Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 148

Những đống tro cỏ này ngược lại không khó ngửi, còn thoang thoảng một mùi hương hun nhẹ.

Đôi phu thê trẻ tựa vào nhau rất lâu mà không nói gì.

Chỉ lặng lẽ ở bên nhau như vậy cũng đã thấy thỏa mãn.

Trong lòng như được lấp đầy bởi một thứ cảm xúc không tên.

Một lúc lâu sau, A Nguyên mới lên tiếng trước:

“Hoắc gia, ta thật sự sẽ mở cửa tiệm sao?”

Mở cửa tiệm, chuyện này trước đây A Nguyên nghĩ cũng không dám nghĩ tới, đến bây giờ vẫn cảm thấy không chân thực.

“Ngày mai sẽ đi thuê cửa tiệm đó. Còn chỗ ở thì sau này ta sẽ cùng nàng đi xem.”

A Nguyên nắm lấy bàn tay Hoắc gia, nhẹ nhàng nghịch ngón tay hắn.

“Ta không kén chọn đâu, chỉ cần được ở cùng Hoắc gia là được.”

Hoắc Kình nói:

“Cô cô nàng không muốn làm phiền nàng quá nhiều. Để bà ở trong gian phòng phía sau cửa tiệm, nàng có để bụng không?”

A Nguyên khẽ lắc đầu:

“Ta biết mà. Hơn nữa cô cô bây giờ vẫn còn muốn rời đi, chỉ có thể tạm thời như vậy trước, sau này lại từ từ khuyên người.”

“Ngày mai ta lên huyện thành. Nếu Hứa thợ mộc thật sự cũng quyết định ở lại huyện thành, ta sẽ nói với huynh ấy chuyện nàng muốn mở cửa tiệm và mời Hứa tẩu tử làm chưởng quầy.”

A Nguyên “vâng” một tiếng.

Miệng nàng vụng về, không khéo ăn nói bằng Hứa tẩu tử, mà tính tình cô cô cũng không thích hợp đứng trước cửa tiệm giúp đỡ.

Nếu mở cửa tiệm, tốt nhất phải có người như Hứa tẩu tử, vừa gan dạ cẩn thận, vừa giỏi ăn nói làm chưởng quầy mới được.

Còn nàng thì cứ yên tâm làm việc thêu thùa của mình.

Hiện giờ A Nguyên đã tích góp được khá nhiều đồ thêu.

Vốn dĩ đã mang lên huyện thành, định tìm cửa tiệm hỏi giá rồi bán đi.

Nhưng sau khi Hoắc gia nhắc tới chuyện mở cửa tiệm, nàng cũng không vội bán nữa.

Bây giờ nghĩ lại, nàng có hơn mười chiếc khăn tay, hơn mười túi thơm, cùng một số hà bao tinh xảo và hoa lụa mà nàng thử làm.

Nếu mở cửa tiệm thì số này chắc chắn không đủ, nàng còn phải làm thêm nhiều món đồ thêu tinh xảo hơn nữa.

A Nguyên vừa nghĩ tới chuyện này liền càng không ngủ được.

Trong đầu toàn là phải làm những món đồ thêu gì để bán.

Rồi nên bán bao nhiêu tiền mới thích hợp.

Hoắc Kình cúi đầu nhìn nàng.

Thấy nàng lúc thì nhíu mày, lúc lại bĩu môi, không khỏi cảm thấy thú vị.

Hắn cũng không quấy rầy nàng, để nàng tự suy nghĩ.

Ôm A Nguyên trong lòng, Hoắc Kình dần dần cũng thấy buồn ngủ.

Ôm nàng, hắn thiếp đi.

Không hiểu vì sao, A Nguyên nghĩ ngợi một hồi rồi cũng ngủ mất.

Có lẽ vì nền đất lạnh, nên cả đêm A Nguyên không lăn ra khỏi lòng Hoắc Kình lần nào.

Sáng hôm sau, A Nguyên hé mở mắt.

Điều đầu tiên nhìn thấy là gương mặt nghiêng của Hoắc gia, khóe môi nàng khẽ cong lên.

Nhưng ngay sau đó nàng nhớ ra tối qua mình vốn ngủ cùng hai biểu muội.

Lập tức bật dậy ngồi thẳng.

Hoắc Kình cũng bị động tác của nàng làm tỉnh.

“Sao vậy?”

Giọng Hoắc Kình lúc mới ngủ dậy trầm thấp khàn khàn, là chất giọng mà A Nguyên thích nghe nhất.

Ngày thường nàng nhất định sẽ quấn lấy hắn, nũng nịu bảo hắn nói chuyện với mình thêm một lúc.

Nhưng bây giờ đâu phải lúc để làm nũng!

A Nguyên vội vàng đẩy Hoắc Kình ra, đứng dậy chỉnh lại tóc tai, cuống quýt nói:

“Cô cô còn ở phòng bên cạnh đó. Ta không thể để cô cô biết nửa đêm không ngủ lại chạy sang tìm chàng, tìm một cái là tìm cả đêm được. Mất mặt lắm!”

Nói rồi, chỉnh lại tóc tai quần áo xong, A Nguyên mở cửa phòng.

Nhưng vừa bước ra thì thấy cô cô đã bưng nước từ ngoài sân vào chính đường.

Bốn mắt nhìn nhau.

A Nguyên vừa bước tới cửa: “...”

Hai má lập tức đỏ bừng.

Nàng chột dạ gọi:

“Cô cô...”

Vân Nương nhìn thấu nhưng không nói ra, chỉ nhỏ giọng:

“Đại Hoa khó chịu nên đổ mồ hôi cả người. Ta lấy ít nước lau người cho nó.”

A Nguyên vội nói:

“Con đi rửa mặt trước, lát nữa làm bữa sáng, tiện thể sắc thuốc cho Đại Hoa.”

Vân Nương cười cười rồi đi vào phòng.

A Nguyên thở phào một hơi, cũng xoay người ra ngoài rửa mặt.

Đến lúc chuẩn bị làm bữa sáng, cô cô cũng vào bếp.

Sau chuyện hôm qua, A Nguyên biết cô cô không muốn ăn không ở không.

Vì vậy nàng cũng không bảo cô cô đi nghỉ, mà cùng cô làm bữa sáng này.

Trong lúc hai người nấu cơm, Hoắc Kình cũng dậy.

Rửa mặt chải đầu xong liền ra sân luyện quyền.

Ở Trần gia, Nhị Hoa và Tiểu Hoa ngày nào cũng phải dậy sớm làm việc nhà.

Cho nên hôm nay cũng dậy rất sớm.

Hai đứa leo lên giường tre nhìn tỷ tỷ một lúc rồi ngoan ngoãn mặc y phục xuống giường.

Ra ngoài sân liền thấy biểu tỷ phu đang luyện quyền.

Từng quyền rít gió, uy mãnh vô cùng.

Một lớn một nhỏ đứng dưới mái hiên nhìn đến trợn mắt há miệng.

Ngây người nhìn đến ngốc luôn.

Hoắc Kình từ lâu đã phát hiện hai đứa trẻ đứng bên cạnh nhìn mình luyện quyền.

Nhưng hắn cũng không dừng lại.

Đánh xong một bài quyền.

Tiểu Hoa nhỏ nhất cẩn thận bước xuống bậc thềm, đôi chân ngắn ngủn chạy tới.

Nhị Hoa còn chưa kịp kéo lại.

Nhị Hoa tuy cảm thấy biểu tỷ phu chỉ nhìn dữ thôi chứ thật ra rất tốt.

Nhưng vẫn không dám thân cận.

Còn Tiểu Hoa mới ba tuổi, ai đối tốt với nó thì nó sẽ thân với người đó.

Chạy tới bên cạnh Hoắc Kình, nó kéo kéo ống quần hắn, ngẩng đầu lên, giòn tan gọi một tiếng:

“Biểu tỷ phu.”

Hoắc Kình cúi đầu nhìn đứa bé tuy đã ba tuổi nhưng trông chỉ cỡ đứa trẻ hai tuổi.

Nghĩ ngợi một chút rồi vẫn ngồi xổm xuống.

Hắn cố gắng làm cho nét mặt mình dịu dàng hơn một chút, thấp giọng hỏi:

“Có chuyện gì?”

Tiểu Hoa đầy vẻ sùng bái nói:

“Biểu tỷ phu giỏi quá.”

Hoắc Kình xoa đầu nó.

Sau đó đứng dậy, lấy khăn lau mồ hôi đang phơi xuống.

Nhúng nước lau mồ hôi xong, giặt sạch rồi phơi lại.

Tiếp đó một tay bế bổng Tiểu Hoa lên.

Nhị Hoa nhìn muội muội được bế lên, trong lòng cũng có chút hâm mộ.

Ở nhà, phụ thân gần như chưa từng bế bọn chúng.

Mà mẫu thân ngày nào cũng phải làm rất nhiều việc.

Đến lúc rảnh rỗi thì cũng không còn sức để bế nữa.

Không nhịn được, Nhị Hoa tuy đã sáu tuổi nhưng vóc dáng chỉ như đứa trẻ bốn tuổi cũng chạy tới.

Nhưng không kéo ống quần, chỉ đứng bên cạnh trông mong nhìn.

Hoắc Kình biết tâm tư của nó.

Một tay bế vững Tiểu Hoa, rồi ngồi xổm xuống.

Dùng tay còn lại bế cả Nhị Hoa lên.

Đúng lúc ấy, Vân Nương bưng bữa sáng ra ngoài.

Thấy hai nữ nhi đều quấn lấy phu quân của A Nguyên, bà kinh ngạc nói:

“Hai đứa còn không mau xuống đi.”