Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 126

Lý thị bị A Nguyên hỏi đến sững sờ.

Đúng vậy, vì sao bà nhất quyết phải đưa A Nguyên trở về?

Hiện giờ A Nguyên cũng không còn là cô nương trong sạch nữa, có trở về cũng chẳng tìm được nhà tử tế nào.

Lão thái thái tuy ngoài miệng nói không trách A Nguyên nữa, nhưng sau khi trở về, sau lưng chắc chắn vẫn sẽ tiếp tục hành hạ nàng.

Dẫu lúc này đã bị sự độc ác và nhẫn tâm của nữ nhi làm tổn thương sâu sắc, nhưng rốt cuộc vẫn là nữ nhi bà mang nặng đẻ đau mười tháng sinh ra, trong lòng vẫn còn vài phần tính toán cho nàng.

Nghĩ đến đây, Lý thị nghiến răng nói:

“Bạc ta sẽ mang đi, nhưng đoạn tuyệt quan hệ là chuyện không thể nào.”

Nếu sau này trượng phu nàng bắt nạt nàng, người làm mẫu thân như bà còn có thể làm chỗ dựa cho nàng, tuyệt đối không thể đoạn tuyệt.

“Nếu mẫu thân không đồng ý, vậy thì dù có mất danh tiếng, con cũng sẽ đến nha môn cáo trạng Hà Dự, nói ông ta có ý đồ bất chính với con. Dù là lưỡng bại câu thương, con cũng muốn ông ta thân bại danh liệt!”

Đây là lần đầu tiên A Nguyên nói những lời quyết tuyệt như vậy.

Lý thị vốn đã mềm lòng được một phần, nay lại bị chạm vào nghịch lân, không dám tin nhìn A Nguyên, lửa giận lập tức lại trào lên trong lòng.

Bị tức đến mức ngực lại bắt đầu đau nhói, một tay ôm ngực, một tay chỉ vào A Nguyên, đau lòng nói:

“Được! Nếu con đã muốn đoạn tuyệt quan hệ với ta đến vậy, thì đoạn tuyệt đi! Ta coi như chưa từng sinh ra nhi nữ vong ân phụ nghĩa như con!”

Hiện giờ chỉ cần đưa cho Lý thị ba mươi lăm lượng bạc là có thể khiến bà đoạn tuyệt quan hệ mẫu nữ với A Nguyên, đồng thời khiến lão thái thái Hà gia ngậm miệng, Hoắc Kình cảm thấy rất đáng.

Khi đi mời phu phụ Hứa gia, Hoắc Kình chỉ nói một câu:

“A Nguyên muốn đoạn tuyệt quan hệ với sinh mẫu của nàng, xin hai vị làm chứng.”

Hứa tẩu tử từng nghe A Nguyên nhắc qua đôi ba câu về hoàn cảnh trước kia của mình. Nay lại nhìn ánh mắt như muốn giết người của Hoắc thợ rèn, liên hệ mọi chuyện lại suy nghĩ một chút, đại khái cũng đoán ra được nguyên do.

“Mẫu thân nàng muốn đưa nàng về?”

Hoắc Kình mặt lạnh gật đầu.

Hứa tẩu tử suy nghĩ một lát rồi vẫn đồng ý đi cùng, nhưng không khỏi lo lắng:

“Nhỡ bọn họ đổi ý thì sao? Lại không có văn thư chính thức. Theo luật pháp, A Nguyên và mẫu thân nàng vẫn là quan hệ mẫu nữ mà.”

Muốn đưa Lý thị tới nha môn làm thủ tục đoạn tuyệt quan hệ mẫu nữ với A Nguyên là chuyện không thể.

Cho dù Lý thị chịu, chỉ sợ Hà Dự cũng không chịu.

Hà Dự đã hai lần tới trấn Thanh Thủy tìm A Nguyên.

Nếu là kế phụ khác, sợ chuyện mình làm bị bại lộ, hận không thể kế nữ đừng bao giờ quay về nữa.

Nhưng Hà Dự lại khác, hết lần này đến lần khác tìm tới, đủ thấy hắn cố chấp với A Nguyên đến mức khác thường.

Hoắc Kình trầm mặt nói:

“Ta có cách khiến bọn họ không dám đổi ý.”

Nếu Hà Dự không biết điều, vậy cũng đừng trách hắn ra tay.

Phu thê họ Hứa nhìn nhau, cũng không hỏi là cách gì.

Sau đó cùng Hoắc Kình đi tới viện nhà hắn.

Trong chính phòng, năm người đều giữ im lặng.

A Nguyên biết chữ, nên do nàng chấp bút viết hai bản văn thư đoạn tuyệt quan hệ.

A Nguyên không biết nên viết thế nào, nên chỉ đơn giản thuật lại sự thật.

Viết xong, nàng nhìn Lý thị một cái, rồi đọc lại theo văn thư:

“Hôm nay, Tô Nguyên, nữ nhi của Tô Quý Bá, người thôn Tô gia, huyện Vũ An, hiện là thê tử của Hoắc Kình, chủ tiệm rèn họ Hoắc tại trấn Thanh Thủy. Mẫu thân nàng là Lý thị, thê tử của Hà Dự, người thôn Hà gia, huyện Vũ An.

Do mẫu nữ bất hòa, kể từ hôm nay đoạn tuyệt quan hệ mẫu nữ.

Tô Nguyên đưa ra ba mươi lăm lượng bạc để báo đáp ân dưỡng dục bảy năm của Hà gia.

Ngày sau đường ai nấy đi, cầu ai nấy qua.

Tô Nguyên với Hà gia, cùng Lý thị của Hà gia, từ đây không còn bất kỳ liên hệ nào nữa.”

Cuối văn thư là tên của A Nguyên và tên của mẫu thân nàng.

Lý thị nghe nữ nhi từng chữ từng chữ đọc ra những lời đoạn tuyệt quan hệ, trong lòng nghẹn đến vô cùng khó chịu.

Bà thật sự không hiểu nổi, nữ nhi ngoan ngoãn hiểu chuyện ngày nhỏ, sao giờ lại trở thành bộ dạng như thế này.

Chẳng lẽ chỉ vì lão thái thái hà khắc, kế tỷ bắt nạt sao?

“A Nguyên... con thật sự muốn làm vậy sao?”

A Nguyên nhìn bà một cái, không hề do dự.

Nàng đặt bàn tay lên hộp mực son mượn từ nhà họ Hứa, rồi trước tiên in nguyên dấu bàn tay lên phần tên của mình.

Đóng dấu xong, nàng quay sang nhìn mẫu thân.

“Mẫu thân, điểm chỉ đi.”

Cắt đứt với Hà gia là sự kiên trì của A Nguyên.

Lý thị nhìn A Nguyên, rất lâu không có động tác.

A Nguyên cũng không thúc giục, chỉ lẳng lặng nhìn bà, ánh mắt vô cùng kiên quyết.

Sự kiên quyết ấy, Lý thị chưa từng thấy trên người A Nguyên.

Bảy tám năm ở Hà gia, A Nguyên luôn ngoan ngoãn nghe lời.

Bất kể lão thái thái hà khắc thế nào, kế tỷ bịa chuyện ra sao, đẩy việc cho nàng như thế nào, nàng cũng chưa từng oán trách một câu.

Lý thị nhìn văn thư đã in dấu tay trên bàn, trầm mặc rất lâu.

Số chữ bà biết không nhiều.

Trước kia ở Hà gia, bà bận việc nhà, bận chăm con, lại thêm trượng phu luôn nói bà chỉ cần lo việc trong nhà là đủ, không cần hiểu biết quá nhiều, nên cũng không chú tâm học chữ.

Dù nhận biết không nhiều chữ, nhưng mấy chữ “đoạn tuyệt quan hệ mẫu nữ” bà vẫn hiểu.

Thôi vậy.

Sau này bà cũng không còn trông cậy vào nữ nhi này nữa.

Nếu sau này nữ nhi gặp khó khăn, người làm mẫu thân như bà vẫn sẽ giúp đỡ.

Có hay không có tờ văn thư này cũng chẳng quan trọng.

Nghĩ như vậy, Lý thị nhúng tay vào mực son rồi điểm chỉ lên văn thư.

A Nguyên không nói gì, quay người trở về phòng.

Nàng tháo chiếc chìa khóa đeo trên cổ xuống, mở chiếc hộp, lấy ra bốn thỏi bạc.

Dùng một mảnh vải gói ba thỏi bạc lại, rồi cầm một thỏi bạc đi ra ngoài đưa cho Hoắc Kình.

“Hoắc gia, chàng có thể dùng rìu chẻ thỏi bạc này làm đôi giúp ta không?”

Hoắc Kình nhận lấy thỏi bạc, không nói một lời bước ra ngoài, cầm rìu bổ đôi một thỏi bạc mười lượng.

Trong lúc Hoắc Kình ra ngoài, A Nguyên gấp hai bản văn thư đã gần khô lại.

Hoắc Kình cầm hai nửa bạc quay vào chính phòng, đưa cho A Nguyên.

Hai nửa bạc có kích thước gần như bằng nhau.

A Nguyên gói một nửa bạc cùng ba thỏi bạc vào khăn tay, buộc chặt rồi đưa cho Lý thị.

Nửa bạc còn lại cũng đưa tới.

“Ba mươi lăm lượng là để trả hết ân tình một bát cơm nuôi dưỡng của Hà gia những năm qua, còn năm lượng này xem như chút hiếu kính cuối cùng của con dành cho mẫu thân.”