Buổi đêm hôm nay thật quá khó khăn chịu đựng, vừa không dám đi ngủ vì sợ Thịnh Niệm sẽ bị chính anh ấy làm cho nghẹn chết, lại vừa thực sự buồn ngủ đến mức hai mí mắt quýnh quáng đánh nhau. Trong đêm, có một khoảng thời gian tôi mơ mơ màng màng chợp mắt ngủ gật một lát, lúc giật mình tỉnh giấc thì cô y tá đang chuẩn bị đo huyết áp cho Thịnh Niệm.
"Cô bé ơi, em tỉnh rồi à." Chị ấy rất thân thiện bắt chuyện với tôi, "Các em với Tiểu Lục đây là bạn bè à?"
"Tiểu Lục…" Đầu óc tôi vẫn còn có chút mơ màng, không biết tại sao chị ấy lại hỏi như vậy.
Y tá tưởng rằng tôi nghe không hiểu, bèn bổ sung thêm: "Chính là cái cậu vừa cao vừa đẹp trai đặc biệt nổi bần bật kia kìa, sinh viên thực tập của viện bọn chị, Lục Nghiên ấy."
"Ồ, đúng vậy ạ."
"Chị đã bảo mà, vừa nãy nhìn thấy cậu ấy cầm một chiếc chăn đi vào đây nên đoán chừng có quen biết với bệnh nhân ở trong phòng này." Chị y tá mỉm cười liếc nhìn tôi một cái, mang theo chút ý nhìn thấu mà không nói ra, "Để chị nói cho nghe nhé, thời buổi bây giờ một chàng trai vừa đẹp trai lại vừa chu đáo biết quan tâm người khác như thế này là khó tìm lắm đấy."
Tôi cụp mắt nhìn, phát hiện ra trên người mình đã được đắp một chiếc chăn mỏng màu xám đậm từ lúc nào không hay, điện thoại di động cũng đã được cắm sẵn dây cáp, đặt ở một bên để sạc pin.
Thịnh Niệm nằm ngửa ở nơi đó, một mặt cam chịu để mặc người ta định đoạt xoay xở, một mặt lại dùng giọng điệu ông cụ non già đời hỏi: "Chị y tá ơi, cái thằng nhóc này ở trong bệnh viện có thành thật ngoan ngoãn không hả chị?"
"Thành thật chứ, ngoan lắm luôn." Chị y tá này cũng thuộc kiểu người thân thiện, vô cùng tự nhiên bắt nhịp tiếp lời, "Từ trước đến giờ chưa từng thấy cậu ấy đi lại đặc biệt gần gũi với cô gái nào cả, cho nên bọn chị đều đoán, chắc là đã có bạn gái rồi." Nói xong, chị ấy lại cười híp mắt nhìn tôi một cái.
Tôi: "…"
Thịnh Niệm: "Hừ, thế thì còn tạm được."
"Được rồi chàng trai ơi, em cũng nằm được gần sáu tiếng đồng hồ rồi, leo xuống đi lại chút đi." Y tá thu dọn lại các thiết bị dụng cụ, "Để phòng ngừa dính ruột, mà cũng có trợ giúp cho việc trung tiện xì hơi đấy."
Thịnh Niệm: "…"
Bảy giờ sáng, tôi mang đầu óc choáng váng bước ra khỏi phòng bệnh chuẩn bị đi tìm cái ăn, Thịnh Niệm vẫn chưa thể ăn uống gì được, chỉ đành phải ngoan ngoãn ở lại trên giường truyền dịch dinh dưỡng.
Trong hành lang không có mấy ai, lúc đi ngang qua quầy trực của y tá thì bắt gặp người chị ban đêm đi đến kiểm tra phòng bệnh, sau khi chào hỏi một tiếng, tôi mệt mỏi uể oải nhấn nút thang máy.
Thang máy đi lên từng tầng một, tiếng "tinh tong" vang lên một cái, Lục Nghiên xuất hiện ngay sau cánh cửa một cách hoàn toàn không có sự báo trước.
"Chào buổi sáng." Anh đón lấy ánh ban mai khẽ mỉm cười một cái.
Vào khoảnh khắc cánh cửa thang máy sắp sửa đóng lại, tôi nhìn thấy chị y tá phóng tới một nụ cười đầy vẻ thấu hiểu tỏ tường.
Lúc xuống tầng tiếp theo, lại có thêm mấy người bước vào, Lục Nghiên nghiêng mình nhường chỗ cho tôi đứng ở vị trí lùi sâu vào bên trong, ngoại trừ điều đó ra thì hai chúng tôi hoàn toàn không có bất kỳ sự giao lưu nào.
Hai dòng tin nhắn ngắn của buổi tối ngày hôm qua, tôi không hề trả lời lại, mà anh cũng chẳng nhắc tới nữa.
Mãi cho đến khi bước chân ra khỏi thang máy, đi thẳng ra khỏi cánh cổng lớn của khu nội trú, tôi mới nghe thấy anh lười biếng lên tiếng hỏi: "Dự định đi đến chỗ nào để ăn mảnh một mình thế hả, người nhà bệnh nhân?"
Quay lưng về phía anh, tôi âm thầm mỉm cười: "Đây chẳng phải là địa bàn của anh hay sao, bác sĩ Lục? Không ăn mảnh đâu, em mời anh ăn bữa sáng."
Ngồi đối diện nhau ở trong quán ăn sáng rộng rãi sáng sủa, tôi mới chú ý thấy quầng thâm mắt của Lục Nghiên có chút đậm màu.
"Trực ca đêm vất vả lắm đúng không anh?" Tôi biết rõ còn cố hỏi.
"Ừm, bác sĩ chính thức trực ca mới vất vả, anh thì vẫn chưa tính là gì đâu." Anh hiếm khi tỏ ra vô cùng khiêm tốn như vậy.
Sau đó, cuộc đối thoại rơi vào im lặng. Những lúc không có chuyện gì để nói thì tôi cúi đầu lướt điện thoại di động, cũng chẳng biết anh đang làm gì nữa.
Lục Nghiên lại hỏi han thêm một vài tình hình của Thịnh Niệm, tôi đều nhất nhất trả lời đầy đủ, thế nhưng bầu không khí vẫn cứ rất gượng gạo sượng sùng.
Ngay cả cái hồi năm xưa khi tôi yêu thầm anh cũng không đến mức ngượng ngùng như bây giờ.
Lớp giấy mỏng manh này đã bị chọc thủng ra rồi, thế nhưng tạm thời lại chẳng biết nên kết thúc thu dọn cục diện như thế nào cho phải.
Mãi cho đến khi hai tô mì nước được bưng lên trên bàn, sự chú ý đang căng thẳng tột độ mới hơi được phân tán đi một chút -- quả thực là đói bụng rồi.
Trong làn khói nóng hổi bốc lên nghi ngút của nước súp mì, tôi chợt nhớ đến hình như mình đã quên mất một chuyện.
"Sao thế?" Nhìn thấy tôi đột nhiên chộp lấy chiếc điện thoại di động, Lục Nghiên hỏi.
"Có phải là nên nói cho bố mẹ của Thịnh Niệm biết tình hình một tiếng không nhỉ?" Tôi lật giở tìm kiếm danh bạ điện thoại, "Dẫu sao thì cũng làm phẫu thuật rồi mà."
Ai mà ngờ được chiếc điện thoại lại bị giật phắt đi mất.
"Cứ yên tâm đi, anh trai em có tiền để chi trả chi phí điều trị." Anh cười một cách đầy vẻ mập mờ huyền bí, "Hơn nữa anh cam đoan, cậu ấy cực kỳ không hy vọng em gọi cuộc điện thoại này đâu."
Lời này tôi nghe không hiểu, thế nhưng nửa tiếng đồng hồ sau khi một lần nữa bước chân đi vào phòng bệnh thì tôi ngay lập tức ngộ ra rồi.
Ánh bình minh chiếu rọi trên cao, ánh nắng mặt trời ấm áp rực rỡ từ bên ngoài cửa sổ tràn ngập rọi vào bên trong, khiến cho toàn bộ căn phòng bệnh tràn đầy sức sống mang tính chữa lành.
Một cô gái để mái tóc ngắn ngang vai đang đỡ lấy Thịnh Niệm mặc bộ quần áo bệnh nhân đi bộ trên mặt đất, chậm rãi hết mức có thể, vô cùng cẩn thận dè dặt.
Vẻ mặt của Thịnh Niệm có thể nói là ngọt ngào như nếm mật chịu đựng, so sánh với cái bộ dạng nhăn nheo méo miệng khi được y tá dìu bước xuống giường lần đầu tiên cách đây vài tiếng đồng hồ thì quả thực là hai con người hoàn toàn khác biệt.
Ánh nắng mặt trời điểm tô thêm cho hai người bọn họ một lớp đường nét viền mờ ảo mịn màng như nhung, trông có vẻ vô cùng đáng yêu.
Cô gái chú ý phát hiện ra tôi trước, dừng bước chân lại và vẫn đang trong quá trình phản ứng định hình.
Cái miệng của tôi vừa nhanh nhảu lại vừa ngọt ngào, nhanh hơn một bước cất tiếng gọi to: "Em chào chị dâu ạ!"
Nếu như đến mức này rồi mà còn không nhìn ra được thì tôi chính là bị mù thật sự luôn rồi.
Chị ấy bị tiếng gọi của tôi làm cho có chút thẹn thùng xấu hổ, dịu dàng mỉm cười nói: "Em chính là Tiểu Bạch phải không, lần đầu tiên gặp mặt."
"Thằng nhóc này quả nhiên không ngừng nghỉ một giây nào đã triệu hồi em đến rồi." Lục Nghiên thong thả bước chân đi theo vào bên trong, khẽ gật gật đầu chào hỏi với cô gái.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi đó, tôi rất sợ anh mở miệng ra cũng tương cho một câu "Chào chị dâu ạ".
"Thịnh Niệm đã nói cho em biết cả rồi, tối hôm qua vất vả cho hai người quá." Chị ấy đỡ Thịnh Niệm ngồi trở lại trên giường bệnh, lại nói, "Lúc sáng em đi qua đây thì các cửa hàng đều chưa mở cửa, vừa hay hai người đã quay lại rồi, để em đi ra ngoài mua chút trái cây."
Sau khi người chị dâu trông có vẻ vô cùng dễ dàng hòa hợp chung sống này bước chân ra khỏi cửa, Thịnh Niệm làm bộ ra vẻ trang trọng nghiêm túc dặn dò tôi.
"Chuyện anh làm phẫu thuật mổ xẻ này, không nói cho bên nhà biết đấy chứ?"
"Không có."
"Làm tốt lắm!" Anh ấy thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, "Vạn lần đừng có nói đấy! Hiểu không?"
"Hiểu chứ, quá hiểu luôn là đằng khác." Tôi cạn lời mở miệng đáp lại anh ấy, quay mặt đi liền chạm ngay tầm mắt của Lục Nghiên.
Bên trong đôi mắt đào hoa sâu thẳm kia của anh tràn ngập vẻ đắc ý viết rõ dòng chữ "Anh đã bảo cái gì nào".
Mặc dù đã phải trực ca đêm, thế nhưng Lục Nghiên vẫn cứ phải tham gia buổi thực tập sáng ngày hôm nay như thường, vậy mà anh lại dứt khoát vốc nước lạnh rửa mặt một cái rồi đi ngay lập tức.
Nhìn ngắm bóng lưng anh khoác lên mình chiếc áo blouse trắng rồi rời bước đi xa, trong lòng tôi thực sự sinh ra lòng kính trọng sâu sắc.
Còn tôi thì không thể nào gắng gượng nổi nữa rồi, nằm bẹp trên chiếc ghế sofa nhỏ tiếp tục ngủ bù. Để tránh làm ảnh hưởng tới việc nghỉ ngơi của tôi, Thịnh Niệm và bạn gái của anh ấy đã ghé đầu sát lại gần nhau nói những lời thì thầm to nhỏ, truyền vào bên trong màng nhĩ tai tôi biến thành những âm thanh sột soạt rầm rì, tóm lại vẫn choáng váng.
Tôi kéo chiếc chăn nhỏ của Lục Nghiên qua đắp kín che lên đầu, cuối cùng cũng có thể an tâm đi ngủ rồi.
Đợi cho đến khi Lục Nghiên rốt cuộc cũng có thể kết thúc công việc thì đã là buổi trưa rồi.
Bạn gái của Thịnh Niệm ở lại để chăm sóc anh ấy, tôi cũng thấy ngại ngùng không tiện tiếp tục làm chiếc bóng đèn phát sáng nữa, bèn lén lút chuồn mất tăm ngay sau lưng Lục Nghiên giống như bôi mỡ vào chân.
Chúng tôi cùng nhau bắt xe taxi để đi về nhà, ngồi bên cạnh nhau ở hàng ghế sau. Trên đường đi, rốt cuộc anh cũng buồn ngủ, sau một hồi lắc la lắc lư qua lại, cái đầu đã tựa hẳn vào bờ vai của tôi.
Tôi vô cùng kính nghiệp làm tốt trách nhiệm đóng vai một chiếc gối ôm hình người, mái tóc của anh mềm mịn như nhung chạm khẽ vào trên da cổ, khơi gợi khiến trong nội tâm của tôi nảy sinh ra một loại khát khao mãnh liệt muốn đưa tay lên vò một trận cho đã đời.
Vào đúng lúc chiếc xe dừng bánh lại ở ngay trước cổng khu chung cư, Lục Nghiên mở mắt ra.
Anh vỗ vỗ vào bờ vai của tôi: "Cũng khá là thoải mái đấy."
Tôi: "…"
Hai người cùng nhau đi bộ trên đường, cái cảm giác gượng gạo sượng sùng của buổi sáng ngày hôm nay dường như đã tiêu tan đi phần nào rồi.
"Thịnh Niệm hẹn hò với bạn gái từ bao giờ thế?" Tôi tò mò hỏi han.
"Chắc là tầm ba tháng trước đấy, ở ngay trong cái công ty mà cậu ấy đang thực tập, cô gái đó cũng là sinh viên thực tập luôn."
"Vừa đi làm vừa yêu đương, nắm chắc cả hai tay cơ đấy, hèn chi ngày nào anh ấy cũng kêu gào bận rộn." Tôi cười một cách đầy vẻ hóng hớt buôn chuyện, "Đối tượng của anh ấy là người của trường nào thế?"
"Đại học Tài chính, nhỏ hơn cậu ấy một khóa."
"U là trời!" Tôi quái gở kêu toáng lên, "Phòng lửa phòng trộm phòng đàn anh khóa trên, quả nhiên chính là đạo lý này mà!"
Lục Nghiên đột nhiên cúi đầu nhìn tôi một cái: "Em có chắc chắn là phòng thủ nổi không?"
"Á… á--!"
Chính bởi vì cái nhìn này khiến cho tôi đã không chú ý nhìn thấy bậc thềm đá ở phía trước mặt, thế là một chân bước hụt giẫm vào khoảng không.
Tôi được Lục Nghiên dìu đỡ đi vào trong cửa nhà.
Chân bị bong gân trật khớp một phát, không tính là quá mức nghiêm trọng, điều xui xẻo tồi tệ chính là đầu gối đập trực diện ngay vào trên phiến đá lát đường mấp mô lồi lõm không bằng phẳng, trầy xước cắt ra mấy đường rách da sâu hoắm, máu ngay lập tức chảy ồ ạt ra ngoài.
Ngồi trên chiếc ghế sofa, tôi cầm lấy túi đá để chườm vào chân, còn Lục Nghiên thì đi lấy chiếc hộp dụng cụ y tế từ trong phòng ra.
Anh quỳ một nửa chân trên nền đất giúp tôi vệ sinh vết thương, dùng bông gòn thấm lấy dung dịch cồn iod nhẹ nhàng lau chùi vào chỗ da thịt bị rách nứt, động tác vô cùng dịu dàng, không thấy đau đớn gì cả.
Đầu óc tôi có chút xao nhãng thả hồn theo gió, mượn cơ hội này lén lút quan sát ngắm nghía anh. Trong tư thế này, Lục Nghiên đã phô bày ra đường nét bờ vai và tấm lưng vô cùng đẹp, quả nhiên người đàn ông lúc đang nghiêm túc làm việc là đẹp trai nhất.
"Anh làm em sợ à?" Anh ôn tồn cất tiếng hỏi.
"Không có đâu mà, là do bản thân em không cẩn thận thôi."
"Không phải nói về chuyện lúc vừa nãy đâu," Anh ngẩng đầu lên, "Anh đang nói về chuyện của tối ngày hôm qua kìa, em vẫn còn chưa đưa ra câu trả lời cho anh đâu đấy."
"Em--"
Bóng dáng trước mắt đột nhiên lay động đung đưa một cái.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, vạn vật muôn loài đều rơi vào trạng thái tĩnh lặng bất động.
Bên trong căn nhà, ánh nắng mặt trời, bầu không khí, thời gian đều không còn lưu động chảy trôi nữa. Bên ngoài căn nhà, đám đông người qua lại, dòng xe cộ, tiếng ồn ào của gió đều mất đi sự náo nhiệt.
Toàn bộ thế giới chỉ còn sót lại duy nhất nhịp đập của trái tim, nhịp tim càng lúc càng trở nên mạnh mẽ dồn dập hơn.
Lục Nghiên thu dọn sắp xếp xong xuôi chiếc hộp y tế, rảo bước đi về phía bên trong phòng.
"Câu trả lời đó, có muộn một chút mới nói cho anh biết thì cũng chẳng có sao đâu.”
"Có điều câu nói phòng lửa phòng trộm phòng đàn anh khóa trên kia, xét về mặt logic thì có vấn đề rồi đấy." Anh ngoảnh đầu nhìn lại, đột ngột nở một nụ cười rạng rỡ.
"Nói một cách chính xác cụ thể ra thì, rõ ràng là người làm tiền bối đàn anh như anh bị cô em gái khóa dưới phá vỡ phòng tuyến trước tiên cơ mà."
Tôi ngơ ngác sững sờ ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế sofa, không còn chút sức lực nào để mở miệng ra nói chuyện.
Thế giới vốn bị ấn vào nút bấm tạm dừng kia đang từng bước từng bước khôi phục lại nhịp điệu tiết tấu vốn có của nó.
Từ từ nhấc cánh tay đang cứng đờ của mình lên, đầu ngón tay cẩn thận chạm khẽ vào nơi khóe miệng.
Ở ngay chính nơi đó, một nụ hôn mà Lục Nghiên để lại vẫn còn lưu giữ chút hơi ấm.