Chiều hôm sau, Khổng Đa Lị ngủ một giấc thật dài.
Cô ngủ một mạch từ một giờ trưa đến tận sáu giờ tối, cuối cùng bị tiếng điện thoại reo bên gối làm giật mình tỉnh giấc. Khổng Chí Nguyện gọi điện bảo cô qua nhà Khổng Linh ăn tối.
Cô từ chối với lý do không đói, cả người vẫn đang lờ đờ vì bị đánh thức đột ngột. Cô chẳng nhớ rõ mình đã mơ thấy gì, chỉ thấy lòng vẫn còn vương vấn nỗi hoảng hốt, tim đập thình thịch liên hồi. Cô ngồi dậy, lặng lẽ thả mình bên mép giường, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, cố gắng chắp vá lại giấc mơ. Hình như… cũng chẳng phải ác mộng gì cho cam. Khung cảnh trong mơ có lẽ là thuở học cấp hai. Vào một buổi trưa hè oi ả, mẹ và em gái đang nằm ườn trên giường phòng ngủ trò chuyện rôm rả. Thấy vậy, cô vội đẩy cửa bước vào, cuống quýt muốn góp vui, tò mò muốn biết hai người họ đang lén lút to nhỏ chuyện gì mà thân thiết đến thế. Nhưng thấy cô bước vào, mẹ và em gái liền cố tình nín bặt. Cô sốt ruột gặng hỏi: “Hai người đang nói chuyện gì thế?” Mẹ và em gái chỉ ăn ý nhìn nhau mỉm cười, tuyệt nhiên không hé nửa lời. Thế rồi bỗng dưng, cô suy sụp, òa khóc nức nở…
Ngồi thẫn thờ chừng mười phút, nhịp tim dần bình ổn trở lại, cô mới với lấy điện thoại gọi cho Triệu Tồn Anh, hỏi: “Sao tôi ngủ liền bốn, năm tiếng đồng hồ mà cả cơ thể lẫn tinh thần lại càng thấy mệt mỏi rã rời hơn nhỉ?”
“Vì cô ngủ lâu quá đấy.” Triệu Tồn Anh giải thích: “Xét theo nhịp sinh học của cơ thể, thời gian nghỉ trưa tốt nhất chỉ nên gói gọn trong vòng 30 phút thôi.”
“Ừ.” Khổng Đa Lị nói: “Tôi ngủ từ lúc một giờ, vừa mới bị điện thoại đánh thức xong.”
Triệu Tồn Anh hỏi: “Bây giờ trong người thấy khó chịu ở đâu không?”
Khổng Đa Lị khẽ nắm tay lại thành nắm đấm, đáp: “Hai bàn tay cứ thấy sưng sưng.”
“Có phải do sai tư thế nên nằm đè lên cánh tay rồi không?” Triệu Tồn Anh hỏi: “Cô thử xem mặt với chân có bị sưng phù không?”
“Chắc là do sai tư thế thật.” Khổng Đa Lị hỏi: “Anh đang làm gì đấy?”
…
Triệu Tồn Anh cười đáp: “Tôi vừa đến Chu Sơn.”
“À à à.” Giọng Khổng Đa Lị hoạt bát hơn hẳn: “Tôi quên béng mất là hôm nay anh đi Chu Sơn.”
“Mẹ tôi vừa ra sân bay đón tôi về khách sạn. Tôi tắm rửa qua loa một cái rồi cùng xuống lầu tìm nhà hàng đây.” Triệu Tồn Anh hỏi: “Hành lý đi Tây An của cô đã thu xếp xong chưa?”
Khổng Đa Lị ngửa người nằm vật ra giường: “Mai trước khi xuất phát dành ra nửa tiếng xếp đồ là đủ rồi.”
“Chà!” Triệu Tồn Anh cảm thán: “Thảnh thơi quá nhỉ.”
“Chạy xe có hai tiếng là tới nơi rồi mà, tôi vơ đại hai bộ đồ thay giặt là xong.”
“Mai tới Tây An, bữa đầu tiên cô định ăn gì?”
Khổng Đa Lị chẳng mấy mong đợi gì ở cái thủ phủ chuộng tinh bột [1] này: “Vẫn chưa nghĩ ra nữa.”
“Trưa mai cô tới nơi à?”
Khổng Đa Lị mở trang web đặt vé ra kiểm tra lại rồi xác nhận: “Tới ga Tây An Bắc là 12:02.”
“Cô gửi định vị khách sạn cho tôi đi, để tôi tìm xem có món nào đặc sắc rồi đặt cho cô.” Triệu Tồn Anh nói: “Cái tầm cô tới ga trời nóng lắm, chắc cô cũng chẳng buồn vác xác ra khỏi khách sạn tìm đồ ăn đâu.”
“Tôi đi cùng với bạn cùng phòng mà.”
“Thì tôi đặt luôn cho bạn cùng phòng của cô một suất.”
“Được thôi.” Khổng Đa Lị tỉ mỉ kể lại: “Kế hoạch của hai đứa tôi là xuống ga sẽ phóng thẳng về khách sạn, ăn uống đơn giản tại đó, nghỉ ngơi lấy lại sức rồi lượn qua Bảo tàng Thiểm Tây [2]. Đi bảo tàng xong thì đi chụp một bộ ảnh phục trang nhà Đường.”
“Cô định làm luôn kiểu tóc và trang điểm thời Đường sao?”
“Tất nhiên rồi! Tôi còn muốn hóa trang theo chuẩn phong cách thời Thịnh Đường, kiểu mà có điểm hoa điền, diện yếp và điểu yếp [3] ấy.”
“Chẳng dám tưởng tượng sẽ đẹp đến nhường nào luôn!” Triệu Tồn Anh đầy mong đợi nói: “Làm tóc tai trang điểm xong nhớ gửi ảnh tôi xem với nha!”
…
Khổng Đa Lị nghe thấy tiếng gió biển rít vù vù từ đầu dây bên kia, bèn hỏi: “Anh đang ở ngoài biển à?”
“Ừ, tôi đang đứng một mình ngoài biển gọi điện cho cô đây.”
…
“Ồ.” Khổng Đa Lị hỏi anh: “Tầm này ngoài đó có nóng không?”
Triệu Tồn Anh ngẩng đầu ngắm hoàng hôn, hướng vào điện thoại đáp: “Có gió biển mà, không nóng đâu.”
Khổng Đa Lị ngó ra ngoài cửa sổ nói: “Nhà tôi mặt trời vẫn chưa lặn, giờ này bên ngoài vẫn còn nóng lắm.”
Triệu Tồn Anh hỏi: “Cô muốn ăn gì, để tôi mua từ Chu Sơn mang về cho.”
“… Tôi cũng chẳng biết Chu Sơn có đặc sản gì nữa.”
“Vậy để tôi lượn một vòng xem đặc sản địa phương có gì rồi gửi cho cô, cô chọn vài món mình thích nhé.”
“Mấy loại hải sản lạ miệng quá thì thôi, ví dụ như ốc bùn hay cá khô là tôi chịu đấy.” Khổng Đa Lị thong thả nói: “Đồ nhiều dầu mỡ cay nóng tôi cũng chẳng ăn được. Cái hồi mới tốt nghiệp đại học, tụi tôi đi Trùng Khánh chơi, ở đó bốn ngày mà tôi quất được tận ba bữa lẩu, ăn xong bụng dạ vẫn êm ru. Giờ thì chịu rồi, mấy món ngập ngụa dầu mỡ cay xé lưỡi kiểu đó ăn xong không Tào Tháo đuổi đã là may mắn lắm rồi!”
Triệu Tồn Anh nghe cô nói xong, buột miệng hỏi: “Cô đi Trùng Khánh với bạn cùng phòng à?”
“… Đi với người yêu tôi.” Khổng Đa Lị đáp: “Chúng tôi là tình yêu từ đồng phục đến váy cưới mà, chuyến đi Trùng Khánh đó cũng coi như là chuyến du lịch tốt nghiệp.”
“Ừ.” Triệu Tồn Anh không muốn nghe tiếp: “Tôi chưa từng đi du lịch kiểu chuyên tâm tận hưởng bao giờ, mấy năm nay đi khỏi tỉnh hầu hết đều mang tính chất công tác cả.”
“Thế cũng tốt mà.” Khổng Đa Lị nói: “Đợi sau này anh nghỉ hưu rồi, tha hồ có sức lực mà thong dong du lịch. Chứ đi du lịch lúc còn trẻ đa phần đều nghèo kiết xác, đi đâu cũng vội vội vàng vàng, lúc nào cũng phải lo lắng chuyện chi tiêu.”
Triệu Tồn Anh trêu cô: “Vậy đợi lúc tôi nghỉ hưu đi du lịch thì dẫn cô theo nhé?”
“Được thôi.” Khổng Đa Lị nói: “Xe anh mà còn chỗ thì cho tôi đi ké với, dù sao tôi cũng đâu có nặng.”
Triệu Tồn Anh nói: “Chỉ sợ không biết đến lúc đó hoàn cảnh của cô ra sao thôi.”
“Ê thế anh thích ăn gì?” Khổng Đa Lị nói: “Tôi sẽ mua từ Tây An mang về cho.”
“Thực ra tôi cũng chẳng có món nào đặc biệt khoái khẩu.” Triệu Tồn Anh ngẫm nghĩ rồi bảo: “Ở mảng ăn uống này, tôi cũng không hiểu rõ bản thân mình cho lắm.”
“Vậy chốt thế này đi, hễ tôi ăn được món gì đặc biệt ngon thì sẽ mua về cho anh một phần.” Khổng Đa Lị vạch kế hoạch: “Mỗi món anh nếm thử một hai miếng, thích thì ăn nhiều, không ưng thì để tôi giải quyết nốt!”
Triệu Tồn Anh đáp: “Duyệt luôn!”
“Trước khi rời Tây An tôi phải mua bánh Tắng [4] cho bà nội, mua Phao mô thịt cừu [5] cho bố, và Nhục giáp mô [6] cho bà cô nữa. Nói chung người lớn nhà tôi mà tới Tây An thì đúng là như chuột sa chĩnh gạo. Vậy nha, tạm biệt!”
Khổng Đa Lị bắn một tràng liến thoắng, suýt chút nữa thì tự sặc luôn nước bọt của chính mình.
“Cô làm cái gì vậy hả!” Triệu Tồn Anh không bằng lòng: “Cô đâu thể cứ thao thao bất tuyệt xả hết nỗi lòng từ một phía rồi cúp máy ngang xương như thế được.”
…
Khổng Đa Lị tỏ ra rất biết nghĩ cho anh: “Tôi nghĩ anh đâu có ở ngoài biển một mình, nên không muốn chiếm dụng thời gian anh ở bên người nhà thôi.”
Triệu Tồn Anh hỏi cô: “Thế cô có sở thích ăn uống cụ thể nào không?”
“Đồ nhiều dầu mỡ và chất béo là tôi xin kiếu, tôi chuộng đồ ngọt, anh mua cho tôi ít bánh trái điểm tâm đi.” Khổng Đa Lị nói: “Hoặc mua cho tôi ít trà khô hay trà hoa cũng được, để tôi mang lên văn phòng uống hằng ngày.”
“Được, tôi nhớ rồi.”
Khổng Đa Lị lắng nghe tiếng gió biển từ đầu dây bên kia, vui vẻ nói: “Tiếng gió chỗ anh thổi làm lòng tôi cứ xốn xang hết cả lên, tôi cũng thèm được đi biển quá đi mất!”
Triệu Tồn Anh trêu cô: “Vậy cô tới đây đi.”
“Nói thừa ghê chưa, anh thừa biết tôi không đi được mà.” Khổng Đa Lị nói: “Cúp máy nhé? Tôi đói rồi, phải sang nhà cô tôi ăn tối đây.”
“Nhớ cho tôi xem tạo hình Thịnh Đường của cô đó!”
…
Cúp máy, Triệu Tồn Anh đạp lên lớp cát mỏng mịn màng, bước về phía công viên nước cách đó không xa. Đường Bảo đang vùng vẫy bơi lội cực kỳ vui vẻ bên trong, chú Chung giơ ống kính dài bắt trọn từng khoảnh khắc của con bé. Triệu Lan ngồi ở khu vực nghỉ ngơi, đưa mắt nhìn Triệu Tồn Anh vừa nghe xong cuộc điện thoại bên bờ biển, đang xách đôi dép xỏ ngón đi chân trần về phía mình.
Triệu Tồn Anh diện chiếc quần đùi đi biển mới mua, thân trên mặc áo ba lỗ lót trong sơ mi trắng đơn giản. Anh bước tới khu vực nghỉ ngơi, vứt phịch đôi dép xuống đất rồi ngả người nằm ườn ra ghế nằm bãi biển, hỏi: “Tối nay ăn gì vậy mẹ?”
Triệu Lan bảo anh nhìn về phía quán ăn âm nhạc [7] cách đó không xa: “Chú con vừa sang đặt bàn rồi, đợi Tiểu Mãn lên bờ là nhà mình đi.”
Triệu Tồn Anh nghiêng đầu nhìn Đường Bảo đang vùng vẫy dưới hồ bơi, vẫy tay gọi với theo: “Triệu Tiểu Mãn!”
Đường Bảo chẳng buồn ngó ngàng tới anh, chỉ mải mê chơi đùa với mấy người bạn nhỏ của mình.
Triệu Tồn Anh hụt hẫng thu tay về. Đưa mắt nhìn quanh quất một vòng, anh bỗng cười nói: “Mẹ ơi con đói rồi.”
Triệu Lan đưa cho anh hộp sữa Đường Bảo uống dở, hỏi: “Vừa buôn điện thoại với cô nàng nào thế?”
Triệu Tồn Anh cắm ống hút vào, vừa hút sữa vừa ậm ừ: “Vâng.”
Triệu Lan hỏi dặm thêm một câu: “Con với cô giáo Lị Lị còn giữ liên lạc không?”
Triệu Tồn Anh tỏ vẻ trầm ngâm, đáp lời bà: “Cũng ít liên lạc ạ.” Nói xong, anh cởi phăng chiếc áo sơ mi đang mặc, hưng phấn chạy thục mạng định nhảy ùm xuống hồ bơi, nhưng bị nhân viên cứu hộ kịp thời chặn lại: Khu vực cấm người lớn bơi lội!
…
Triệu Tồn Anh lại cười phá lên, lóc cóc chạy về chỗ cũ, ngồi xuống tiếp tục uống nốt hộp sữa.
Cả người anh lúc này như thể vừa được tiêm chục lon bò húc. Anh cầm cái xẻng xúc cát to đùng của Đường Bảo, hì hục đào một cái hố rõ lớn trên bãi biển, sau đó tự ngả lưng nằm tọt vào trong. Anh hướng về phía Triệu Lan nãy giờ vẫn dửng dưng đứng ngoài cuộc, gọi với lên: “Mẹ ơi, lấp cát lên người giúp con với!”
…
Triệu Lan giúp anh phủ cát lên người. Phủ kín xong xuôi, bà còn dùng lưng xẻng vỗ vỗ cho chặt. Triệu Tồn Anh thò mỗi cái đầu lên, nói: “Đầm chắc thật sự!”
Đường Bảo bắt đầu thấy đói bụng, đám bạn chơi cùng con bé cũng lần lượt bị người nhà gọi về ăn cơm. Con bé còn chưa kịp bò hẳn lên khỏi hồ bơi đã ngửa mặt lên trời gào toáng: “Bố ơi con đói rồi!” Ngay sau đó, con bé trông thấy bà nội đang vung vẩy chiếc xẻng xúc cát của mình ở cách đó không xa. Nó chạy thục mạng tới, đập vào mắt là cảnh Triệu Tồn Anh đang bị chôn sống. Con bé sợ hết hồn, gào lên thảm thiết: “Bố ơi, con không muốn bố chết đâu!”
Triệu Tồn Anh lập tức mở choàng mắt. Hai cánh tay vung mạnh phá vỡ lớp cát thò lên, anh khua khoắng rối rít: “Bố vẫn còn sống, bố vẫn còn sống đây!”
…
Gia đình bốn người kéo nhau đến quán ăn âm nhạc dùng bữa tối. Vì Đường Bảo có thói quen nói chuyện oang oang nên những nhà hàng yên tĩnh đều bị gạch tên từ vòng gửi xe. Bàn ăn của bốn người nằm ở không gian mở vô cùng thoáng đãng ngay trên bãi biển. Vừa ngồi xuống, Đường Bảo đã tíu tít kể cho Triệu Tồn Anh nghe về một sự kiện trọng đại xảy ra vào ngày hôm qua: Chuyện là một con cua nhỏ đã kẹp trúng ngón chân bạn con bé ra sao, và con bé đã nhanh trí giải cứu bạn mình như thế nào.
Đường Bảo dõng dạc nói với anh: “Bố ơi, con cứ tưởng hai cái càng của con cua phải kẹp chung lại với nhau mới kẹp được người cơ!”
Triệu Tồn Anh tỏ vẻ ngạc nhiên: “Không phải hai càng kẹp chung lại à?”
“Chỉ một cái càng thôi cũng đủ kẹp cho người ta khóc thét rồi bố ạ! Càng cua giống hệt như cái kéo vậy, có thể đóng mở được. Cứ mở ra khép lại, mở ra khép lại là kẹp cho bạn con khóc tu tu luôn.” Đường Bảo miêu tả vô cùng sinh động: “Lúc bạn con bị kẹp khóc òa lên, con lại không tài nào bẻ nổi cái càng cua ra. Con cuống quýt hết cả lên, chỉ hận không thể nằm sấp xuống cắn cho con cua đó một phát! Đang lúc sốt ruột thì con chợt nhớ ra lời bà nội dặn, chỉ cần nhúng cả con cua lẫn chỗ bị kẹp vào nước là xong. Ngặt nỗi cái bạn đó lại mập ú na ú nần, con bế không nổi cậu ấy xuống biển. Thế là con bèn đào ngay một cái hố trên bãi cát ngay dưới chân cậu ấy. Nước biển tràn hết vào cái hố đó, và thế là con cua nhả ngón chân cậu ấy ra luôn!”
Triệu Tồn Anh vỗ tay rào rào: “Đỉnh quá, đỉnh quá, đỉnh quá! Cục vàng của bố đỉnh quá đi mất!”
Đường Bảo ra vẻ đắc ý lắm, hai tay khoanh trước ngực, ướm hỏi: “Vậy con có thể ăn thêm một miếng gà rán nữa không ạ?”
“Không được.” Triệu Tồn Anh phũ phàng từ chối. Anh đẩy đĩa salad hoa quả vào giữa hai người, nhắc nhở: “Đã ba ngày nay con đi nặng không trơn tru rồi đấy.” Nói xong, anh cầm chai rượu lên, lần lượt rót thêm cho chú Chung và Triệu Lan. Sau đó, anh tự nhấp một ngụm nước khoáng có ga, tiện tay lấy dĩa xiên một miếng sung ngọt cho vào miệng. Ăn xong, anh buông dĩa, hai tay chống lên đầu gối, phóng tầm mắt ngắm nhìn cảnh biển về đêm. Đáy lòng ngập tràn cảm giác mãn nguyện, anh lên tiếng: “Mẹ ơi, đến nơi này nghỉ dưỡng khoan khoái thật.”
Triệu Lan mỉm cười đáp: “Hôm kia mẹ với chú con cũng vừa bàn tính xong. Đợi cuối tháng Tiểu Mãn tựu trường, đưa con bé về nhà xong xuôi, hai thân già này sẽ lại tiếp tục hành trình đến trạm tiếp theo.”
Triệu Tồn Anh hỏi: “Vậy là hai người với dì Hồ tách đoàn hẳn luôn ạ?”
“Dì ấy đang đợi ở Phúc Châu rồi, dì ấy bảo muốn nán lại đó chơi thêm ít hôm.” Triệu Lan lấy phần Taco [8] bơ tôm cuối cùng đưa cho anh ăn, nói tiếp: “Mẹ thấy dạo này sắc mặt của cô Lâm không được tốt cho lắm. Nhỡ thời gian tới cô ấy lực bất tòng tâm… cần mẹ và chú con về phụ giúp thì con cứ mở lời nhé.”
Triệu Tồn Anh hiểu ý bà, đón lấy chiếc Taco rồi đáp: “Vâng thưa mẹ. Khi nào cần thiết thật sự, con nhất định sẽ không khách sáo với hai người đâu.”
Chú Chung ôn tồn lên tiếng hỏi: “Chuyến bay ngày mai của con khởi hành lúc mấy giờ?”
“Con mua vé chuyến bay sáng sớm ngày kia rồi ạ.”
“Vậy sao?” Triệu Lan ngạc nhiên nói: “Mẹ cứ đinh ninh là ngày mai con phải về rồi chứ.”
Triệu Tồn Anh dăm ba miếng đã giải quyết gọn lỏn chiếc Taco. Anh vừa lau tay vừa bảo: “Về chuyến ngày kia cũng không ảnh hưởng đến công việc đâu ạ. Xuống máy bay con chạy thẳng từ sân bay tới bệnh viện luôn là được.”
Triệu Lan nghe vậy thì vui ra mặt. Bà đưa tay búi lại mái tóc vừa bị gió biển thổi cho rối bù, rồi dùng điện thoại quét mã gọi món đưa cho con trai: “Con xem chọn món chính nào đi.”
Triệu Tồn Anh nhận lấy lướt xem thực đơn rồi nói: “Chú ơi, hai chú cháu mình làm một phần mì Ý sốt thịt băm nhé?”
“Bụng chú cũng lưng lửng rồi.” Chú Chung đặt dĩa xuống, bảo: “Con không cần phải chiếu theo khẩu vị của chú đâu, cứ gọi món con thích ấy.”
Triệu Lan chêm vào: “Cứ gọi món con thích đi. Mấy món chính ở đây chú con chẳng ăn quen được món nào đâu.”
Đường Bảo thấy vậy liền sốt ruột: “Bố ơi, sao bố không hỏi xem con muốn ăn gì? Con muốn ăn pizza sầu riêng giống nhà cô Lị Lị cơ.”
…
Triệu Lan tiện miệng hỏi: “Cháu ăn món đó lúc nào thế?”
“Là cái đợt trước khi cháu bị mèo cào ấy ạ. Hôm đó cháu ở bệnh viện của bố, cô Lị Lị đang…” Đường Bảo sắp xếp lại câu chữ rồi đáp tiếp: “… Đang làm việc cho bệnh nhân của bố. Lúc thấy cháu, cô Lị Lị đã gọi pizza sầu riêng đãi cháu đấy ạ.”
Triệu Tồn Anh lên tiếng giải thích: “Là hộ lý ạ. Dịp nghỉ hè cô ấy đến làm hộ lý ở khu điều trị của khoa con.”
Triệu Lan cầm chiếc bánh hamburger đang nằm chỏng chơ chẳng ai thèm đoái hoài lên, bẻ làm đôi chia cho chú Chung một nửa, rủ rỉ: “Không ăn bỏ đi thì phí lắm.”
…
Triệu Tồn Anh rào trước: “Mẹ ơi, mẹ đừng có suy diễn lung tung nha!”
Triệu Lan cùng chú Chung cứ thế thong thả nhâm nhi chiếc hamburger.
Triệu Tồn Anh giơ hai tay lên làm động tác đầu hàng, nở nụ cười càng giấu càng lộ, bảo rằng: “Lát nữa con sẽ kể chi tiết cho mẹ nghe.” Vừa dứt lời, nhà hàng chợt chuyển sang một bản nhạc có giai điệu vô cùng nhí nhảnh. Mới nghe lướt qua đoạn nhạc dạo, anh đã hớn hở vẫy Đường Bảo: “Con gái cưng, ra đây bố dắt con đi nhảy một điệu nào.”
–
[1] Thủ phủ chuộng tinh bột (碳水大省): Đang nhắc tới tỉnh Thiểm Tây (thủ phủ là Tây An), nổi tiếng với nền ẩm thực thiên về tinh bột như các loại mì, bánh làm từ bột mì.
[2] Bảo tàng Thiểm Tây (陕博): Tức Bảo tàng Lịch sử Thiểm Tây, một trong những bảo tàng lớn và nổi tiếng nhất Trung Quốc nằm ở Tây An.
[3] Các lối trang điểm cổ đại:
– Hoa điền (花钿): Hình vẽ hoa văn (thường là hoa mai) dán hoặc vẽ giữa trán.
– Diện yếp (面靥): Hai chấm đỏ vẽ bên khóe miệng giống như má lúm đồng tiền.
– Điểu yếp (鸟靥): Hình vẽ trang trí hình chim, thường điểm xuyết hai bên khóe môi.
[4] Bánh Tắng (甑糕 – Tắng cao): Món xôi ngọt nổi tiếng ở Tây An, nấu từ gạo nếp, quả chà là đỏ và đậu đỏ trong một nồi hấp cổ gọi là “Tắng” (甑).
[5] Phao mô thịt cừu (羊肉泡馍 – Dương nhục phao mô): Đặc sản Tây An, thực khách sẽ xé vụn chiếc bánh nướng bẹt (mô) cho vào bát, sau đó người bán sẽ chan nước dùng hầm từ thịt cừu nóng hổi lên.
[6] Nhục giáp mô (肉夹馍): “Hamburger kiểu Trung Quốc”, món bánh mì kẹp thịt băm vụn hầm nhừ, cực kỳ nổi tiếng của vùng Thiểm Tây.
[7] Quán ăn âm nhạc: Mô hình nhà hàng kết hợp quán bar có phục vụ biểu diễn âm nhạc trực tiếp.
[8] Taco: Một món ăn truyền thống của người Mexico, thường có vỏ bánh làm từ bột ngô kẹp nhiều loại nhân khác nhau bên trong.