Mới có chín giờ tối.
Triệu Tồn Anh đã bắt đầu làm các động tác giãn cơ sau khi vận động trên giường rồi.
Nào là tư thế con bò con mèo, nào là nằm ngửa ôm gối, tóm lại cốt lõi của việc giãn cơ đều xoay quanh vùng eo, mông và hông.
Khổng Đa Lị cũng được khuyên nên giãn cơ một chút sau khi xong việc, nhưng cô từ chối. Cô không mệt, cô không giãn.
Hai người lại mở ra một cuộc thảo luận xem “hút thuốc sau khi ân ái” và “giãn cơ sau khi ân ái”, cái nào kỳ cục hơn. Chẳng cần nghi ngờ, Triệu Tồn Anh thắng áp đảo. Bằng góc độ cấu tạo sinh lý cùng với kiến thức chuyên môn của mình, anh đã dành trọn nửa tiếng đồng hồ để giảng giải cho Khổng Đa Lị về sự cần thiết của việc giãn cơ sau khi xong việc.
Khổng Đa Lị nghe rất chăm chú, cũng tiếp thu toàn diện đấy, nhưng cô vẫn lười chẳng buồn làm.
Triệu Tồn Anh tức muốn tắc thở.
Khổng Đa Lị lại thích theo dõi nhịp tim theo thời gian thực hơn. Cô đề nghị trước khi “vận động” mỗi người nên đeo một chiếc vòng tay theo dõi sức khỏe, nhưng đã bị Triệu Tồn Anh nghiêm giọng cự tuyệt.
Đường Bảo trong thư phòng đã ngủ từ lúc ba, bốn giờ chiều, hiện tại vẫn đang say giấc nồng, mồ hôi trên đầu túa ra, lại còn ngáy khe khẽ nữa.
Hai người trong phòng ngủ chính cùng nhau trải qua khoảnh khắc hiền nhân [1]. Triệu Tồn Anh ngồi khoanh chân, còn Khổng Đa Lị nằm dài. Ngón tay Triệu Tồn Anh đặt lên động mạch cảnh [2] của Khổng Đa Lị để đo nhịp tim, đồng thời giảng giải cho cô nghe về vô số lợi ích sau khi hai người “kết hợp”, cũng như phúc phần của cô nằm ở đâu. Khổng Đa Lị hỏi ngược lại: Một là anh có thể bảo đảm em sống lâu trăm tuổi không? Hai là anh ở bên em lại chẳng cảm nhận được tí phúc phần nào sao? Sao em chả tin.
Triệu Tồn Anh lại một lần nữa hoài nghi cô: “Em có thể sử dụng ngôn ngữ một cách chuẩn mực được không.”
Khổng Đa Lị đe dọa anh: “Anh có tin em cũng lôi chuyên môn của anh ra công kích không.”
“Em công kích thử xem.”
“Làm người nhà của bác sĩ cũng chẳng sướng ích gì.” Khổng Đa Lị nói: “Người thân nhà em họ em đột tử ngay trước mặt cả nhà, trong nhà có cả bác sĩ đấy, thế mà cũng có cứu được đâu.”
“Y thuật của bác sĩ có cao minh đến đâu thì cũng chẳng có khả năng dùng tay không để khử rung tim nhé.” Triệu Tồn Anh bực mình: “Làm như nhà bác sĩ thì không được phép có người chết không bằng.”
Khổng Đa Lị kéo chăn trùm kín đầu: “Tui buồn ngủ rồi.” [3]
“Mới mấy giờ cơ chứ.” Triệu Tồn Anh kéo cô lại: “Nói chuyện thêm năm hào nữa đi.” [4]
“Không thèm, cái đồ dễ tự ái nhà anh.”
“Tui dễ tự ái chỗ nào.”
Khổng Đa Lị chợt nhớ ra điều gì, bèn nói với anh: “Em mang nhãn dán xe đến cho anh rồi đây.” Nói đoạn, cô bước xuống giường ra phòng khách lấy túi xách, lôi từ trong đó ra tấm nhãn dán xe đã được làm riêng đưa cho anh. Có hai tấm, một tấm ghi: Trong xe có trang bị AED, có thể mở cửa xe từ xa, điện thoại XXX…; một tấm ghi: Trong xe có trang bị AED, có thể mở cửa từ xa, điện thoại XXX… Trong trường hợp khẩn cấp có thể phá kính để sử dụng.
Khổng Đa Lị nói với anh: “Ban đầu em định tự vẽ tay, nhưng thấy vẽ tay thì không đủ bắt mắt.”
Triệu Tồn Anh chọn tấm thứ hai, nhìn cô đáp: “Cảm ơn em. Năm ngoái anh đã sắm sẵn để trong xe rồi, nhưng chưa từng nghĩ đến việc dán nhãn thông báo ra ngoài để chia sẻ cho mọi người dùng chung…”
“Đó là do anh chưa gặp được chủ xe nào như vậy trên đường thôi.” Khổng Đa Lị thong thả nói: “Hồi đi du lịch ở vùng sâu vùng xa, em từng thấy có người dán chiếc nhãn này trên xe rồi.”
“Việc trong xe anh có trang bị sẵn máy AED thì ý thức hành vi đã đi trước thời đại lắm rồi.”
Khuôn mặt già nua của Triệu Tồn Anh khẽ đỏ lên, anh lảng sang chuyện khác: “Anh sợ hôm nay em ở đây sẽ thấy không thoải mái, sợ em phải chịu tủi thân, nên xong việc là anh về nhà ngay.”
“Trước sau gì cũng phải tiếp xúc với vợ cũ của anh thôi mà.” Khổng Đa Lị nói: “Đường Bảo xuất viện thì em cũng phải tới thăm con bé chứ, đợt nằm viện em đã không đến rồi.”
Triệu Tồn Anh hắng giọng, nghiêm túc nói: “Đa Lị, hoàn cảnh của anh tương đối phức tạp, sau này chắc em phải bao dung, gánh vác cùng anh nhiều hơn rồi.”
“Không sao đâu anh.” Khổng Đa Lị hỏi anh: “Đã biết ngọn ngành sự việc thế nào chưa anh?”
“Camera trong nhà đã bị tắt, lúc đó ở nhà chỉ có cô Lâm và Đường Bảo.” Triệu Tồn Anh nói chi tiết hơn: “Chiếc iPad của Đường Bảo bị ném vỡ và có dấu vết bị giẫm đạp mạnh. Dựa vào hướng chiếc ghế ăn bị lật ngã, có thể suy đoán Đường Bảo đã bị một lực đẩy mạnh đập vào làm lật ghế, sau đó cẳng tay con bé mới c*m v** đống mảnh vỡ thủy tinh.”
Khổng Đa Lị không đành lòng nghe tiếp, bèn hỏi anh: “Vậy anh và vợ cũ có bàn bạc gì về vấn đề nuôi dưỡng con bé sau này chưa?”
Triệu Tồn Anh thành thật đáp: “Anh muốn trước mắt cứ đón Đường Bảo sang chỗ mẹ anh chăm sóc, không thể để con bé tiếp tục ở chung với cô Lâm được nữa. Nhưng quá trình trao đổi không được suôn sẻ cho lắm, cô ấy vẫn luôn trong trạng thái bị kích động, nằng nặc bảo sẽ dọn ra ở riêng cùng Đường Bảo.”
“À à.”
Khổng Đa Lị không hỏi thêm gì nữa.
Triệu Tồn Anh nghĩ ngợi một lát rồi hỏi cô: “Lily, em có ngại việc Đường Bảo sống chung với chúng ta không?”
“Cái đó thì không ngại.” Khổng Đa Lị đáp lời một cách ngốc nghếch: “Nhưng cảm giác người nuôi dưỡng chính vẫn là anh, em chỉ đóng vai trò hỗ trợ thôi nhé.”
Chiều hôm sau, Khổng Đa Lị từ nhà Triệu Tồn Anh trở về. Trên đường về cô ghé vào cửa hàng tiện lợi mua một cây kem que truyền thống. Hai mươi phút trước, cô nhận được tin nhắn WeChat của Khổng Chí Nguyện, ông đã từ Bắc Kinh về tới nhà rồi.
Khổng Đa Lị ngậm cây kem que về đến nhà, Khổng Chí Nguyện cũng đang ở phòng khách sắp xếp lại vali. Ông mang về cho Đa Lị rất nhiều mẫu dùng thử chăm sóc da của các thương hiệu lớn cùng một xấp mặt nạ dày cả trăm miếng từ studio của cô con gái út. Để vỏ hộp mặt nạ không chiếm chỗ trong vali, ông đã bóc vỏ vứt hết đi, thế nên lúc hai tay luống cuống gom đống mặt nạ trơn tuột ấy đưa cho Khổng Đa Lị, chúng trượt khỏi tay, rơi lả tả vương vãi đầy sàn.
Khổng Chí Nguyện vội cúi người nhặt từng miếng một. Khổng Đa Lị nhìn mái tóc hoa râm phía sau gáy ông, bỏ cây kem vào cốc, cũng ngồi xổm xuống nhặt phụ, vừa nhặt vừa hỏi: “Tình hình sức khỏe của Đa Na sao rồi bố?”
“Kém ăn chút đỉnh, nghe bảo bị phù nề thai kỳ, mu bàn chân sưng vù lên tới mức phải đi dép size 42 cơ.”
Khổng Đa Lị kinh ngạc: “Nó chẳng thèm kể với con.” Ngay sau đó cô lại hỏi: “Vậy sao bố không ở lại chăm em ấy thêm thời gian nữa?”
“Bố có ở lại cũng chẳng giúp được gì, nó lại còn phải nhọc lòng bận tâm đến bố.” Khổng Chí Nguyện đặt xấp mặt nạ lên mặt bàn, ôn tồn nói: “Bố về đây nó còn đỡ lo nghĩ hơn.”
Khổng Đa Lị trấn an ông: “Đợi đến ngày dự sinh của nó, hai bố con mình cùng lên đó túc trực.”
“Vào dịp cuối năm, trường con xin nghỉ có dễ không?”
“Chịu làm là được hết ấy mà.”
Khổng Chí Nguyện đi vào nhà vệ sinh rửa tay. Khổng Đa Lị xoay người tìm một chiếc túi, chia một nửa chỗ mỹ phẩm dùng thử và mặt nạ kia cho Dục Chân.
Rửa tay xong quay lại, Khổng Chí Nguyện kéo ghế bàn ăn ngồi xuống rồi nói: “Ra khỏi nhà một chuyến cũng mệt thật, lại còn lạ giường, ở chỗ em gái con bố chẳng ngủ được giấc nào cho trọn vẹn.”
Khổng Đa Lị chẳng hề thấy thương xót, vặn lại ông: “Tại bố cứ khăng khăng bày vẽ ấy chứ, dịp sinh nhật của mẹ, bố bảo Khổng Đa Na về có phải xong chuyện rồi không. Bố chỉ chăm chăm lo cho nó, con là do bố nhặt được từ bên đường hay sao?”
“Em con không được lạc quan, thấu đạt như con, thế nên bố mới quan tâm nó hơn một chút.” Khổng Chí Nguyện nói: “Nó bụng mang dạ chửa, đi được năm bước thì phải nghỉ mất hai bước, tóc tai thì rụng từng nắm lận.”
Khổng Đa Lị “xùy” một tiếng, lườm nguýt bức ảnh dìm hàng của Khổng Đa Na dán trên hộp cầu dao sau cửa phòng khách, sau đó lại tiếp tục gặm cây kem que sắp tan chảy hết của mình.
Lúc cô nhoài đầu ra m*t kem, sợi dây chuyền mặt xà cừ trắng trên cổ đã thu hút sự chú ý của Khổng Chí Nguyện. Ông hỏi: “Con đi dạo phố với Dục Chân à? Sợi dây chuyền này của con trông nhã nhặn hơn mặt dây chuyền hình túi tiền của con bé nhiều, con hợp với kiểu này đấy.”
Khổng Đa Lị mân mê mặt xà cừ cho ông xem: “Ba vạn lận đó! Có nạm kim cương nữa cơ.”
Khổng Chí Nguyện phản xạ hỏi ngay: “Con trúng vé số Song Sắc Cầu rồi à?”
Nhắc đến vé số Song Sắc Cầu lại càng chuốc thêm bực bội vào người, đến một hào cô còn chưa trúng bao giờ, uổng công tháng trước cô còn tốn 20 tệ mua bó nhang đi cúng vái. Cô nói: “Dây chuyền là do Triệu Tồn Anh tặng ạ.” Ngay sau đó lại bảo rằng: “Anh ấy còn tặng con một thỏi vàng 100 gram, nhưng con không nhận. Đợi hai bên ra mắt gia đình, chốt xong ngày cưới rồi con mới nhận thỏi vàng đó.”
“Đẹp lắm.” Khổng Chí Nguyện nhìn sợi dây chuyền của cô, tấm tắc: “Con gái của bố đeo gì cũng đẹp.”
Khổng Đa Lị vui vẻ nói: “Bản thân con cũng cực kỳ ưng ý.”
Khổng Chí Nguyện tiện miệng trò chuyện cùng cô: “Mấy hôm trước Tồn Anh có gọi điện cho bố.”
Khổng Đa Lị tò mò: “Anh ấy nói gì ạ?”
“Hôm trước bố từng hỏi rốt cuộc cậu ấy đang mang thứ tình cảm gì với con.” Khổng Chí Nguyện chậm rãi nói: “Mấy hôm trước cậu ấy đã trả lời, bảo là muốn kết hôn với con.”
“Rồi sao nữa bố?”
“Sau đó cậu ấy trình bày hoàn cảnh gia đình cơ bản của mình. Cậu ấy bảo có một người bố dượng mà mình vô cùng kính trọng. Còn bố ruột của cậu ấy…” Khổng Chí Nguyện khéo léo giấu đi vài thông tin nhạy cảm, nói tiếp: “… Đã đột ngột qua đời từ hồi cậu ấy còn học cấp hai.”
Khổng Đa Lị khẽ “a” một tiếng, nhìn ông: “Bố chủ động hỏi anh ấy ạ?”
“Cậu ấy bảo muốn kết hôn với con, bố bảo cháu cứ hỏi Đa Lị đi, chú tôn trọng quyết định của Đa Lị.” Khổng Chí Nguyện nói: “Thế rồi cậu ấy liền bộc bạch hoàn cảnh gia đình cho bố nghe.”
“Ồ.” Khổng Đa Lị không ngờ bố ruột của anh lại mất khi anh mới học cấp hai, bèn hỏi: “Anh ấy có kể là qua đời vì sự cố gì không bố?”
“Cậu ấy không kể.” Khổng Chí Nguyện ậm ừ lấp lửng: “Bố nghĩ bụng có vì nguyên nhân gì thì người ta cũng mất hai chục năm rồi, nên cũng không gặng hỏi thêm.”
“Dạ vâng.” Khổng Đa Lị không lên tiếng nữa.
Khổng Chí Nguyện hỏi: “Hai đứa đã tiến tới giai đoạn bàn chuyện cưới xin rồi à?”
“Vâng ạ. Chẳng phải con từng bảo dịp Tết Trung thu này sẽ đưa anh ấy về nhà mình ra mắt đó sao.”
Khổng Chí Nguyện không huỵch toẹt ra rằng ông thấy tiến triển như vậy là quá nhanh, khuyên con gái nên dành thêm thời gian tiếp xúc tìm hiểu, mà chỉ hỏi: “Con ưng cậu ấy lắm à?”
Chính Khổng Đa Lị cũng chẳng thể gọi tên rạch ròi thứ tình cảm mình dành cho Triệu Tồn Anh rốt cuộc được cấu thành từ những yếu tố nào. Đặc điểm thu hút cô nhất ở Triệu Tồn Anh chính là anh mang lại cho cô cảm giác an toàn, vững chãi. Anh luôn nhẫn nại trao đổi với bệnh nhân, có đạo đức nghề nghiệp, đối xử với trẻ nhỏ lại vô cùng chu đáo dịu dàng. Từng trải qua một đời chồng, lại lặn ngụp qua vô số buổi xem mắt, giờ đây chỉ cần tiếp xúc với đối phương chừng vài ngày cô sẽ vô thức dùng ánh mắt “kén bố cho con” để dò xét người đàn ông đó. Rằng người này có thích hợp để làm bố của con mình hay không. Đây cũng là một trong những tiêu chuẩn kén bạn đời ở giai đoạn hiện tại của cô.
Cô thiên về việc để tâm đến những phẩm chất vững bền trên người đối phương hơn. Chẳng hạn như tính tình, nhân cách hay tinh thần trách nhiệm, bởi đó đều là những thứ đòi hỏi một quá trình rèn giũa lâu dài mới hình thành được và rất khó lòng thay đổi. Những phẩm chất khiến một người đàn ông thu hút được cô chính là mang lại cho cô cảm giác an tâm và hạnh phúc. Cô chẳng rõ đó có đích thực là tình yêu hay không, nhưng cô biết chắc đó là điều mình khao khát, và một khi đã là thứ mình khao khát, cô nhất định sẽ nắm chặt lấy.
–
[1] Khoảnh khắc hiền nhân (贤者时间 – Hiền giả thời gian/Sage time): Tiếng lóng chỉ khoảng thời gian sau khi đạt c*c kh*** (đặc biệt ở nam giới), khi tâm trí trở nên vô cùng tĩnh lặng, tỉnh táo, không còn vướng bận d*c v*ng và thường suy ngẫm về những điều triết lý.
[2] Động mạch cảnh (颈动脉): Hai mạch máu lớn nằm nông ở hai bên cổ, dẫn máu lên não. Đây là vị trí quen thuộc để đặt tay bắt mạch, kiểm tra nhịp tim hoặc xác định dấu hiệu sinh tồn.
[3] Bản gốc dùng từ 俺 (Yêm/Tui) mang âm hưởng phương ngữ.
[4] Nói chuyện thêm năm hào nữa đi (聊五毛钱的): Câu nói đùa phổ biến trên mạng, ý chỉ việc tán gẫu/nói chuyện phiếm thêm một chút xíu nữa.