A Nguyên mỉm cười gật đầu, đáp một tiếng: “Vâng.”
Hoắc Kình hỏi giá, rồi trả cho người bán hàng tám văn tiền.
Mua được lược rồi, hắn đưa cho A Nguyên.
A Nguyên nhận lấy chiếc lược, đôi mày khóe mắt cong cong, nâng niu chiếc lược như nâng vàng bạc, gương mặt tràn đầy vui vẻ.
“Vui đến vậy sao?”
Hoắc Kình có chút không hiểu hỏi. Hắn chuẩn bị đồ đạc trong phòng cho nàng, tặng nàng trâm cài cũng chưa thấy nàng vui như thế.
A Nguyên gật đầu thật mạnh, cười nói:
“Vì là Hoắc gia tặng.”
Nụ cười ấy như sắp tràn cả ra ngoài lớp khăn che mặt.
Cho dù đang đeo khăn che mặt, đôi mắt hạnh của A Nguyên vẫn long lanh động lòng người, ánh mắt lưu chuyển sinh huy, vô cùng hấp dẫn.
Hoắc Kình chợt cảm thấy sau này nếu nàng một mình ra ngoài, cũng phải đeo khăn che mặt mới an toàn.
Có được lược rồi, khi Hoắc gia hỏi nàng còn muốn mua gì nữa không, nàng nhất quyết không chịu tiêu tiền mua thêm thứ gì.
Sau này nếu thật sự phải rời khỏi trấn Thanh Thủy, chắc chắn còn rất nhiều chỗ cần dùng tiền, nàng không dám tiêu quá nhiều bạc cho bản thân.
Tuy không mua mấy thứ, nhưng hai người cũng đi dạo rất lâu.
Đã quá giờ ngọ mới tìm một quán ăn nhỏ, gọi hai món xào, năm cái màn thầu và hai bát cơm.
A Nguyên ăn ít, do dự một chút rồi vẫn lấy hết can đảm gắp một nửa sang cho Hoắc gia.
“Ta ăn không hết nhiều như vậy, Hoắc gia ăn thêm đi.”
Biết rõ sức ăn của nàng, Hoắc Kình cũng không từ chối.
Ăn trưa xong, từ lúc rời huyện nha đến giờ cũng đã qua hơn một canh giờ rưỡi, tin tức về hộ tịch hẳn cũng đã tra gần xong.
Hoắc Kình dẫn A Nguyên tới huyện nha.
Vừa đến huyện nha thì trời đã tối sầm lại, không bao lâu sau liền đổ xuống những hạt mưa to bằng hạt đậu.
Lần này họ quay lại, người canh giữ trước huyện nha cũng cung kính hơn nhiều, không cần thông báo nữa mà trực tiếp mời hai người vào trong.
Nghiêm tiểu công tử vẫn luôn ở huyện nha chờ bọn họ quay lại. Nghe nói người đã trở về, hắn lập tức bước nhanh tới, cùng lúc với Dương chủ bạ tới nơi.
Khi bọn họ đến bên ngoài thiên sảnh, bên ngoài trời đã mưa ào ào như trút nước.
Dương chủ bạ theo sau Nghiêm tiểu công tử tiến vào thiên sảnh.
Nghiêm tiểu công tử bảo hai người vừa đứng dậy ngồi xuống, rồi ra hiệu cho Dương chủ bạ đang cầm một quyển sổ lên tiếng trước.
Dương chủ bạ trực tiếp nói:
“Vừa rồi đã tra cứu hộ tịch của thôn Tô Gia, quả thật vẫn còn một người tên Tô Nguyên, năm nay mười sáu tuổi, hộ tịch vẫn chưa bị xóa.”
A Nguyên đang cúi đầu rũ mắt nghe vậy thì niềm vui hiện rõ trên khóe mày. Tảng đá lớn đè nặng trong lòng dường như trong nháy mắt đã được dời đi.
Không chỉ vì sự uy h**p của Hà gia đối với nàng giảm đi, mà ngay cả mối nguy từ quan hệ “thúc điệt” giữa nàng và Hoắc gia cũng giảm đi rất nhiều!
Dương chủ bạ tiếp tục:
“Nếu có thể lấy được chứng minh từ lý chính thôn Tô Gia rằng tiểu nương tử bên cạnh Hoắc lang quân chính là Tô Nguyên trong hộ tịch, thì có thể trực tiếp đóng quan ấn lên hôn thư.”
Dân gian có những đôi phu thê chỉ bái đường thành thân mà không đến huyện nha báo cáo.
Nhưng nếu chỉ thành thân mà không đóng quan ấn, Hà gia rất dễ sinh chuyện. Nếu có hôn thư được huyện nha đóng ấn, Hà gia không dám cũng không thể cưỡng ép đòi người.
Đợi Dương chủ bạ nói xong, Nghiêm tiểu công tử, người không quen thuộc với những việc này, liền lên tiếng hỏi trước:
“Không thể châm chước đóng ấn trước sao?”
Dương chủ bạ lộ vẻ khó xử:
“Cũng không phải không được, nhưng cần phải xin chỉ thị của đại nhân.”
Hoắc Kình rũ mắt suy nghĩ một lúc, rồi nhìn Dương chủ bạ:
“Tạm thời không cần. Nhưng nếu ta tự mình đến hỏi hộ tịch, e rằng lý chính sẽ không để ý tới, còn phải phiền huyện nha cử một người đi cùng.”
Chỉ cần có người của huyện nha đi theo, lý chính thôn Tô Gia mới không kiêng dè Hà tú tài, cũng sẽ không cố ý kéo dài.
“Có gì mà phiền với không phiền. Ngày mai ta sẽ bảo phụ thân phái một nha dịch, rồi chuẩn bị một cỗ xe ngựa đưa hai người đi. Chỉ là hôm nay...”
Hắn dừng một chút, quay đầu nhìn cơn mưa lớn bên ngoài rồi lại quay lại:
“Xem cơn mưa này, e là còn lâu mới tạnh. Đợi mưa tạnh rồi mới về thì chưa đến trấn Thanh Thủy trời cũng đã tối. Đi đường đêm nguy hiểm, chi bằng ở lại huyện Võ An một đêm. Ngày mai cũng tiện phái người đưa hai người tới thôn Tô Gia.”
Nếu chỉ có một mình Hoắc Kình thì thời tiết mưa gió bên ngoài chẳng ảnh hưởng gì đến hắn.
Nhưng nghĩ tới bên cạnh còn có một tiểu nương tử mềm mại yếu ớt, hắn liền do dự một lúc.
Nghiêm tiểu công tử nói:
“Ở nơi như huyện nha, đâu đâu cũng là người, chắc chắn hai người cũng không quen ở. Ta sẽ bảo người chuẩn bị xe ngựa đưa hai vị tới khách đ**m.”
Cơn mưa này không biết đến khi nào mới dứt. Ở lại thêm một khắc, vị tiểu công tử này sẽ chú ý đến A Nguyên thêm một phần.
Nghĩ tới đó, Hoắc Kình cũng không từ chối nữa.
Dương chủ bạ lui xuống, Nghiêm tiểu công tử sai người đi chuẩn bị xe ngựa, rồi bảo người mang mười thỏi bạc mà phụ thân hắn đã chuẩn bị đặt lên khay, vén tấm vải đỏ phủ bên trên ra.
Hoắc Kình nhìn thấy mười thỏi bạc ấy thì hơi nhíu mày, lạnh nhạt nói:
“Thù lao cứu ngươi, đã thanh toán xong rồi.”
Nghiêm tiểu công tử cười nói:
“Đây không phải thù lao cứu ta. Đây là phần thưởng vì ngài giết nô lệ Bắc Cương, giúp huyện nha nhận diện nô lệ Bắc Cương và bắt được một tên trong số đó. Một trăm lượng.”
A Nguyên đang cúi đầu nghe thấy tiếng “một trăm lượng” thì có chút kinh ngạc.
Không phải thù lao cứu người, Hoắc Kình gật đầu:
“Được, ta nhận.”
Hoắc Kình chỉ nhận những gì mình nên nhận. Những thứ không nên nhận thì nói gì hắn cũng không lấy. Còn đã là thứ nên nhận thì hắn cũng sẽ không khách sáo nửa phần.
Thấy Hoắc Kình nhận bạc, Nghiêm tiểu công tử cũng thở phào nhẹ nhõm.
May mà lần này không giống lần trước, chỉ lấy mười lượng bạc làm thù lao cứu mạng hắn.
Thể diện của hắn có cho hay không cũng không sao, nhưng thể diện của phụ thân hắn thì vẫn phải giữ.
Sau khi thở phào một hơi, ánh mắt hắn không nhịn được lại nhìn về phía tiểu nương tử sau lưng Hoắc Kình.
“Tẩu tử của ân nhân vì sao lại phải đeo khăn che mặt?”
Nhận ra ánh mắt của vị tiểu công tử kia, A Nguyên càng cúi đầu thấp hơn, còn dịch vào sau lưng Hoắc Kình thêm một chút.
Hoắc Kình chắn lại, mặt không đổi sắc nói:
“Nàng sợ người lạ.”
Nghiêm tiểu công tử chớp mắt, thầm nghĩ đã lớn như vậy rồi mà còn sợ người lạ.
Nhưng lập tức nhớ tới nha hoàn mới vào phủ nha gần đây cũng nhút nhát như thế, đến nhìn người cũng không dám.
Nghĩ vậy, hắn cũng chẳng còn gì để hiếu kỳ nữa.
Chẳng qua chỉ là một tiểu nương tử thôn quê chưa từng thấy nhiều việc đời mà thôi.