Nhận được câu trả lời vừa ý, Giang Kha nhìn tôi: "Anh không sợ cô ấy đau lòng sao?"
"Giang Kha, em thừa biết, em mới là người anh muốn nhất. Chỉ cần em gật đầu, những thứ khác anh đều không bận tâm."
"Thời gian qua, mọi việc anh làm vì em, em vẫn chưa thấy rõ sao? Lời tỏ tình trên vòng quay mặt trời hôm trước, đều là chân thành từ đáy lòng anh đó."
Thì ra người trên vòng quay mặt trời hôm đó, thật sự là Thẩm Dịch.
Hốc mắt tôi ngay lập tức nóng lên, tôi thấy mình thật giống một trò cười.
"Thật sao? Ngay cả khi Ngu Niệm Niệm không muốn chia tay, anh cũng sẽ không chút do dự mà vứt bỏ cô ấy à?"
"Chỉ cần em đồng ý ở bên anh, anh sẽ cắt đứt với cô ấy ngay lập tức."
"Tiểu Kha, anh yêu em."
Thẩm Dịch tiến lên, ôm lấy Giang Kha. Cẩn trọng, tràn đầy yêu thương, như thể cuối cùng cũng chiếm được món bảo vật mà mình theo đuổi bấy lâu.
Giang Kha đưa tay ra, ôm lấy lưng Thẩm Dịch. Cô ấy tựa cằm vào vai anh ấy, đắc ý nhếch môi với tôi.
Như thể đang nói: Nhìn đi, tôi thắng rồi, dễ dàng quá phải không?
Khoảnh khắc đó, có thứ gì đó đổ vỡ tan tành trong lòng tôi.
Tôi biết, tất cả những điều này đều là Giang Kha cố tình sắp đặt để cho tôi thấy. Nhưng câu trả lời của Thẩm Dịch cũng là thật. Tôi thậm chí không có dũng khí bước tới chất vấn, chỉ có thể vội vã bỏ chạy.
Thì ra, tôi thật sự chỉ là một món hàng thay thế có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào.
Những lời đó, nghe người khác nói thì chỉ thấy ghê tởm. Nhưng khi chính miệng Thẩm Dịch thốt ra, thì quả nhiên đau đớn đến tận xương tủy.
12
Tôi chạy đến KTV, thuê một mình một phòng. Không hát, chỉ uống rượu.
Tôi cũng chẳng nhớ mình đã uống bao nhiêu ly. Chỉ thấy càng uống càng buồn, càng khóc càng dữ dội.
Thẩm Dịch là mối tình đầu của tôi. Là người đầu tiên tôi thích vào cuối những năm 17 tuổi. Đến cuối cùng, kết cục cũng giống như mọi người vẫn nói: Mối tình đầu, vốn dĩ là để dành cho sự thất tình.
"Niệm Niệm, về với anh đi."
Không biết đã bao lâu, tôi gục xuống sofa, bên tai bỗng vang lên giọng nói của Thẩm Mặc.
Tôi mở mắt ra, quả nhiên thấy anh.
Anh mặc vest, thắt cà vạt, dường như vừa kết thúc một cuộc họp nào đó, vội vã chạy đến.
Nhìn thấy anh, mũi tôi chua xót, bật khóc nức nở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Anh Thẩm Mặc..."
Tôi tủi thân chui vào lòng anh, nước mắt làm ướt sũng bộ vest đắt tiền của anh.
"Thẩm Dịch anh ấy bắt nạt em..."
"Anh ấy... anh ấy là một tên cặn bã! Anh ấy rõ ràng thích người khác, còn đến trêu chọc em."
"Tại sao... tại sao lại như vậy?"
Tôi khóc đến sưng cả mắt, đôi tay siết c.h.ặ.t lấy áo của Thẩm Mặc. Thẩm Mặc ôm lấy tôi, đưa tay vuốt ve phía sau đầu tôi.
"Anh biết, đó là lỗi của em ấy."
Trên người anh có mùi hương gỗ, trầm tĩnh, lạnh lùng nhưng lại vô cùng an tâm. Tôi không nhịn được mà càng rúc sâu vào lòng anh.
"Em uống quá nhiều rồi, về nhà với anh được không?"
Số nhà 25
Thẩm Mặc vỗ lưng tôi, nhẹ nhàng khuyên nhủ.
"Không muốn, em không muốn về."
Tôi điên cuồng lắc đầu, như một đứa trẻ cố chấp.
"..."
Thẩm Mặc nhìn tôi làm loạn trong lòng anh, không nói gì thêm. Nhưng sau đó, anh vẫn đưa tôi rời khỏi KTV.
13
Về đến nhà, Thẩm Mặc đỡ tôi ngồi xuống ghế sofa.
Tôi vô thức đổ người sang một bên, đầu đau như b.úa bổ, dạ dày cuộn lên như sóng biển dữ dội.
Một lúc sau, Thẩm Mặc lấy khăn nóng lau mặt cho tôi. Động tác của anh dịu dàng, một tay đỡ gáy tôi, một tay nhẹ nhàng lau chùi. Ngũ quan tinh tế cao lãnh ấy, lúc này lại thêm vài phần dịu dàng.
"Anh Thẩm Mặc, anh đẹp trai thật đấy."
"Còn dịu dàng nữa."
Tôi chợt nhận ra, ngoài bố mẹ ra, chưa từng có ai chăm sóc tôi chu đáo như thế này. Một dòng nước ấm dâng lên trong lòng, hốc mắt tôi lại cay xè.
"Nếu người em thích là anh thì tốt biết mấy."
"Anh chắc chắn sẽ không bao giờ như Thẩm Dịch, làm em đau lòng, đúng không?"
Bàn tay đang cầm khăn bỗng khựng lại, Thẩm Mặc trả lời: "Sẽ không."
"Giang Kha, em thừa biết, em mới là người anh muốn nhất. Chỉ cần em gật đầu, những thứ khác anh đều không bận tâm."
"Thời gian qua, mọi việc anh làm vì em, em vẫn chưa thấy rõ sao? Lời tỏ tình trên vòng quay mặt trời hôm trước, đều là chân thành từ đáy lòng anh đó."
Thì ra người trên vòng quay mặt trời hôm đó, thật sự là Thẩm Dịch.
Hốc mắt tôi ngay lập tức nóng lên, tôi thấy mình thật giống một trò cười.
"Thật sao? Ngay cả khi Ngu Niệm Niệm không muốn chia tay, anh cũng sẽ không chút do dự mà vứt bỏ cô ấy à?"
"Chỉ cần em đồng ý ở bên anh, anh sẽ cắt đứt với cô ấy ngay lập tức."
"Tiểu Kha, anh yêu em."
Thẩm Dịch tiến lên, ôm lấy Giang Kha. Cẩn trọng, tràn đầy yêu thương, như thể cuối cùng cũng chiếm được món bảo vật mà mình theo đuổi bấy lâu.
Giang Kha đưa tay ra, ôm lấy lưng Thẩm Dịch. Cô ấy tựa cằm vào vai anh ấy, đắc ý nhếch môi với tôi.
Như thể đang nói: Nhìn đi, tôi thắng rồi, dễ dàng quá phải không?
Khoảnh khắc đó, có thứ gì đó đổ vỡ tan tành trong lòng tôi.
Tôi biết, tất cả những điều này đều là Giang Kha cố tình sắp đặt để cho tôi thấy. Nhưng câu trả lời của Thẩm Dịch cũng là thật. Tôi thậm chí không có dũng khí bước tới chất vấn, chỉ có thể vội vã bỏ chạy.
Thì ra, tôi thật sự chỉ là một món hàng thay thế có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào.
Những lời đó, nghe người khác nói thì chỉ thấy ghê tởm. Nhưng khi chính miệng Thẩm Dịch thốt ra, thì quả nhiên đau đớn đến tận xương tủy.
12
Tôi chạy đến KTV, thuê một mình một phòng. Không hát, chỉ uống rượu.
Tôi cũng chẳng nhớ mình đã uống bao nhiêu ly. Chỉ thấy càng uống càng buồn, càng khóc càng dữ dội.
Thẩm Dịch là mối tình đầu của tôi. Là người đầu tiên tôi thích vào cuối những năm 17 tuổi. Đến cuối cùng, kết cục cũng giống như mọi người vẫn nói: Mối tình đầu, vốn dĩ là để dành cho sự thất tình.
"Niệm Niệm, về với anh đi."
Không biết đã bao lâu, tôi gục xuống sofa, bên tai bỗng vang lên giọng nói của Thẩm Mặc.
Tôi mở mắt ra, quả nhiên thấy anh.
Anh mặc vest, thắt cà vạt, dường như vừa kết thúc một cuộc họp nào đó, vội vã chạy đến.
Nhìn thấy anh, mũi tôi chua xót, bật khóc nức nở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Anh Thẩm Mặc..."
Tôi tủi thân chui vào lòng anh, nước mắt làm ướt sũng bộ vest đắt tiền của anh.
"Thẩm Dịch anh ấy bắt nạt em..."
"Anh ấy... anh ấy là một tên cặn bã! Anh ấy rõ ràng thích người khác, còn đến trêu chọc em."
"Tại sao... tại sao lại như vậy?"
Tôi khóc đến sưng cả mắt, đôi tay siết c.h.ặ.t lấy áo của Thẩm Mặc. Thẩm Mặc ôm lấy tôi, đưa tay vuốt ve phía sau đầu tôi.
"Anh biết, đó là lỗi của em ấy."
Trên người anh có mùi hương gỗ, trầm tĩnh, lạnh lùng nhưng lại vô cùng an tâm. Tôi không nhịn được mà càng rúc sâu vào lòng anh.
"Em uống quá nhiều rồi, về nhà với anh được không?"
Số nhà 25
Thẩm Mặc vỗ lưng tôi, nhẹ nhàng khuyên nhủ.
"Không muốn, em không muốn về."
Tôi điên cuồng lắc đầu, như một đứa trẻ cố chấp.
"..."
Thẩm Mặc nhìn tôi làm loạn trong lòng anh, không nói gì thêm. Nhưng sau đó, anh vẫn đưa tôi rời khỏi KTV.
13
Về đến nhà, Thẩm Mặc đỡ tôi ngồi xuống ghế sofa.
Tôi vô thức đổ người sang một bên, đầu đau như b.úa bổ, dạ dày cuộn lên như sóng biển dữ dội.
Một lúc sau, Thẩm Mặc lấy khăn nóng lau mặt cho tôi. Động tác của anh dịu dàng, một tay đỡ gáy tôi, một tay nhẹ nhàng lau chùi. Ngũ quan tinh tế cao lãnh ấy, lúc này lại thêm vài phần dịu dàng.
"Anh Thẩm Mặc, anh đẹp trai thật đấy."
"Còn dịu dàng nữa."
Tôi chợt nhận ra, ngoài bố mẹ ra, chưa từng có ai chăm sóc tôi chu đáo như thế này. Một dòng nước ấm dâng lên trong lòng, hốc mắt tôi lại cay xè.
"Nếu người em thích là anh thì tốt biết mấy."
"Anh chắc chắn sẽ không bao giờ như Thẩm Dịch, làm em đau lòng, đúng không?"
Bàn tay đang cầm khăn bỗng khựng lại, Thẩm Mặc trả lời: "Sẽ không."