Muốn Hỏi Người Có Dám Hay Không

Chương 26

Mãi đến tối, sau khi bị Trưởng khoa gọi lên nói chuyện rồi quay về, Triệu Tồn Anh mới thấy cuộc gọi nhỡ của Đường Bảo.

Chuyện anh tẩn Từ Chính hồi trưa nay có thể coi là lớn mà cũng có thể coi là nhỏ. Xé ra to thì là bác sĩ khoa Ngoại vô cớ xông vào khoa Gây mê hành hung đồng nghiệp; còn nói giảm nói tránh thì chỉ là hai gã bạn thân đùa giỡn với nhau. Trưa nay anh mới táng được vài cú thì đúng lúc một đồng nghiệp khoa Gây mê đi vào bắt gặp. Phản ứng đầu tiên của người nọ chẳng phải là can ngăn, mà lại gào toáng lên: “Khoa Ngoại xông vào khoa Gây mê đánh người rồi!”

Tới tối, phía bệnh viện đã đưa ra hình thức xử lý dự kiến: Triệu Tồn Anh bị thông báo phê bình toàn viện và trừ tiền thưởng quý.

Sau khi sự việc xảy ra, Từ Chính sợ làm căng quá nên đã lật đật chạy qua khoa Gây mê rồi sang cả khoa Ngoại để giải thích rằng hai người chỉ đùa dai thôi. Ngặt nỗi, phòng Y vụ đã vào cuộc điều tra mất rồi.

Tối đến, nhờ Trưởng khoa báo trước hình thức xử lý, Triệu Tồn Anh thấy mức phạt này vẫn còn chấp nhận được. Giả sử anh là một bác sĩ ngoại khoa có cá tính ngông cuồng, chắc chắn bên Gây mê sẽ vin vào cớ này để đình chỉ phẫu thuật đối với đương sự.

Bất kể là Trưởng khoa hay người thầy từng hướng dẫn anh đều đã nhiều lần nhấn mạnh, phải biết kiềm chế và cẩn trọng lời ăn tiếng nói. Sứ mệnh nghề nghiệp của bác sĩ luôn được đặt lên trên cá tính; không có cái tôi cá nhân, và tuyệt đối đừng bao giờ cố phô trương bản thân.

Về lại khoa đi kiểm tra buồng bệnh vòng cuối xong, Triệu Tồn Anh đẩy cửa bước ra hành lang, vừa đi về phía bãi đỗ xe vừa gọi lại cho Đường Bảo.

Đầu dây bên kia, Đường Bảo say sưa thuật lại vô cùng sống động về tình huống nguy cấp khi cô bé bị người ta “lái xe ác ý sát hại bất thành” cũng như cách bản thân “trốn thoát” ra sao. Kể xong mà cổ họng khản đặc, con bé cũng mệt rã rời, bởi riêng hôm nay nó đã phải thuật lại ngọn ngành câu chuyện cho những người khác nhau nghe không dưới chục lần.

Anh hỏi cuối cùng có báo cảnh sát không? Đường Bảo bảo cảnh sát không đến, nhưng gã tài xế đã xin lỗi và bồi thường cho con bé rất rất nhiều tiền tổn thất tinh thần.

Triệu Tồn Anh hỏi cô bé: “Thế con có bị thương ở đâu không?”

Đường Bảo đáp: “Dạ không bố ơi, con chỉ bị trầy da một chút xíu ở đầu gối thôi, vết thương còn chẳng to bằng bận ngã cầu trượt lần trước nữa.”

Anh lại hỏi tiếp: “Thế con có đội mũ bảo hiểm với mang đồ bảo vệ đầu gối không đấy?”

“… Dạ hôm nay con không đội mũ bảo hiểm. Con cứ nghĩ chỉ lượn một vòng xuống tầng hầm đón mẹ đi làm về thôi, chắc chẳng xui xẻo đến mức vấp ngã đâu. Bố biết con siêu cỡ nào mà, con còn lái được xe thăng bằng làm động tác đại bàng tung cánh nữa cơ!”

Triệu Tồn Anh nói: “Từ giờ trở đi, hễ đi xe thăng bằng là con phải nhớ kỹ việc đội mũ bảo hiểm, mang đồ bảo vệ đầu gối. Tuyệt đối chỉ được chơi trong khu vui chơi dành cho trẻ em dưới sân, và cố gắng mang giày có miếng dán gai nghe chưa.”

Đường Bảo hùa theo: “Mẹ cũng bảo con phải rút kinh nghiệm, lần sau nhớ đội mũ bảo hiểm để lỡ có chuyện còn giữ được cái mạng nhỏ.”

Qua lời kể của con gái, anh lờ mờ suy đoán được nguyên nhân sự việc: Đường Bảo ngồi xổm buộc dây giày, đối phương lúc lùi xe do vướng điểm mù nên suýt chút nữa đã tông trúng con bé.

Anh nhắn tin WeChat cho Kiều Dương Dương trước. Anh không mấy đồng tình với cách xử lý của cô ấy, bắt tài xế xin lỗi Đường Bảo là đủ rồi. Về khoản tiền bồi thường tổn thất tinh thần “rất rất nhiều” kia, anh không gặng hỏi con số cụ thể, chỉ bày tỏ quan điểm rằng hãy vị tha được chừng nào hay chừng ấy.

Kiều Dương Dương gửi ngay tin nhắn thoại đáp trả: [Tôi nhờ ban quản lý kiểm tra rồi, chủ xe không phải cư dân trong khu mình. Lão ta không có khả năng tự dàn xếp êm xuôi chuyện này, chứng tỏ lão chẳng có mối quan hệ xã hội nào chống lưng cả.]

Nghe xong đoạn tin nhắn thoại, đầu óc Triệu Tồn Anh căng như dây đàn. Anh gõ chữ trả lời cô ấy: [Cô nên bớt chút thời gian tìm hiểu về các ca cấp cứu được tiếp nhận ở các bệnh viện lớn đi.]

Kiều Dương Dương không nhắn lại nữa.

Suốt dọc đường ra bãi đỗ xe, Triệu Tồn Anh cứ phải liên tục nhún vai để xả giận, thỉnh thoảng lại làm động tác dang tay vỗ cánh để đả thông kinh mạch, giải tỏa uất ức trong lòng.

Tới nơi, theo thói quen, anh xua đuổi mấy con mèo hoang hay rúc dưới gầm xe trước, sau đó nổ máy bật điều hòa. Kế tiếp, anh đứng tựa bên hông xe, định bấm số gọi… nhưng rồi lại chuyển sang gửi tin nhắn WeChat cho Khổng Đa Lị: [Giờ cô có rảnh không?]

Gửi tin xong, anh đặt điện thoại lên nắp capo, hai tay chắp sau lưng, cõi lòng nặng trĩu nhìn vào màn đêm. Anh chợt nhớ lại lần hẹn Khổng Đa Lị lên nhà ăn hải sản, lúc ấy cũng vào tầm giờ này, anh đứng đúng vị trí này bóc quả óc chó ăn. Khi ấy Khổng Đa Lị còn hỏi anh, sao tan làm không về nhà luôn mà lại đứng đực ra đây ăn óc chó? Thực ra cô ấy hiểu. Cô ấy hiểu rằng giữa dòng chảy cuộc sống cứ lặp đi lặp lại một cách khô khan, tẻ nhạt, khiến tinh thần ngày một kiệt quệ, con người ta có thể trở nên mỏng manh, yếu ớt đến nhường nào. Và anh cũng hiểu vì sao sau bữa hải sản tối hôm đó, khi anh đột ngột bốc hơi suốt bốn ngày trời, Khổng Đa Lị lại chủ động liên lạc với anh trước. Khổng Đa Lị thực sự thấu hiểu anh, hay nói đúng hơn, cô thấu hiểu sự yếu đuối ẩn sâu bên trong bản ngã con người.

Dòng suy nghĩ miên man lại đưa anh về với khoảnh khắc trong buồng cầu thang bộ, khi nghe cô kể chuyện giấu giếm gia đình việc chồng mình mắc bệnh ung thư qua đời… Hai bàn tay anh bất giác miết dọc từ đùi xuống đầu gối. Anh hơi chúi người về phía trước, hai tay chống lên gối hệt như tư thế nghỉ ngơi của một vận động viên trên sân đấu để giảm bớt sự nhức mỏi ở thắt lưng. Giữ nguyên tư thế đó chừng hai phút, anh mới với tay lấy chiếc điện thoại lên xem, rồi bấm số gọi thẳng cho Khổng Đa Lị: “Cô đang ở nhà hả?”

“Tôi vừa thấy tin nhắn WeChat của anh, đang định trả lời đây.” Khổng Đa Lị đáp: “Phải chín giờ tôi mới về tới nhà cơ.”

Triệu Tồn Anh liếc nhìn đồng hồ: “Không vội. Vậy chín giờ tôi đến dưới lầu nhà cô gặp nhau một lát nhé?”

Khổng Đa Lị hỏi: “Có việc gì quan trọng sao?”

Triệu Tồn Anh cân nhắc từ ngữ: “Để gặp rồi tôi nói trực tiếp luôn.”

Nghe ra sự nghiêm túc trong giọng điệu của anh, Khổng Đa Lị gặng hỏi: “Chuyện tốt hay chuyện xấu thế? Để tôi còn chuẩn bị tâm lý.”

“… Chắc tính là chuyện tốt.”

“Bác sĩ Triệu cẩn trọng quá đi.” Khổng Đa Lị nói: “Nếu diễn giải theo góc độ của anh thì mọi chuyện trên đời đều có thể coi là chuyện trung tính hết.”

Hiện tại cô đang ở nhà Khổng Linh. Hôm nay người lớn trong nhà đã xuất phát đi Quý Châu cả rồi, chỉ còn lại cô và Dục Chân ở lại trông nom. Ban ngày, hai chị em xắn tay vào làm bánh sandwich và pizza, đến sẩm tối thì Dục Chân cùng bạn trai rủ nhau đi dọn sạp hàng.

Khổng Đa Lị sắp không chịu nổi độ sến súa của Dục Chân và gã bạn trai nữa. Anh chàng kia lên nhà từ sáng sớm, hai đứa cứ quấn quýt lấy nhau trên ghế sofa, diễn đúng cái vở “vắng chủ nhà gà vọc niêu tôm”. Mọi công việc bếp núc đều đổ dồn lên đầu Khổng Đa Lị. Ngoài chuyện lặt rau, thái rau, chuẩn bị nhân bánh, cô còn kiêm luôn cả việc rửa việt quất, đào vàng, nho tươi… dâng tận miệng cho đôi uyên ương kia.

Làm lụng bở hơi tai xong xuôi, lúc ra bàn ăn ngồi nghỉ, cô còn phải bày ra dáng vẻ hai tay chống cằm, bất đắc dĩ trở thành khán giả thưởng thức màn trình diễn tình yêu của hai kẻ kia.

Xem đến phát ngán, cô bèn lôi mấy lọ sơn móng tay ra, ngồi lặng lẽ cắt tỉa rồi tự sơn móng cho chính mình.

Xét về tình trường, số lượng mối tình vắt vai của Dục Chân không đếm xuể bằng Khổng Đa Lị. Thế nhưng, nếu bàn về độ mặn nồng, sự phong phú cũng như mức độ dốc lòng cho tình yêu thì Dục Chân lại bỏ xa cô chị họ. Dục Chân từng trải qua ba mối tình, ngắn thì nửa năm, dài thì tới ba năm. Ở mối tình nào cô ấy cũng yêu hết mình, và người hiện tại chính là bến đỗ thứ tư.

Còn Khổng Đa Lị, số lần hẹn hò cũng phải ngót nghét bảy, tám, chín bận gì đó. Nhanh thì dăm ba bữa, lâu thì được một năm. Vốn dĩ quảng giao, lại thường xuyên tiếp xúc với người khác giới, nên toàn bộ những mối tình của cô, không có ngoại lệ, đều nảy nở chốn học đường. Tình trường của cô hoạt động hệt như một bầy cá. Cứ bơi qua bơi lại, lỡ nảy sinh thiện cảm với một chú cá nào đó, hai người sẽ tách bầy đánh lẻ ra ngoài. Hẹn hò tìm hiểu nhau một thời gian, nếu thấy không hợp thì lại nhẹ nhàng bơi về với bầy cá cũ. Rất nhiều lần, hai người vốn dĩ đang là bạn bè đồng học tốt đẹp, đùng một cái, đối phương ôm bó hoa đứng chờ dưới khu ký túc xá… Thế là chính thức bước vào mối quan hệ yêu đương. Yêu đương một chập, nhận ra không thuộc về nhau… lại êm thấm quay về làm bạn.

Mô típ yêu đương của cô quả thực đơn điệu đến cùng cực.

Trước khi rời khỏi cánh cổng đại học để thực sự dấn thân vào đời, cô đã sớm có một mối quan hệ tình cảm ổn định, thậm chí tính chuyện sẽ tiến tới hôn nhân. Do đó, hiển nhiên cô chẳng có cơ hội cọ xát với đủ mọi hạng nam giới muôn hình vạn trạng ngoài xã hội. Quan niệm về tình yêu cũng như mức độ cởi mở trong nội tâm của cô thú thật không hề tiến bộ cho mấy. Song từ tận đáy lòng, cô vẫn luôn nhận thức bản thân là một người phụ nữ thời đại mới. Có thể cô không tài giỏi, xuất chúng được như em gái mình, nhưng chí ít cô vẫn đang tiến bộ từng chút một.

Sự tiến bộ ấy được thể hiện ở chỗ… à thì, chính cô cũng chẳng tìm nổi một dẫn chứng cụ thể nào để chứng minh cho sự tiến bộ của bản thân. Nhưng thôi, chỉ cần có được nhận thức ấy thì coi như đã tiến bộ rồi!

Cô thực sự rất tán thưởng và có chút ghen tị với sự hết mình vì tình yêu cũng như tâm hồn cởi mở của Dục Chân. Cô từng lôi chủ đề này ra bàn luận sâu với cô em họ. Lúc đó, Dục Chân chỉ nói rằng: “Nghĩ ngợi nhiều thế làm gì hả chị, mình có phải vĩ nhân ấp ủ giấc mộng lớn lao đâu”. Bản thân con bé cũng chẳng đưa ra được lý do cụ thể… vì sao lại có thể dốc cạn tâm can vì tình yêu đến thế. Có lẽ do Dục Chân đã nếm trải sự tàn khốc của cuộc sống từ quá sớm. Chẳng hạn như cuộc hôn nhân của bố mẹ con bé, bản thân Dục Chân còn chưa kịp nhớ rõ mặt bố thì ông đã bốc hơi khỏi cuộc đời con bé rồi. Thế nên, con bé luôn mang một nỗi ám ảnh… rằng những gã bạn trai của mình rồi cũng sẽ bặt vô âm tín như bố mình vậy. Bởi thế, Dục Chân dứt khoát quyết định: nhân lúc bọn họ chưa bốc hơi, cứ tận hưởng mật ngọt tình yêu được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Chẳng may sau này người ta có biến mất thật… thì cứ xem như đó là một con ong đực, đã hoàn thành nhiệm vụ giao phối xong rồi lăn ra chết là xong chuyện.

Trước chín giờ, Khổng Đa Lị với mái tóc bết dầu hối hả chạy từ nhà Dục Chân về nhà mình. Đúng lúc ấy, cô thấy Triệu Tồn Anh vừa đỗ xe xong và bước xuống. Cô bỗng chẳng buồn vội nữa, đằng nào thì cũng chẳng kịp gội đầu nữa rồi. Hệ thống máy hút mùi trong bếp nhà Dục Chân đã cũ, lực hút yếu, nên làm lụng cả ngày trong đó thì trên người ít nhiều cũng ám mùi dầu mỡ.

Lúc đỗ xe, Triệu Tồn Anh đã nhìn thấy cô. Vừa bước xuống, anh đã gọi với từ xa: “Cô vội cái gì? Tôi có chạy mất đâu.”

Khổng Đa Lị vội đưa tay lên miệng ra hiệu cho anh “suỵt” khẽ thôi. Đây là khu tập thể cũ, đêm hôm chỉ cần nói hơi to một chút là sẽ vọng lại ngay.

Thấy cô ra hiệu giữ trật tự, Triệu Tồn Anh liền giơ tay làm dấu “OK”. Đợi đến khi cô tới gần hơn, anh kề sát, sượt qua vai cô mà bảo: “Cô sợ…”

Khổng Đa Lị giật bắn mình vì cú sáp lại đột ngột đó. Cô trừng mắt lườm anh: “Anh làm cái quái gì mà cứ thậm thụt như ma thế hả?”

Khổng Đa Lị hất cằm về phía tiệm hoa quả gần đó: “Anh qua mua hai quả dừa xiêm đã chặt nắp về đây.”

Triệu Tồn Anh đi mua. Năm phút sau, anh quay lại, hai tay bưng hai quả dừa. Khổng Đa Lị cầm lấy một quả, ngậm ống hút hút một ngụm, sau đó ra hiệu cho anh đi theo mình lên nhà.

Lên đến tận cửa, trong lúc Khổng Đa Lị đang mở khóa, Triệu Tồn Anh nói: “… Khuya khoắt thế này, làm phiền người nhà cô có tiện không?”

Khổng Đa Lị đáp: “Anh cứ đứng ngoài này nói chuyện với tôi, để hàng xóm láng giềng nghe thấy mới thực sự là làm phiền tôi đấy.”

Triệu Tồn Anh kinh ngạc: “Chỗ nhà cô cách âm kém vậy sao?”

Khổng Đa Lị mở cửa, lấy ra một đôi dép đi trong nhà dùng một lần loại dày dặn từ trong tủ giày rồi bóc bao bì (là đồ Khổng Chí Nguyện mang về từ khách sạn năm sao) đưa cho anh. Triệu Tồn Anh khẽ hỏi: “Chú Khổng ngủ rồi hả?”

“Bố tôi đi Quý Châu rồi.”

Triệu Tồn Anh bưng quả dừa xiêm, nói: “Thế thì tôi vào càng không tiện…”

Khổng Đa Lị túm tay lôi tuột anh vào trong: “Có chuyện gì thì nói mau, tóm tắt lại.”

Triệu Tồn Anh đặt quả dừa lên tủ giày, vừa thay dép vừa đưa mắt đánh giá phòng khách. Thấy những mảng tường rõ ràng là mới được sửa sang, cộng thêm phong cách nội thất mang hơi hướm trẻ trung, anh liền hỏi: “Nhà cô cũng mới sửa lại hả?”

Khổng Đa Lị đi cắm nước: “Sửa từ năm ngoái rồi.”

Triệu Tồn Anh đưa mắt nhìn chiếc sofa da ba chỗ ngồi rộng rãi, ướm hỏi: “Tôi ngồi sofa được chứ?”

“Anh ngồi đi.”

Triệu Tồn Anh thả người ngồi phịch xuống, dang rộng hai tay v**t v* lớp da bọc, lại cất tiếng hỏi: “Lily này, rốt cuộc kinh tế nhà mình thuộc tầm cỡ nào… À hiểu rồi, nhà mình có chị Hạc.” Nói xong, anh lúi húi tìm xem chiếc sofa này thuộc thương hiệu nào, vì cảm giác ngồi sướng quá! Năm ngoái anh cũng từng nhắm trúng một mẫu sofa da ná ná thế này, một bộ ngót nghét tám vạn tệ, nhưng ngân sách của anh chỉ loanh quanh hai vạn nên đành ngậm ngùi bỏ qua.

Khổng Đa Lị pha cho anh ly trà hoa, hỏi: “Có muốn đi tham quan một vòng cho biết không?”

Triệu Tồn Anh đứng dậy, chắp tay sau lưng theo sau cô: “Cấu trúc nhà cô trông chẳng giống mấy kiểu căn hộ từ hai, ba chục năm trước tí nào.”

“Đập thông phòng khách với một phòng ngủ phụ rồi.”

Triệu Tồn Anh thầm nghĩ quả đúng như mình đoán.

Khổng Đa Lị mở cửa phòng ngủ chính: “Đây là phòng bố tôi.”

Triệu Tồn Anh ngó vào. Bên trong có một chiếc giường đôi, hai dãy tủ quần áo, cộng thêm một chiếc tủ năm ngăn kéo to đùng: “Rộng rãi phết, lại còn vuông vắn nữa.”

Khổng Đa Lị lại mở cửa phòng mình. Không gian khá chật chội, kê vừa vặn một chiếc giường đơn mét rưỡi sát tường phía Nam, một chiếc bàn học cỡ lớn dài chừng mét tám kê sát tường phía Bắc, cùng ba chiếc giá sách di động thiết kế tối giản đặt dọc theo mép tường.

Triệu Tồn Anh thấy lạ: “Thế tủ quần áo với bàn trang điểm của cô đâu?”

Tập trung vào cái điểm đúng là chẳng giống ai. Khổng Đa Lị đáp: “Tôi toàn trang điểm trong nhà vệ sinh, còn tủ quần áo thì để chung bên phòng bố tôi.”

“Vậy sao cô không đổi phòng với bố mình?” Triệu Tồn Anh nhận xét khách quan: “Phòng này rõ ràng không đủ diện tích cho cô dùng.”

“Nhưng phòng đó hướng đẹp, phải nhường cho người lớn tuổi trong nhà chứ.”

“Linh hoạt lên chút đi.” Triệu Tồn Anh chê cô cứng nhắc: “Các thành viên trong nhà cụ thể ở phòng nào thì phải dựa vào nhu cầu thực tế mà sắp xếp chứ. Ở nhà cô, rõ ràng là do tính chất công việc nên cô mới là người cần không gian rộng rãi hơn.”

Khổng Đa Lị đóng cửa phòng lại: “Anh cứ nói lảng đi đâu thế, mau vào việc chính đi.”

Triệu Tồn Anh vẫn tò mò hỏi: “Thế chị Hạc không có phòng ở đây à?”

“Nó với em rể tôi sống ở khu đô thị mới rồi.”

“Hả? Em rể cô là người địa phương mình sao?”

“Rốt cuộc thì anh có nói ra không thì bảo?” Khổng Đa Lị sắp nổi đóa đến nơi: “Sao anh cũng bẻm mép, lắm điều y hệt như ông bố tôi thế nhỉ.”

Triệu Tồn Anh quay lại phòng khách ngồi xuống chiếc sofa da đơn.

Khổng Đa Lị bê quả dừa xiêm trên tủ giày qua đưa cho anh. Anh rít một ngụm nước dừa, sắp xếp lại từ ngữ rồi mới hỏi: “Lily này, cô với cậu em họ của Từ Chính vẫn đang qua lại tìm hiểu sao?”

Đồ thần kinh! Có một câu mà rào đón mãi mới chịu nói ra.

Khổng Đa Lị tiến về phía tủ lạnh mở cửa: “Tất nhiên là vẫn đang tìm hiểu rồi.”

Triệu Tồn Anh gật gù, hỏi tiếp: “Hai người đang qua lại dưới tư cách bạn học cũ, hay là đối tượng xem mắt?”

Khổng Đa Lị lấy một khúc cá thu Nhật ra rã đông, chuẩn bị cho vào nồi chiên không dầu: “Cả hai.”

Triệu Tồn Anh đứng dậy bước về phía bếp, nhìn cô rồi nói: “Chuyện này tôi phải xin lỗi cô trước. Hôm giới thiệu cậu em họ của Từ Chính cho cô, tôi đã không tìm hiểu ngọn ngành. Hôm nay tôi mới biết cậu ta có vấn đề về tác phong lối sống.”

Khổng Đa Lị không lên tiếng, chỉ lẳng lặng rút khăn giấy nhà bếp thấm khô nước trên mình khúc cá.

Triệu Tồn Anh đút hai tay vào túi quần bò, nhìn cô chằm chằm: “… Tôi mời cô bữa cơm để tạ lỗi nhé?”

Khổng Đa Lị nói: “Tôi biết rồi.”

Triệu Tồn Anh hỏi: “Cô biết cái gì cơ?”

“Tôi biết anh ta có vấn đề về tác phong lối sống.”

Triệu Tồn Anh hỏi: “Rồi sao nữa?”

Khổng Đa Lị nhìn anh: “Rồi sao cái gì?”

“Sắp tới cô tính thế nào?”

“Chưa nghĩ ra.” Khổng Đa Lị nói thật: “Dù sao thì anh cũng đã làm tròn nghĩa vụ thông báo rồi còn gì.”

Triệu Tồn Anh nín thinh.

Khổng Đa Lị hỏi: “Anh có muốn ăn cá thu không?”

Triệu Tồn Anh đáp: “Sao cũng được.”

“Anh mà cũng dỗi ư?” Khổng Đa Lị vạch trần anh: “Lúc giới thiệu anh đã chẳng có thành ý rồi, giờ lại làm như quan trọng lắm tới xin lỗi tôi, tôi không nhận đâu.”

“Tôi không có thành ý chỗ nào?” Triệu Tồn Anh phản bác: “Từ Chính kể với tôi hồi cấp hai cậu em họ kia sống ở nhà cậu ấy, nhân phẩm các mặt…”

“Thời cấp hai cách hiện tại cũng ngót nghét hai mươi năm rồi.” Khổng Đa Lị nói: “Suốt hai mươi năm qua cuộc đời anh ta bị đóng băng chắc?”

“Làm ông mai thì tôi còn phải điều tra tường tận quỹ đạo cuộc đời cậu ta suốt hai mươi năm qua nữa hả? Thời buổi này làm người giới thiệu mà phải gánh vác trách nhiệm nặng nề thế sao?” Triệu Tồn Anh hỏi: “Thế hôm nay tôi đến báo cho cô biết tình hình tôi vừa nắm được, chẳng phải là đã làm tròn trách nhiệm rồi sao?”

Khổng Đa Lị lại hỏi: “Giả sử tôi là em gái ruột của anh, anh có nhắm mắt làm ngơ mà giới thiệu qua loa cho tôi như vậy không?”

“Thứ nhất, vốn dĩ tôi đã chẳng ưa gì cái trò mai mối rách việc này. Thứ hai, do Từ Chính nhờ vả năm lần bảy lượt nên tôi mới làm. Dẫu đó có là em gái ruột đi chăng nữa, tôi cũng chẳng cất công đi dò la làm gì, bởi căn bản tôi hoàn toàn không nghĩ tới góc độ đó.”

Khổng Đa Lị bắt thóp ngay lời anh: “Thế anh còn tài lanh giới thiệu cho tôi làm gì?”

“Là do sau đó cô chủ động tìm tôi hỏi thăm tình hình em họ Từ Chính, tôi cũng đã năm lần bảy lượt xác nhận xem cô có e ngại gì không.” Triệu Tồn Anh đáp trả: “Chính cô bảo cứ gặp gỡ tìm hiểu thử xem sao, rồi chủ động bảo tôi gửi WeChat của cô cho cậu ta mà.”

“Ý là do tôi tự chuốc lấy rắc rối chứ gì?” Khổng Đa Lị nhún vai: “Tôi ghi nhận việc anh đã làm tròn nghĩa vụ thông báo rồi đó.”

Triệu Tồn Anh hỏi: “Vậy sắp tới cô tính thế nào?”

Khổng Đa Lị vẫn giữ nguyên luận điệu cũ: “Tôi tính thế nào là chuyện của tôi.”

Triệu Tồn Anh giơ một tay lên làm ra vẻ đầu hàng: “Tôn trọng số phận của người khác. Cô đã muốn đâm đầu vào hố lửa thì ai mà cản nổi!” Nói xong, anh bưng quả dừa xiêm đi thẳng ra phòng khách.

Khổng Đa Lị vo viên tờ giấy lau bếp ném vào thùng rác, đuổi theo ra phòng khách: “Giờ anh muốn phủi sạch trách nhiệm thì muộn rồi. Bất kể sau đó tôi có chủ động dò hỏi anh về tình hình cậu ta ra sao thì nền tảng vẫn là vì anh làm người giới thiệu! Đổi lại là bác sĩ Từ giới thiệu thì còn lâu tôi mới ưng, chính vì có anh đứng ra đảm bảo nên tôi mới chịu gặp mặt tìm hiểu đấy! Dù sau này tôi có lọt xuống hố lửa thì mồi lửa đầu tiên dưới đáy hố cũng là do anh châm!”

“Cô nghe không hiểu tiếng người hả?” Triệu Tồn Anh sắp phát điên đến nơi: “Thì bây giờ tôi đến báo cho cô còn gì…”

“Muộn rồi! Tôi với tình đầu đã nối lại tình xưa.”

Triệu Tồn Anh dừng lại, trân trân nhìn cô một hồi lâu. Anh quay bước ra ban công để bản thân bình tĩnh hơn, cố gắng xâu chuỗi lại mục đích chính của chuyến đi hôm nay. Năm phút sau, anh quay vào nói: “Tôi đến tìm cô để tạ lỗi vì sự tắc trách của mình trong vai trò người giới thiệu. Sự tắc trách đó không hề nhắm vào cá nhân cô, mà quả thực tôi đã sơ suất không nghĩ tới góc độ kia. Tôi xin lỗi vì sự thiếu sót đó của mình.”

“Hôm trò chuyện ở buồng cầu thang bộ, hiểu rõ hoàn cảnh của cô xong, tôi đã thấy hối hận rồi. Vốn dĩ tôi chẳng tiếp xúc gì mấy với em họ của Từ Chính, cứ thế nhắm mắt giới thiệu cho cô quả thực rất thiếu trách nhiệm. Tôi vốn định từ đó ém luôn không nhắc tới nữa, nhưng hôm ấy vừa xuống bàn mổ lại đọc được tin nhắn WeChat cô gửi…” Triệu Tồn Anh nhìn thẳng vào mắt cô, nói: “Tôi trịnh trọng xin lỗi cô vì hành động thiếu trách nhiệm của mình.”

“Dẫu vậy, tôi khuyên cô nên cân nhắc thật kỹ về cái vết nhơ trong lối sống tác phong của cậu ta. Cô đi xem mắt là vì mục tiêu kết hôn, sinh con. Không thể nhắm mắt chọn bừa một kẻ thiếu ý thức trách nhiệm với gia đình được. Nếu không, sau khi lập gia đình, cô sẽ lại một lần nữa rơi vào cảnh thân cô thế cô, không nơi nương tựa.”

“Cả hai chúng ta đều là những kẻ từng nếm mùi hôn nhân. Cốt lõi của hôn nhân nằm ở việc bản thân có muốn cùng một người khác bước vào một mối quan hệ gắn kết hay không. Trong mối quan hệ cộng sinh ấy, nếu bản chất tính cách của hai bên đã không thể dung hòa thì dù nền tảng vật chất có vững chãi đến đâu, đó rốt cuộc cũng chỉ là một mối quan hệ như xác sống vô hồn mà thôi.” Triệu Tồn Anh dịu giọng khuyên can: “Tôi nhìn thế nào cũng chẳng thấy cô mang nhân cách Đức Mẹ Maria [1], chẳng lẽ những đắng cay trong cuộc hôn nhân trước vẫn chưa đủ làm cô tỉnh ra sao?”

Khổng Đa Lị hỏi ngược lại: “Hóa ra trong mắt anh, tôi là cái loại người nhắm mắt làm ngơ trước mọi thứ, chỉ chăm chăm đặt nền tảng vật chất lên hàng đầu sao?”

“Cái này gọi là bệnh nghề nghiệp của tôi thôi.” Triệu Tồn Anh đáp: “Bất kể ca mổ có nhỏ hay độ chắc thắng có cao đến đâu thì trước khi lên bàn mổ vẫn phải thông báo rõ ràng cho người nhà bệnh nhân về những rủi ro tiềm ẩn.” Nói xong, anh xem đồng hồ. Hôm nay cảm xúc lên xuống thất thường khiến anh cạn kiệt cả khí huyết, chỉ muốn về nhà uống thuốc rồi lăn ra ngủ cho nhanh: “Tôi phải về đây, hôm nay tôi lặn lội tới đây cũng chỉ để nói với cô chuyện này thôi.”

Khổng Đa Lị bảo: “Để tôi gói cho anh chút đồ ăn mang về.”

“Đồ ăn gì thế?”

Khổng Đa Lị dẫn anh ra trước tủ lạnh rồi kéo ngăn đông ra, bên trong chất đầy các loại cá biển sâu và bít tết. Cô chìa cái túi cho anh, bảo: “Anh chọn mấy miếng mang về áp chảo cho Đường Bảo ăn đi.”

Triệu Tồn Anh lấy đại một túi sườn bò. Khổng Đa Lị lại ngồi xổm xuống, moi từ sâu bên trong ra mấy dẻ sườn non đưa cho anh. Triệu Tồn Anh nói: “Ê, cái này cô cứ cất lại cho chú Khổng đi…”

“Nhà tôi còn mà, phần của bố tôi để nằm ép dưới ngăn cùng kìa.”

Triệu Tồn Anh tỏ vẻ hơi mất tự nhiên: “… Được cô thiết đãi thế này… tôi ngại quá đi mất.”

Khổng Đa Lị nhìn chằm chằm vào da mặt anh: “Nhìn không có giống.”

“Da mặt tôi dày lắm, phải ngủ qua một đêm thì sự ngại ngùng nó mới đùn lên tới lớp biểu bì được.”

Khổng Đa Lị buột miệng hỏi: “Trước giờ có ai nhận xét là tư duy của anh nảy số quá nhanh không?”

Triệu Tồn Anh hỏi ngược lại: “Việc đó làm cô thấy phiền sao?”

Khổng Đa Lị dám chắc nịch: “Thời còn đi học, kiểu gì anh cũng không ít lần bị mời phụ huynh cho xem.”

Triệu Tồn Anh bảo: “Trên người tôi cũng có khối tật vặt đấy, nếu làm ảnh hưởng đến cô thì cô cứ nói thẳng nhé.”

Khổng Đa Lị tiễn anh ra khỏi tòa nhà. Triệu Tồn Anh hỏi: “Mấy hôm nay cô không đến khu điều trị nữa sao?”

“Tôi phải đợi bà nội và cô tôi đi du lịch Quý Châu về đã.”

Đang nói dở thì đèn nhà vệ sinh ở tầng hai của căn hộ giáp mặt đường bỗng vụt sáng. Một chùm sáng hắt thẳng vào hai người khiến Triệu Tồn Anh giật mình, theo bản năng rụt cổ lại.

Khổng Đa Lị nói: “Sao không dọa cho anh chết luôn đi.”

Triệu Tồn Anh đưa tay vuốt vuốt ngực: “Cô đúng là đồ ác độc.”

Khổng Đa Lị nhìn anh khó hiểu: “Có phải anh làm chuyện gì khuất tất thẹn với lòng không? Cứ hở tí là lại giật mình thon thót thế kia.”

Triệu Tồn Anh chợt nổi hứng, hỏi cô: “Ơ kìa, thế cô có biết nhảy điệu Waltz không?”

“Tôi mà có biết nhảy thì cũng chẳng thèm nhảy với anh ở cái chốn này đâu.”

“Ái chà!”

[1] Nhân cách Đức Mẹ Maria (Virgin Mary syndrome): Hội chứng tâm lý ám chỉ những người luôn tỏ ra cao thượng, hi sinh bản thân vô điều kiện để cứu vớt, bao dung cho những lỗi lầm của người khác.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn