Ngày hôm sau, tôi lại đến sân bóng rổ.
Nam sinh ở sân bóng rổ chỉ về phía phòng thay đồ: "Chị dâu đến tìm anh Hằng ạ? Anh ấy đang ở trong phòng thay đồ ấy, vừa nãy còn bảo tập xong là sẽ đi tìm chị cùng ăn cơm."
Vừa đi đến cửa phòng thay đồ, tôi đã nghe thấy giọng nói của một cô gái với ngữ điệu mang đầy vẻ oán trách truyền ra từ bên trong: "Anh trêu đùa tình cảm của người khác như vậy không hay đâu."
Trêu đùa tình cảm người khác sao?
Bước chân tôi khựng lại ngay lập tức.
Cứu mạng! Hình như tôi đến không đúng lúc rồi.
Thẩm Cận Hằng đang quay lưng về phía tôi. Đôi chân dài của anh hiện rõ những đường nét săn chắc và mạnh mẽ dưới chiếc quần đùi. Anh dùng chiếc khăn bông màu trắng tùy ý lau mồ hôi: "Cô còn việc gì không?"
"Thẩm Cận Hằng, anh thực sự không có chút cảm giác nào với em sao?"
Anh đến cả mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên: "Không có cảm giác."
"Không thể tiếp tục ở bên nhau được sao? Em có điểm nào không bằng con nhỏ nhà quê trên diễn đàn nói chứ..."
"Tiếp tục cái gì? Tôi còn chẳng quen cô." Thẩm Cận Hằng uể oải ngắt lời cô ta: "Đừng tới làm phiền tôi."
Cô ta c.h.ử.i: "Đồ tồi."
Anh vẫn giữ nguyên dáng vẻ lạnh nhạt đó, chẳng hề bận tâm mà cười khẩy một tiếng.
Cô gái giẫm lên giày cao gót cộp cộp cộp bước ra khỏi phòng thay đồ, lúc nhìn thấy tôi thì bước chân hơi khựng lại.
Cô ta lườm tôi một cái cháy mắt rồi mới rời đi.
Tôi nhận ra cô ta là hoa khôi khoa Mỹ thuật, trước đây từng đại diện cho trường quay video tuyên truyền tuyển sinh.
Tôi lượn lờ trước cửa, âm thầm muốn lùi lại phía sau, định bụng đợi hai phút nữa rồi mới vào.
"Người đi hết rồi, em còn định đứng đó bao lâu nữa?"
Bị phát hiện rồi...
Anh nhếch môi: "Nghe lén bao lâu rồi?"
Tôi chậm rì rì bước vào trong: "Chỉ là tình cờ thôi, em không cố ý nghe lén đâu."
"Ừ, đừng nghe người đó nói hươu nói vượn." Anh nói rồi dừng lại một lát: "Em không định ghen một tẹo à?"
Từng thấy người ta chủ động ghen, chứ đây là lần đầu tiên tôi thấy có người ép người khác phải ghen đấy.
"Không sao đâu bạn học Thẩm. Đây là chuyện cá nhân của anh, em không có lý do gì để can thiệp cả."
"Bạn học Thẩm?" Anh rũ mắt xuống: "Lại giả vờ không thân đúng không?"
Trong đầu tôi xẹt qua câu mà anh từng nói: "Lần sau giả vờ một lần ông đây hôn một lần." Thế là tôi hoảng hốt vội vàng đổi giọng: "Vậy... Thẩm Cận Hằng, anh Thẩm Cận Hằng."
Anh bước tới, giơ tay đóng sầm cánh cửa phòng thay đồ sau lưng tôi lại.
Tiếng "rầm" vang lên gõ thật mạnh vào trái tim tôi.
Tôi lùi lại theo bản năng: "Đóng cửa làm gì thế?"
"Làm em..."
"?!?!" Lại là hai từ này nữa.
Đầu tôi ong lên một tiếng, lập tức ngắt lời: "Đồ bỉ ổi!"
"Em phải để anh nói hết đã chứ." Dường như Thẩm Cận Hằng bị tôi làm cho tức đến bật cười: "Ý anh là làm cái việc mà trước đây em nói muốn làm. Em nghĩ đi đâu thế hả?"
"Chuyện đó..."
"Nếu không phải thấy em ngoài đời nhát gan hơn trên mạng nhiều như thế, em tưởng anh sẽ kéo dài tới tận bây giờ sao?"
Nói xong, anh bèn ép c.h.ặ.t tôi lên cánh cửa. Hình xăm bên cổ anh chiếm trọn tầm nhìn của tôi. Hai tay anh chống hai bên tai tôi.
Nếu là chuyện mà tôi từng nói trước đây, vậy thì chính là …cái chuyện gặp mặt sẽ ôm rồi hôn đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Anh cúi người ghé sát lại gần, mái tóc đen nhánh vẫn còn nhỏ nước.
Mang theo một cảm giác đầy tính xâm lược.
Hai tay tôi chống lên n.g.ự.c anh: "Thẩm Cận Hằng, anh đợi một chút đã. Thực ra em muốn nói với anh một chuyện. Chắc em cũng không giống như những gì anh tưởng tượng đâu, em nghĩ hay là chúng ta nên cân nhắc lại mối quan hệ này đi."
Anh cười khẩy một tiếng: "Ý của em là gặp nhau vài lần rồi thấy không thích, không giống như những gì em nghĩ, nên muốn đá ông đây chứ gì?"
Tôi nghẹn lời chẳng thốt nên câu nào.
"Em không ngờ anh lại là người như vậy."
"Anh làm sao?" Anh hỏi tôi: "Sao lúc trêu chọc anh trên mạng, em không nghĩ đến hậu quả?"
"Em... lúc đó em đâu có biết anh là Thẩm Cận Hằng."
"Thẩm Cận Hằng thì làm sao? Ba chữ này đáng sợ lắm à?"
"Không đáng sợ... Em chỉ cảm thấy hình như hai chúng ta không thuộc về cùng một thế giới."
"Không cùng một thế giới?" Thẩm Cận Hằng cúi đầu cười nhạt: "Lúc đầu khi mới kết bạn với anh, hình như em đâu có nói thế, còn luôn miệng bám lấy ông đây gọi 'anh ơi', 'anh à'. Em còn nhớ không hả?"
"Em..." Tất nhiên là nhớ rồi: "Nhớ một chút xíu."
Tôi ở trên mạng to gan hơn tôi ở ngoài đời nhiều.
Nhưng tất cả những điều đó đều dựa trên cơ sở là: Tôi không hề biết anh chính là Thẩm Cận Hằng.
"Cho nên Lý Vũ Đồng à, em trêu đùa anh đấy à?"
Giọng anh không lớn, nhưng nghe vào lại có chút gì đó nguy hiểm.
"Không có trêu đùa anh mà."
Là em chơi không nổi mới đúng.
"Hay là thế này đi. Chúng ta cứ làm bạn bè bình thường trước đã, rồi tìm hiểu kỹ về nhau hơn được không?"
"Bạn bè bình thường?" Thẩm Cận Hằng cười lạnh: "Không thế nào cả! Muốn chia tay thì cũng phải được ông đây đồng ý đã."
Tôi: "..."
"Vậy rốt cuộc anh muốn thế... ưm."
Chữ "nào" còn chưa kịp thốt ra, Thẩm Cận Hằng đã cúi xuống hôn lấy hôn để. Tôi ngẩn người một lúc mới phản ứng lại được, định đẩy anh ra thì bị anh lật tay ép c.h.ặ.t lên đỉnh đầu.
Không thể nhúc nhích được.
Chút không khí ít ỏi còn sót lại bị cướp đoạt sạch sẽ. Lúc tách ra, tôi không kìm được mà há miệng thở dốc.
Toàn bộ không gian đều đong đầy hơi thở của anh.
Tai anh kề sát vào tôi.
"Mẹ kiếp."
"Đừng thở gấp nữa."
Giọng anh hơi khàn, tôi lập tức nín thở.
Hồi lâu sau, chỉ có cơn gió nhẹ ngoài cửa sổ chầm chậm ùa vào, nhưng thổi mãi cũng không xua tan được hơi nóng hầm hập trên mặt tôi.
Đáy mắt anh tối sầm lại, lạnh lùng lên tiếng: "Cứ quyết định vậy đi. Sau này đừng có đến trêu chọc anh nữa."
Quen nhau trên mạng hơn một năm rồi, thật ra trong lòng tôi khó tránh khỏi có chút không nỡ.
Thật ra tôi đối với anh ấy cũng không phải là hoàn toàn không có cảm giác.
Hôm đó sau khi bị anh ấy hôn, đêm về tôi cứ trằn trọc mãi không sao ngủ được. Trong đầu tôi liên tục nhớ lại cảnh tượng đó. Thật ra tôi chẳng hề bài xích nụ hôn đó chút nào.
Nhưng đối với một lãng t.ử tình trường như Thẩm Cận Hằng, có lẽ việc trêu ghẹo tôi trên mạng chỉ là trò dễ như trở bàn tay thôi nhỉ.