Cuộc sống tuy yên bình, thoải mái nhưng vẫn có những chuyện khiến người ta phải lo lắng.
Đó là vào kỳ thi mùa thu tháng Chín, khi Hà Dự đỗ cử nhân.
Dù A Nguyên không chủ động nhắc đến, Hoắc Kình vẫn lên tiếng an ủi nàng, nói rằng bất kể thế nào, hắn cũng sẽ không buông tay và nhất định sẽ bảo vệ nàng.
A Nguyên buồn bã vài ngày, nhưng vì cửa hàng thiếu hàng, công việc bận rộn liên miên nên nàng dần gác chuyện ấy sang một bên.
Một mình A Nguyên không thể xoay xở hết mọi việc, vì vậy nàng cũng nhận thêm đồ thêu từ bên ngoài về làm.
Hôm nay có mưa nhỏ, thời tiết se lạnh và ẩm ướt. Sáng sớm, Hoắc Kình đưa A Nguyên đến cửa hàng thêu.
Vì trời lạnh nên trên phố không có nhiều người qua lại. Từ xa, Hoắc Kình đã nhìn thấy một bóng người lén lút chui vào con ngõ bên cạnh.
Hắn liếc nhìn con ngõ ấy rồi bình thản thu hồi ánh mắt, đưa A Nguyên đến cửa hàng trước, sau đó mới rời đi.
Khoảng nửa khắc sau khi Hoắc Kình đi khỏi, người trong ngõ lại thò đầu ra, lén nhìn về phía cửa hàng thêu.
Ngay giây tiếp theo, cổ áo hắn bất ngờ bị túm lấy.
Người đàn ông giật mình, chưa kịp phản ứng thì cả người đã bị quăng mạnh vào góc tường.
Hắn đau đớn kêu lên một tiếng. Chưa kịp hoàn hồn, lồng ngực đã bị một chân giẫm mạnh xuống, khiến hắn thở không ra hơi, ngay cả vùng vẫy cũng khó khăn.
Hoắc Kình đạp chân lên ngực hắn, cúi xuống, nheo mắt lạnh lùng hỏi:
"Ngươi là ai?"
Người đàn ông lộ vẻ hoảng hốt, nhưng rất nhanh đã cố gắng lấy lại bình tĩnh.
"Ta chỉ đi ngang qua thôi. Ngươi... ngươi là ai? Muốn làm gì?"
Hoắc Kình liếc nhìn cửa hàng thêu ở phía đối diện.
Thấy A Nguyên đã mở cửa hàng, hắn mới thu hồi ánh mắt, nhìn người đàn ông dưới chân.
"Bốn, năm ngày nay, ta đều thấy ngươi xuất hiện ở đây. Ngươi nói ngươi chỉ đi ngang qua?"
Sắc mặt người kia thoáng thay đổi, nhưng vẫn cắn răng chối cãi.
"Ta không biết ngươi đang nói gì. Ta thật sự chỉ đi ngang qua."
"Hà Dự cho ngươi bao nhiêu bạc?"
Nghe nhắc đến cái tên Hà Dự, ánh mắt người đàn ông chợt dao động.
"Ta... ta thật sự không biết ngươi đang nói gì..."
Hoắc Kình thu chân lại, bất ngờ túm cổ áo nhấc hắn lên, bàn tay siết chặt cổ hắn.
Ánh mắt hắn lạnh lẽo đến đáng sợ.
"Nếu còn để ta nhìn thấy ngươi lần nữa, ta sẽ bẻ gãy cổ ngươi rồi giao lên huyện nha, nói ngươi là gián điệp Bắc Cương để lĩnh thưởng."
Nói đến đây, hắn ghé sát tai người đàn ông, hạ thấp giọng:
"Về nói với kẻ sai ngươi đến đây rằng đừng chọc vào ta."
"Nếu hắn còn dám động đến ta lần nữa, ta sẽ tặng hắn một món quà."
Giọng nói lạnh buốt khiến người đàn ông sống lưng phát lạnh.
Hoắc Kình buông tay, ném hắn xuống đất rồi xoay người rời khỏi con ngõ, để lại hắn ngồi th* d*c từng hơi nặng nhọc.
Người đàn ông nhìn theo bóng lưng Hoắc Kình, rồi lại nhìn về phía cửa hàng thêu.
Cuối cùng, hắn nghiến răng, lựa chọn rời đi.
Hắn tham tiền, nhưng vẫn biết mạng sống quan trọng hơn.
*
Chiều tối, khi đến đón A Nguyên, Hoắc Kình âm thầm quan sát xung quanh một lượt nhưng không còn thấy bóng dáng khả nghi nào nữa.
Thấy Hoắc Kình đến, Tiểu Hoa đang ngồi trên ghế liền nhanh nhẹn trèo xuống, chạy về phía hắn.
Được chăm sóc hơn hai tháng, gương mặt Tiểu Hoa đã đầy đặn hơn, da dẻ cũng trắng trẻo hơn nhiều.
Hứa nương tử nhìn Hoắc Kình bế Tiểu Hoa đi vào cửa hàng, cười nói:
"Ngày nào cũng đến đón, đúng là khiến người khác phải ghen tị."
Hoắc Kình thản nhiên đáp:
"Câu này, lần sau gặp Hứa thợ mộc, ta nhất định sẽ nói lại với hắn."
Hứa nương tử vội xua tay:
"Đừng! Khó lắm ta mới thuyết phục được hắn không đến đón."
Nàng bật cười rồi quay vào trong gọi lớn:
"Hoắc nương tử, Hoắc thợ rèn đến đón nàng rồi."
Chẳng bao lâu sau, A Nguyên từ phía sau cửa hàng bước ra, khuôn mặt nhỏ ngập tràn ý cười.
Hứa nương tử nói:
"Hai người cứ về trước đi, một lát nữa ta và Vân Nương sẽ đóng cửa hàng."
A Nguyên đón Tiểu Hoa từ tay Hoắc Kình, cười hỏi:
"Con lưu luyến biểu tỷ phu đến vậy sao? Có muốn về cùng biểu tỷ không?"
Tiểu Hoa rất thích biểu tỷ và biểu tỷ phu, nhưng vẫn thích mẹ hơn, nên lập tức lắc đầu.
A Nguyên mỉm cười, đặt cô bé xuống đất.
"Vậy ngày mai gặp nhé."
Tiểu Hoa mềm giọng đáp:
"Ngày mai gặp."
Sau đó, A Nguyên cùng Hoắc Kình trở về nhà.
Buổi tối, khi đun nước mang vào phòng để rửa chân, A Nguyên phát hiện Hoắc Kình đang viết thư.
Ngoài lần trước viết thư cho Từ Văn Hạ Bân, nhờ họ đến trấn Thanh Thủy, nàng chưa từng thấy hắn viết thư thêm lần nào.
A Nguyên ngồi bên cạnh ngâm chân. Đến khi nàng đổ nước cũ, mang chậu nước ấm khác trở lại, Hoắc Kình vẫn chưa viết xong.
Nàng nhớ lần trước hắn chỉ viết vài dòng ngắn gọn là xong.
Đặt chậu nước xuống đất, nàng nói:
"Hoắc gia, có thể rửa chân rồi."
Hoắc Kình đáp:
"Chờ thêm một lát nữa."
A Nguyên không giấu được tò mò.
"Hoắc gia đang viết thư cho ai vậy?"
Hắn vừa viết vừa đáp:
"Ta có vài người quen ở kinh thành, viết thư nhờ họ giúp một việc."
Còn giúp việc gì, A Nguyên cũng không hỏi thêm.
Đợi Hoắc Kình viết xong rồi đi ngâm chân, nàng lại lấy sổ sách và bàn tính ra, lách cách tính toán.
Dưới ánh đèn dầu, hàng mi cong dài của A Nguyên đổ bóng xuống gương mặt trắng mịn, khiến nàng trông dịu dàng hơn bao giờ hết.
Mỗi tối, Hoắc Kình đều lặng lẽ nhìn nàng như thế.
Hắn chưa bao giờ thấy chán.
Cho đến khi nàng tính xong sổ sách, ánh mắt hắn vẫn luôn dõi theo nàng.
Nhìn A Nguyên, vẻ mặt hắn vô cùng dịu dàng.
Nhưng khi liếc sang hai bức thư đặt trên bàn, ánh mắt hắn lại trở nên lạnh lẽo.
Rõ ràng Hà Dự không định bỏ cuộc.
Nếu vậy, tuyệt đối không thể để hắn có cơ hội tiếp tục thăng tiến.
Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, tránh để lại hậu họa về sau.
*
Sau khi đỗ cử nhân, Hà Dự ở lại kinh thành để chuẩn bị cho kỳ thi tiếp theo.
Nhân lúc có một đồng hương chuẩn bị trở về huyện Võ An, hắn bí mật đưa bạc cho thư đồng của người đó, nhờ tìm người theo dõi một phụ nhân tên Tô Nguyên đang làm việc tại Lan Tú Các ở huyện Võ An.
Trước đây, khi còn ở trấn Thanh Thủy, Hà Dự từng định sai Trần lão Tứ đến thôn Tô mời lý chính lên trấn, rồi dùng bạc mua chuộc ông ta để chuyển hộ tịch của A Nguyên sang thôn Hà.
Nhưng hắn không ngờ Hoắc Kình lại nhanh tay hơn mình một bước.
Dù tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, hắn cũng hiểu rằng khi ấy Hoắc Kình có huyện lệnh hậu thuẫn, không phải một tú tài như hắn có thể đối phó.
Vì vậy, sau khi dưỡng thương được sáu, bảy phần, hắn trở về thôn Hà, tiếp tục chuẩn bị cho kỳ thi mùa thu.