Mưu Tính Đã Lâu

Chương 3

Ý tứ trong lời nói của Thẩm Dịch quá rõ ràng.

Còn tôi, khi nhìn thấy vết đỏ ngay cổ áo anh, tôi sợ đến mức suýt thì sặc cơm.

"Niệm Niệm, em ăn chậm thôi, đừng vội."

Thẩm Dịch vừa vỗ lưng cho tôi, vừa tiếp tục trêu chọc Thẩm Mặc.

"Đúng là cây sắt trổ hoa rồi! Lão già độc thân 24 năm như anh mà cũng có tình huống này ư? Chuyện này em phải báo ngay cho mẹ biết mới được, để mẹ khỏi lo con trai mình không tìm được vợ..."

Thẩm Dịch cứ thao thao bất tuyệt, còn tôi thì tim đập chân run.

Dù sao thì... đó cũng là kiệt tác của tôi.

Đêm qua Thẩm Mặc khá mạnh bạo, tôi đau quá nên đã vô tình cào xước cổ anh.

Không ngờ lại bị Thẩm Dịch phát hiện.

Nhưng gừng càng già càng cay.

Thẩm Mặc chỉ hơi chần chừ hai giây, thần thái đã khôi phục vẻ tĩnh lặng.

"Tự cào đấy, đừng có đoán mò."

Rõ ràng là nói dối.

Nhưng giọng điệu nghiêm túc, không chút nghi ngờ của anh khiến người ta chẳng có lấy một kẽ hở để phản bác.

Thẩm Dịch bắt đầu d.a.o động: "Thật không đấy?"

"Không phải."

"Cũng đúng, với một kẻ cuồng công việc không gần nữ sắc như anh, nếu mà có phụ nữ thật thì mặt trời chắc mọc ở đằng tây rồi."

Nghe Thẩm Dịch nói vậy, trái tim đang treo lơ lửng của tôi mới rơi xuống được một chút.

"Bớt nói nhảm lại, lo ăn cơm đi."

Thẩm Mặc dường như không muốn bàn luận về chuyện riêng tư của mình lắm.

Thẩm Dịch cũng biết ý, rất nhanh liền im lặng.

Chuyện đêm qua, chắc cũng coi như qua rồi nhỉ?

Vốn dĩ chỉ là một sự cố hiểu lầm.

Đến phút cuối, Thẩm Mặc cũng đã dừng lại, không gây ra tổn hại thực chất nào cho tôi cả.

5

Những ngày sau đó, Thẩm Dịch đưa tôi đi chơi khắp thành phố A.

Tôi thực sự rất vui vẻ.

Mở mắt ra là những buổi hẹn hò ngọt ngào.

Những thiếu sót của một năm yêu xa, vì sự đồng hành và cưng chiều của Thẩm Dịch mà trở nên không đáng kể.

Ngày mùng 1 tháng 9, trường chính thức khai giảng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Số nhà 25

Tôi dọn ra khỏi biệt thự của Thẩm Mặc để chuyển vào ký túc xá trường.

Thẩm Dịch đối xử với tôi ngày càng tốt.

Sáng sớm, anh ấy sẽ đến dưới lầu ký túc xá mua bữa sáng cho tôi.

Buổi trưa lại cùng tôi đi ăn cơm.

Ba ngày một lần lại đưa tôi ra ngoài dạo phố, xem phim, mua quần áo, trang sức cho tôi.

Vì sợ tôi bị các bạn nữ trong phòng đố kỵ, mỗi lần tặng quà anh ấy đều chuẩn bị thêm vài phần để tôi mang về cho mọi người.

Anh ấy rất chu đáo.

Các bạn cùng phòng của tôi đều nói, tôi thật may mắn khi tìm được người bạn trai như Thẩm Dịch.

Vừa cao, vừa đẹp trai lại vừa hào phóng, đúng là chiều chuộng tôi lên tận trời xanh.

6chia 

Nhưng những ngày sau đó, Thẩm Dịch đột nhiên trở nên rất bận rộn.

Suốt hơn nửa tháng, số lần tôi gặp anh ấy chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Thẩm Dịch nói, thành phố đang có giải thi đấu bóng rổ.

Anh ấy là thành viên đội bóng của trường, phải đại diện trường đi thi đấu, dạo này đang tập huấn, chuẩn bị rất kỹ lưỡng.

Đến kỳ nghỉ Quốc Khánh, vốn dĩ chúng tôi đã hẹn sẽ cùng nhau đi ngồi vòng quay mặt trời ở trung tâm thành phố.

Kết quả là kế hoạch cũng tan tành theo mây khói.

Nhà tôi cách thành phố A rất xa, vé máy bay lại không rẻ.

Kỳ nghỉ Quốc Khánh, trong ký túc xá chỉ còn lại mình tôi.

Tôi có chút thất vọng, nhưng cũng hiểu cho việc bạn trai tham gia tập huấn.

Đang xem phim dở thì tôi nhận được cuộc gọi từ Thẩm Mặc.

Tôi có chút ngạc nhiên nhưng vẫn nghe máy ngay: "Alo, anh Thẩm Mặc ạ?"

"Niệm Niệm, em vẫn đang ở trường à?"

"Vâng ạ."

"Tối nay ra ngoài nhé, anh qua đón em. Đưa em đi chơi."

"Dạ?"

"Thẩm Dịch nhờ anh, bảo anh giúp nó chăm sóc em."

Thì ra là vậy.

"Anh Thẩm Mặc, không cần phiền phức vậy đâu ạ. Em biết anh công việc bận rộn, không cần phải tốn tâm tư cho em đâu. Em cứ ở ký túc xá xem phim cũng thấy vui rồi ạ."

"Không phiền đâu."

Thẩm Mặc nhanh ch.óng cúp máy.