Triệu Tồn Anh đang làm món trứng hấp tôm trong bếp. Khi thấy chị Hoa tháo bình chứa nước của lò hấp nướng đa năng ra định châm thêm, lại nhìn lướt qua nửa bát cơm cùng hai đĩa thức ăn đang bị đẩy gọn vào một góc bàn bếp, anh bèn bảo: “Chị Hoa cứ để tôi tự làm, chị ăn cơm trước đi.”
Chị Hoa đáp: “Vậy cậu cần gì cứ gọi tôi nhé, gia vị để đâu tôi thuộc nằm lòng cả rồi.” Nói đoạn, chị bưng bát cơm ra ngoài phòng ăn.
Ngoài phòng khách, Đường Bảo vẫn tiếp tục chơi trò tìm ông ngoại. Cô bé nằm rạp xuống sàn, chui đầu vào gầm sofa gọi ông, chọc cho cô Lâm cười ngặt nghẽo, ôm lấy cháu gái cưng nựng mãi không thôi. Trong khi đó, ông ngoại ở trong phòng ngủ vừa xem chương trình Thời sự vừa cất tiếng gọi cô bé.
Trong bếp, Triệu Tồn Anh vớt bọt nổi trên bát trứng rồi cho vào lò hấp. Anh vo thêm một bát gạo nhỏ đặt vào cùng, sau đó đóng kín cửa lò.
Tại phòng ngủ chính, Đường Bảo đang kể say sưa cho ông ngoại nghe về những trò mình đã chơi hôm nay. Cô bé kể chuyện gặp con của chú chó nhà chú hàng xóm, rồi vừa nói vừa múa may mô tả: “Chú chó con ấy bé tí xíu, cứ nhỏ dần, nhỏ dần, rồi bé bằng đúng một quả dâu tây trắng. Cháu nâng nó trong lòng bàn tay rồi ực một cái, nuốt chửng luôn!”
Ông ngoại bật cười ha hả, trêu cháu: “Vậy là hôm nay Đường Bảo nuốt chửng một chú chó Phốc Sóc nhỏ hả?”
Đường Bảo lắc đầu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Cháu nuốt một quả dâu tây màu trắng cơ.”
Cô Lâm không cắt ngang cuộc trò chuyện của hai ông cháu mà lặng lẽ lánh vào nhà vệ sinh gọi điện thoại. Gọi đi gọi lại hai cuộc chẳng thấy ai bắt máy, bà đành cúp máy, chuyển sang nhắn tin WeChat: [Tồn Anh đến rồi đấy, con mau về ngay đi. Mẹ bảo với nó là khoa con đang đi tiếp khách bên tổ thanh tra, con liệu mà ăn nói cho khớp.]
Vừa gửi xong, bà nhắn thêm một tin nữa: [Đừng có để mấy kẻ vớ vẩn đưa về, bố mẹ không chấp nhận đâu.]
Trở lại nhà bếp, Triệu Tồn Anh đang cầm điện thoại xem thông số của mấy loại máy rửa bát. Lát sau, cô Lâm mang hai quả ổi và một quả đu đủ vào bếp rửa gọt. Vừa rửa trái cây, bà vừa bâng quơ hỏi chuyện: “Dạo này trên khoa có bận không cháu? Có hay phải tăng ca nữa không?”
Triệu Tồn Anh cất điện thoại, đáp: “Dạo này cũng đỡ rồi ạ, đợt bận rộn nhất đã qua.”
Cô Lâm cười bảo: “Cái nghề của các cháu đúng là gừng càng già càng cay, cứ cố gắng trụ được đến lúc có tiếng tăm là nhàn hạ thôi.” Nói rồi, bà một tay chống eo, cúi người mở tủ khử trùng lấy dao gọt hoa quả, hỏi tiếp: “Cô thấy mẹ cháu đăng trên vòng bạn bè là hôm qua đến Hồ Lô Đảo rồi, thế trạm tiếp theo ông bà ấy định đi đâu thế?”
“Chắc là hướng Thiên Tân và Đông Dinh ạ.”
“Đi trọn một vòng như thế…” Cô Lâm nhẩm tính: “Cũng ngót nghét phải hai tháng ấy chứ nhỉ?”
“Khoảng đó ạ.” Triệu Tồn Anh nói: “Ông bà cứ đi dọc đường, thích thì dừng lại nghỉ ngơi. Đi được tầm hai tháng mà về đã là nhanh rồi.”
“Đúng là mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh.” Cô Lâm vừa gọt vỏ ổi vừa cười cảm thán: “Trước khi nghỉ hưu, cô với chú Kiều của cháu cũng lên kế hoạch đi du lịch dọc bờ biển, vất vả cả đời rồi cũng muốn ngắm nhìn non sông gấm vóc của tổ quốc. Lý tưởng thì đẹp đẽ thế… nhưng thực tế thì lại bị chôn chân trong bốn bức tường chật hẹp này.” Nói xong, bà chỉ cười trừ không nói thêm gì nữa.
Triệu Tồn Anh tiếp lời: “Giờ Đường Bảo cũng đi học mẫu giáo rồi, ở nhà lại có chị Hoa đỡ đần, cô với chú Kiều cũng nên đi…”
“Nói thì dễ lắm.” Cô Lâm nửa đùa nửa thật vặn lại: “Có phải như vài năm trước lúc hai đứa còn mặn nồng đâu, khi đó nhà cửa chỉ cần một mình chị Hoa quán xuyến là đủ. Cháu xem bây giờ mấy giờ rồi, cái ranh con kia vẫn còn mải mê đi tiếp khách bên tổ thanh tra. Cô với chú Kiều của cháu mà đi du lịch thật, tối đến Đường Bảo vò võ ở nhà, bố không có mặt mà mẹ thì bận tối mắt, ông bà già này xót ruột sao chịu nổi.”
Chuông báo giờ vang lên. Triệu Tồn Anh kéo cửa lò hấp ra, xếp tôm nõn vào bát trứng rồi đậy nắp lại hấp tiếp. Anh nói: “Để cháu lắp cho bếp nhà mình một cái máy rửa bát nhé, như thế sẽ tiết kiệm được…”
Cô Lâm cắt ngang lời anh: “Lắp cho cái bếp của cô với chú Kiều của cháu hả?”
Triệu Tồn Anh hiểu ẩn ý trong câu nói, bèn im lặng không đáp.
“Nếu lắp máy rửa bát thật thì chị Hoa sẽ lo lắm cho xem.” Cô Lâm cười anh chẳng hiểu gì về tâm lý con người, rồi đem mớ lý thuyết học được trên video mạng rao giảng: “Người lao động dựa vào đâu để kiếm tiền nuôi gia đình? Dựa vào sức lao động chứ đâu. Những người kiếm cơm bằng cách bán sức lao động sợ nhất điều gì? Sợ mấy món đồ công nghệ thông minh này nọ đấy. Cháu cứ nhìn mấy đứa không chịu học hành, nứt mắt ra đã đi giao đồ ăn ngoài đường kia kìa, giả sử tước luôn cả cơ hội chạy việc vặt của chúng nó, thể nào chúng nó cũng sinh sự, làm rối loạn trật tự an ninh xã hội cho xem…”
Trong khi đó ở phòng ngủ chính, Đường Bảo vẫn đang miêu tả cho ông ngoại nghe về ráng chiều mà hai bố con ngắm lúc chạng vạng. Vốn từ vựng còm cõi khiến cô bé phải vắt óc suy nghĩ mãi mới ví von được rằng đám mây ấy giống hệt một dải sóng biển màu cam. Vừa nói, cô bé vừa uyển chuyển xoay người múa lượn, tưởng tượng như mình đang bước trên những đám mây mềm mại để biểu diễn tiết mục văn nghệ tết Thiếu nhi cho các bậc phụ huynh ngồi bên dưới.
Lúc Triệu Tồn Anh lái xe rời khỏi Đại Duyệt Loan, anh bắt gặp chiếc Audi màu trắng của Kiều Dương Dương đang rẽ vào khu đô thị. Hai người đã thuận tình ly hôn từ hai năm trước, thậm chí trước khi chính thức ly hôn, họ cũng đã ly thân hơn một năm vì tình cảm rạn nứt. Quyền nuôi dưỡng Đường Bảo được giao cho Kiều Dương Dương, Triệu Tồn Anh có quyền cùng tham gia nuôi dạy và được thăm nom con gái mỗi tuần một lần.
Kiều Dương Dương tắt máy xe, cúi người với lấy đôi giày cao gót vứt bên ghế phụ lái để thay cho đôi giày bệt đang đi, sau đó mới bước xuống xe tiến vào sảnh chung cư.
Vừa mở cửa bước vào nhà, cô ấy đã bị mẹ bồi cho mấy cái vỗ bôm bốp lên vai. Cô Lâm mắng té tát: “Chị còn biết đường vác mặt về nhà sao!”
Kiều Dương Dương cười hề hề chẳng chút bận tâm, liếc mắt quét một vòng quanh phòng khách rồi hỏi: “Triệu Tồn Anh về rồi hả mẹ?”
“Nó không về thì ở đây đợi chị vác cái thân nồng nặc mùi rượu về chắc?”
Kiều Dương Dương chống cùi chỏ lên tủ giày, cởi đôi giày cao gót lấp lánh: “Con chỉ uống đúng một ly nhỏ thôi mà.”
Cô Lâm bắt đầu tra khảo: “Thế chị về bằng cách nào?”
Kiều Dương Dương phiền não đáp: “Thuê tài xế lái hộ chứ sao nữa!”
Cô Lâm ra chiều bất lực buông xuôi, phẩy tay nói: “Nếu chị đã không màng đến thế, thì từ nay tôi cũng chẳng thèm tốn công tốn sức, hạ mình đi gán ghép cho hai đứa tái hôn làm gì nữa.”
“Ai bắt mẹ phải hạ mình đâu?” Kiều Dương Dương độp lại: “Là tự mẹ tình nguyện mà.”
“Thế tôi làm thế là vì ai hả?”
“Tôi khuyên chị sớm tém tém lại đi. Đợi đến lúc nó thay lòng đổi dạ thì có mà ngồi đấy khóc. Mai này chị ôm theo Đường Bảo mà muốn đi bước nữa…” Cô Lâm lại lôi bài ca muôn thuở ra tụng: “Vợ chồng rổ rá cạp lại muôn đời cách lòng thôi!”
Kiều Dương Dương nghe mà phát ngấy, bèn xỏ lại đôi giày cao gót định bỏ đi tiếp. Cô Lâm đưa tay véo mạnh vào cánh tay con gái, nghiêm khắc cảnh cáo: “Chị mà làm bố chị mất mặt thì đừng hòng bước chân vào cái cửa nhà này nữa!”
Kiều Dương Dương ôm lấy cánh tay vừa bị nhéo đau điếng: “Mẹ làm cái gì vậy hả!”
…
Lúc Triệu Tồn Anh rời khỏi Đại Duyệt Loan, đồng hồ mới chỉ điểm gần chín giờ tối. Vẫn còn khá sớm, anh vốn chẳng có thói quen ngủ trước mười hai giờ đêm.
Cơ thể anh quanh năm suốt tháng luôn duy trì một trạng thái hưng phấn ngầm. Cho dù hai giờ sáng mới rời bàn mổ về đến nhà, thì bảy giờ sáng hôm sau anh đã có thể tỉnh táo, hừng hực khí thế theo chân Trưởng khoa bước vào phòng phẫu thuật.
Anh đặc biệt đam mê tham gia vào các ca mổ chính, tức là ca phẫu thuật đầu tiên trong ngày. Bởi lẽ, ca mổ đầu tiên luôn có hệ số khó cao nhất trong suốt cả ngày làm việc, thường do chính tay Trưởng khoa cầm dao, còn anh sẽ đóng vai trò phụ mổ một hoặc phụ mổ hai để hỗ trợ. Giả sử các đội ngũ chuyên gia khác gặp tình huống phát sinh đột xuất cần người chi viện, anh cũng sẵn lòng xông pha phục vụ.
Anh thích nhất là được đứng chung bàn mổ với các vị bác sĩ trưởng khoa đã nghỉ hưu nhưng được bệnh viện mời làm việc lại. Bởi do hạn chế về mặt thể lực, họ buộc phải nhường lại một phần cơ hội cầm dao mổ cho các bác sĩ phụ. Ngược lại, những vị trưởng khoa đang ở độ tuổi từ ngoài năm mươi đến sáu mươi lại toàn là những “bá chủ dao mổ”, họ ôm trọn khâu phẫu thuật chính, thứ nhường lại cho phụ mổ đa phần chỉ là việc khâu vết thương.
Không chỉ đam mê ca mổ đầu tiên, anh cũng chẳng hề e ngại ca mổ cuối cùng trong ngày. Thông thường, thời gian bắt đầu ca cuối phụ thuộc hoàn toàn vào tiến độ của ca mổ trước đó, lúc nào được lên bàn mổ thì đành phó mặc cho trời. Giả sử hôm nay một phòng mổ được xếp lịch năm ca, ca cuối dự kiến vào sáu giờ chiều, thì điều kiện tiên quyết là bốn ca trước phải kết thúc suôn sẻ. Nếu không, các ca trước kéo dài bao lâu thì thời gian nhận ca cuối sẽ bị đẩy lùi lại bấy nhiêu. Chuyện một ca phẫu thuật vốn được xếp lịch vào bốn giờ chiều nhưng đến tận mười giờ tối mới được bắt đầu là điều xảy ra như cơm bữa.
Nói là không e ngại ca cuối cũng chưa hẳn đúng, bởi chuyện này chẳng phải do một cá nhân có thể toàn quyền quyết định, cho dù anh có là bác sĩ mổ chính đi chăng nữa. Tùy thuộc vào mức độ phức tạp, một ca phẫu thuật thường đòi hỏi sự phối hợp hoàn thành của nhiều chuyên khoa, đa ngành nghề. Trong một ê-kíp mổ, vai trò của bác sĩ mổ chính và y tá chạy vòng ngoài [1] là quan trọng như nhau, thiếu bất kỳ ai cũng không thể tiến hành phẫu thuật.
Điều Triệu Tồn Anh chẳng cần bận tâm nhất chính là làm việc nhóm, điều phối với đồng nghiệp hay trao đổi đi trao đổi lại với bệnh nhân và người nhà. Bởi lẽ, đây đều là những khâu vô cùng quan trọng nhưng lại lặp đi lặp lại cực kỳ rườm rà trong công việc của anh. Anh chẳng ngán bước vào bất kỳ ca mổ nào, nhưng anh lại cực kỳ sợ phải viết luận văn. Cứ nghĩ đến cảnh một mình cắm mặt vào màn hình, liên tục gõ chữ…
Thật sự rất dễ “tụt mood”…
Anh không thể chịu đựng nổi việc nhốt mình quá lâu trong một không gian chỉ có duy nhất bản thân, mà ngôn từ hiện đại hay gọi là: ở một mình.
Anh vô cùng dị ứng với việc ở một mình. Cũng chính vì thế, anh đã tự trau dồi cho mình vài sở thích như: bơi lội, tập gym và leo núi. Tuy nhiên, anh vẫn thiên vị những môn thể thao mang tính đối kháng như quần vợt hay cầu lông hơn cả. Chỉ khi không rủ được ai tương tác cùng, anh mới đành phải đi bơi hoặc tập gym.
Thế nên trên đường từ Đại Duyệt Loan trở về, anh đã gọi điện ngay cho ông bạn nối khố Từ Chính: “Ra làm một ván không?”
Từ Chính hậm hực nghiến răng: “Sắp chín giờ rồi anh hai, tập tành xong là tối nay tôi phế luôn đấy.”
Triệu Tồn Anh đành đổi ý: “Thế đi xem phim nhé?”
“Cút, cút xa ra giùm, đồ thần kinh, anh bớt bôi nhọ thanh danh của tôi đi.” Từ Chính thẳng tay cúp máy.
Triệu Tồn Anh chợt nhớ ra điều gì đó, chần chừ một thoáng rồi bấm số gọi cho Khổng Đa Lị.
Khổng Đa Lị lúc này đang trực ca tự học buổi tối ở trường.
Bình thường mỗi tuần cô chỉ trực hai ca tối. Thời gian tự học kéo dài từ 18 giờ 30 đến 22 giờ. Trong đó, 90 phút đầu dành cho giáo viên bộ môn giảng bài, 90 phút sau học sinh mới bước vào thời gian tự ôn tập. Kỳ thi chuyển cấp đang bước vào giai đoạn đếm ngược rồi, bản thân mang tâm lý căng thẳng cộng thêm việc thiếu kinh nghiệm dẫn dắt lớp cuối cấp, cô dứt khoát tự nguyện ở lại trường trực tối mỗi ngày. Cứ sau 20 giờ, cô lại khệ nệ bê một chiếc bàn học ra ngồi ngoài hành lang của khối, thắp một khoanh nhang muỗi, vừa giải quyết công việc vừa đợi những học sinh có tinh thần tự giác học tập cao chủ động ra hỏi bài.
Lúc Triệu Tồn Anh gọi đến, cũng vừa vặn là lúc cô đang bị lớp bên cạnh khiếu nại. Họ phàn nàn tiếng ồn từ việc cô giảng bài ngoài hành lang đã làm ảnh hưởng đến giờ tự học của lớp họ. Cô đành phải nghĩ cách giải quyết vấn đề này. Thế nên, cô vừa cắm cúi viết phiếu bốc số trong văn phòng, vừa nghe điện thoại của Triệu Tồn Anh.
Triệu Tồn Anh hỏi cô đang làm gì, cô bèn tóm tắt sơ qua tình hình, bảo rằng mình đang làm phiếu thứ tự cho những học sinh cần hỏi bài. Các em sẽ dựa vào số thứ tự bốc được, lần lượt từng người một có trật tự ra ngoài để cô kèm cặp.
Triệu Tồn Anh nghe xong mà ngớ người, nổi cả da gà da vịt. Anh nhận xét: “Cô đúng là kiểu giáo viên mà tôi sợ nhất đấy.” Ngay sau đó, anh bồi thêm một câu xát muối vào tim: “Vừa gà lại vừa cố chấp nỗ lực.”
Khổng Đa Lị đáp: “Tôi cũng có phục vụ những học sinh như anh đâu. Đối tượng của tôi là những em muốn nắm bắt cơ hội cuối cùng để chạy nước rút cơ.”
Triệu Tồn Anh hỏi: “Cô không sợ việc mình bạt mạng thi gan với đồng nghiệp sẽ làm ảnh hưởng đến mối quan hệ chốn văn phòng sao?”
“Có sao đâu, tôi mua chút trà sữa mời mọi người để tạ lỗi là được.” Khổng Đa Lị vẫn cắm cúi nắn nót viết từng con số: “Tôi không thể làm hài lòng mọi bề được. Nhưng một khi đã là giáo viên, tôi phải đặt quyền lợi của học sinh lên hàng đầu.”
Triệu Tồn Anh tò mò: “Thế có học sinh nào chủ động tìm cô hỏi bài không?”
“Đương nhiên là có rồi.” Khổng Đa Lị nói: “Đã có mười ba học sinh tranh nhau đăng ký nhờ tôi kèm cặp rồi đây này.”
Triệu Tồn Anh hỏi: “Trong đó có bảy cô cậu học trò cùng ăn lẩu trưa nay không?”
“Có chứ!”
Triệu Tồn Anh đã thấu tỏ mọi chuyện, bèn dịu giọng lại: “Trưa nay cảm ơn cô nhé. Tôi cứ bận nghe điện thoại suốt nên chẳng ngó ngàng gì được đến Đường Bảo, cảm ơn cô đã chăm sóc con bé từ đầu đến cuối. Tôi gọi điện cũng chỉ định nói chuyện này thôi.”
Khổng Đa Lị không để bụng: “Anh ra ngoài nghe điện thoại cũng hay, nếu không mấy đứa học trò của tôi lại chẳng dám tự nhiên ăn uống.”
Triệu Tồn Anh bật cười: “Tôi thấy mấy món gọi ra trên bàn đều được càn quét sạch sẽ cả rồi.”
“Nhẵn thín luôn ấy chứ, tôi còn chụp ảnh kỷ niệm cùng mấy đứa nhóc nữa.” Khổng Đa Lị nói: “Cùng lắm là một tháng nữa thôi, duyên thầy trò giữa chúng tôi sẽ chính thức khép lại.”
Triệu Tồn Anh đúc kết: “Cô rất yêu nghề đấy.”
“Đâu có?” Khổng Đa Lị thành thật đáp: “Tôi chỉ cảm thấy làm giáo viên là một công việc tương đối ổn định và thể diện, nên muốn dốc hết sức làm cho thật tốt thôi.” Ngẫm nghĩ một chốc, cô lại buột miệng thổ lộ: “Ngày trước là mẹ khăng khăng bắt tôi thi sư phạm. Mẹ bảo em gái tôi là hạc, nên cứ để em ấy vươn tới bầy hạc. Còn tôi chỉ là gà, ngoan ngoãn ở yên trong chuồng gà là tốt nhất.”
Triệu Tồn Anh bật một tràng cười sảng khoái, cười đủ rồi mới phân tích: “Tôi đoán ý đồ thực sự của mẹ cô khi bắt cô học sư phạm là vì giáo viên là một nghề khá ổn, sẽ có lợi thế tương đối lớn trên thị trường hôn nhân.”
Khổng Đa Lị hơi ngạc nhiên: “Kỹ năng đọc hiểu của anh khá gờm đấy chứ.” Kế đó, cô tò mò hỏi: “Hồi thi đại học môn Văn anh được bao nhiêu điểm thế?”
Triệu Tồn Anh ngẫm nghĩ rồi đáp: “Tầm khoảng 13… 135 điểm.”
Khổng Đa Lị bật phắt dậy: “Chẳng phải anh học khối Tự nhiên sao?”
“Môn Tự nhiên của tôi còn đỉnh hơn cơ! Hahaha.”
Dứt tiếng cười, Triệu Tồn Anh không làm phiền cô làm việc nữa. Trước khi cúp máy, anh không quên nhắn gửi: “Cảm ơn cô nhé, cô giáo Khổng. Hôm nào rảnh tôi sẽ mời cô một bữa.”
–
[1] Y tá vòng ngoài: Là y tá tuần hoàn trong phòng mổ. Không mặc đồ vô trùng, chịu trách nhiệm quan sát tổng thể, cung cấp dụng cụ bổ sung, ghi chép và phối hợp vòng ngoài giúp ca mổ diễn ra suôn sẻ.