Khi Hoắc Kình vừa lau tóc vừa bước vào, liền nhìn thấy một tiểu tài nô đang ngồi đếm từng đồng tiền đồng.
Rõ ràng chỉ có hơn một trăm văn tiền, vậy mà nàng lại đếm ra cảm giác như đang đếm cả trăm lượng bạc.
Hoắc Kình đi tới phía sau nàng, cúi người ghé sát bên tai, thấp giọng hỏi:
“Vui đến vậy sao?”
Hơi thở bên tai ẩm nóng khiến A Nguyên nhạy cảm khẽ co cổ lại. Nàng nâng đôi mắt hạnh long lanh ngập nước lên đối diện với đôi mắt đen kia, e thẹn lí nhí một tiếng:
“Nhột...”
Còn có ánh mắt của Hoắc gia nữa.
Nhìn đến mức toàn thân A Nguyên tê dại.
Không nhịn được đành giả vờ ngốc nghếch dù trong lòng hiểu rõ, đưa tay đẩy Hoắc gia nóng hầm hập ra.
Vừa thẹn thùng lại không giấu nổi vui vẻ:
“Ta vui chứ. Cửa tiệm này hai năm không cần nộp tiền thuê nữa. Bạc kiếm được ngoại trừ tiền mua quặng sắt thì đều là tiền lời cả.”
Tuy bị đẩy ra, nhưng nhìn thấy A Nguyên vui vẻ đến thế, cảm giác thành tựu trong lòng Hoắc Kình lập tức tràn đầy.
Trong lòng càng thêm cảm thấy cuộc sống phong phú hơn.
Chinh chiến hơn mười năm, sinh tử gần như đã nhìn thấu. Dù là vinh hoa phú quý cũng không khơi nổi nhiệt huyết của Hoắc Kình, cho nên hắn mới đến trấn Thanh Thủy này, sớm sống cuộc sống dưỡng lão.
Nhưng hiện tại, ngược lại đã có sức sống hơn nhiều.
“Nếu mở cửa tiệm ở huyện thành, vậy có phải nên nhận học đồ rồi không?”
Hoắc Kình gạt toàn bộ tiền đồng trên bàn sang một góc, cúi người nhìn A Nguyên:
“Có phải nên đi ngủ rồi không, hửm?”
Chữ “hửm” cuối cùng trầm thấp, thuần hậu, khiến tai A Nguyên hơi tê tê ngứa ngứa.
Ý tứ đã rất rõ ràng.
A Nguyên cũng không giả vờ nữa. Hai áng mây hồng hiện lên trên má, nàng e thẹn ngước mắt nhìn nam nhân, rồi đưa hai cánh tay trắng nõn vòng lên cổ hắn.
Hoắc Kình bế A Nguyên lên giường.
Tiểu y trên người A Nguyên có màu xanh biếc.
Hoắc Kình thích nhất chính là lúc A Nguyên mặc chiếc tiểu y màu xanh biếc. Nó làm cho nàng càng thêm phần trắng trẻo nõn nà, ngay cả “tiểu hoa nhỏ” lấp ló bên dưới cũng có vẻ ướt át, gợi cảm động lòng người.
Cho dù đã là lần thứ hai rồi, thế nhưng A Nguyên kiều diễm yếu ớt vẫn là có phần không chịu đựng nổi sự cường tráng của Hoắc gia.
Cho nên Hoắc Kình mới dùng xong “món khai vị”, A Nguyên đã không chịu đựng nổi nữa rồi, cũng chẳng biết là đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê vẫn còn bị Hoắc gia kéo lấy hai cánh tay thon thon nhỏ nhắn.
A Nguyên trong lúc đầu óc choáng váng mơ màng, bỗng nhiên nhớ lại chuyện tình ái ở trong miếu Sơn Thần trước kia, nhớ lại chuyện bản thân mình quyến rũ Hoắc gia.
Nàng rất hoài nghi Hoắc gia đây là đang muốn đem những thứ mà mấy lần trước nàng còn nợ hắn, tất thảy đều đòi lại bằng sạch bách trong cái lần này đây mà.
Sau khi chiếc xe ván gỗ đặt làm ở tiệm mộc hoàn thành, Hoắc Kình bảo Hứa thợ mộc làm thêm một mái che để chắn gió, chắn nắng và tránh mưa.
Sau khi bàn bạc với trương phu, Hứa nương tử cũng quyết định cùng A Nguyên đi một chuyến tới huyện thành.
Một là để khám bệnh.
Hai là vì Hoắc thợ rèn trước đó bị Chu lão thái thái lừa quá thảm, khiến phu thê bọn họ cũng có chút lo lắng lần này lên huyện thành tìm cửa tiệm sẽ lại bị lừa.
Tiệm rèn đóng cửa bốn ngày, thì cửa hàng của họ cũng đóng bốn ngày.
Dù sao cửa hàng của họ cũng không giống tiệm rèn, ngày nào cũng có khách.
Làm một chiếc tủ đặt riêng cũng phải mất mấy ngày mới hoàn thành, lợi nhuận kiếm được cũng không nhiều.
Đóng cửa vài ngày thật ra cũng không ảnh hưởng gì.
A Nguyên và Hứa nương tử ngồi trong khoang xe ngựa.
Hai nam nhân ngồi trên tấm ván gỗ bên ngoài.
Xóc nảy suốt hai canh giờ rưỡi mới tới huyện thành.
Họ tìm một khách đ**m bình thường, thuê hai gian phòng liền kề nhau.
Một phòng một đêm hai mươi văn tiền, đặt liền ba đêm.
Xóc nảy hơn hai canh giờ, đối với hai nam nhân quen làm việc nặng thì đương nhiên không có ảnh hưởng gì.
Nhưng A Nguyên và Hứa nương tử lại khác với hai đại lão gia kia.
Đi đường xóc nảy lâu, thân thể cũng không chịu nổi.
Vì vậy trước tiên họ sắp xếp ổn thỏa cho hai nữ nhân.
Nửa canh giờ sau, Hoắc Kình mới cùng Hứa thợ mộc ra ngoài, đi xem nơi nào có cửa tiệm cho thuê hoặc rao bán.
Muốn mở tiệm rèn vẫn có yêu cầu nhất định về vị trí.
Không thể quá gần chợ.
Cũng không thể quá hẻo lánh.
Hoắc Kình và Hứa thợ mộc đi dạo một vòng trên hai con phố lân cận.
Hứa thợ mộc không nhịn được hỏi:
“Ta nghe nương tử nhà ta nói các người vẫn sẽ tiếp tục mở tiệm rèn ở trấn Thanh Thủy. Giờ lại lên huyện Vũ An mở tiệm rèn nữa, có quá vất vả không?”
Hoắc Kình nhìn các cửa tiệm gần đó, sau đó ánh mắt dừng lại trên con phố phồn hoa, nhàn nhạt nói:
“Trước đây ta cảm thấy cuộc sống bình dị chỉ cần ăn no mặc ấm, có một tiệm rèn nhỏ là đủ rồi, nhưng...”
“Nhưng...?”
Hứa thợ mộc sửng sốt.
Hoắc Kình nhàn nhạt nói:
“Nếu chỉ giữ một tiệm rèn ở trấn Thanh Thủy, đại khái chỉ có thể sống đạm bạc. Nhưng A Nguyên đã chịu quá nhiều khổ cực, hiện giờ ta muốn nàng được sống những ngày tốt đẹp.”
Hứa thợ mộc nhìn Hoắc Kình một cái.
Trong lòng nghĩ, người chịu khổ nhiều hơn, thế nào nhìn cũng là Hoắc thợ rèn ngươi mới đúng chứ?
Người ở trấn Thanh Thủy chỉ biết Hoắc thợ rèn của tiệm rèn là người từ chiến trường lui về.
Nhưng lại không biết rốt cuộc hắn đã ở chiến trường bao lâu.
Thế nhưng Hứa thợ mộc từng uống rượu với hắn vài lần, nên biết đôi chút.
Ước chừng đã ở trong quân doanh hơn mười năm.
Có lần thuận miệng hỏi tuổi tác, mới biết Hoắc thợ rèn cũng chỉ khoảng hai mươi sáu tuổi.
Tòng quân hơn mười năm.
Vậy chẳng phải chưa tới mười lăm tuổi đã vào quân ngũ rồi sao?
Có những gia đình nghèo khổ không sống nổi nữa.
Hoặc là những cô nhi vô phụ vô mẫu.
Bọn họ lang thang đầu đường xó chợ, áo không đủ che thân, bụng không đủ no.
Vì muốn có một miếng ăn nên giấu tuổi thật để vào quân doanh.
Xem ra trước khi nhập ngũ, Hoắc thợ rèn cũng từng chịu không ít khổ cực.
Nhưng câu cuối cùng của Hoắc thợ rèn lại rất đúng.
Nam nhân nên để thê nhi của mình được sống những ngày tháng tốt đẹp.
Câu nói ấy cũng đồng thời thức tỉnh Hứa thợ mộc.
Nếu hắn thật sự cứ mãi giữ lấy tiệm mộc nhỏ ở trấn Thanh Thủy, thì ngay cả việc A Anh lên huyện thành khám bệnh một lần cũng phải tính toán tằn tiện.
Có lẽ hắn cũng nên suy nghĩ thật kỹ rồi...
Hai người đi qua hai con phố.
Quả thật có hai cửa tiệm đang cho thuê.
Nhưng nếu muốn mở tiệm rèn thì cả hai đều không thích hợp.
Một tiệm nằm cạnh tửu lâu.
Một tiệm khác lại quá nhỏ.
Hơn nữa, các cửa tiệm ở huyện thành chỉ là cửa tiệm, không có chỗ ở.
Nói cách khác, ngoài việc thuê cửa tiệm ra, còn phải thuê thêm một căn nhà để ở nữa.