Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 157

Nghe vậy, A Nguyên cũng yên tâm hơn. Trần gia là một hố lửa, nàng lo cô cô vì ba biểu muội mà lại nhảy trở về cái hố lửa ấy.

“Ông ta không phải phụ thân của muội, muội không cần ông ta. Muội chỉ cần mẫu thân và Nhị Hoa, Tiểu Hoa thôi.”

Đại Hoa nói đến kích động, ngay cả cổ cũng đỏ lên.

Cú đá của phụ thân ngày đó suýt nữa lấy mất nửa cái mạng của con bé. Bây giờ mỗi tối đi ngủ, Đại Hoa đều nằm mơ thấy cơn ác mộng đáng sợ ấy. Người phụ thân dữ tợn như quỷ quái, người Trần gia đáng sợ như đám tiểu quỷ, tất cả đều là những cơn ác mộng không sao xua đi được.

Con bé tuyệt đối không muốn quay về nữa!

“Được, vậy thì không quay về nữa.”

A Nguyên xoa đầu Đại Hoa, rồi dịu dàng nói:

“Sau này cứ theo biểu tỷ học nữ công kiếm tiền.”

“Vâng, muội nhất định sẽ chăm chỉ học nữ công với biểu tỷ!”

A Nguyên gật đầu cười, rồi cùng con bé bóc hạt dẻ.

Đến lúc chạng vạng, Vân Nương trở về, thấy cửa tiệm bị khóa từ bên ngoài thì ngẩn người một chút, rồi mới nhớ ra tiệm của Hứa nương tử mấy ngày nay khai trương, chắc là A Nguyên đã lên huyện thành rồi.

Vân Nương biết A Nguyên thuê nhà ở đâu, nên cõng Tiểu Hoa đi về phía chỗ A Nguyên thuê.

Lúc đi xuyên qua ngõ, phía sau cũng có một nam nhân cao lớn, diện mạo hung dữ đi theo vào. Từ khóe mắt liếc thấy, chân người kia có hơi tập tễnh.

Người đàn ông không nhanh không chậm đi theo phía sau bà. Khi bà rẽ vào một con ngõ khác, người kia cũng lập tức đi theo.

Trong lòng Vân Nương dần sinh ra chút bất an, bước chân không nhịn được mà nhanh hơn, nhưng người kia vẫn bám sát phía sau.

Lúc này trong ngõ không có mấy người, Vân Nương có chút hối hận vì đi đường tắt.

Bà chỉ là một phụ nhân tay trói gà không chặt, lại còn mang theo một đứa trẻ. Nếu thật sự gặp phải kẻ xấu thì phải làm sao?

“Người phía trước, đợi chút!”

Giọng nói hung dữ từ phía sau truyền đến, dọa Vân Nương giật nảy mình, lập tức co giò bỏ chạy.

Nhưng bà đang cõng Tiểu Hoa, hơn nữa gạch xanh dưới chân cũng không bằng phẳng, căn bản chạy không nhanh nổi. Đột nhiên bị một viên gạch nhô lên làm vấp chân, cả người ngã nhào về phía trước.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, cánh tay bỗng bị ai đó kéo lại, ngay cả Tiểu Hoa sau lưng cũng được người đó đỡ vững trên lưng bà.

Tuy có dây địu, nhưng có lẽ lúc nãy chạy quá gấp nên không để ý dây đã hơi lỏng. Nếu vừa rồi bà ngã thật, rất có thể Tiểu Hoa cũng sẽ bị văng ra ngoài.

“Ta không phải người xấu. Ta là lão đại... à không không không, ta là người bên Hoắc thợ rèn. Ta thấy đứa bé trên lưng cô giống Nhị Hoa, nên đoán cô là cô cô của tẩu tử, vì vậy mới gọi cô lại.”

Hạ Bân vội vàng giải thích.

Nghe nói là người bên Hoắc thợ rèn, Vân Nương lập tức thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn lại.

Người đàn ông diện mạo thô kệch, ánh mắt hung dữ, nhìn thế nào cũng không giống người tốt.

Vân Nương nhìn vẫn thấy sợ, khẽ lùi một bước, rồi mới phát hiện người kia vẫn đang nắm cổ tay mình.

Hạ Bân lập tức buông tay. Đại khái cũng đã xác định phụ nhân trước mặt chính là cô cô của tẩu tử, liền nhe răng cười, tự giới thiệu:

“Ta tên là Hạ Bân, trước đây cùng ở chung quân doanh với Hoắc thợ rèn.”

Cô cô cùng Hạ Bân trở về, A Nguyên vô cùng ngạc nhiên.

Về sau nghe cô cô giải thích, nàng mới biết đã xảy ra hiểu lầm gì.

Cô cô tưởng Hạ Bân là người xấu.

Nào chỉ có cô cô hiểu lầm, ngay cả lúc Từ Văn và Hạ Bân vừa mới tới, nàng ngồi trong xe ngựa nghe tiếng hô vang dội ấy, còn tưởng là đến gây sự cơ mà.

Hiểu lầm được hóa giải, mọi người cũng bày hai bàn tiệc.

Hoắc gia ngồi cùng ba người bọn họ một bàn, còn A Nguyên và cô cô cùng các biểu muội một bàn.

A Nguyên và mọi người ăn trong chính phòng.

Trong lúc ăn cơm, A Nguyên nói với cô cô:

“Cô cô, dạo này có thể sẽ khá bận, người có thể tới tiệm giúp cháu không?”

Vân Nương hơi ngượng ngùng:

“Ta vụng về tay chân, thật sự giúp được sao?”

A Nguyên cười nói:

“Cô cô làm việc nhanh nhẹn lắm, nào có chuyện vụng về tay chân chứ.”

“Cháu không chê là được rồi.”

Trong lòng Vân Nương cũng thấp thỏm không yên, sợ mình làm việc không tốt.

Nhị Hoa và Tiểu Hoa rất nhanh đã ăn xong, rồi tung tăng chạy ra ngoài tìm vị biểu tỷ phu mà bọn chúng yêu thích.

Hai đứa trẻ dường như chưa từng một lần nào đòi phụ thân, điều này khiến A Nguyên khá bất ngờ. Nhưng nghĩ kỹ lại, trẻ con tuy nhỏ, song lại rất dễ phân biệt thiện ác.

Người Trần gia đối xử với chúng thế nào, đối xử với mẫu thân của chúng ra sao, tuy bọn chúng chưa hiểu hết, nhưng vẫn biết đâu là tốt đâu là xấu.

Buổi tối, ăn cơm xong, sau khi hẹn với cô cô giờ ngày mai cùng tới tiệm của Hứa nương tử giúp đỡ, nàng và Hoắc gia liền đưa bốn người bọn họ trở về.

Còn Từ Văn và Hạ Bân thì chỉ có thể đến khách đ**m ở tạm một đêm.

Buổi tối, vì ở nơi mới nên A Nguyên rất lâu vẫn không ngủ được.

Nàng nhẹ nhàng xoay người, Hoắc Kình bên cạnh hỏi:

“Không ngủ được sao?”

A Nguyên quay người lại, nhìn Hoắc Kình bên cạnh trong bóng tối.

“Hoắc gia sao chàng cũng chưa ngủ?”

Nghĩ một chút, nàng thử hỏi:

“Có phải ta làm ồn đến chàng không?”

Hoắc Kình lắc đầu:

“Không có.”

Thật ra là có một chút.

Hoắc Kình nói dối, nhưng A Nguyên trước giờ chưa từng nhận ra được.

“Vậy Hoắc gia cũng không ngủ được sao?”

Hoắc Kình khẽ “ừ” một tiếng trầm thấp, tùy tiện tìm một lý do:

“Có lẽ là vì nơi này hơi lạ.”

“Ta cũng vậy, cảm thấy có chút xa lạ.”

Nói rồi, A Nguyên dựa sang, gối đầu lên lồng ngực rộng lớn của hắn, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ vững vàng.

Hoắc Kình ôm lấy nàng, nhìn lên mái nhà tối mờ.

Im lặng một lúc, A Nguyên hỏi:

“Hoắc gia thích trẻ con không?”

“Sao lại hỏi vậy?”

“Chỉ là muốn hỏi thôi, Hoắc gia có thích không?”

A Nguyên lại hỏi.

Hoắc Kình trầm mặc một lát.

Câu hỏi này không dễ trả lời.

Nếu nói thích, thật ra hắn cũng không có cảm giác gì đặc biệt, đối với những đứa trẻ kia, trong lòng hắn rất bình thản.

Nhưng nếu nói không thích, lại sợ nàng suy nghĩ nhiều.

Suy nghĩ một hồi, Hoắc Kình cân nhắc rồi đáp:

“Bình thường thôi, miễn là không quậy phá là được.”