Khổng Chí Nguyện và Khổng Đa Lị lần lượt tan làm sát giờ nhau.
Trên đường về, Khổng Chí Nguyện bị một xe đào dẹt níu chân. Ông đứng đó tỉ mỉ chọn một túi, quả nào quả nấy độ mềm cứng vừa phải, mang về nhà chỉ cần lột nhẹ lớp vỏ là ăn được ngay.
Chiếc ghi đông xe đạp treo lủng lẳng túi đào dẹt đung đưa suốt đường về. Lúc đến trước khu nhà vừa định xuống xe, ông chợt nhận ra biển số xe của Triệu Tồn Anh… Thế là ông đạp thẳng một mạch, vòng một vòng lớn đi tới nhà Khổng Linh.
Vừa lên lầu, ông đã thấy Dục Chân đang một mình xách chiếc thùng giữ nhiệt 25 lít, ì ạch nhích từng bậc thang đi xuống. Thấy vậy, ông vội bước tới can: “Cái con bé này, sao không gọi người giúp một tay…”
Dục Chân và ông mỗi người xách một bên quai, lấy đà một hơi bê tọt chiếc thùng giữ nhiệt vào trong chiếc xe 7 chỗ dưới lầu. Sau khi đóng cốp xe, cô ấy mới đáp: “Mẹ cháu vẫn chưa tan làm về.”
Khổng Chí Nguyện nói: “Thì cháu gọi hàng xóm láng giềng sang phụ một tay cũng được mà.”
“Nhưng cháu đâu thể ngày nào cũng nhờ vả người ta được ạ.” Dục Chân kéo cửa ghế lái, nói: “Cháu đi đây, bái bai cậu!”
Khổng Chí Nguyện hỏi thêm: “Thế chè đậu xanh bán buôn thế nào rồi?”
“Cũng ổn ạ.” Dục Chân vừa nổ máy xe vừa đáp: “Một thùng vừa vặn bán hết sạch, hôm nào lỡ ế lại vài bát thì cháu đem cho người ta uống luôn.”
“Thế một thùng thì múc được tầm bao nhiêu bát?”
“Chắc cỡ trăm tám chục bát ạ.” Dục Chân sốt ruột giục: “Cậu ơi đừng cản đường tài lộc của cháu nữa, xe cháu phải rẽ phải rồi đây này.”
Một bát năm tệ, một trăm bát là những năm trăm tệ lận. Khổng Chí Nguyện vội gọi cô ấy lại: “Cho cậu theo với, cậu giúp cháu trông sạp cho.”
Dục Chân vô cùng dứt khoát: “Cậu lên xe đi.”
Khổng Chí Nguyện giơ túi đào dẹt trong tay lên ra hiệu, rồi quay người rảo bước lên lầu. Về đến nhà, ông đặt túi đào lên bàn ăn, nói vọng vào với người mẹ già đang ở trong bếp: “Mẹ ơi, đào dẹt con để trên bàn nhé, mẹ đừng ăn một lúc nhiều quá đấy.” Dặn dò xong xuôi, ông liền ba chân bốn cẳng chạy xuống lầu.
Thể trạng của ông vô cùng cường tráng nhờ duy trì thói quen tập thể dục quanh năm. Ông chính là kiểu ông cụ ngoài công viên thường ngày vẫn hay đu xà đơn, lộn vòng trên xà nhẹ tựa lông hồng. Sở dĩ được như vậy là bởi… bởi Khổng Linh từng tiêm nhiễm rằng: chân lý sinh tồn số một của người bình thường là phải giữ gìn cho được một sức khỏe thể chất lẫn tinh thần thật dẻo dai. Sáng nào ông ra khu thiết bị thể thao tập luyện, Khổng Linh cũng đứng bên cạnh vỗ tay reo hò cổ vũ, thu hút cả đám đông xúm lại xem. Điệu bộ của bà lúc đó chỉ thiếu nước bưng cái chậu đi vòng quanh thu tiền bá tánh nữa thôi.
Lúc này bà nội đang lúi húi làm pizza sầu riêng trong bếp, loáng thoáng nghe tiếng có người mở cửa gọi vói vào. Đến khi bà rảnh tay bước ra thì đã chẳng thấy bóng dáng ai nữa. Nhưng đôi mắt tinh tường của bà đã tia trúng ngay túi đào dẹt trên bàn ăn. Bà lôi từng quả ra nắn nắn xoa xoa trong lòng bàn tay, chọn lấy ba quả mềm nhất rồi ngồi bóc vỏ ăn ngon lành.
Bà cụ cực kỳ khoái món đào dẹt. Nhớ những năm trước đi vườn trái cây sinh thái, chủ vườn bảo cứ ăn thỏa thuê vỡ bụng thì thôi, nhưng hái mang ra ngoài thì cân lên tính tiền. Thế là bà ở lỳ trong đó, đánh bay liền tù tì tám chín quả đào, ăn xong đi về bụng dạ vẫn êm ru chẳng hề hấn gì. Răng miệng bà cụ còn chắc khỏe lắm, ăn được ngủ được, lại chẳng mắc bệnh di truyền hay bệnh nền gì… Căn bệnh tuổi già duy nhất lúc này chỉ là vị giác và khứu giác không còn nhạy bén như xưa.
Cửa nẻo trong nhà quanh năm suốt tháng cứ mở toang như thế, bởi ban ngày đa phần chỉ có một mình bà cụ ở nhà trông coi. Khổng Linh thì đi làm, còn Dục Chân cứ hễ qua buổi trưa là lại lặn mất tăm.
Quanh quẩn ở nhà, thỉnh thoảng bà còn kiêm luôn nhiệm vụ trực điện thoại. Đa số là cuộc gọi từ con cái của mấy hộ hàng xóm trên tầng dưới lầu, họ bảo gọi mãi không liên lạc được với các cụ, đành nhờ bà sang gõ cửa ngó giúp xem các cụ đang ở nhà… hay ra ngoài mà lú lẫn quên mang điện thoại. Thực chất mượn cớ đó để nhờ bà sang kiểm tra xem các cụ có bình an vô sự hay không thôi. Ngộ nhỡ ở nhà bị rò rỉ khí gas thì sao? Hay lỡ các cụ bị vấp ngã thì làm thế nào? Trong nhà bà hiện còn đang giữ hai chùm chìa khóa dự phòng do hàng xóm gửi gắm, cốt cũng chỉ để phòng hờ cho những tình huống bất trắc như thế.
Triệu Tồn Anh ngồi chờ trong xe chừng hai mươi phút thì Khổng Đa Lị tắm táp, thay váy xong xuôi, xách theo chiếc túi trang điểm lao như bay ra khỏi khu nhà.
Vừa chui tọt vào xe, cô vừa thở hổn hển vừa kêu: “Căng thẳng muốn chết luôn!”
“Làm như tôi giục giã cô lắm không bằng.” Triệu Tồn Anh khởi động xe, đáp: “Tôi đã bảo là không vội rồi mà.”
“Tôi bảo anh lên nhà ngồi thì anh lại không chịu cơ.” Khổng Đa Lị rút khăn lau thấm thấm mồ hôi rịn trên mặt, nói: “Anh cứ ngồi chình ình trong xe mà đợi, vô hình trung đè cho tôi một đống áp lực.”
Triệu Tồn Anh đáp: “Tôi không có thói quen vác tay không đến nhà người khác.”
“Quầy bán trái cây nằm ngay đối diện khu nhà đó thôi.” Khổng Đa Lị vừa xịt toner khoáng lên mặt vừa nói: “Anh vác đại quả dưa hấu lên nhà tôi có phải là xong chuyện rồi không.”
…
Triệu Tồn Anh cẩn thận đánh giá cô một lượt rồi nhận xét: “Có vẻ cô gầy đi thì phải.”
“Tôi gầy đi một ký đấy.” Khổng Đa Lị vỗ vỗ cho nước hoa hồng thấm vào da, nói: “Đối với phụ nữ đứng tuổi như tôi mà nói, việc kiên trì quản lý làn da và duy trì vóc dáng chính là chân lý hàng đầu của cuộc đời.”
Triệu Tồn Anh thuận miệng nói: “Mỗi ngày cô đều phải mượn mấy việc này để thiết lập lại trật tự trong cõi lòng sao?”
Khổng Đa Lị kinh ngạc: “Anh thâm thúy ghê ha.”
Triệu Tồn Anh “hừ” một tiếng, chẳng thèm biện bạch thêm, làm như đàn ông thì không cần mượn mấy thứ này để duy trì trật tự cõi lòng vậy.
Khổng Đa Lị vỗ đen đét lên mặt một hồi, sau đó mới lôi lọ kem nền trong túi trang điểm ra.
Triệu Tồn Anh liếc nhìn rồi hỏi: “Tối nay có muốn quay một chiếc vlog để kỷ niệm không?”
Khổng Đa Lị hớn hở ra mặt: “Duyệt luôn!”
Triệu Tồn Anh cũng rất mực thả lỏng, tiện tay bật nhạc trong xe. Đoạn đường này kẹt xe nghiêm trọng, định vị hiển thị phải mất 35 phút nữa mới tới nhà hàng. Anh vừa khẽ ngân nga theo giai điệu, vừa thỉnh thoảng liếc nhìn cô trang điểm, nhìn một hồi bỗng buột miệng hỏi: “Bố cô có phải là hộ lý vàng không?”
Khổng Đa Lị nhìn anh: “… Đúng vậy.”
Triệu Tồn Anh ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Tôi có quen một chú làm hộ lý vàng, cứ có cảm giác hai người trông rưa rứa nhau.”
“Chú ấy họ gì?”
“Tôi chưa kịp hỏi.” Triệu Tồn Anh nói: “Tôi đụng mặt chú ấy trong thang máy vài lần. Bữa trước tôi còn tính nhờ chú ấy chiếu cố cô, nhưng chú ấy khuyên tôi nên về hỏi lại xem cô có thực sự cần hay không…”
Khổng Đa Lị giật mình đánh thót, chuông cảnh báo réo vang ầm ĩ: “Thế hai người… có thường xuyên đụng mặt nhau không?” Trong lòng cô đang hối hận muốn chết, biết ngay bố mình là một ông già nhiều chuyện mà!
Triệu Tồn Anh thăm dò xác nhận: “Là bố cô thật à?”
“Tôi làm sao mà biết được.”
Triệu Tồn Anh chắc nịch: “Đích thị là bố cô rồi.”
Khổng Đa Lị cạn lời: “Tôi còn chưa thấy mặt người ta, dựa vào đâu mà anh dám quả quyết như vậy?”
Triệu Tồn Anh không chút nghi ngờ: “Là bố cô!”
Khổng Đa Lị trừng mắt lườm anh, tụt hứng chẳng buồn trang điểm nữa.
Triệu Tồn Anh sửa lời: “Bố chúng mình.”
“Đồ thần kinh!”
Triệu Tồn Anh hớn hở cất cao giọng hát: “Bố ơi, bố ơi, mình đi đâu thế, có con ở đây trời không sợ đất chẳng màng. Bảo bối, bảo bối…” Tiếng hát chợt im bặt, anh quay sang đánh tiếng thương lượng với cô: “Lily này, cô cứ tiếp tục trang điểm đi nhé, để tôi gọi điện cho con gái cưng một lát, được không?”
…
Đường Bảo đang khóc ầm ĩ ở Đại Duyệt Loan!
Cô bé khóc lóc thảm thiết, chiếc đồng hồ điện thoại thì vứt chỏng chơ trên giường trong phòng ngủ.
Lý do khóc là vì không muốn dì họ và bà ngoại tiêu tiền của bố.
Bà ngoại tức điên lên, mắng cô bé là đồ vô ơn: “Lấy tiền của bố cháu là để mua bảo hiểm cho cháu, chứ không phải để bà tiêu!”
Đường Bảo khóc mệt lả, ngồi xổm dưới đất gào lên với bà: “Cháu nghe thấy hết những gì bà nói với dì họ rồi! Bà không phải mua bảo hiểm cho cháu, bà chỉ muốn tiêu sạch tiền của bố cháu thôi!”
Bà ngoại lấy ngón tay chọc vào trán cô bé: “Cháu còn dám hỗn với bà à!”
Đường Bảo ngẩng phắt đầu lên hét lại: “Cháu cứ hỗn đấy!”
Dì họ ngồi xổm xuống dỗ dành: “Bé con, cháu nghe nhầm rồi, gói quỹ giáo dục dì lên kế hoạch cho bố cháu là để giúp cháu…”
“Cháu không nghe nhầm!” Đường Bảo vừa khóc vừa nói: “Dì sợ bố cháu sau này lấy vợ, sinh thêm em bé, nên dì mới bắt bố lấy hết tiền lương đi mua bảo hiểm…”
Dì họ quay sang nhìn cô Lâm, quả thực chưa từng thấy đứa trẻ nào mà mồm mép lanh lẹ đến vậy.
Cô Lâm tức đến nghẹn họng, khóe mắt đỏ lên, chỉ thẳng vào Đường Bảo quát: “Cháu giỏi thì đi tìm bố cháu đi!”
Đường Bảo lăn một vòng chồm dậy từ mặt đất, chạy tót về phòng thu dọn quần áo.
Cô Lâm đuổi theo vào tận phòng ngủ, hỏi vặn lại: “Ai là người phải nghỉ hưu sớm, hốt từng bãi phân bãi nước tiểu nuôi cháu lớn ngần này? Bố cháu chăm cháu được mấy bận? Nó đút cho cháu ăn được mấy bữa, tắm cho cháu được mấy lần? Nó đã đưa cháu đi tiêm phòng được mũi nào chưa…”
Đường Bảo lôi chiếc vali hình My Little Pony của mình ra, vừa nhét quần áo vào vừa gào lên: “Bố cháu là người bố tuyệt vời nhất trên đời! Cháu không cho bà nói xấu bố, bà hay nói xấu bố cháu đều nghe thấy hết rồi!”
Cô Lâm nói: “Bà nói nó được mấy lần chứ, bà thèm vào nói nó…”
“Bà có nói! Có một buổi sáng cháu từ nhà bố về, bà đã mắng mẹ, bảo mẹ không cho cháu sang nhà bố ở nữa!” Đường Bảo đỏ bừng cả khuôn mặt nhỏ nhắn, gào đến khản cả giọng: “Hôm nay bà với dì họ ngồi trên sofa ăn cherry nói chuyện, cháu ngồi chơi với Tiểu Bạch ở đó đã nghe lén được hết. Lần sau… lần sau cháu sẽ bảo Tiểu Bạch ghi âm lại hết lời của bà!”
Huyết áp của cô Lâm lập tức tăng vọt, bà phải vịn tay vào khung cửa, suýt chút nữa thì đứng không vững.
Dì họ vội chạy tới dìu bà ra ngồi xuống sofa. Trong bếp, chị Hoa gọi điện cho Kiều Dương Dương trước, rồi lại gọi cho Chủ nhiệm Kiều đang làm vật lý trị liệu ở dưới nhà. Gọi xong, chị bước vào phòng ngủ dỗ dành Đường Bảo, ôm cô bé vào lòng, v**t v* bảo nín đi đừng khóc nữa.
Đường Bảo nấc lên từng hồi, thút thít: “Cháu muốn gọi điện cho bố mẹ…”
“Mẹ cháu đang đi thang máy lên rồi.” Chị Hoa vừa lau nước mắt cho cô bé vừa nói: “Bà ngoại cũng đang đau lòng ngoài sofa kia kìa, bà bị cao huyết áp, vừa nãy suýt ngất xỉu đấy…”
Trong lòng Đường Bảo cũng rất buồn bã: “Cháu muốn gọi cho bố cơ.”
Chị Hoa nhỏ nhẹ nói: “Bố đang ở trong phòng mổ cứu người rồi, ban nãy dì gọi không được…” Đang nói thì nghe tiếng Kiều Dương Dương gọi vọng vào từ phòng khách: “Bé ơi, mẹ về rồi đây!”
Đường Bảo chạy ào ra khỏi phòng, nhào vào lòng mẹ khóc nức nở như mưa. Kiều Dương Dương bế thốc con lên, một tay v**t v* lưng con, dỗ dành: “Không sao rồi, không sao rồi…”
Cô Lâm ngồi ủ rũ ở đó, trông như thể già sọm đi chục tuổi. Dì họ thì cứ xoay quanh Kiều Dương Dương giải thích, bảo sự tình bung bét ra thế này, dì thật sự không ngờ một đứa con nít mà lại có nhiều suy nghĩ như thế.
Đường Bảo gục đầu trên vai mẹ, nức nở nói không muốn nhìn thấy mặt dì họ nữa. Kiều Dương Dương cũng chẳng buồn nể nang, quay người né sang một bên rồi bế Đường Bảo xuống lầu đi dạo cho khuây khỏa.
Xuống dưới sân, dù là chó, mèo hay đám bạn nhỏ, Đường Bảo đều chẳng buồn chơi đùa, chỉ ủ rũ gục đầu trên vai mẹ.
Kiều Dương Dương bế con đứng cạnh hồ nước nhân tạo trong khu chung cư. Cô bé thấy ông cụ ven hồ câu được một con cá, con cá giãy giụa quẫy đuôi giữa không trung. Cô bé cũng thấy ráng chiều in bóng xuống mặt hồ, thấy sắc cam của buổi hoàng hôn. Cô bé ngẩng đầu lên tìm, và rồi nhìn thấy những vạt ráng chiều lộng lẫy phía cuối chân trời. Đường Bảo lại gục đầu xuống vai mẹ, cất tiếng hỏi: “Mẹ ơi, mẹ có nhìn thấy biển cam trên trời không?”
Biển cam ư… Kiều Dương Dương ngẩng đầu lên tìm. Làm gì có biển cam nào, bầu trời đêm nay chỉ có một vầng trăng khuyết. Tay phải ẵm mỏi, cô ấy đổi sang tay trái, lúc này mới phát hiện Đường Bảo đã ngủ thiếp đi trên vai mình từ lúc nào.
Cô ấy bế Đường Bảo lên nhà. Thấy cô ấy về, mọi người trong phòng lập tức ngừng trò chuyện. Chủ nhiệm Kiều ngồi trên sofa hỏi: “Đường Bảo ngủ rồi sao?”
Kiều Dương Dương bế thẳng con bé vào phòng ngủ.
Chủ nhiệm Kiều lên tiếng sắp xếp: “Mọi người ngồi xuống đi, ăn tối trước đã.”
Cô Lâm nằm bẹp trên sofa, rõ ràng là chẳng màng ăn uống. Dì họ nét mặt gượng gạo, nói: “Cậu ơi, hay là cháu về trước nhé.”
Kiều Dương Dương bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại rồi nói với dì họ: “Chị về đi, cái tính chị với nhà em khắc nhau. Kẻo cuối cùng bảo hiểm thì chẳng chốt được, lại chọc mẹ em tức sinh bệnh ra đấy.” Nói xong, cô ấy ngồi phịch xuống bên cạnh cô Lâm.
“Dương Dương, lúc nãy em không có ở đây nên em không thấy đâu.” Dì họ sốt sắng giải thích: “Là do Đường Bảo ăn nói xấc xược…”
Kiều Dương Dương đảo mắt trắng dã: “Chuyện khác em không rõ, chỉ biết là hễ chị lượn tới nhà em là y như rằng nhà em lại loạn cào cào lên, Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung cũng chẳng lợi hại bằng chị!” Nói rồi cô ấy quay sang hỏi Chủ nhiệm Kiều: “Bố tự ngẫm lại xem, có phải lần trước chị ấy tới xong, bố với mẹ lại cãi nhau một trận to không?”
Chủ nhiệm Kiều ngồi trên bàn ăn, nói: “Thôi ăn cơm trước đi…”
“Con nuốt không trôi, mẹ con cũng chẳng thiết ăn uống gì, bố tự ăn một mình đi.” Kiều Dương Dương khoanh tay trước ngực, nói: “Ngày mai con với mẹ sẽ đưa Đường Bảo và chị Hoa dọn về căn nhà bên kia của con. Bố cứ đón chị ấy sang đây ở mà phụng dưỡng bố. Dẫu sao cũng là cháu gái ruột của bố mà, chị ấy thì có ý đồ xấu xa gì được chứ.”
…
Dì họ xách túi, ôm xấp tài liệu, xám xịt mặt mày chuồn mất.
Thấy người ngoài đã về, cô Lâm mới xua tay: “Đường Bảo thì tôi chịu, không chăm nổi nữa rồi. Toàn tâm toàn ý nuôi nấng nó lớn ngần này cũng chẳng bì lại được với bố nó. Ngày thường dạy một câu thành ngữ thì học mãi ba ngày mới thuộc, thế mà hôm nay mồm mép nó tép nhảy, đáp trả đâu ra đấy, đến thở cũng chẳng thèm ngắt nhịp.” Nói rồi, bà gọi vào bếp tìm chị Hoa đang lánh mặt: “Chị Hoa, chị kể lại ngọn ngành cho Kiều Dương Dương nghe đi, tôi mệt mỏi rã rời rồi.”
“Kể lể làm gì, phòng khách có phải không lắp camera đâu.” Kiều Dương Dương liếc nhìn chị Hoa: “Chị gọi điện cho Triệu Tồn Anh đi, chúng ta mở phiên tòa xét xử tại chỗ luôn, để xem hôm nay rốt cuộc là…”
Cô Lâm vươn tay véo con gái một cái: “Rốt cuộc là cô ăn cơm nhà ai mà lớn hả…”
“Đâu có mẹ. Mẹ bảo hôm nay Đường Bảo ăn nói xấc xược, con nào dám để mẹ chịu ấm ức, thế nên mình mới phải check camera để xem ngọn ngành sự việc thế nào.” Kiều Dương Dương nói: “Nhưng con không dám đảm bảo là Triệu Tồn Anh xem xong clip này liệu có lôi con ra tòa đòi lại quyền nuôi con hay không đâu nhé. Trong thỏa thuận ly hôn, hai đứa con đã cam kết rõ ràng, chuyện người lớn để người lớn giải quyết, tuyệt đối không được làm ảnh hưởng đến Đường Bảo…”
Cô Lâm chột dạ, nét mặt không được tự nhiên: “Tôi là bà ngoại nó, tôi dạy dỗ cháu chắt là hợp tình hợp lý.”
“Thế thì cháu chắt nó cự cãi lại, mẹ cũng phải chịu thôi. Văn minh nhân loại đã tiến hóa đến bước này rồi, chứ nếu mẹ mà sinh ra sớm chừng cả trăm năm trước, mẹ có đánh chết cháu mình cũng chẳng ai thèm can thiệp.”
Cô Lâm tức tối véo mạnh con gái, gạt bỏ luôn cả sĩ diện: “Cái đồ vô ơn này, cô cút ngay ra ngoài cho tôi.”
“Con không cút, mẹ là mẹ con thì con cút đi đâu được.” Kiều Dương Dương nũng nịu ôm lấy cánh tay bà: “Con có là đồ vô ơn thì cũng do chính tay mẹ nuôi dạy mà thành, mẹ chửi con cũng khác gì đang chửi chính mình đâu.”