Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 102

Vì trăm năm trước từng bại trận, nay lại một lần nữa thất bại, nên người của triều đình này đều gọi bọn chúng là nô lệ.

Nghiêm tri huyện biết đây là đám tàn binh bại tướng kia nên lập tức đề cao cảnh giác, lập tức phái người đến trấn Thanh Thủy. Quả nhiên ngay trong ngày hôm đó đã nhanh chóng bắt được một tên nộ lệ Bắc Cương, đồng thời biết được vẫn còn hai tên khác đang lẩn trốn.

Sau đó nhi tử của ông mới nói những tin tức ấy đều là do một người đàn ông đã cứu hắn cung cấp. Tiểu nhi tử nói nếu không nhờ người đàn ông ấy cứu mình, e rằng hắn cũng đã mất mạng dưới đao của nô lệ Bắc Cương rồi.

Xét cả tình lẫn lý, ông nhất định phải cảm tạ vị anh hùng đã cứu nhi tử mình thật tử tế.

Đối với vị ân nhân cứu mạng trong lời nhi tử nhắc đến, dù chưa gặp mặt, nhưng Nghiêm tri huyện cũng biết đó là một người khí độ bất phàm.

Hôm nay gặp mặt, quả đúng như ông dự liệu.

Ông xua tay, cười nói:

“Không cần đa lễ như vậy, dù sao vị anh hùng này không chỉ là ân nhân cứu mạng của nhi tử ta, mà còn giúp bản quan nhận ra thân phận của nô lệ Bắc Cương, bắt giữ được chúng, công lao không nhỏ.”

Hoắc Kình không kiêu không nịnh đáp:

“Chỉ là tình cờ đi ngang qua thôi.”

Tri huyện nói:

“Tuy là tình cờ đi ngang qua, nhưng cũng đã cứu mạng nhi tử ta, lại còn lập được công. Đúng rồi, không biết vị anh hùng hảo hán này xưng hô thế nào?”

Hôm nay Hoắc Kình đến đây vốn là để làm hôn thư, nên tên họ cũng chẳng có gì không thể nói.

Hắn đáp:

“Thảo dân họ Hoắc, tên một chữ Kình.”

A Nguyên đứng bên cạnh, trong lòng khẽ lặp lại cái tên ấy một lần - Hoắc Kình.

Trước đây Hoắc gia chưa từng nói tên mình với nàng, mà hình như nàng cũng chưa từng nói cho Hoắc gia biết mình tên gì. Nàng chỉ biết Hoắc gia họ Hoắc mà thôi. Lâu dần gọi quen một tiếng “Hoắc gia”, cũng quên mất rằng mình còn chưa biết tên hắn.

“Hoắc Kình...”

Nghiêm tri huyện khẽ đọc lại cái tên ấy một lần, rồi khen:

“Là một cái tên hay.”

Cười cười rồi nói:

“Ngươi nói muốn tra hộ tịch của quý phu nhân, vậy thì chờ ta gọi Dương chủ bạ tới.”

Nói rồi sai tùy tùng đi gọi Dương chủ bạ.

Sau khi phân phó xong, Nghiêm tri huyện bước đến ghế chủ tọa, vén vạt áo ngồi xuống, ánh mắt nhìn về phía Hoắc Kình.

“Không biết hiện nay Hoắc huynh đệ đang ở đâu, làm nghề gì?”

Hoắc Kình đáp:

“Hiện sống ở trấn Thanh Thủy, mở một tiệm rèn để mưu sinh.”

Nghiêm tri huyện gật đầu:

“Vậy trước đây từng làm gì? Sao lại hiểu rõ về nô lệ Bắc Cương đến vậy?”

“Trước đây từng ra chiến trường đánh trận, làm Bách phu trưởng, cho nên tương đối hiểu rõ đám Bắc Cương nô này.”

A Nguyên đứng bên cạnh nghe vậy, tuy không biết Bách phu trưởng rốt cuộc là chức quan gì, nhưng Hoắc gia chắc chắn không phải một binh lính bình thường.

Nàng tuy chưa gặp nhiều người từng đi lính, nhưng trong thôn Hà gia cũng có hai người từng từ quân ngũ trở về.

Một người què chân, ngày nào cũng ngồi dưới gốc đa trong thôn Hà gia nhìn về phương xa, chẳng nói năng gì. Một người khác tay chân lành lặn, nhưng lại rất thích khoe khoang, song hễ gặp nha sai thì vẫn phải khom lưng cúi đầu, hoàn toàn không thần dũng như Hoắc gia.

Hoắc gia ngay cả khi gặp Tri huyện lão gia cũng vẫn ung dung điềm tĩnh, không kiêu không nịnh.

Nghiêm tri huyện trầm ngâm suy nghĩ một lát. Dù không mấy tin rằng người đàn ông trước mắt tuy đã thu liễm khí thế nhưng dư uy vẫn còn lộ ra bên ngoài này chỉ là một Bách phu trưởng nho nhỏ, nhưng ông cũng không truy hỏi thêm.

Dương chủ bạ tới nơi. Nghe nói là muốn tra hộ tịch, liền hỏi:

“Có thể cho biết hộ tịch nguyên quán của lệnh phu nhân được không?”

Hoắc Kình thấp giọng nói với A Nguyên:

“Cứ nói ra đi, không sao đâu.”

Trong lòng A Nguyên tuy vẫn không được tự nhiên, nhưng giọng nói của Hoắc gia lại khiến nàng bớt đi phần nào không thoải mái.

Nàng cúi đầu, giọng tuy nhẹ nhưng từng chữ đều rõ ràng:

“Huyện Võ An, trấn Ấp Dương, thôn Tô Gia. Phụ thân là Tô Quý Bá, tám năm trước bệnh mất. Dân nữ tên Tô Nguyên, tám năm trước theo mẫu thân đến thôn Hà Gia.”

Giọng nói nhẹ nhàng mềm mại, lọt vào tai vô cùng ôn nhuận, khiến người khác không khỏi ngoái nhìn.

Nghiêm tri huyện cũng nhìn thêm một cái về phía người nữ tử mặc y phục vải thô, đeo khăn che mặt kia.

Người tên Hoắc Kình này có vài phần thần bí thì cũng thôi đi, nhưng sao ngay cả vị hôn thê của hắn cũng thần thần bí bí như vậy?

Chẳng lẽ nàng cũng có thân phận thần bí gì đó?

Dương chủ bạ ghi chép lại toàn bộ những thông tin ấy, rồi nói:

“Thời gian đã khá lâu, e rằng cần một hai canh giờ để tra cứu. Xin hai vị kiên nhẫn chờ đợi.”

Nói xong liền lui khỏi thiên sảnh.

Còn Nghiêm tri huyện hôm nay đến đây vốn chỉ để gặp thử vị kỳ nhân này. Người đã gặp rồi, nên cũng để nhi tử tiếp đãi.

“Việc tra cứu cần mất một chút thời gian. Cẩn nhi, con hãy tiếp đãi hai vị thật chu đáo. Ta còn có việc phải xử lý, không tiện tiếp chuyện nữa.”

Nghiêm tri huyện cũng rời khỏi thiên sảnh.

Nghiêm tiểu công tử hưng phấn nói:

“Ân nhân, ta còn chưa tạ ơn ngài tử tế. Hay là nhân dịp này đến Tụ Hương Lâu ở huyện Võ An bày một bàn tiệc để cảm tạ ngài cho tử tế một phen, ân nhân tẩu tử cũng cùng đi!”

Nói rồi nhìn về phía tiểu nương tử phía sau Hoắc Kình.

Hoắc Kình hơi dịch bước chân, chắn mất tầm nhìn của hắn.

Hoắc Kình vốn không muốn để vị tiểu công tử cà lơ phất phơ, nhìn một cái đã biết chẳng phải hạng người tốt lành gì này chú ý đến A Nguyên, nên đương nhiên sẽ không đồng ý chuyện yến tiệc gì cả.

Hắn tìm cớ từ chối:

“Vài ngày nữa, chúng ta sẽ thành thân, còn rất nhiều thứ chưa kịp chuẩn bị. Lần này nhân tiện đến huyện thành nên cũng sẽ mua đi mua sắm một ít đồ dùng luôn, không cần bày tiệc đâu.”

Nghiêm tiểu công tử vẫn chưa từ bỏ:

“Ăn cơm xong rồi đi mua cũng được mà...”

“Không cần.”

Hoắc Kình từ chối dứt khoát.

Nghiêm tiểu công tử còn muốn khuyên tiếp, nhưng thấy Hoắc Kình trả lời không chút do dự, đành bỏ cuộc. Thở dài một hơi rồi nói:

“Được rồi, vậy lần sau khi ân nhân đến huyện thành, ta nhất định sẽ bày đại tiệc khoản đãi!”

Hoắc Kình gật đầu, sau đó xoay người, nắm lấy tay A Nguyên đi ra khỏi thiên sảnh.

Nghiêm tiểu công tử tiễn hai người ra ngoài.

Đến trước huyện nha, nhìn bóng lưng hai người dần đi xa, hắn lẩm bẩm:

“Ta cứ cảm thấy có chỗ nào đó quen quen mà không nói ra được nhỉ?”

Gãi đầu một cái, nhưng thực sự nghĩ không ra.

Đúng lúc ấy có nha dịch đi tới:

“Tiểu công tử, đại nhân gọi ngài đến thư phòng.”

Nghiêm tiểu công tử cũng thu lại suy nghĩ, không nghĩ thêm nữa, rồi xoay người trở về huyện nha.

Vừa vào thư phòng, Nghiêm tri huyện đưa cho hắn mười thỏi bạc.

“Trước đó con nói Hoắc thợ rèn cứu con xong cũng chỉ nhận mười lượng bạc làm thù lao, vậy chứng tỏ hắn không phải hạng người tham tài. Cho nên ân cứu mạng của hắn, sau này hãy báo đáp. Còn đây là tiền thưởng vì hắn giết nô lệ Bắc Cương, giúp phụ tử chúng ta bắt giữ Bắc Cương nô. Chờ lát nữa bọn họ quay lại, con hãy đưa cho hắn.”