Lý thị đáp:
“Không nói rõ, nhưng hình như là người ở trấn Thanh Thủy.”
Chuyện Hoắc Kình phát hiện nô lệ Bắc Cương, trong am ni cô cũng chỉ có lão sư thái biết. Hơn nữa núi đã bị phong tỏa bảy tám ngày rồi, các ni cô trong am cũng không nghe được tin tức gì khác, đương nhiên không biết thân phận của Hoắc Kình.
Cho nên Lý thị không dò hỏi được gì cũng là chuyện bình thường.
Hà Dự suy nghĩ một chút rồi phân tích:
“Nếu là người ở trấn Thanh Thủy thì dễ dò hỏi rồi. Dù sao dung mạo của A Nguyên nổi bật như vậy, rất dễ hỏi thăm ra.”
Biết được A Nguyên đang ở trấn Thanh Thủy, lại còn có thêm một vị hôn phu, Hà Dự càng không thể ngồi yên.
Trên đường xuống núi, Hà Dự chợt nhớ lại hôm qua ở khách đ**m, nghe người ta bàn tán chuyện một thợ rèn khoảng bảy tám ngày trước đã phát hiện nô lệ Bắc Cương trên núi Hoàng Ly, vì thế lập được công lao gì đó.
Thợ rèn...
Trong đầu Hà Dự hiện lên hình ảnh người thợ rèn mà hơn một tháng trước hắn từng gặp khi tới trấn Thanh Thủy.
Điều khiến hắn ấn tượng sâu sắc nhất là đôi mắt lạnh lùng ấy.
Cũng không biết người thợ rèn trong lời đồn có phải chính là người hắn từng gặp hay không.
Hơn nữa bảy tám ngày trước xuất hiện ở núi Hoàng Ly, mà A Nguyên cũng là bảy tám ngày trước được người ta đón đi, chuyện này chẳng phải quá trùng hợp sao?
Trong lòng Hà Dự sinh nghi, càng thêm nóng lòng xuống núi.
Hắn nghĩ phải xuống núi dò hỏi xem rốt cuộc người thợ rèn ấy là nhân vật thế nào.
A Nguyên không ngủ nướng, trái lại Hoắc Kình lại lười biếng một lần.
Mấy ngày nay, chỉ có ngày trở về là hắn được ngủ một giấc ngon.
Hai đêm ở khách đ**m, A Nguyên quấn người. Sau đó vì chuyện thành thân nên hắn cũng khó mà ngủ được.
Tối qua lại bị A Nguyên lăn qua lăn lại quấy nhiễu rất lâu.
Khoảng giờ Thìn, lúc A Nguyên lén lút dậy khỏi giường, Hoắc Kình mới ngủ thiếp đi.
Đến khi Hoắc Kình tỉnh lại thì đã là giữa trưa.
Đồng thời, từ cửa sổ đang mở truyền vào từng đợt hương thơm thức ăn.
Hoắc Kình ngồi dậy, mặc y phục rồi đi ra ngoài.
Sáng sớm, A Nguyên không chỉ dọn dẹp phòng ốc mà còn nấu xong cả bữa trưa.
Dường như người bị vắt kiệt tối qua không phải nàng mà là Hoắc Kình vậy.
A Nguyên bưng đĩa thức ăn hâm nóng từ trong bếp đi ra.
Nhìn thấy Hoắc gia, khóe môi nàng cong lên, lộ ra nụ cười ngượng ngùng.
“Hoắc gia, mau đi rửa mặt đi, chuẩn bị ăn cơm trưa rồi.”
Hôm nay A Nguyên búi kiểu tóc của phụ nhân.
Cây trâm trên đầu cùng đôi khuyên tai đều là đồ mua ở huyện Võ An.
Xưa nay nàng luôn ăn mặc giản dị thanh nhã, nay trang điểm theo kiểu phụ nhân, lại thêm vài phần phong tình trưởng thành quyến rũ.
Hoắc Kình nhìn mà yết hầu khẽ động.
Ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm A Nguyên.
Bị nhìn đến mức ngượng ngùng, A Nguyên đẩy hắn:
“Hoắc gia đừng nhìn nữa, mau đi rửa mặt ăn cơm đi.”
Lúc này Hoắc Kình mới thu hồi ánh mắt, đi rửa mặt.
Vừa mới ngồi xuống thì nghe thấy phía trước cửa tiệm vang lên tiếng gõ cửa.
A Nguyên nghi hoặc nhìn Hoắc gia.
Hôm qua ngoài cửa tiệm đã dán giấy đỏ, viết rằng: “Đông chủ có hỷ, đóng cửa ba ngày.”
Hơn nữa người trong trấn Thanh Thủy đều biết hôm qua Hoắc thợ rèn thành thân, theo lý không nên tới quấy rầy mới phải.
Hoắc Kình nhíu mày, rồi đứng dậy, nói với A Nguyên:
“Ta đi xem thử, lát nữa sẽ quay lại.”
Khi Hoắc gia ra phía trước mở cửa tiệm, mí mắt trái của A Nguyên cứ giật liên hồi.
Không hiểu vì sao, lòng nàng cũng hồi hộp dữ dội.
Phía trước truyền tới tiếng mở cửa.
Đợi rất lâu mà vẫn không thấy Hoắc gia quay lại.
Trong lúc đó còn thấp thoáng nghe thấy tiếng phụ nhân sụt sùi khóc.
A Nguyên thấy lạ, liền đứng dậy đi về phía cửa sau của tiệm.
Nàng dừng lại sau tấm rèm cửa.
Còn chưa vén rèm lên đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
“Ta biết A Nguyên nhà ta đang ở chỗ ngươi. Ngươi cứ để nó ra gặp ta đi, ta là mẫu thân của nó.”
Giọng nói ấy rõ ràng là giọng của mẫu thân nàng!
Tim A Nguyên chợt trầm xuống.
Người nhà họ Hà và mẫu thân sao... sao lại tìm tới nhanh như vậy?
Ở trước cửa tiệm, ánh mắt Hoắc Kình lạnh lẽo, gương mặt càng thêm nghiêm nghị.
Chỉ có một mình Lý thị, không thấy Hà Dự.
Nhưng nếu Lý thị có mặt ở đây thì Hà Dự nhất định cũng đang ở trấn Thanh Thủy.
Hôm đó, sau khi Hoắc Kình nhờ Hứa nương tử tới thôn Trần gia gặp cô mẫu của A Nguyên, khi trở về đã thuật lại lời Vân Nương cho hai người nghe.
Nói rằng Trần lão thái thái cùng hai người nhi tử đã tới thôn Hà gia báo tin rồi.
Hoắc Kình cũng đoán được Hà Dự sẽ tìm tới trong khoảng thời gian này.
Bọn họ tới am ni cô không tìm được A Nguyên, nhất định sẽ tới trấn Thanh Thủy dò hỏi.
Không ngoài dự liệu, rất dễ dàng hỏi thăm ra A Nguyên đang ở chỗ hắn.
Tìm đến đây cũng chỉ là chuyện trong mấy ngày gần đây.
Dù đã hơn mười năm không gặp, nhưng Hoắc Kình ít nhiều vẫn hiểu Hà Dự.
Dối trá.
Ngụy thiện.
Cẩn trọng.
Nếu biết A Nguyên ở chỗ hắn, nhất định sẽ điều tra một phen rồi mới thăm dò.
Lý thị lau nước mắt, van nài:
“Ngươi hãy để ta gặp nữ nhi của ta đi.”
Hiện giờ Hoắc Kình cũng xem như người có tiếng ở trấn Thanh Thủy.
Hôm qua mới thành thân, hôm nay đã có một phụ nhân đứng trước cửa tiệm khóc lóc.
Lập tức thu hút người qua đường cùng người trong các cửa tiệm gần đó tới xem.
“Chuyện gì thế? Sao phụ nhân này lại đứng trước tiệm của Hoắc thợ rèn khóc lóc vậy?”
Người mới tới chẳng hiểu đầu cua tai nheo.
Người đã đứng xem một lúc nói:
“Hình như bà ấy nói nữ nhi mình đang ở trong nhà Hoắc thợ rèn, muốn Hoắc thợ rèn cho gặp nữ nhi.”
Người bên cạnh đều “a” lên một tiếng, rồi nghi ngờ nói:
“Nữ nhi của bà ấy là ai? Chẳng lẽ là tiểu nương tử xinh đẹp mà Hoắc thợ rèn mới cưới hôm qua?”
Mọi người nghe vậy đều nhìn nhau.
Hình như thật sự có khả năng đó.
Nhưng rốt cuộc là chuyện gì đây?
Hôm qua thành thân, bên phía Hoắc thợ rèn không có lấy một người thân thì thôi, bên phía cô dâu cũng chẳng có một người thân nào.
Bọn họ còn tưởng hai người đều là cô nhi.
Hoắc Kình quét mắt nhìn đám người bên ngoài, rồi lại nhìn Lý thị.
Bây giờ có phủ nhận A Nguyên ở chỗ hắn cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Đã tìm được tới đây, vậy chứng tỏ bọn họ đã xác định rồi.