Mưu Đồ Của Anh Ấy - Thang Thang Đại Ma Vương

Chương 5

"Reng reng reng reng reng reng——!"

Tôi bừng tỉnh mở mắt ra từ trong giấc mộng cũ, đập một phát tắt ngóm chiếc đồng hồ báo thức đang kêu inh ỏi không ngừng ở đầu giường.

Bảy giờ sáng, ngày thường Lục Nghiên đúng là dậy đủ sớm thật đấy.

Sáng ngày hôm nay tiết thứ ba tiết thứ tư mới có giờ học, vẫn còn có thể ngủ nướng thêm một lát nữa.

Nằm xuống một lần nữa, vừa mới nhắm mắt lại trong trạng thái mơ màng, tôi nghe thấy bên ngoài cửa có động tĩnh, cánh cửa phòng của Lục Nghiên mở ra rồi.

Mắt tôi chớp một cái mở ra to tròn xoe, tỉnh táo hẳn lên.

Thức dậy rửa mặt chải đầu đơn giản, thay quần áo xong xuôi, đứng ở cạnh cửa vẫn còn đang do dự xem có nên đi ra ngoài vào lúc này luôn hay không.

Cùng sống chung dưới một mái nhà, sáng sớm tinh mơ đã chạm mặt nhau, tuy rằng từ nhỏ đã quen biết nhưng chung quy vẫn cảm thấy có chút là lạ ngượng ngùng thế nào ấy.

Chắc là Lục Nghiên phải đến bệnh viện thực tập rồi nhỉ, vậy thì tôi đợi anh ra khỏi cửa rồi hãy đi ra ngoài là tốt nhất.

Ngồi trên giường lặng yên chờ đợi, loáng thoáng nghe thấy tiếng bưng bê bát đĩa lách cách trong nhà bếp, nghĩ bụng chắc hẳn giờ phút này anh Nghiên lại hóa thân thành người đàn ông nội trợ nữa rồi.

Thật là tốt quá, lại có bữa sáng để ăn rồi. Tôi vừa nghĩ vừa cảm thấy tràn ngập khoái chí sướng rơn.

Không bao lâu sau, tôi nghe thấy cửa chính mở ra, không phải là Lục Nghiên đi ra ngoài mà là có người bước vào trong nhà.

"Ối chà! Sao cậu lại biết tớ sẽ về vào tầm giờ này thế, cơm nước đều đã nấu xong xuôi hết cả rồi cơ à!" Thịnh Niệm oang oang cái mồm lớn giọng, hưng phấn vui mừng réo lên.

"Cảm ơn người anh em nha!"

Tôi không thể ngồi yên được nữa rồi.

Cái đồ ngốc nghếch này, đêm hôm không về nhà ngủ thì thôi đi, vừa mới bước chân vào cửa đã muốn cướp giật bữa sáng của tôi là sao chứ?!

Khoảnh khắc Thịnh Niệm nhìn thấy tôi đập cửa lao ra ngoài, con ngươi trong mắt lập tức xảy ra một trận địa chấn dữ dội.

"Tiểu, Tiểu Bạch?! Không phải em quay về trường học ở rồi sao?!" Ánh mắt đầy kinh hoàng hoảng hốt của anh ấy quét qua quét lại giữa tôi và người anh em chí cốt của mình, giọng nói cất lên gần như lạc tông bể tiếng, "Hai người… tối hôm qua hai người ở cùng một chỗ với nhau à?!"

Cái bộ dạng này của anh ấy, nếu không trêu chọc một phen thì đúng là có chút nuối tiếc thật đấy.

Thế là tôi ngó lơ anh ấy, tay nhanh hơn não chộp ngay lấy phần bữa sáng vẫn còn đang bốc khói nóng hổi trên mặt bàn.

"Anh Nghiên, em đi đến trường đây nha."

"Ừ." Lục Nghiên vô cùng phối hợp khi không thèm nói thêm lấy một chữ nào.

Thịnh Niệm đờ người ra hoàn toàn, nhìn tôi muốn nói lại thôi. Tôi cố tình ném cho anh ấy một ánh mắt đầy ẩn ý sâu xa, sau đó hiên ngang bỏ đi mất dạng.

Mãi cho đến khi tôi rời khỏi "hiện trường vụ án đầy nghi vấn" kia, Thịnh Niệm vốn luôn là người hướng nội chín chắn mới bùng nổ ngay tại chỗ.

"Họ Lục kia, tớ xem cậu là người anh em, sao cậu có thể làm ra loại chuyện này hả?!" Anh ấy giận dữ đến mức điên tiết túm chặt lấy cổ áo của Lục Nghiên, "Hai người tối hôm qua có phải là, có phải là……"

Cái tên yêu quái ở bên cạnh kia vậy mà lại chẳng kiêng dè gì mà phá lên cười lớn ha hả.

"Nói mau!" Thịnh Niệm thực sự cuống cuồng lên rồi.

"Đừng kích động, mặc dù tớ rất muốn làm thế." Lục Nghiên nhếch khóe môi lên tạo thành độ cong, khẽ gạt bàn tay của Thịnh Niệm ra.

"Nhưng tớ đã nhẫn nhịn kiềm chế lại rồi."

Buổi trưa, trong nhà ăn của trường học, người đến người đi tấp nập.

"Cậu xem cái video trên vòng bạn bè WeChat chưa, chính là cái vụ tỏ tình dưới lầu ký túc xá nữ tối ngày hôm qua ấy…"

"Xem rồi xem rồi, hát tặng cho Thẩm Hoài Dao đúng không."

"Đúng đúng đúng, cơ mà nghe nói Thẩm Hoài Dao căn bản chẳng thèm đi xuống dưới luôn, gã đàn ông đó cứ ở dưới lầu hát khan suốt cả buổi, cuối cùng có người không chịu nổi nữa, đã gọi bảo vệ đến đuổi anh ta đi rồi."

"Buồn cười chết mất, tớ nghe nói anh ta là kẻ bắt cá hai tay, hơn nữa bạn gái cũ cũng sống ở ngay trong tòa nhà đó đấy."

"Suỵt, đừng nói nữa, chính chủ đang ở ngay phía trước kìa…"

……

"Dì ơi, cho ít cơm lại một chút nữa ạ, con cảm ơn." Tôi nhận lấy khay thức ăn từ trong tay dì múc cơm ở nhà ăn, cùng với chị đại chật vật lắm mới tìm được hai chỗ ngồi trống trong nhà ăn đông đúc ồn ào.

"Tiểu Bạch, hôm nay ăn ít thế này, giảm cân à?" Chị đại thuận miệng hỏi han.

Tôi lắc lắc đầu: "Bữa sáng nhiều quá, ăn đến mức no căng bụng rồi."

"Anh trai cậu được việc phết nhỉ, lại còn biết nấu cơm nữa chứ, đúng là một người đàn ông tốt."

Ờ… Thôi bỏ đi, tốt nhất là không cần phải giải thích làm gì nữa.

Có hai người qua đường đi ngang qua bên cạnh.

"Chao ôi, đáng thương quá đi mất, cậu ấy trông có vẻ đau lòng đến mức ngay cả cơm cũng nuốt không trôi kìa."

"Đúng thế, gặp phải loại chuyện này, haiz, tội nghiệp tội nghiệp…"

Có lẽ bọn họ tưởng rằng bản thân nói chuyện với âm lượng rất nhỏ, thế nhưng tai tôi vẫn nghe thấy được mồn một.

Chị đại hướng về phía bóng lưng rời đi của hai người kia mà ra sức lườm huýt trợn ngược mắt một cái: "Tiểu Bạch, đừng chấp nhặt làm gì, mấy cái người này hóng hớt đến mức bắt đầu tự bổ não tưởng tượng ra cả một bộ phim truyền hình rồi."

Tôi nặng nề thở dài một tiếng: "Chị đại, cậu nói xem có phải là con mắt nhìn người của tớ cực kỳ mù quáng tồi tệ không? Cái loại rác rưởi quái đản như Tiêu Nhân này, ước chừng có qua mấy kiếp người khác cũng không đụng phải đâu nhỉ."

"Đừng nghĩ ngợi nữa, cứ coi như anh ta là cái hố mà cậu bắt buộc phải giẫm chân qua một phát trên con đường tiến tới gặp gỡ một người đàn ông tuyệt thế hảo hạng đi."

Sự so sánh ví von này có chút thú vị đấy, chỉ có điều khi tôi nghe thấy mấy chữ "người đàn ông tuyệt thế hảo hạng", trong nội tâm không hiểu sao lại hiện lên khuôn mặt của Lục Nghiên.

A cái này cái này… Tôi bị chính suy nghĩ của bản thân làm cho giật cả mình, vội vàng lắc lắc đầu, tống khứ gương mặt kia ra khỏi đại não.

Cũng may là chị đại hoàn toàn không chú ý tới biểu hiện bất thường của tôi, ngày hôm nay cô ấy cũng có tâm sự của riêng mình.

"Tiểu Bạch, buổi chiều đi cùng tớ đến xem giải đấu bóng bàn liên đoàn của Hội sinh viên trường đi?"

"Được chứ, viện của chúng ta có những ai tham gia thế?"

"Thì có mấy người bọn Lý Dược chứ ai." Chị đại lơ đãng nói.

"Lý Dược chẳng phải có biệt danh là 'Tiểu Kế Khoa của viện Kinh tế Quản lý' sao, thế thì cái trận đấu này còn có gì đáng xem nữa chứ, hoàn toàn không có chút hồi hộp nào."

(*) Trương Kế Khoa là cựu vận động viên bóng bàn.

"Không phải không phải." Chị đại hạ thấp giọng điệu xuống, giống như đang kể một bí mật đầy ngượng ngùng e thẹn, "Mấu chốt là, người đó cũng có mặt."

Ồ! Hóa ra là "người đó" cũng tham gia. Tôi ngay lập tức hiểu ra vấn đề.

Người đó tên là Cao Dương, đàn anh năm ba của khoa Kỹ thuật Xây dựng dân dụng, Phó Chủ tịch Hội sinh viên trường, người tình trong mộng của chị đại.

"Phó Chủ tịch dẫn đầu tham gia thi đấu, nhưng nếu vừa mới vào trận đã đụng độ ngay 'Lý Kế Khoa' thì liệu có bị thua đến mức mất hết thể diện hay không đây?"

"Xùy xùy xùy!" Chị đại ném đôi đũa xuống bàn, "Cái miệng quạ đen nhà cậu!"

Cái khuôn miệng này của tôi ngày hôm nay đúng thật là linh nghiệm y như được khai quang điểm nhãn rồi vậy.

Tại lối vào nhà thi đấu thể thao, trên tấm bảng thông báo kết quả bốc thăm chia bảng vòng sơ loại, cái tên của Lý Dược và Cao Dương nằm chễm chệ cùng một chỗ với nhau.

Tôi có chút cười trên nỗi đau của người khác, chị đại lại nắm chặt hai bàn tay thành nắm đấm, "Không vội, vẫn còn có thể mất bò mới lo làm chuồng được!"

Trong nhà thi đấu, Lý Dược cùng các bạn cùng phòng của anh ta đang đứng tán dóc ở bên rìa sân đấu, một giọng nói ngọt ngào bỗng dưng vang lên đầy đột ngột.

"Anh Dược, có thể qua đây một lát được không ạ?" Nụ cười của chị đại ấm áp như gió xuân, thổi cho mặt hồ tâm cảnh của Lý Dược gợn sóng lăn tăn xao động.

Trong những tiếng ho hắng cố tình tạo vẻ mập mờ ám muội của đám bạn cùng phòng, Lý Dược một mặt ổn định lại tâm tư một mặt sải bước đi về phía cô ấy.

"Có chuyện gì thế?" Lời nói vừa mới dứt, trong lòng bàn tay đã bị nhét vào một chai nước giải khát.

"Anh Dược, sắp sửa vào trận đấu rồi, vất vả cho cậu quá nha." Hai con mắt của chị đại híp lại cong vút thành hình vầng trăng khuyết, Lý Dược nhìn đến mức nhịp tim cũng phải tăng tốc đập nhanh hơn.

"Cũng… cũng bình thường thôi, loại giải đấu tầm này đối với tôi mà nói chỉ là chuyện nhỏ nhặt thôi."

"Nói cũng đúng ạ, trình độ của anh Dược cao siêu như vậy, cho dù có giành chiến thắng trước bọn họ thì chung quy vẫn có cảm giác thắng mà không vẻ vang gì, đúng không?"

"Ờ, ý cậu là sao?" Từ trong những câu chữ vòng vo tam quốc này, Lý Dược đã thính tai nghe ra được một tầng ý vị khác hẳn.

"Nài nỉ cậu đấy nài nỉ cậu đấy, lát nữa nương tay với đàn anh Cao Dương của bọn tôi một chút có được không?" Chị đại không thèm giả vờ giả vịt nữa, lật ngửa bài tẩy ra giở giọng nũng nịu nói, "Cậu siêu phàm như thế thì cứ nhường nhường một tí đi mà, qua vài ngày nữa tôi sẽ mời cậu đi ăn cơm."

Nụ cười của Lý Dược đông cứng lại ngay bên khóe miệng, nửa ngày trời mới thốt ra được câu: "Biết rồi, tôi tự có chừng mực."

Tôi ngồi chờ ở trên khán đài dành cho khán giả, kết thúc cuộc "đàm phán hữu nghị" với Lý Dược xong, chị đại quay trở lại với vẻ mặt đầy thỏa mãn vui sướng.

"Thỏa hiệp xong xuôi rồi à?"

Cô ấy gật gật đầu: "Dù sao thì cũng đã bàn định giao kèo xong rồi, cho dù có thua thì cũng phải để cho Cao Dương thua một cách có mặt mũi, vất vả cho Lý Dược phối hợp diễn sâu một chút."

"Đến mức đấy cơ à, đánh bóng thôi mà cũng phải dỗ dành cung phụng kiểu vậy?" Tôi không hiểu nổi.

"Ui da cậu thì biết cái gì, mặc dù Cao Dương chắc chắn thua nhưng bắt buộc phải để cho anh ấy có cơ hội thể hiện phô diễn bản thân, có như thế thì tới mới có lý do để nói với anh ấy rằng, đàn anh đỉnh thật đấy nha, Lý Dược lớp bọn em ngày trước suýt chút nữa là vào được đội tuyển cấp tỉnh rồi đấy, thế mà anh lại có thể đánh đến mức gần như bất phân thắng bại với cậu ta luôn.” Đang kể thì cái cô nương này thế mà lại lộ ra khuôn mặt đầy khát vọng mơ mộng cười ngớ ngẩn ra, "Nói tóm lại chính là một vài mưu kế tâm cơ nhỏ để tiếp cận nam thần ấy mà, cậu cũng lo mà học hỏi thêm một ít đi, sau này kiểu gì chẳng có lúc dùng tới."

Tôi khiên cưỡng đáp lại cô ấy bằng hai tiếng "hơ hơ".

"Anh ấy tới rồi tới rồi!" Chị đại hưng phấn lao vọt ra rìa khán đài vẫy vẫy tay, "Đàn anh ơi, trận đấu cố lên nhé!"

Cao Dương vô cùng lịch sự cười đáp lễ một cái. Vóc dáng anh ta rất cao, diện mạo cho đến thân hình đều ổn áp cả, là một người có ngoại hình ưa nhìn.

Chỉ đáng tiếc là, tôi đã nhìn thấy ở ngay phía trên đỉnh đầu của anh ta hiện lên một chữ "NGUY" to đùng viết hoa rồi.

Tôi có một loại dự cảm vô cùng mãnh liệt, kế hoạch này của chị đại mười mươi chắc chắn sẽ lật thuyền đổ bể.

Trận đấu bắt đầu, Lý Dược quả thực đánh một cách vô cùng lơ là không để tâm. Cậu ta đứng lỏng lẻo uể oải trước bàn bóng bàn, chán ngắt vung vẩy cánh tay, nửa th*n d*** bất động như bàn thạch, giống hệt như một cỗ máy tập luyện phụ trợ không có cảm xúc tình cảm.

Phía bên Cao Dương kia, tuy rằng về cơ bản thì có thể đỡ được bóng nhưng trạng thái tinh thần tuyệt đối không hề thả lỏng thoải mái đến như vậy, mới đánh có hai hiệp đã thấy anh ta giơ tay lên lau lau mồ hôi trên trán rồi.

Hai hiệp đầu tiên đều là Lý Dược ghi điểm, chị đại có chút đứng ngồi không yên nữa rồi, ra sức ho khan vài tiếng thật mạnh.

Nhận được "ám hiệu" Lý Dược quay đầu lại liếc nhìn cô ấy một cái, cục diện hiệp thứ ba quả nhiên càng thêm nới lỏng hơn.

Cao Dương cuối cùng cũng tìm được "cơ hội", đập bóng ghi được một điểm.

"Úi chà chà!" Chị đại kích động đến mức hét toáng lên, "Đàn anh Cao Dương siêu cấp quá đi mất!"

Điều mà cô ấy không hề hay biết chính là, Lý Dược đang quay lưng về phía khán đài khán giả, lúc này đây khuôn mặt lạnh tanh đến mức sắp đóng thành băng luôn rồi.

"Này, người anh em, có phải cậu đang không có phong độ tốt đúng không?" Cao Dương vừa mới hoàn thành xong một cú đập bóng cực ngầu, có chút đắc ý bay bổng lên tận mây xanh dưới sự tâng bốc nịnh nọt đúng lúc của fangirl, "Cố xốc lại tinh thần lên một tí đi chứ."

Lý Dược vô cảm nhìn anh ta một cái, lạnh giọng hừ mũi: "Được thôi, đây là chính miệng anh tự nói ra đấy nhé."

Tôi thừa biết ngay là chiêu trò tung đòn chí mạng của Lý Dược đang nằm ở phía sau mà.

Trận đấu tiếp diễn sau đó, Lý Dược tấn công dồn dập, giật bóng, cắt bóng, đập bóng không nhường nhịn dù chỉ là nửa bước, Cao Dương bị đánh cho ôm đầu chạy thục mạng, tình thế càng ngày càng trở nên thảm hại khốc liệt.

Khuôn mặt nhỏ nhắn đang hồng hào hớn hở của chị đại dần dần chuyển sang trắng bệch ra như một tờ giấy.

"Cậu ta, sao cậu ta lại có thể như thế chứ?" Cô ấy tức tối đập tay vào thanh lan can, "Rõ ràng đã bàn định giao kèo xong xuôi rồi cơ mà!"

"Vẫn còn chưa nhìn ra được hay sao? Cậu ấy thích cậu đấy." Tôi lộ ra khuôn mặt không chút biểu cảm nói.

"Hả? Cậu bảo ai cơ?" Cô ấy kinh ngạc quay ngoắt đầu lại.

"Tớ bảo là Lý Dược, Lý Dược thích cậu, cậu ấy đem lòng thích cậu đấy." Tôi dán chặt ánh mắt vào đôi mắt của cô ấy lặp lại một lần nữa.

"Không thể nào đâu chứ…" Cô ấy trợn tròn hai mắt, "Sao cậu lại biết được?"

Tôi chính là biết đấy, thế nhưng… phải giải thích thế nào cho thỏa đáng bây giờ đây?

Dù sao cũng không thể mở miệng ra khai thật với cô ấy rằng, thực ra cái phương pháp này từ mấy năm trước tớ đã từng đem ra áp dụng thử qua rồi, kết quả cuối cùng bị người ta dạy dỗ cho một bài học nhớ đời xương máu.

Người đã "dạy dỗ lên lớp" cho tôi bài học đó không ai khác chính là Lục Nghiên.