Anh ấy xoa đầu tôi: "Lại xù lông lên rồi à?"
Câu nói này như thể đang muốn ám chỉ "Bị tôi nói trúng tim đen rồi chứ gì?"
"Không có!"
"Được rồi, được rồi! Anh không nói nữa." Anh ấy ôm tôi vào lòng, vừa vỗ nhẹ lưng tôi như dỗ trẻ con vừa nói: "Bé ngoan đừng giận."
Kỳ lạ thay, tôi lại bỗng nhiên có cảm giác như mình được vuốt ve xoa dịu thật.
"Chẳng phải anh bảo em đừng có chọc vào anh sao?"
Anh ấy nhếch môi cười: "Anh có nói thế thật, nhưng anh đâu có bảo là anh không được chọc em."
Thật không tài nào hiểu nổi!
Chẳng hiểu sao hôm nay anh ấy lại thình lình xuất hiện nữa, nhưng có một điều không thể phủ nhận được là ngay khoảnh khắc nhìn thấy anh ấy, đầu óc tôi lại bị làm cho rối bời hết cả lên.
Tối đến, tôi nhận được lời mời kết bạn của lớp trưởng.
Thêm bạn thì thêm bạn thôi, dù sao kết bạn xong thì cũng chỉ vứt đấy cho chật danh sách chứ làm gì.
Lớp trưởng nhắn tin đến: "Lên đại học cậu thay đổi nhiều thật đấy, xinh ra bao nhiêu."
Tôi đáp lại một câu "Cảm ơn".
Lớp trưởng: "À phải rồi, trông cậu nam sinh hôm nay có vẻ khá thân thiết với cậu nhỉ?"
Chắc chắn người cậu ta nhắc tới là Thẩm Cận Hằng.
Tôi trả lời lấp lửng cho qua chuyện: "Cũng bình thường thôi."
Bây giờ tôi đối với mấy chữ "không thân" đã hình thành phản xạ điều kiện luôn rồi, chỉ cần nghe thấy là não bộ sẽ tự động phát lại câu nói: "Lần sau em còn giả vờ một lần, ông đây sẽ hôn một lần."
Tôi chẳng có tâm trí đâu mà đi thảo luận chuyện tình cảm với cậu ta như không có chuyện gì xảy ra.
"Lớp trưởng có việc gì không cậu?"
"Thật ra cũng không có gì. Có thể đợt tới lớp mình sẽ tổ chức một buổi họp lớp, khi nào có lịch tớ sẽ báo cậu nhé."
"Được nha."
Kết thúc cuộc trò chuyện, tôi rảnh rỗi ngồi lướt lại lịch sử tin nhắn giữa tôi và Thẩm Cận Hằng trước đó.
Ngay trên đỉnh khung chat đột nhiên xuất hiện dòng chữ "Đối phương đang nhập...".
Nhưng đợi mãi vẫn chẳng thấy tin nhắn nào nhảy ra.
Mãi sau đó anh ấy mới gửi tới một cái meme.
Đó là meme hình đầu gấu trúc với vẻ mặt cực kỳ gợi đòn kèm theo dòng chữ "Ông đây biết thừa là em đang lén nhìn ông rồi nhé"
Tim tôi giật thót.
Tôi: "?"
Thẩm Cận Hằng: Đừng để ý, lỡ tay bấm nhầm thôi.
"……"
Thế thì anh "lỡ tay" ghê luôn á.
Chẳng bao lâu sau đó.
Có mấy bạn nữ bỗng tìm tới chỗ tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bọn họ xúm lại vây quanh tôi, ban đầu tôi còn tưởng họ định đ.á.n.h hội đồng tôi cơ.
Ai dè hoa khôi khoa Mỹ thuật - cũng chính là cái cô nàng xinh đẹp từng nói chuyện với Thẩm Cận Hằng trong phòng thay đồ lần trước, lại rưng rưng nước mắt kéo tay tôi: "Chị em ạ, cậu cũng chia tay với Thẩm Cận Hằng đi. Tớ đã muốn khuyên cậu là đừng có tin tưởng Thẩm Cận Hằng một cách dễ dàng từ lâu rồi. Phụ nữ chúng ta phải giúp đỡ nhau chứ."
"…… Hả?"
"Bọn tớ vô tình phát hiện ra trong cùng một khoảng thời gian mà anh ta đi gạ gẫm tán tỉnh không biết bao nhiêu cô gái, đã thế còn bảo bọn tớ mua giày xịn, quần áo đắt tiền cho anh ta nữa."
Một cô nàng khác lại bồi thêm: "Còn bắt tớ order đồ ăn ngoài ship tới cho anh ta nữa cơ."
Phản ứng đầu tiên của tôi là không tin: "Nhưng mà Thẩm Cận Hằng đâu có túng thiếu đến mức đó chứ?"
"Cậu nhìn xem mấy cái này là cái gì."
"Toàn là bằng chứng rành rành ra đây này."
Bọn họ đưa ảnh chụp màn hình lịch sử trò chuyện đến trước mặt tôi, làm mí mắt tôi giật giật.
Đúng thật là avatar WeChat của Thẩm Cận Hằng.
Nhưng soi kỹ lại một chút, tôi cứ thấy phong cách nói chuyện này có phần xa lạ.
Hoàn toàn chẳng giống với cái người vẫn thường hay chat với tôi hằng ngày.
"Hay là các cậu cứ bình tĩnh đã. Tớ thấy tài khoản WeChat này không giống anh ấy lắm."
"Đúng là anh ta mà. Cậu nhìn xem, ảnh chụp các thứ đều có đủ cả đây này."
Tôi: "Nhưng mà ảnh bìa trên dòng thời gian của anh ấy đâu phải tấm hình này, hơn nữa thời gian đăng bài cũng bị lệch nhau rất nhiều."
Hoa khôi khoa Mỹ thuật chép miệng: "Ôi dào, bây giờ thằng tra nam nào chẳng xài mấy cái tài khoản WeChat cùng lúc. Cậu đó, đừng có mà ngây thơ quá."
Tôi quay về phòng ký túc xá, đúng lúc Tống Lệ Sa cũng đang cảm thán: "Thật sự là cạn lời! Tớ cũng suýt nữa bị lừa tiền lừa tình luôn rồi đấy. Hèn gì hồi trước tự dưng Thẩm Cận Hằng lại đi kết bạn WeChat với tớ, không ngờ anh ta lại là loại người như vậy."
Tôi nhắc nhở: "Tống Lệ Sa, bây giờ còn chưa xác định được đó có thực sự là anh ấy không, cậu đừng vội nói sớm quá."
"Cái tài khoản đó không phải anh ta thì còn là ai vào đây nữa? Trưởng phòng ngây thơ của tớ ơi, cậu đừng để bị người ta lừa rồi còn tốt bụng đếm tiền giùm người ta đấy nhé."
Đắn đo một lúc, tôi vẫn quyết định chụp lại màn hình rồi gửi WeChat cho Thẩm Cận Hằng: "Thẩm Cận Hằng, tài khoản WeChat này không phải là anh đúng không?"
Phải qua một lúc rất lâu sau anh mới rep lại: "Không phải anh, anh chỉ xài đúng một nick WeChat này thôi."
Anh: "Có chuyện gì à?"
"Bọn họ đồn là anh đi gạ gẫm, lừa tiền lừa tình người khác..." Tôi tường thuật lại mọi chuyện cho anh ấy nghe, rồi bảo anh tự lên diễn đàn của trường mà xem.
Ai ngờ anh lại hỏi ngược lại: "Thế em có tin anh không?"
Tôi: "Có, em tin anh."
Trực giác mách bảo tôi rằng chắc chắn anh không phải là loại người như vậy.
Hơn nữa tôi chỉ nhìn sơ qua cái nick WeChat kia là đã phát hiện ra cả đống sơ hở rồi.
Anh: Vậy là đủ rồi.
Tôi: Thế anh không định đính chính lại à?
Anh: Mấy năm nay toàn bị người ta bêu rếu bịa đặt thế này quen rồi, lười quản lắm.
Anh: Chia tay rồi mà em vẫn còn quan tâm đến danh tiếng của anh cơ à?
Tôi: Hai chuyện này hoàn toàn khác nhau được chưa! Không phải anh làm thì chính là không phải, anh không muốn thấy anh bị mang tiếng oan như vậy.
Rất nhanh sau đó, trong cái topic bóc phốt Thẩm Cận Hằng trên diễn đàn trường bỗng xuất hiện một bình luận phản hồi của chính chủ: "Vu khống là phạm pháp đấy, tém tém lại đi."