Mưu Kế Đằng Sau

Chương 7: Âm mưu ám sát

Diễm Quỳnh và Thiên Hương đứng bên nhau trong một góc khuất của cung điện, nơi ánh sáng chỉ đủ để tạo ra những bóng mờ lấp ló. Khuôn mặt Diễm Quỳnh rạng rỡ, nhưng ánh mắt cô lại chứa đựng sự lạnh lùng và toan tính.

“Nguyệt Nhi đã trở nên quá tự mãn,” Diễm Quỳnh nói, giọng điệu ngọt ngào nhưng sắc lạnh như dao. “Cô ta nghĩ mình có thể tự do bày mưu tính kế mà không cần lo lắng về hậu quả.”

Thiên Hương gật đầu, mái tóc dài xõa nhẹ trên vai. “Nhưng cô ta không biết rằng mọi bước đi của mình đều bị theo dõi. Chúng ta chỉ cần chờ thời cơ.”

“Chờ thời cơ không đủ,” Diễm Quỳnh phản bác. “Chúng ta phải hành động trước khi cô ta kịp nhận ra. Nguyệt Nhi không thể trở thành mối đe dọa cho chúng ta.”

“Nhưng làm thế nào?” Thiên Hương hỏi, đôi mắt sắc sảo như nhìn thấu mọi kế hoạch. “Cô ta rất thông minh và luôn cảnh giác.”

Diễm Quỳnh mỉm cười, một nụ cười đầy sự tự tin. “Tôi có một ý tưởng. Chúng ta sẽ khiến cô ta cảm thấy an toàn, rồi mới ra tay. Không ai có thể phòng bị khi họ không thấy nguy hiểm.”

“Thú vị đấy,” Thiên Hương đáp, sự hứng thú hiện rõ trên gương mặt. “Nhưng phải thật cẩn thận. Nếu chúng ta thất bại, mọi kế hoạch sẽ tan thành mây khói.”

“Chúng ta sẽ không thất bại,” Diễm Quỳnh khẳng định, ánh mắt cô sáng rực lên. “Hãy chuẩn bị thuốc mê mà tôi đã nói. Chúng ta sẽ làm cho Nguyệt Nhi không còn tỉnh táo để đối phó với bất kỳ điều gì.”

***

Trong khi đó, Nguyệt Nhi đang ngồi một mình trong phòng, ánh đèn yếu ớt phản chiếu lên gương mặt thanh tú. Cô cảm thấy có điều gì đó không ổn. Sự yên lặng trong cung điện như một dấu hiệu báo trước những cơn bão sắp đến.

“Có lẽ mình nên cẩn thận hơn,” cô tự nhủ, đôi mắt sâu thẳm hướng ra ngoài cửa sổ. Hình ảnh của Diễm Quỳnh và Thiên Hương luôn hiện lên trong tâm trí cô, những kẻ mà cô biết đang âm thầm theo dõi từng bước đi của mình.

Cô quyết định sẽ không để bản thân rơi vào cạm bẫy của họ. Nguyệt Nhi đứng dậy, ánh mắt kiên định. “Mình phải chuẩn bị cho mọi tình huống.”

***

Vào đêm đó, Diễm Quỳnh và Thiên Hương đã chuẩn bị sẵn sàng cho âm mưu ám sát. Họ lén lút vào phòng của Nguyệt Nhi, nơi cô đang ngủ say. Một mùi hương nhẹ nhàng thoang thoảng từ lọ thuốc mê trên tay Diễm Quỳnh, chỉ cần nhỏ vài giọt lên khăn, tất cả sẽ hoàn tất.

“Hãy nhanh lên,” Thiên Hương thì thầm, lo lắng nhìn quanh.

Diễm Quỳnh gật đầu, nhưng khi vừa định tiến tới, bất ngờ Nguyệt Nhi mở mắt. Cô cảm nhận được sự hiện diện của họ, và trong khoảnh khắc ấy, bản năng sinh tồn trỗi dậy. Nguyệt Nhi lập tức bật dậy, ánh mắt đầy cảnh giác.

“Các người đến đây làm gì?” Giọng cô lạnh lùng, không một chút sợ hãi.

“Chúng tôi chỉ muốn trò chuyện,” Diễm Quỳnh nói, nhưng sự bình tĩnh trong giọng nói của cô không thể che giấu được sự căng thẳng.

“Trò chuyện?” Nguyệt Nhi nhếch mép. “Tôi không tin các người. Hãy rời khỏi đây ngay.”

Thiên Hương và Diễm Quỳnh nhìn nhau, nhận ra rằng mọi thứ đã không đi theo kế hoạch. Nguyệt Nhi không phải là một đối thủ dễ dàng.“Chúng ta không có ý định làm hại cô,” Thiên Hương vội vàng nói, nhưng ánh mắt cô lại toát lên sự lúng túng. “Chúng ta chỉ muốn… bảo vệ mình.”

Nguyệt Nhi không nói gì, chỉ đứng đó, ánh mắt không rời khỏi họ. Cô biết rõ sự thật đằng sau lời nói của họ.

Bất ngờ, Nguyệt Nhi lao tới, nhanh như cắt. Cô chộp lấy lọ thuốc mê từ tay Diễm Quỳnh, nhưng không để cô ta kịp phản ứng. “Tôi không dễ bị đánh lừa như vậy!”

Diễm Quỳnh và Thiên Hương chao đảo, không ngờ rằng Nguyệt Nhi lại phản ứng nhanh đến thế. Nguyệt Nhi nắm chặt lọ thuốc, ánh mắt cô lộ rõ sự quyết tâm.

“Giờ thì các người sẽ phải trả giá cho những mưu mô của mình,” Nguyệt Nhi nói, giọng điệu sắc lạnh.

“Đợi đã!” Thiên Hương kêu lên, nhưng đã quá muộn.

Nguyệt Nhi nhanh chóng đẩy họ ra, đưa chân đạp mạnh khiến cả hai loạng choạng. Cô chạy ra ngoài, lòng tràn đầy quyết tâm. Cô biết rằng không chỉ có Diễm Quỳnh và Thiên Hương là kẻ thù, mà còn có rất nhiều người khác trong cung đang âm thầm theo dõi và chờ đợi cơ hội.

***

Khi Nguyệt Nhi thoát ra khỏi phòng, trái tim cô đập nhanh, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác khác lạ. Sự cảnh giác đã được nâng cao, và cô biết rằng mình sẽ không còn đơn độc trong cuộc chiến này.

“Nguyệt Nhi!” Một giọng nói vang lên từ phía sau, làm cô dừng lại. Đó là Trịnh Bình, người hầu cận của hoàng thượng. “Cô ổn chứ?”

“Trịnh Bình,” Nguyệt Nhi thở hắt ra, “Tôi vừa bị tấn công.”

“Cô phải cẩn thận hơn,” anh nói, ánh mắt lo lắng. “Có rất nhiều kẻ đang âm thầm tìm cách hãm hại cô.”

“Cảm ơn anh đã cảnh báo,” Nguyệt Nhi đáp, sự quyết tâm trong ánh mắt cô càng rõ ràng hơn. “Tôi sẽ không để họ dễ dàng đạt được mục tiêu.”

Trịnh Bình gật đầu, nhưng trong lòng anh cũng tràn đầy lo lắng. Cuộc chiến trong cung không chỉ đơn thuần là một cuộc chiến giữa các phi tần; nó còn là cuộc chiến của những âm mưu đen tối, nơi mà lòng tin trở thành hàng hóa xa xỉ.

Nguyệt Nhi bước đi, quyết tâm trong từng bước chân. Cô biết rằng âm mưu ám sát không chỉ là một thất bại đối với Diễm Quỳnh và Thiên Hương, mà còn là một khởi đầu mới cho chính bản thân mình. Cô sẽ không dừng lại cho đến khi nào tìm ra và tiêu diệt những kẻ thù đang bám riết theo sau.

***

Tại một góc khuất khác trong cung, Diễm Quỳnh và Thiên Hương ngồi lại, ánh mắt đầy căm phẫn. “Nguyệt Nhi đã thoát,” Thiên Hương nói, giọng đầy tức giận.

“Cô ta quá thông minh,” Diễm Quỳnh thở dài. “Nhưng chúng ta sẽ không từ bỏ. Lần sau, chúng ta sẽ phải chuẩn bị kỹ lưỡng hơn.”

“Phải,” Thiên Hương đồng tình, ánh mắt sắc lạnh. “Cô ta sẽ không thoát được mãi đâu.”

Âm mưu ám sát đã không thành công, nhưng cuộc chiến vẫn tiếp tục. Nguyệt Nhi đã đánh thức những kẻ thù xung quanh, và cô sẽ phải đối mặt với những thử thách mới trong tương lai. Cuộc chơi quyền lực trong cung chưa bao giờ dừng lại, mà chỉ ngày càng trở nên khốc liệt hơn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn