Mưu Tính Đã Lâu

Chương 5

Thẩm Mặc nhìn tôi, đứng dậy đi về phía tôi.

"Do ăn nóng, hay là nhìn anh nên nóng?"

Tôi giật mình, không ngờ Thẩm Mặc lại nói thẳng thừng như vậy.

"Em... em..."

Tôi lắp bắp mãi nửa ngày mà không nói nên lời.

Thẩm Mặc bất ngờ cúi người xuống, nâng cằm tôi lên.

"Niệm Niệm, so với Thẩm Dịch, em không thấy anh quyến rũ hơn sao?"

Anh nhìn chằm chằm vào tôi, đôi mắt đen láy đầy mê hoặc.

Đầu óc tôi trống rỗng.

Giây tiếp theo, nụ hôn của Thẩm Mặc đã giáng xuống.

Ngay sau đó, khung cảnh chuyển đổi, tôi và Thẩm Mặc xuất hiện trong phòng ngủ của anh.

Lồng n.g.ự.c săn chắc.

Cơ bụng rõ ràng.

Cứ như thế trần trụi phơi bày trước mắt tôi.

Tôi điên cuồng nuốt nước bọt.

Thẩm Mặc có làn da trắng lạnh, thích mặc màu đen, nhìn qua thì nho nhã gầy gò, cao quý lạnh lùng.

Nhưng khi cởi áo ra, cơ thể anh chẳng hề thua kém Thẩm Dịch chút nào.

"Anh Thẩm Mặc, em là bạn gái của em trai anh, chúng ta không thể như vậy được đâu..."

Trong mơ, tôi vẫn cố gắng giữ chút lý trí cuối cùng.

"Vậy thì anh cướp em đi là được chứ gì?"

"Thực ra, em cũng rất mong chờ... đúng không?"

Thẩm Mặc cúi đầu, trên môi nở nụ cười.

Anh hôn xuống.

9

Sáng sớm, tôi bừng tỉnh sau giấc mơ.

Toàn thân đều không ổn chút nào.

Đột nhiên, điện thoại cạnh giường đổ chuông khiến tôi giật b.ắ.n mình.

Thấy là điện thoại của Thẩm Dịch, tôi vội bấm nghe.

"Niệm Niệm, em dậy chưa? Anh vừa mua bữa sáng cho em, đang đợi dưới lầu nè."

Tôi mơ màng đáp vài câu.

Cúp máy, nhìn thời gian mới biết đã hơn chín giờ rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

May quá, hôm nay sáng không có tiết.

Sau khi vệ sinh cá nhân, tôi xuống lầu và thấy dáng vẻ cao lớn của Thẩm Dịch đang đứng ngoài cửa ký túc xá từ xa.

Thẩm Dịch mang cho tôi món bánh bao nhân gạch cua mà tôi thích nhất.

Tôi đón lấy hộp bánh còn ấm nóng, trong lòng bỗng thấy tội lỗi vô cùng.

Anh ấy sợ tôi ở ký túc xá nghỉ lễ buồn chán nên mới nhờ anh Thẩm Mặc chăm sóc tôi, vậy mà tôi lại mơ thấy những chuyện có lỗi với anh ấy.

Mà Thẩm Dịch thì lại không biết gì cả, vẫn mua món ăn tôi thích nhất.

Tôi thầm quyết tâm phải giữ khoảng cách với Thẩm Mặc.

"Thẩm Dịch, anh thật tốt."

Thẩm Dịch xoa đầu tôi: "Anh tốt với em không phải là điều hiển nhiên sao? Còn khách sáo gì với anh nữa."

"Đúng nhỉ, còn anh, đêm qua cũng tập huấn ở đội à?"

"Đúng vậy, tập luyện đến tận 11 giờ đêm, tay anh giờ vẫn còn mỏi nhừ đây này."

Nhìn cánh tay của Thẩm Dịch không nhấc lên nổi, tôi thấy anh ấy không giống đang nói dối.

Cảm giác tội lỗi trong lòng tôi càng sâu đậm, thế là tôi nhón chân hôn anh ấy một cái.

"Vậy anh chuẩn bị thi đấu thật tốt nhé, thời gian này không cần bận tâm đến em đâu, em sẽ tự chăm sóc tốt cho mình. Chờ anh thi đấu giành giải nhất, chúng mình sẽ ăn mừng thật lớn!"

"Ừm."

Thẩm Dịch cười cười, hôn nhẹ lên má tôi.

Số nhà 25

10

Đội bóng rổ của Thẩm Dịch thắng lớn, giành được giải nhất toàn thành phố.

Buổi tối, anh ấy dẫn tôi đi ăn mừng cùng bạn bè.

Nửa đêm, bụng tôi đột nhiên đau dữ dội.

Tôi gọi điện cho Thẩm Dịch.

Ba giờ sáng, anh ấy đưa tôi đi cấp cứu. Sau khi kiểm tra, tôi được chẩn đoán bị viêm dạ dày. Tuy không quá nghiêm trọng nhưng bác sĩ khuyên tôi nên truyền dịch ba ngày.

Ngày thứ hai, Thẩm Dịch ở lại bệnh viện chăm sóc tôi. Bác sĩ dặn tôi phải ăn uống thanh đạm, vì thế từng bữa ăn của tôi đều được Thẩm Dịch chăm chút vô cùng kỹ lưỡng.

Trong lúc Thẩm Dịch xuống lầu mua trái cây, cửa phòng bệnh đột nhiên bị đẩy ra.

Một cô gái cao gầy, xinh đẹp xuất hiện trước mặt tôi. Cô ấy diện bộ đồ Miu Miu, xách túi Dior, mái tóc xoăn dài óng ả, tỏa sáng còn hơn cả minh tinh.

"Cô là Ngu Niệm Niệm à?"

Cô ấy bước vào, tự nhiên ngồi xuống cạnh giường tôi.

"Cô là ai?"

"Tôi là Giang Kha."

Thì ra cô ấy chính là Giang Kha.