mắt dừng trên một nữ tử đang quay lưng về phía cửa.

Chỉ vừa nhìn bóng lưng ấy, sắc mặt A Nguyên đã thay đổi.

Nàng nhận ra người đó.

Là nữ nhi của Hà Dự, cũng là kế tỷ của nàng năm xưa - Hà Doanh Doanh.

Nhưng Hà Doanh Doanh sao lại xuất hiện ở huyện thành?

Khoảnh khắc nhìn thấy nàng ta, những ký ức bị chèn ép suốt tám năm lập tức ùa về, khiến trong lòng A Nguyên ngổn ngang đủ loại cảm xúc.

Hứa nương tử không thích vị khách này.

Vừa bước vào đã hỏi chưởng quỹ có ở đây hay không, lại còn chê bai đồ thêu trong tiệm không đáng một đồng.

Đừng nhìn nàng ta cài trâm vàng, mặc lụa là, ra vẻ tiểu thư nhà quyền quý, nhưng từng cử chỉ đều toát lên vẻ tiểu gia tử khí.

Vừa tới đã hỏi chưởng quỹ có ở đây không, khiến Hứa nương tử sinh lòng cảnh giác.

Vì thế vừa nhìn thấy A Nguyên bước vào cửa, nàng liền ra hiệu bằng ánh mắt, bảo A Nguyên mau chóng quay về.

A Nguyên nhìn thấy ánh mắt ra hiệu của Hứa nương tử.

Đang còn suy nghĩ thì Hà Doanh Doanh như thể sau gáy có mắt, đột nhiên quay người nhìn về phía cửa tiệm.

Dung mạo của Hà Doanh Doanh thuộc kiểu dịu dàng.

Vì không phải làm việc đồng áng hay việc nhà nên làn da trắng nõn chẳng khác gì các cô nương nhà giàu trong huyện thành.

Không đến mức quốc sắc thiên hương, nhưng cũng có vài phần nhan sắc.