Triệu Tồn Anh nghe tiếng cô đang ăn cơm, bèn nói: “Cô cứ thong thả ăn đi, tôi đi làm việc đây.”
Khổng Đa Lị hỏi: “Anh không gặp bố tôi nữa sao?”
“Có phải đi ra mắt bố vợ đâu mà nhất thiết phải gặp.”
“Anh xem anh lại giận dỗi gì rồi.”
“Làm như tôi thiết tha vồ vập lắm không bằng…”
“Giờ tôi xuống nè.”
“Cô đừng xuống nữa, tôi phải đi làm việc rồi…”
Đầu dây bên kia cúp máy.
Triệu Tồn Anh định quay người đi làm việc, lúc này đứng ở đầu cầu thang, anh quả thực chẳng còn tâm trạng nào nữa. Do dự chừng hai phút, cửa cầu thang mở ra, Khổng Đa Lị bảo anh: “Đi thôi.”
“Tôi hết muốn đi gặp rồi.”
Khổng Đa Lị nhìn ra anh đang giận, bèn nói thật: “Việc tôi không muốn anh gặp bố tôi quả thực là có ẩn tình.”
Triệu Tồn Anh nhìn cô: “Ẩn tình gì?”
Khổng Đa Lị vốn da mặt mỏng nên nói chuyện này cũng chẳng tự nhiên cho lắm: “Trước đây tôi có chút thiện cảm nho nhỏ với anh, tôi từng nói bóng gió chuyện này với bố. Nên tôi nghi ngờ bố tôi đã dùng trí thông minh của ông ấy để nắm rõ toàn bộ thông tin về anh rồi.”
Triệu Tồn Anh gật gù, bày ra vẻ mặt xem chuyện được người khác có thiện cảm là một điều quá đỗi bình thường và quen thuộc. Anh làm như ngẫm nghĩ một lát rồi mới hỏi cô: “Ê, bao nhiêu người mặc áo blouse trắng như thế, lại còn chia ra nội ngoại khoa, sao bố cô lại chốt trúng ngay tôi được?”
Khổng Đa Lị thăm dò sắc mặt anh rồi tiện miệng bịa bừa: “Tôi bảo anh có hình tượng xuất chúng, khí chất ngút ngàn, đích thị là bông hoa duy nhất của khoa Ngoại.”
Triệu Tồn Anh hết nhịn nổi, phì cười: “Nói chí lý lắm.”
Khổng Đa Lị cũng bị anh chọc cười, bỗng dưng hào hứng hẳn lên: “Anh còn có một cô con gái đáng yêu hết nấc nữa đúng không?”
Triệu Tồn Anh hùa theo: “Đó là một thông tin rất mấu chốt đó.”
“Tôi còn nói mấy người làm ngoại khoa cũng giống hệt giáo viên tụi tôi, ai cũng có bệnh nghề nghiệp. Tụi tôi bị viêm họng, còn các anh là thoái hóa đốt sống cổ, thoát vị đĩa đệm và giãn tĩnh mạch chi dưới, đúng chưa?”
Triệu Tồn Anh ra hiệu cho cô dẫn đường: “Cô nhận xét rất sâu sắc khách quan, bệnh nghề nghiệp đúng là một thực tế khó mà khắc phục được.”
Khổng Đa Lị đi lên trước dẫn đường, cẩn trọng nói: “Tôi chỉ nghi ngờ bố tôi đã nhắm trúng anh thôi, nhưng chuyện này vẫn chưa được xác thực đâu.”
Triệu Tồn Anh theo sát phía sau cô: “Cần tôi phối hợp thế nào?”
“Tụi mình phải tung hỏa mù trước đã. Lát nữa gặp bố tôi, anh cố gắng đi đứng tác phong đoan chính vào, cũng đừng tỏ ra quan hệ giữa hai đứa mình tốt đẹp lắm. Kiểu ông già cổ hủ sinh thập niên 60 như bố tôi ấy mà, hai đứa mình chỉ cần đứng chung một chỗ trước mặt ông thôi là ông đã tính luôn cả tên cho con của chúng mình rồi.” Khổng Đa Lị quay đầu lại nhìn anh dò hỏi: “Anh cũng chẳng muốn chuốc lấy cái rắc rối này đâu nhỉ?”
“Không muốn, không muốn, tôi nhức đầu nhất là mấy chuyện này.” Triệu Tồn Anh cảm thấy khó hiểu: “Nhưng pha xử lý này của cô lộ rõ sơ hở rồi. Nếu quan hệ của tụi mình mà không tốt… thì cô cũng đâu cần phải dẫn tôi đến gặp bố cô làm gì.”
Khổng Đa Lị dừng bước, ngoảnh lại hỏi anh: “Thì do anh muốn gặp ông ấy mà?”
…
Đến trước cửa phòng bệnh, bệnh nhân mà Khổng Chí Nguyện chăm sóc đã nghỉ trưa. Ăn cơm xong, ông nằm trên giường gấp nghiên cứu lộ trình đi Quý Châu vài ngày tới. Đơn xin nghỉ phép của Khổng Linh đã được sếp phê duyệt, bà mẹ già cũng chuẩn bị đâu vào đấy cả rồi, chỉ đợi ông hoàn thành nốt ca trực hiện tại là cả nhà có thể lên đường. Đang lúc mải mê nghiên cứu thì thấy cô con gái cứ thập thò vẫy tay gọi mình, ông rón rén bước ra rồi tiện tay khép luôn cửa phòng bệnh lại. Vừa bước ra ngoài, tim ông chợt giật thót một cái khi thấy Triệu Tồn Anh đang giơ tay ra phía mình cất lời: “Cháu chào chú Khổng…”
Khổng Đa Lị quyết tâm kiểm soát tình hình, chủ động giới thiệu hai người với nhau: “Bố, đây là bác sĩ Triệu Tồn Anh.”
“Bác sĩ Triệu, còn đây là bố tôi, đồng chí Khổng Chí Nguyện.”
Khổng Chí Nguyện ngạc nhiên: “Ây da, hóa ra là… Bác sĩ Triệu tốt bụng lắm, cậu ấy đã chủ động giúp bố mấy lần trong thang máy, còn bảo sẽ giới thiệu một cô bạn hộ lý cho bố nữa…” Nói đến đây, ông chợt vỡ lẽ: “Cô bạn hộ lý đó là con sao Đa Lị?”
Khổng Đa Lị giữ vững nét mặt điềm tĩnh: “Vâng, là con đó bố.”
“Chú Khổng ơi, cháu làm ở khoa Ngoại Ung bướu. Sau này có việc gì, chú cứ qua đó tìm cháu nhé.” Triệu Tồn Anh chân thành, nghiêm túc nói: “Cháu và Đa Lị là bạn bè, luôn quan tâm giúp đỡ nhau trong cả công việc lẫn cuộc sống. Cháu rất quý mến và kính trọng nhân cách của cô ấy. Nghe Đa Lị bảo chú làm hộ lý ở đây, cháu đã định đến chào chú từ lâu rồi. Bất cứ lúc nào cần, chú cứ sang thẳng khoa Ngoại Ung bướu tìm cháu.”
Triệu Tồn Anh nói xong thì không nán lại lâu, quay về khoa ăn bữa trưa.
Không lâu sau, Khổng Đa Lị đuổi theo, ướm hỏi: “Để tôi đi mua cho anh ly cà phê nhé?”
Triệu Tồn Anh đáp: “Cà phê tôi tự gọi giao hàng cũng được, trời đang nóng thế này, bắt cô đi mua làm gì.”
“Anh giận hả?”
“Không.” Triệu Tồn Anh nói: “Cách đối nhân xử thế của hai ta khác nhau. Nếu tôi giận thật thì cô vừa hỏi là tôi đã nói toẹt ra rồi.”
Khổng Đa Lị gật đầu, vẫn thăm dò anh: “Tôi có cảm giác cảm xúc của anh đang bị chùng xuống một chút thì phải?”
Triệu Tồn Anh đẩy cửa cầu thang ra, đi lên một tầng là tới phòng làm việc: “Chùng xuống là sao?”
“Như chơi xích đu ấy, từ trên cao tụt hẳn xuống.”
Triệu Tồn Anh phì cười: “Lúc nào tôi cũng lơ lửng trên cao thì chẳng khoa học chút nào, thế não thiếu oxy mất.”
Nhìn nét mặt anh, Khổng Đa Lị chân thành bày tỏ sự cảm kích: “Cảm ơn anh đã cất công đến thăm hỏi, quan tâm bố tôi.”
“Có quan hệ thì mắc gì không dùng.” Triệu Tồn Anh nói: “Đến mấy người lao công trong khu phòng bệnh, người nào người nấy cũng đều là dân có cơ cấu gốc gác cả đấy.”
“Vâng.” Khổng Đa Lị giải thích: “Tôi chưa nghĩ sâu xa đến mức đó.”
Triệu Tồn Anh không mổ xẻ thêm mà chuyển chủ đề: “Bữa trưa cô ăn gì thế?”
Khổng Đa Lị đáp: “Cơm rang tôm.”
Tới đúng tầng rồi, Triệu Tồn Anh kéo cửa ra rồi hỏi: “Bao giờ cô được nghỉ ca?”
“Bệnh nhân của tôi phải năm ngày nữa mới xuất viện.”
Triệu Tồn Anh thuận miệng rủ: “Có muốn đi leo núi chơi một chuyến không? Tôi tiện thể quay cái vlog phổ cập kiến thức y khoa luôn.”
“Chủ đề là gì vậy?”
“Một ngày bùng nổ năng lượng của bác sĩ ngoại khoa.”
“… Nghe cái chủ đề này đã thấy tụt cạn năng lượng rồi.”
Triệu Tồn Anh không dài dòng nữa: “Chốt lại là cô có đi không?”
“Đi chứ.”
…
Chập tối, lúc Dục Chân một mình xách chiếc thùng giữ nhiệt đựng chè đậu xanh, khệ nệ nhích từng bậc thang xuống lầu như mọi ngày thì cổ tay trái bỗng trật khớp. Trong khoảnh khắc nhói đau ấy, cô ấy phản ứng cực nhanh, vội dùng đùi tì chặt lấy thùng giữ nhiệt… mới cứu cái thùng khỏi cảnh lăn lông lốc xuống cầu thang. Đùi cô ấy phải gồng lên đỡ mất ba phút mới tình cờ gặp một người hàng xóm đi lên. Nhờ người này phụ giúp, hai người mới khiêng được thùng giữ nhiệt bỏ lên xe.
Buổi tối tan ca, Khổng Đa Lị và Khổng Chí Nguyện cùng nhau đến trước một sạp hàng trên con phố thương mại đang hot trên mạng. Dục Chân vì trật khớp tay nên đã đến phòng khám rồi. Khổng Đa Lị quỳ gối ngồi trước đống quần áo chất cao như núi của sạp hàng; còn Khổng Chí Nguyện thì túc trực ở sạp bên cạnh, múc chè đậu xanh vào những chiếc bát giấy dùng một lần.
Khách hàng ngồi xổm xúm xít quanh sạp lựa quần áo. Trong đống đồ, áo thun giá 30 tệ một chiếc, 50 tệ hai chiếc; quần đùi, chân váy 30 tệ một chiếc; quần dài 50 tệ một chiếc. Chỉ cầm cỡ trăm tệ đổ lại là đã sắm đủ một bộ, mặc dăm ba lần rồi vứt cũng chẳng thấy tiếc.
Trong chiếc xe đẩy nhỏ cạnh sạp vẫn còn một bao dứa to đùng đựng quần áo. Trước khi đi, Dục Chân đã dặn dò cô phải lựa theo tình hình khách khứa mà lấy từ từ quần áo trong bao ra châm thêm. Đừng sợ phiền, đống quần áo chất càng cao thì càng thu hút được nhiều khách!
Khổng Đa Lị đang cầm điện thoại tham gia cuộc họp trực tuyến của nhà trường. Kỳ thi đã có điểm, mục đích của cuộc họp lần này là yêu cầu các giáo viên chủ nhiệm làm tốt công tác tư tưởng từ sớm, chủ động trao đổi với phụ huynh và theo sát tình hình xét tuyển sắp tới, nhằm đảm bảo mọi học sinh đều được tiếp cận với môi trường giáo dục phù hợp.
Nhà trường đã đề ra chỉ tiêu cứng: em nào đủ điểm lên trường cấp ba công lập thì phải lên, em nào hợp học trường nghề thì định hướng học trường nghề, tuyệt đối không để học sinh phải bỏ học quá sớm chỉ vì thành tích kém.
Trong cuộc họp, một giáo viên kỳ cựu lên tiếng: “Năm ngoái chúng ta cũng triển khai như vậy, nhưng đến sát ngày khai giảng vẫn có một số học sinh không đến trường nghề nhập học. Đặc biệt là mấy em thi được một, hai trăm điểm, bản thân học sinh thì buông xuôi, phụ huynh lại thấy có học cũng vô dụng, hệ quả là các em không thể thuận lợi bước vào hệ thống giáo dục chính quy. Cuối cùng, mấy đứa trẻ đó nếu không ở nhà nằm ườn chờ đủ tuổi thì cũng khai gian tuổi để ném mình ra ngoài xã hội. Thật sự không có cách nào giải quyết triệt để đâu, tình trạng này đâu phải số ít. Đa phần phụ huynh cứ lo con mình vào trường nghề sẽ nhiễm thói hư tật xấu, thà cứ để chúng ở nhà nuôi báo cô còn hơn. Nhưng ở cái độ tuổi này mà cứ ru rú ở nhà thì tâm lý sao phát triển lành mạnh cho được, nằm không hai năm là coi như bỏ đi thật luôn. Chuyện này đâu phải cứ một mình giáo viên đôn đốc là giải quyết xong, cốt lõi là phải đẩy mạnh nâng cao khâu quản lý và môi trường học tập ở mấy trường nghề kia kìa. Thêm nữa, nhận thức của một vài phụ huynh cũng… Bản thân họ đã hạn hẹp, lại còn không có chút niềm tin nào vào đội ngũ giáo viên dạy nghề. Mình nói một câu là họ vặn lại ba câu. Mọi người xem, con cái mình thi được có một, hai trăm điểm, thì cớ gì lại đi sợ bị học sinh khác làm hư? Có lo lắng thì phải là phụ huynh của mấy em thi được bốn, năm trăm điểm lo mới đúng chứ. Than ôi, cứ phải mòn mỏi trao đổi với mấy vị phụ huynh không chịu mở mang đầu óc kiểu đó, chắc tôi tổn thọ mất ba, năm năm quá…”
“Thầy Lý này, thầy có tầm nhìn sâu rộng như vậy, hay là tối nay thầy chủ trì cuộc họp luôn nhé?”
“Thầy là người đề xướng việc tập hợp ý kiến, khuyến khích mọi người tích cực phát biểu mà đúng không?”
“Vậy để tôi nộp bản tổng kết cuộc họp lần này lên cấp trên thế này nhé: Đề xuất để đám học sinh kém này tự sinh tự diệt.”
Khổng Đa Lị đeo tai nghe, ngồi họp giữa bầu không khí ồn ào huyên náo, trong tay vẫn cầm theo bút và giấy mượn từ trạm y tá. Bên cạnh, Khổng Chí Nguyện nhận được điện thoại của Dục Chân, bảo ông lấy thêm hai xấp quần áo từ bao dứa trên xe đẩy ra. Mỗi xấp lôi ra được chừng chục cái, cứ thế rải mỏng lên bề mặt đống quần áo là xong.
Khổng Chí Nguyện lôi hai xấp đồ ra rải lên, quả nhiên thu hút thêm được khối người xúm lại. Ông thầm quan sát, thấy giới trẻ thời nay không chỉ ý thức cao mà còn rất có chủ kiến. Chẳng bù cho các cô gái thời của ông, cứ hễ mua quần áo là lại phải nhờ nhân viên bán hàng tư vấn đủ đường. Các cô gái thời nay toàn tự mình ngồi xổm ở đó lựa trọn một bộ, ướm thử lên người ngắm nghía vài cái là quét mã thanh toán luôn.
Sau chín giờ tối, khu phố thương mại này trở nên đặc biệt náo nhiệt, có không ít người đang livestream về các nền văn hóa ngách. Tai nghe của Khổng Đa Lị có chức năng chống ồn. Tham gia cuộc họp trực tuyến bét ra cũng phải nửa tiếng đồng hồ, dù bản thân chẳng thốt lên câu nào vẫn thấy miệng khô lưỡi đắng. Cô nghiêng đầu lấy chai nước bên cạnh, tiện thể đưa mắt quan sát xung quanh. Bỗng dưng cô dừng lại mọi động tác, một cảm giác lạ lẫm mơ hồ như thể bản thân vừa đi lạc vào thế giới khác ập đến mãnh liệt: Phía trước là một nhân vật cosplay 2D đang ca hát nhảy múa trước ống kính, và ông bố già mặc chiếc áo may ô của cô tình cờ lọt thỏm vào khung hình livestream đó; bên trái là một nhóm nam thanh nữ tú nhuộm tóc thời thượng, cá tính ngời ngời đang livestream nhảy hiphop, trên áo thun của họ còn in logo studio; ngoảnh sang sạp hàng bên cạnh, một bà thím tóc bạc phơ bán tất đang lồng một chiếc tất sặc sỡ, sành điệu vào cẳng tay, say sưa rao hàng trước ống kính; lùi ra xa hơn một chút là một đám nhóc đang trượt patin, được huấn luyện viên dẫn dắt lướt đi nhẹ như bay, và tất nhiên, họ cũng đang bật livestream.
Ngay khoảnh khắc ấy, cô bỗng thấu hiểu tâm lý hoang mang, lạc lõng của những người bị thời đại bỏ lại phía sau. Một hơi thở xã hội mang diện mạo hoàn toàn mới mẻ như thế này là điều mà trong suốt quãng đời trước đây, họ chưa từng được chứng kiến và cũng chẳng thể nào tưởng tượng nổi.
…
Ca phẫu thuật hôm nay kéo dài lâu nhất trong suốt một tháng qua. Triệu Tồn Anh phải đứng mổ từ bảy giờ sáng đến tận bảy giờ tối. Lúc rời bàn mổ về phòng thay đồ, lối đi lại quá đỗi chật hẹp. Các đồng nghiệp cùng ê-kíp mổ ai nấy đều rời đi trong tình trạng rã rời cả thể xác lẫn tinh thần. Chạm mặt nhau trong một không gian bức bối như thế, nếu không có ai chủ động nghiêng người nhường bước, kiểu gì cũng xảy ra xích mích.
Triệu Tồn Anh vừa cởi bộ đồ phẫu thuật vừa tiến về phía tủ đồ của mình. Trùng hợp đụng mặt một đồng nghiệp, cả hai đều trưng ra vẻ mặt vô cảm rồi huých sầm vai vào nhau. Người đồng nghiệp kia chậc lưỡi một tiếng nhìn lên. Anh lùi lại, nghiêng người: “Anh đi trước, anh đi trước đi.”
Người đồng nghiệp khó chịu bật lại: “Anh không nhìn thấy tôi hay gì?”
Triệu Tồn Anh bước tới tủ đồ của mình: “Được rồi, lần sau thấy anh tôi sẽ nhường đường trước.”
“Xét về thâm niên thì vốn dĩ anh cũng phải nhường!”
Triệu Tồn Anh tựa lưng vào cửa tủ đồ cởi đôi tất áp lực [1]. Khá chật vật mới lột ra được, anh giũ giũ trong lòng bàn tay cho giãn ra rồi tiện tay vắt luôn lên vai. Tiếp đó, anh vơ lấy điện thoại, mệt mỏi ngồi bệt xuống sàn, định bụng gọi cho Khổng Đa Lị. Tầm này chắc cô cũng sắp tan làm rồi, để xem hai người có thể đánh lẻ đi ăn chung một bữa hay không. Buổi trưa lúc được thay ca ra ngoài ăn cơm, anh chỉ ăn hộp cơm do nhà ăn bệnh viện đóng gói mang lên đồng loạt: sườn hấp, rau chân vịt trộn lạnh, cá kho và cơm trắng.
Anh chẳng động đến hạt cơm nào. Món sườn hấp thì mặn chát. Thường thì vào những khoảng nghỉ giữa các ca mổ, anh rất hiếm khi nạp tinh bột vì sợ đường huyết tăng vọt.
Lúc định bấm số gọi cho Khổng Đa Lị, anh chợt dừng lại, sực nhớ ra hôm nọ cô từng chê anh hay mắc thói gọi điện thoại, cùng với cuộc trò chuyện tranh tối tranh sáng giữa hai người trong buồng thang bộ. Thế là anh cất điện thoại đi, chống tay đứng dậy thay đồ. Ném bộ đồ phẫu thuật vừa thay vào thùng thu gom, tay đung đưa đôi tất áp lực, anh vừa xoay xoay khớp vai và cổ vừa giữ vẻ mặt vô cảm đi về khoa. Về đến nơi, đang chuẩn bị đi kiểm tra buồng bệnh một vòng rồi tan làm thì anh nhận được điện thoại của Đường Bảo. Con bé réo lên: “Bố ơi!”
Triệu Tồn Anh hỏi: “Sao thế con?”
“Đúng là, đúng là…” Đường Bảo ấp úng mãi, bèn hỏi ngược lại anh: “Bố ơi, cái thành ngữ tả cây tre bị chẻ đánh toạc một cái tên là gì ấy nhỉ? Chẻ một nhát từ trên đầu xuống tít dưới gốc ấy.”
“Thế như chẻ tre?”
Đường Bảo phấn khích la lên: “Bố ơi, cuộc gọi này của con đúng là gọi phát thế như chẻ tre luôn!”
“Cụ thể là thế nào?”
“Hồi trước con gọi cho bố đa phần gọi một lần là không liên lạc được, toàn phải đợi bố thấy rồi gọi lại cho con. Hôm nay con vừa bấm gọi cái là kết nối được luôn.”
…
“Con muốn nói gì với bố nào?” Triệu Tồn Anh một tay đấm đấm nhẹ vào thắt lưng, từ từ bước ra khỏi khoa.
“Bố ơi, con muốn bố đưa con đi bơi. Hôm nay hồ bơi trong khu nhà mình mở cửa rồi. Mẹ với bà ngoại chê nước bẩn nên không chịu đưa con đi. Nhưng con thấy bản thân con cũng bẩn mà, trẻ con bẩn bơi trong hồ bẩn là quá hợp lý còn gì? Nếu bố tan làm sớm, bố đến đưa con đi bơi được không ạ? Bố của Chu Nhuế Tinh cũng chuẩn bị đưa bạn ấy đi bơi rồi kìa.”
“Nhà mình có bể bơi phao bơm hơi mà con?”
“Con không muốn bơi một mình đâu!” Đường Bảo hơi sốt ruột: “Con muốn bơi chung với Chu Nhuế Tinh và các bạn khác cơ!”
Triệu Tồn Anh liếc xem giờ: “Thế mấy giờ hồ bơi đóng cửa vậy con?”
“Bố ơi, nó không phải là hồ trong nhà, nó là cái bể nước to tướng ngoài trời cơ. Giờ con đang đứng ngoài hồ, tủi thân nhìn mấy em bé hạnh phúc nhà người ta bơi đây này.”
…
“Vậy con về nhà chuẩn bị đồ đi. Khoảng tám giờ… tám giờ mười phút bố sẽ có mặt ở cổng hồ bơi gặp con nhé.”
“Con vui quá đi mất!” Đường Bảo bắt đầu thương lượng với anh: “Bố ơi, thế bố có thể hẹn với bố của Chu Nhuế Tinh, rủ chú ấy cũng dẫn Chu Nhuế Tinh ra bơi lúc tám giờ mười được không ạ?”
“Để bố thử xem sao. Nhỡ bạn ấy không ra bơi vào giờ đó được, con có chịu bơi một mình không?”
“Được chứ bố, vậy thì con sẽ kết bạn mới ở hồ bơi luôn.”
…
Triệu Tồn Anh đẩy nhanh tốc độ kiểm tra buồng bệnh, vừa đi vừa nhắn tin hẹn bố của Chu Nhuế Tinh. Đường sá giờ cao điểm tan tầm kẹt cứng, ra khỏi bệnh viện, anh quét mã thuê một chiếc xe đạp công cộng để băng qua đường tắt tới Đại Duyệt Loan. Vốn dĩ có một cổng vào khu chung cư gần hơn, nhưng anh đoán chừng Đường Bảo sẽ lo bố không biết đường tới hồ bơi, nên kiểu gì con bé cũng đứng trực sẵn ở cái cổng anh hay ra vào. Y như rằng, anh vừa đạp xe tới nơi đã thấy Đường Bảo đeo hai chiếc phao tay màu cam đang vẫy rối rít về phía mình.
–
[1] Tất áp lực (Đôi tất nén): Loại tất y khoa bó sát chuyên dụng dùng để ngăn ngừa giãn tĩnh mạch, thường được các bác sĩ ngoại khoa sử dụng do đặc thù công việc phải đứng phẫu thuật liên tục trong nhiều giờ.