Mưu Đồ Của Anh Ấy - Thang Thang Đại Ma Vương
Chương 1
Nghe câu nói này xong khiến nước mắt nước mũi của tôi trực tiếp bị dọa cho ngưng chảy.
Tình hình gì thế này?!
Tôi áp tai chặt hơn nữa, không chịu bỏ sót một chữ nào.
Nghe thấy anh trai tôi lại nói: "Cậu bị điên rồi à, Tiểu Bạch đã có bạn trai rồi."
Lục Nghiên lại khẽ cười một tiếng: "Ồ, cậu nói tên Tiêu Nhân đó hả……"
Tiêu Nhân?
Đúng rồi, cái thằng Tiêu Nhân khốn kiếp!
Mải nghe lén, chút nữa là quên mất hôm nay mình đến đây vì cái gì rồi.
Trong chớp mắt, bộ não bị đoản mạch lần nữa khởi động lại, tôi "oà" lên một tiếng rồi lại khóc, hai tay đập cửa, khóc đến xé lòng nát gan.
"Anh! Mở cửa! Anh phải đòi lại công bằng cho em hu hu hu hu hu…"
"Hu hu hu hu hu hu", tôi khoanh chân ngồi trên ghế sofa phòng khách, nước mắt chảy dài như thác đổ.
Thịnh Niệm và Lục Nghiên ngồi đối diện bên trái bên phải, khoanh tay nhìn tôi.
"Em nói Thẩm Hoài Dao chen chân vào, quyến rũ Tiêu Nhân đi rồi?" Thịnh Niệm sờ cằm, vẻ mặt đầy khó hiểu, "Cô ta mà lại nhìn trúng cái loại như Tiêu Nhân sao?"
"Thịnh - Niệm -!" Tôi tức giận đến nổ đom đóm mắt, ném mạnh cái gối ôm xuống đất, "Mẹ nó đây có phải là trọng điểm không?!"
"Xin lỗi nhé." Thịnh Niệm xin lỗi một cách hoàn toàn không có thành ý, "Anh chỉ là không ngờ mắt nhìn của Thẩm Hoài Dao cũng kém thế thôi."
"Cái gì mà cũng?" Tôi chỉ vào anh ấy, "Hình như anh đang ám chỉ em?"
"Tự tin lên, bỏ chữ hình như đi." Lục Nghiên xem kịch nãy giờ, uể oải lên tiếng, "Mắt nhìn đàn ông của em từ trước đến nay đều rất kém."
Cái mồm chó của Lục Nghiên quả nhiên vĩnh viễn không phun ra được ngà voi.
Tôi lườm anh, anh cũng nhìn tôi, ánh mắt hoàn toàn không né tránh, nhìn thẳng vào tôi.
Tôi bỗng nhiên nhụt chí, nghĩ đến những lời vừa nghe thấy ở cửa, trong một chốc lại chột dạ cúi đầu xuống.
"Được rồi, thời gian không còn sớm nữa, đi tắm rửa rồi ngủ đi." Thịnh Niệm đầy ẩn ý nhìn hai chúng tôi một cái, đang định đứng dậy thì bỗng nhiên lại do dự ngồi xuống, "Nhưng mà, hình như không đủ phòng rồi……"
Ba người nhìn nhau, bầu không khí có chút gượng gạo.
Đến lúc này tôi mới nhớ ra, trước đó vì lý do thực tập, hình như Lục Nghiên quả thật có nhắc với Thịnh Niệm chuyện muốn dọn đến đây thuê chung nhà.
Cho nên bây giờ…
"Tiểu Bạch ngủ phòng tớ đi, dù sao cũng không thể vừa thất tình lại vừa phải ngủ sofa được." Lục Nghiên hào phóng nói.
"Vậy cậu ngủ sofa?" Thịnh Niệm hỏi.
"Sofa nhỏ như vậy, cậu nghĩ tớ có thể nằm vừa không?"
Tôi và Thịnh Niệm quét mắt từ dưới lên trên nhìn đôi chân dài của anh, cùng nhau lắc đầu.
"Tớ với cậu chen chúc một phòng." Anh đứng dậy, nhấc chiếc áo khoác cởi ra trên sofa lên, đi về phía phòng bên trong.
"Chờ đã, vậy để Tiêu Bạch ngủ phòng tớ, chẳng phải tớ với cậu chen chúc cũng được sao." Thịnh Niệm dường như cảm thấy đề xuất vừa rồi có chút không ổn, "Dù sao tớ cũng là anh trai nó."
Lục Nghiên đứng bên ngoài phòng mình, cười một tiếng, khẽ đẩy cửa ra.
Sau cánh cửa vang lên một trận âm thanh đồ đạc đổ ngã, trên mặt đất còn lăn lóc ra một quả bóng rổ.
"Phòng của cậu, cậu chắc chứ?"
Thịnh Niệm ngượng ngùng ho một tiếng, gãi đầu đi theo vào, cũng không quên sai bảo tôi: "Cái đó, Tiểu Bạch, dọn dẹp đồ đạc trên bàn ăn đi."
Tôi lau nước mắt, quay đầu nhìn về phía bàn ăn. Trên bàn đặt một chai rượu whisky đã mở, còn lại nửa chai. Còn có hai chiếc ly thủy tinh, đá viên bên trong mỗi ly đã tan mất một nửa.
Buổi tối nằm trên giường, tôi lật qua lật lại không sao ngủ được.
Cứ hễ nghĩ đến tấm ga trải giường này Lục Nghiên cũng từng dùng qua là lại cảm thấy chỗ nào cũng không đúng lắm.
Tôi lại lật người một cái, kéo chăn trùm kín đầu.
Trong chăn còn lưu lại một mùi hương thanh mát rất quen thuộc, đó là mùi trên người Lục Nghiên. Nói thật thì, ngửi còn thấy khá thơm.
Anh vì uống rượu nên mới nói ra những lời kỳ lạ đó đúng không?
Dù sao thì chuyện tôi và Lục Nghiên không hợp nhau cũng là chuyện từ lâu rồi.
Nói một cách nghiêm túc, Lục Nghiên chỉ có thể tính là một nửa thanh mai trúc mã của tôi.
Hồi học tiểu học, nhà tôi và nhà Thịnh Niệm ở đối diện nhau. Lúc đó Thịnh Niệm đã là đại diện chuẩn mực trong đám con cháu nhỏ tuổi của dòng họ, học tốt hạnh kiểm tốt, ai ai cũng khen ngợi. Còn tôi thì lại giống như một đứa con trai, ngày nào cũng ăn đòn, quậy đến gà bay chó sủa.
Để gần mực thì đen gần đèn thì rạng, hễ rảnh rỗi là bố mẹ lại nhét tôi sang nhà Thịnh Niệm, hy vọng tôi có thể thấy người hiền tài mà học tập theo.
Chỉ tiếc là tôi ở nhà họ Thịnh, "hiền tài" thì chẳng thấy đâu, ngược lại toàn đụng trúng một người khác.
Lần đầu tiên gặp Lục Nghiên, tôi vì không chịu chăm chỉ luyện đàn nên ở nhà đã bị đánh mười cái vào lòng bàn tay trước. Sau đó, tôi lao vào cửa nhà Thịnh Niệm, một cú quỳ trượt nửa nằm sấp trên mặt đất, run rẩy giơ hai bàn tay nhỏ đỏ bừng lên, người còn chưa nhìn rõ đã như bị kịch sĩ nhập thân mà gào khóc lên.
"Anh ơi, tay của em không giữ được nữa rồi! Ôi~ đôi đấng sinh thành nhẫn tâm của em… hả?"
Chưa diễn xong tôi đã phát hiện người trước mắt này căn bản không phải anh trai tôi.
"Anh… anh là ai thế?" Tôi nằm sấp trên mặt đất ngơ ngác hỏi.
Người này trông có vẻ xấp xỉ tuổi Thịnh Niệm, cao cao gầy gầy, trắng trẻo sạch sẽ, một cặp kính gọng đen đeo trên sống mũi.
Anh đang nhìn xuống, nhìn tôi như nhìn một đứa ngốc.
"Tôi hỏi anh đấy, sao anh lại ở trong nhà anh trai tôi?" Tôi hỏi dồn, "Thịnh Niệm đâu rồi?"
Anh đẩy đẩy gọng kính: "Em chính là cô em gái sống ở vách bên của Thịnh Niệm?"
Tôi gật gật đầu.
Anh quay người lại, hướng về phía căn phòng bên trong hét lên: "Thịnh Niệm, đứa em gái đánh đàn nghe còn kinh khủng hơn chọc tiết lợn của cậu đến rồi này!"
Nếu không phải Thịnh Niệm ngay cả quần cũng không kịp kéo đã từ nhà vệ sinh lao ra liều mạng giữ tôi lại, thì móng vuốt sắc bén của tôi nhất định đã để lại vài vệt máu sâu hoắm trên mặt gã này rồi.
"Rốt cuộc anh là ai hả!!" Tôi gầm rú điên cuồng, vung đấm đá chân nhưng chính là không với tới anh.
Sự giận dữ bất lực của tôi dường như khiến anh vô cùng đắc ý. Anh ngạo mạn hếch cằm lên, tận dụng lợi thế chiều cao mà nhìn tôi bằng lỗ mũi.
"Nhớ kỹ lấy, ông đây họ Lục tên Nghiên."
"Lục Nghiên."
…
Buổi sáng, một hồi tiếng gõ cửa đã đánh thức tôi dậy.
"Tiểu Bạch, dậy ăn sáng đi." Thịnh Niệm ở bên ngoài gọi.
Tôi mơ mơ màng màng ngồi vào bàn, ngó nghiêng xung quanh: "Còn một người nữa đâu rồi?"
"Thực tập ở bệnh viện, ra ngoài từ sớm rồi." Thịnh Niệm bưng hai chiếc đĩa ra từ trong bếp.
"Ái chà, anh trai, anh cũng khéo tay gớm nha." Hai mắt tôi ngay lập tức mở to tròn, "Cái bánh mì kẹp trứng cuộn dày này làm chuẩn không cần chỉnh luôn á!"
Thịnh Niệm chỉ chỉ vào một chỗ ngồi trống bên cạnh: "Cậu ấy làm đấy."
Cậu ấy… Lục Nghiên?
Tôi ho khan vài tiếng, bữa sáng hấp dẫn bỗng chốc trở nên hơi nghẹn họng.
"Không ngờ anh Nghiên lại đảm đang thế cơ đấy." Tôi gượng gạo gặm bánh mì, "Xem ra ngày thường hai người ăn uống tốt ghê nha."
"Cũng không phải." Thịnh Niệm có chút không tự nhiên nhìn tôi một cái, "Dù sao thì tình huống hôm nay khá là hiếm thấy."