Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 141

A Nguyên chính là con bướm xinh đẹp ấy, cam tâm tình nguyện đậu trên tay hắn. Nếu không hết lòng nâng niu che chở, Hoắc Kình cũng sợ nàng sẽ bay khỏi tay mình.

Khi còn phải kiềm chế, hắn vẫn có thể đè nén tình cảm xuống. Nhưng giờ đây đã không cần kiềm chế nữa, hơn nữa còn đã có được nàng rồi, vậy nên bảo hắn buông tay là chuyện tuyệt đối không thể.

Hoắc Kình kéo nàng lại gần bên mình, thấp giọng nói:

“Lại gần hơn chút, ôm lấy cánh tay ta.”

A Nguyên nhìn quanh một vòng, không thấy người khác, liền nở nụ cười ngọt ngào, ôm lấy cánh tay rắn chắc thô khỏe kia.

Vốn dĩ sống lưng Hoắc Kình đã thẳng tắp, bị A Nguyên ôm lấy, càng thẳng cứng hơn.

Người A Nguyên vừa thơm vừa mềm. Thành thân đã nhiều ngày, nhưng Hoắc Kình mới chỉ thực sự có được A Nguyên hai lần.

Khi chưa nếm trải, hắn chẳng nghĩ gì cả. Nhưng sau khi đã nếm trải rồi, chỉ một nụ cười thôi cũng đủ khiến người ta liên tưởng xa xôi.

“Hoắc gia, ta ôm như vậy có ảnh hưởng đến việc chàng đánh xe không?”

A Nguyên đang ôm cánh tay cầm dây cương của Hoắc Kình.

Giọng Hoắc Kình hơi khàn:

“Đường chỉ có một lối, xe cũng không chạy nhanh, không ảnh hưởng.”

Nghe vậy, A Nguyên cũng yên tâm ôm lấy cánh tay hắn, tựa đầu lên bờ vai vững chãi kia.

Vì phía trước là xe bò của Trần gia lão đại nên Hoắc Kình đánh xe rất chậm, xe ngựa cũng đi khá êm.

Nhìn chiếc xe bò ở phía xa, Hoắc Kình trầm tư hồi lâu, rồi nói với A Nguyên bên cạnh:

“Sau này ta sẽ không tìm nữ nhân khác nữa.”

Đột nhiên nhắc tới chuyện này, A Nguyên sửng sốt.

Nhưng lập tức hiểu ra Hoắc gia đang bảo đảm với nàng, đang lập lời hứa với nàng, trong lòng nhất thời ngọt ngào vô cùng.

Trong lòng vừa ngọt ngào, lực ôm cánh tay Hoắc gia cũng mạnh hơn.

“Ta tin Hoắc gia.”

Nụ cười trên mặt cũng càng rạng rỡ hơn.

Trở về trấn Thanh Thủy thì đã là buổi chiều.

Hoắc Kình đưa A Nguyên về nhà rồi mới đi ra ngoài.

Khoảng nửa canh giờ sau mới quay lại.

A Nguyên bưng nước ra dưới mái hiên cho hắn rửa tay rửa mặt.

Hoắc Kình vốc hai vốc nước lên rửa mặt. A Nguyên đưa khăn cho hắn rồi hỏi:

“Hoắc gia tra được nơi ở của người phụ nhân kia rồi sao?”

Hoắc Kình nhận lấy khăn, lau mặt lau tay xong mới nhìn A Nguyên:

“Người phụ nhân đó ở vùng ven trấn. Ta cũng tiện thể điều tra một chút, nàng ta là quả phụ, hơn nữa không chỉ có một m*nh tr*n gia lão đại là nam nhân của nàng ta.”

Nghe vậy, A Nguyên kinh ngạc nhìn Hoắc gia:

“Nàng ta cùng lúc qua lại với mấy nam nhân!”

Câu nói này thật sự khiến A Nguyên vốn bảo thủ bị chấn động không nhỏ.

Hoắc Kình gật đầu:

“Trần gia lão đại dường như không biết chuyện này.”

A Nguyên nghĩ ngợi một chút, nghi ngờ đứa bé trong bụng quả phụ kia chưa chắc đã là của Trần gia lão đại.

Nghĩ tới đây, trong lòng nàng lại có chút ý xấu, mong đứa bé đó không phải con của Trần gia lão đại. Tốt nhất là đợi sau khi cô cô hòa ly với hắn, đứa trẻ sinh ra rồi hắn mới biết đó không phải con mình.

A Nguyên đối xử với người khác tuy ôn hòa, nhưng cũng không phải Bồ Tát rộng lượng gì.

Trần gia lão đại có lỗi với cô cô, ông ta gặp báo ứng cũng là đáng đời.

“Còn nữa, ngày mai Trần gia lão đại sẽ đưa quả phụ kia về Trần gia, cho nàng ta danh phận bình thê.”

Sau khi thấy Trần gia lão đại đưa người phụ nhân mang thai vào trong sân, Hoắc Kình đã trèo qua tường nghe được cuộc nói chuyện giữa hai người.

Người phụ nhân kia uy h**p Trần gia lão đại.

Nói rằng nếu ngày mai ông ta không đưa nàng ta về, không cho nàng ta danh phận, thì nàng ta sẽ để nhi tử không nhận phụ thân.

Nghe vậy, trên mặt A Nguyên lập tức hiện lên vẻ tức giận.

Bình thê?

Chỉ e sau khi bước chân vào Trần gia, nàng ta sẽ coi cô cô như nha hoàn mà sai khiến.

Vốn dĩ Trần gia lão đại đã chẳng đoái hoài gì đến ba nữ nhi. Nếu thật sự đưa nữ nhân mang nam thai kia về Trần gia, thì càng không quan tâm đến sống chết của ba nữ nhi nữa.

Những ngày tháng sống nhờ dưới mái nhà người khác, nhìn sắc mặt người khác mà sống, ngay cả thở mạnh cũng phải cẩn thận, A Nguyên từng trải qua rồi, nên nàng biết cuộc sống ấy khổ sở đến mức nào.

Bởi vậy, cô cô và các biểu muội tuyệt đối không thể tiếp tục ở lại Trần gia!

Hoắc Kình nói:

“Ngày mai sau khi ăn trưa xong, chúng ta lại đến thôn Trần gia một chuyến. Tốt nhất là có thể đón cô cô nàng và các biểu muội đến trấn.”

Nghe Hoắc gia nói như vậy, trong lòng A Nguyên vẫn không nhịn được cảm động.

Nàng bước tới một bước, trực tiếp ôm lấy eo người đàn ông.

“Hoắc gia, cảm ơn chàng.”

Hoắc Kình đặt hai tay lên vai A Nguyên, lùi lại một bước rồi cúi đầu hỏi nàng:

“Ta là ai?”

A Nguyên nhất thời không phản ứng kịp, chớp mắt đáp:

“Chàng là Hoắc gia mà.”

Hoắc Kình: ...

Trầm mặc một chút, hắn lại hỏi:

“Ta là ai của nàng?”

Lúc này A Nguyên mới hiểu ra, ngón tay xoắn chiếc khăn nhỏ trong tay, ngượng ngùng nhỏ giọng đáp:

“Là trượng phu của A Nguyên.”

Lúc này Hoắc Kình mới hài lòng gật đầu:

“Ta là nam nhân của nàng, cho nên không cần khách sáo nói cảm ơn như vậy. Ta chỉ đang làm điều mình nên làm thôi.”

A Nguyên khẽ “vâng” một tiếng.

Cơn giận vì Trần gia lão đại mà sinh ra cũng dịu đi rất nhiều nhờ sự chu đáo của Hoắc gia.

Buổi tối hôm đó, Hoắc Kình lần thứ ba có được A Nguyên.

Bình thường A Nguyên gọi hắn là Hoắc gia cũng không sao, nhưng tối ấy, khi hai người thân mật, hắn lại bắt nàng gọi mình là quan nhân, gọi mình là phu quân.

A Nguyên vốn nghĩ rằng sau khi mình gọi như vậy, Hoắc gia sẽ thương tiếc nàng hơn một chút.

Nhưng nàng đã nghĩ sai rồi.

Mỗi lần nàng gọi một tiếng, Hoắc gia lại còn mãnh liệt hơn hai lần trước.

Lúc nghe nàng gọi “phu quân”, hắn như phát hung tính, suýt nữa bẻ gãy cả eo nàng.

Dù người bị hành hạ là chính mình, nhưng A Nguyên lại thích Hoắc gia nóng bỏng như lửa thế này.

Bình thường Hoắc gia luôn trầm ổn, điềm tĩnh.

Chỉ vào lúc này, nàng mới có thể nhìn thấy Hoắc gia không còn vẻ trầm ổn điềm tĩnh thường ngày, mà trở nên mất khống chế vì nàng, mang một dáng vẻ mê người đến lạ.

Sáng sớm A Nguyên đã thức dậy dọn dẹp sân và căn phòng trước kia nàng từng ở.

Nàng và Hoắc gia đã bàn bạc rồi.

Nếu có thể đón cô cô đi, thì trước tiên sẽ sắp xếp cho cô cô ở lại tiệm rèn.

Sau bữa trưa, Hoắc Kình đóng cửa tiệm, kéo xe ngựa từ trong sân ra, chở A Nguyên đến thôn Trần gia.

Đi xe ngựa tới thôn Trần gia cũng chỉ mất hơn nửa canh giờ.

Mà lúc này, Trần gia ở thôn Trần gia đang vô cùng hỗn loạn.

Bởi vì Trần gia lão đại dẫn về một phụ nhân đang mang thai, cho nên cả buổi chiều hôm nay, không ai ra đồng làm việc.

Ba huynh đệ Trần gia đứng một bên xem náo nhiệt, còn có cả tức phụ của lão nhị và lão tam.