Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 12

Bữa tối cũng vẫn như vậy.

Những năm này chiến tranh liên miên, thiên hạ thái bình cũng mới chỉ chừng một năm trở lại đây. Nhà nghèo đừng nói đến chuyện có chút thức ăn mặn, ngay cả có được một bữa no nê cũng đã là điều khó có được rồi. Thế nên bữa nào cũng chỉ có màn thầu bột thô và cháo loãng, mọi người cũng chẳng ai có một lời oán thán.

Trước kia, mỗi tháng A Nguyên cũng có thể được ăn một chút thịt. Nhưng khoảng thời gian gần đây nàng đã từng phải chịu đói khát, bữa nào cũng không được ăn no, nên giờ đây chỉ cần được ăn no bụng là nàng đã cảm thấy thỏa mãn lắm rồi.

Làm việc trong Tú phường được mấy ngày, đều là những công việc nhẹ nhàng, cả ngày trôi qua nàng cũng không cảm thấy mệt mỏi. Tuy nàng chưa từng gặp vị Lưu quản sự kia, nhưng cũng đã nghe loáng thoáng được vài chuyện về ông ta.

Ngoại trừ Đông gia ra, mọi việc trong Tú phường đều do Lưu quản sự cai quản. Chẳng trách mấy ngày nay mọi người đều bắt đầu nịnh bợ Hà Thúy. A Nguyên sợ người khác hỏi han chuyện gia đình mình nên cũng không quá thân thiết với ai, có thể nói ít thì sẽ nói ít.

Chỉ là A Nguyên không chủ động tiếp cận người khác, nhưng không có nghĩa là kẻ khác không tìm đến nàng. Vương Nhị Muội chính là một trong số đó. Có lẽ vì không được lòng Hà Thúy, những người khác cũng vì kiêng dè Hà Thúy mà không mấy để ý đến thị, nên thị chỉ còn cách tìm A Nguyên để nói chuyện.

A Nguyên không chỉ tính tình ôn hòa, mà ngay cả cách nói năng cũng dịu dàng nhỏ nhẹ, thế nên Vương Nhị Muội rất thích tìm nàng để trút bầu tâm sự.

A Nguyên ngồi trên bậc đá húp cháo, Vương Nhị Muội bưng bát cháo, tay cầm màn thầu cũng ngồi xuống cạnh bên. Vừa ngồi xuống, thị đã bắt đầu lầm bầm:

"Cái bà Tú nương quản sự đó bắt ta đi khâu viền khăn tay, ta nhìn đến lòa cả mắt rồi, vừa mới nghỉ tay một chút đã bị mắng, thật sự không coi người ta là người nữa hay sao?"

A Nguyên chỉ đành an ủi thị:

"Mới bắt đầu đều như vậy cả, làm thêm vài ngày là quen thôi."

Vương Nhị Muội nhìn nàng, giọng điệu có chút chua chát:

"Muội thì nhẹ nhàng rồi, được làm việc thảnh thơi như thế. Nếu ta mà được làm việc nhẹ nhàng mà một ngày vẫn được sáu văn tiền, ta nằm mơ cũng phải cười đến tỉnh cả người."

Vương Nhị Muội oán trách vài câu, A Nguyên cũng không để tâm, nhưng lời tiếp theo của thị lại khiến người ta cảm thấy thật khó hiểu.

“Hà Thúy vào cùng đợt với muội có cửu cửu là quản sự của Tú phường, còn một người nữa nghe nói là phải đưa bạc mới vào được đây. Vậy còn A Nguyên muội, muội vào đây là nhờ quan hệ hay dùng bạc…?”

Ánh mắt Vương Nhị Muội dừng trên người A Nguyên, mang theo vài phần dò xét. Y phục của nàng vẫn còn những mảnh vá, trông không giống người có tiền, càng không thể là người có quan hệ. Thị nhìn vào khuôn mặt nàng, rồi từ từ di chuyển xuống b* ng*c phổng phao, ánh mắt tức khắc trở nên đầy ẩn ý.

Mấy năm trước vì chiến tranh, mạng người còn chẳng đáng giá bằng hai lạng màn thầu, huống hồ là thân xác nữ nhân, việc dùng thân xác đổi lấy cái ăn là chuyện thường tình.

Lời của Vương Nhị Muội khiến A Nguyên cảm thấy khó chịu khắp người. Lại ngước mắt lên thấy thị cứ nhìn chằm chằm vào b* ng*c mình, nàng lập tức hiểu ra cái ánh nhìn đó là ý gì. Dù tính khí có tốt đến đâu, nàng cũng sầm mặt xuống.

Thấy sắc mặt A Nguyên không ổn, Vương Nhị Muội mới khẽ ho một tiếng, dời mắt đi chỗ khác, vội vàng chuyển chủ đề:

"Muội nói xem cái Tú phường này chắc phải có bao nhiêu người là quả phụ nhỉ, cứ như chỗ chúng ta đây, trong năm người thì đã có đến hai người là quả phụ rồi."

A Nguyên không thèm nói với thị thêm một lời nào nữa, ngay cả một cái liếc mắt cũng không cho. Vương Nhị Muội không tự làm mất mặt mình thêm nữa, cúi đầu lầm lũi húp cháo.

Ăn xong lại tiếp tục làm việc. Công việc của A Nguyên vẫn rất nhẹ nhàng, nàng phụ giúp dọn dẹp trong phòng kho. Ba người bọn họ được sắp xếp vào ba kho khác nhau. Có lẽ sợ bọn họ lấy cắp đồ nên có một vị Tú nương cùng dọn dẹp với họ.

Vị Tú nương ở kho bên này của A Nguyên tầm khoảng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, dung mạo cũng khá, tuy không thể nói là quá xinh đẹp nhưng trong đôi mắt lại có vài phần phong tình. Nghe kẻ hay hóng chuyện nhất là Vương Nhị Muội nói thì người này là một quả phụ, còn dắt theo một đứa con gái. Vì rất được Lưu quản sự trọng dụng nên mọi người xung quanh đều cung kính gọi một tiếng Mai nương.

Mai nương kiểm tra số lượng túi thơm vừa gửi vào một lát, rồi quay đầu nhìn A Nguyên đang gấp khăn tay xếp gọn gàng. Nghĩ đến việc Lưu quản sự dặn dò mình dò hỏi gia thế của nàng, bà ta bèn tiến lại gần. Tiện tay cầm một chiếc khăn tay lên cùng gấp:

"Ngươi tên là A Nguyên?"

A Nguyên ngẩn người ra một lúc nhưng vẫn đáp khẽ:

"Vâng."

"Ta nghe nói ngươi đang ở nhờ nhà người thân tại thôn Trần Gia, người nhà ngươi đâu cả rồi?"

Vừa nghe nhắc đến người nhà, trong lòng A Nguyên liền nảy sinh cảnh giác. Nàng cúi đầu gấp khăn đặt vào khay gỗ, nhỏ giọng đáp:

"Phụ mẫu đều không còn nữa, trong nhà không còn ai nương tựa, nên tôi đến cậy nhờ tiểu di ạ."

Ở bên ngoài, A Nguyên đều gọi cô cô là tiểu di.

Mai nương ngẫm nghĩ một lát rồi lại hỏi:

"Năm nay ngươi chắc cũng mười lăm mười sáu rồi nhỉ, đã hứa hôn với ai chưa?"

A Nguyên và Mai nương trước đây chưa từng nói với nhau câu nào, sao giờ bà ta lại đi dò hỏi chuyện của mình? Nàng không nhịn được mà nhớ tới lời của thợ rèn, nói rằng Lưu quản sự kia không phải hạng người tốt lành gì. Mà Mai nương lại là vị Tú nương thân tín nhất dưới trướng Lưu quản sự, nàng không thể không cẩn thận thêm vài phần.

A Nguyên không nói thẳng, chỉ mập mờ đáp lại một câu:

"Đến tuổi thì tự nhiên phải xuất giá thôi ạ."

"Vậy có từng nghĩ qua muốn gả vào nhà thế nào không? Một tiểu nương tử có dung mạo như ngươi thì không dễ tìm đâu, nếu chưa hứa hôn thì có cần ta giúp ngươi để mắt xem có ai hợp không?"

Mai nương đâu có tốt bụng đến thế, chẳng qua là muốn thâm nhập dò xét xem nàng rốt cuộc đã đính hôn hay chưa mà thôi.

A Nguyên vẫn giữ thái độ lấp lửng:

"Ta đều nghe theo sự sắp xếp của tiểu di cả."

A Nguyên cứ né tránh không trả lời trực tiếp khiến Mai nương nhíu chặt lông mày. Bà ta thầm nghĩ con bé này rõ ràng là đang có lòng đề phòng mình. Thấy nàng có tâm lý cảnh giác, Mai nương cũng không hỏi tiếp nữa. Bà ta nghĩ thầm, dù sao nàng cũng chỉ là một cô nhi, còn bà dì kia có lẽ cũng chỉ vì thấy nàng có chút nhan sắc, có thể kiếm về chút tiền sính lễ nên mới thu nhận.

Không người chống lưng, giờ lại phải ăn nhờ ở đậu, chỉ cần Lưu quản sự dùng thêm vài chiêu trò hiểm độc, đoán chừng cuối cùng nha đầu này cũng sẽ rơi vào tay ông ta mà thôi. Trong lòng Mai nương tuy chán ghét Lưu quản sự, nhưng lại phải cậy nhờ gã ta mà sống, vì thế mới phải làm những việc tổn đức này giúp gã.

Còn về phần A Nguyên, một cô nhi thấp kém chẳng đáng là bao, ai mà thèm để ý chứ? Dù có bị bắt nạt, nếu không có ai đứng ra chống lưng đòi công đạo, thì cũng chỉ có nước ngậm đắng nuốt cay mà thôi.

Mai nương có lẽ thấy A Nguyên "dầu muối không vào" (khó lay chuyển), liền gọi một tiểu Tú nương khác vào rồi bước ra khỏi phòng kho.