Thứ Năm hôm đó là một ngày âm u, oi bức, bầu trời như một màu xanh bị ô nhiễm, không nhanh không chậm loang dần ra xung quanh rồi nhạt đi. Dưới khung rổ trên sân thể dục, đám nam sinh không vì trời âm u mà mất hứng, vẫn mặc áo bóng mát mẻ, dốc hết sức lực vung vẩy mồ hôi như thường.
Lớp 11/19 buổi chiều có ba tiết: thể dục, âm nhạc và lịch sử.
Bí bách mấy ngày liền, vừa mới vang lên tiếng chuông báo chuẩn bị vào tiết chiều, mấy nam sinh ít ỏi trong lớp đã ôm bóng rổ, đứng trong phòng học nóng lòng muốn thử sức. Đáng tiếc còn chưa kịp bước ra khỏi cửa lớp, giáo viên chủ nhiệm đã đương nhiên lấy lý do chưa chính thức khai giảng, giáo viên âm nhạc và thể dục còn chưa đi làm, mà chiếm luôn hai tiết này.
Kế hoạch chơi bóng rổ hoàn toàn phá sản. Dưới lớp không ít lời oán thán, nhưng cũng chỉ là càm ràm vài câu, khó chịu mấy thì tiết ngữ văn vẫn phải học. Hơn nữa “sư thái ma quỷ” danh tiếng lan xa, tiết của cô ấy có mấy ai dám làm càn, ai nấy đều ngoan ngoãn lấy sách ra ngồi ngay ngắn.
May mà bài thi ngữ văn tuy chấm luôn chậm, nhưng đã qua hai ngày kể từ kỳ thi, cô Vương tăng ca thêm giờ cuối cùng cũng chấm xong bài của hai lớp. Có thể biết được điểm ngữ văn, chính là niềm an ủi duy nhất của việc đột nhiên bị thêm hai tiết ngữ văn liền nhau.
Hai giờ chiều, đèn tuýp trong lớp sáng choang, chiếu đến mức đầu óc người ta mơ hồ rối loạn. Lâm Độ với tư cách là lớp trưởng bộ môn ngữ văn, lúc ôm bài thi trở về đã nhờ mấy bạn học giúp đỡ, nhanh chóng phát hết bài thi xuống.
Đợi đến khi chuông vào lớp vang lên, Vương Lạc Hoa bước đúng giờ vào lớp, tất cả học sinh đều đã nhận được bài của mình, đa số đang ghé sát trao đổi nhỏ với bạn xung quanh về điểm số.
Vương Lạc Hoa bước lên bục giảng. Là một trong những giáo viên khiến người ta sợ nhất tầng bốn, hơn một năm nhập học đã có vô số “chiến tích chỉnh đốn học sinh”. Ngay cả học sinh lớp khác cũng nói, mỗi lần chuông vào lớp vang lên mà cô còn chưa tới, chỉ cần nghe tiếng giày cao gót “cộp cộp” của cô, ai nấy lập tức im bặt.
Năng lực của cô dĩ nhiên là chỉ cần ngồi xuống bục giảng, học sinh phía dưới liền tự giác, ngoan ngoãn ngồi yên chờ cô mở lời.
“Bài thi đều nhận rồi chứ?”
“Còn bạn nào chưa có bài không?”
Vương Lạc Hoa liếc nhìn một vòng, hỏi một câu.
Phía dưới không ai đáp, một lúc sau không biết ai lớn tiếng trả lời là đều có rồi.
Vương Lạc Hoa ngồi xuống chiếc ghế chuyên dụng trên bục giảng, đặt bài thi có ghi chú của mình lên bàn.
Hôm nay trông tâm trạng khá tốt, hiếm hoi lộ ra vẻ dễ chịu: “Xem điểm của mình thế nào, thi cũng không tệ chứ?”
Phía dưới ngoài những học sinh mới chuyển lớp do phân ban văn – lý chưa hiểu tình hình, những người vốn ở lớp 11/19 nhìn cảnh này liền hiểu ra. Xem ra lần này mọi người thi không tệ, ít nhất là môn ngữ văn không tệ.
Dù sao theo kinh nghiệm trước đây, với tư cách lớp thực nghiệm được định sẵn ngay từ đầu, chỉ cần tổng điểm của lớp và tổng điểm môn ngữ văn không lọt vào top 5 toàn khối, cô Vương chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình.
Khi đó thường là mặt đen sì bước vào lớp, vừa nhìn đã biết mang theo cơn giận.
Vào lớp, đóng cửa lại chuẩn bị mắng, mà mắng một lèo hai tiết, giữa chừng không thèm uống nước hay nghỉ lấy hơi.
Hôm nay thấy cô Vương bước vào với dáng vẻ vui vẻ như vậy, học sinh phía dưới cũng thở phào nhẹ nhõm.
Có học sinh hướng ngoại buông lỏng cảnh giác, nghe cô hỏi vậy liền lớn tiếng đáp là thi khá tốt.
May mà cô Vương cũng đúng như mọi người dự đoán: “Lần này thi quả thật không tệ.”
“Tôi xem sơ qua rồi, lần này tổng điểm được ghi riêng theo ban văn và ban lý, top 10 ban văn thì lớp ta chiếm tới chín người, cũng được, khá là nở mặt cho tôi.”
Thành tích chiếm chín vị trí trong top 10 toàn khối quả thực rất đáng kể.
Vừa dứt lời “sư thái”, phía dưới lập tức vang lên một tràng hoan hô.
“Nhưng tôi nói những lời này không phải để các em kiêu ngạo.” Vương Lạc Hoa phất tay ra hiệu cho cả lớp yên tĩnh lại, vừa rồi đã cho một “viên kẹo ngọt”, giờ phải nói chuyện nghiêm túc hơn, “tôi hy vọng mọi người hiểu rõ một điểm, lớp chúng ta là lớp thực nghiệm ban văn duy nhất của Trung học Phổ thông Trực thuộc, ngay từ khi vào trường đã được phân theo thành tích và định hướng văn – lý, đều là học sinh mũi nhọn, so với mấy lớp văn song song khác vẫn có khác biệt.”
“Top 10 toàn khối, lớp ta chiếm 9 vị trí, chuyện này đương nhiên đáng vui, nhưng theo tôi, với thực lực của lớp mình, như vậy vẫn còn xa mới đủ.”
“Chúng ta nên chiếm trọn top 20, thậm chí top 30 toàn khối. Đó mới là điều giáo viên muốn thấy, đó mới là thực lực mà lớp thực nghiệm, được hưởng nguồn giáo viên văn tốt nhất của trường, nên có.”
Dù lời cô Vương nói quả thực có phần “há miệng sư tử”, nhưng học sinh phía dưới lại bị giọng điệu ấy khích lệ, khí thế dâng lên, đồng thanh đáp: “Được!”
Phản hồi này hiển nhiên đúng điều Vương Lạc Hoa mong muốn: “Đúng rồi, chính là cái tinh thần này. Tất cả phải giữ cho tôi thật tốt.”
“Được!”
“Lần này lớp ta còn có một chuyện khiến tôi đặc biệt vui.” Khi nói câu này, Vương Lạc Hoa quay đầu về phía góc tường, “Lớp ta lần này có một bạn đạt điểm ngữ văn cao nhất toàn khối, không phân ban văn hay ban lý, là điểm cao nhất trong hàng trăm học sinh toàn khối.”
“Lâm Độ, 137 điểm. Đề lần này không hề dễ, phần văn ngôn và đọc hiểu đều khá khó, tiêu chuẩn chấm văn cũng nghiêm hơn mọi lần. 137 điểm của Lâm Độ là cực kỳ xuất sắc.”
Tâm lý con người đôi khi rất kỳ lạ.
Bình thường giữa mọi người luôn có sự so sánh thành tích, nhưng lúc này khi bạn học cùng lớp giành được điểm cao nhất toàn khối, lại không còn tâm lý ganh đua, mà sinh ra một cảm giác tự hào chung từ tận đáy lòng.
Cả lớp vì vậy đồng loạt nhìn về phía Lâm Độ, nhiệt liệt vỗ tay.
Lâm Độ có chút ngại ngùng, khi xung quanh liên tục có những ánh mắt ngưỡng mộ và khẳng định hướng về phía mình, cô khẽ cong môi, e lệ đáp lại bằng một nụ cười thiện ý.
“Vài câu trắc nghiệm của Lâm Độ, cùng phần dịch văn ngôn trong và ngoài sách, đều làm rất tốt, gần như giống đáp án tham khảo của chúng tôi. Ai có chỗ nào không hiểu, tan học có thể đi hỏi em ấy, hỏi cách học của em ấy, bình thường tích lũy như thế nào.”
“…”
–
Phía sau, Vương Lạc Hoa còn nói rất nhiều, nào là tích lũy kiến thức hằng ngày, luyện tập nâng cao trước kỳ thi, phân tích học tập các bài văn mẫu xuất sắc… cuối cùng nhấn mạnh bài văn của Lâm Độ viết rất hay, khi chấm ẩn danh đã nhận được đánh giá cao từ vài giáo viên trong tổ ngữ văn, sau đó có thể sẽ in thành văn mẫu dán lên bảng thông báo của trường, hôm khác tìm một tiết học để cả lớp cùng phân tích.
Tôn Linh Nhiễm từ đầu đến cuối chẳng nghe lọt câu nào, chỉ nghe thấy điểm của Lâm Độ là 137, bài văn trở thành văn mẫu xuất sắc… cô ta nắm chặt một góc bài thi, bực bội đến mức muốn xé toạc thứ rác rưởi này ngay tại chỗ. Ở góc trên bên phải bài thi của cô, bút đỏ viết rõ ràng “87” điểm, 87 so với 137, chênh lệch tròn trĩnh 50 điểm.
Cô ta biết thành tích của mình không hề kém, rõ ràng ở lớp trước cũng thường nằm trong top 20, cũng là học sinh được giáo viên khen ngợi, đều xuất thân từ Dục Anh, dựa vào đâu lại bị Lâm Độ đè đầu ở khắp nơi?
Từ nhỏ đến lớn, cô ta đi đến đâu chẳng phải là trung tâm, là người được yêu thích nhất? Đám nam sinh nữ sinh vây quanh cô ta như ruồi, sao đến Trung học Phổ thông Trực thuộc lại hoàn toàn thay đổi.
Cô ta siết chặt nắm tay, cảm giác nhục nhã dâng lên, đến cả loại người như Lâm Độ cũng leo lên đầu cô ta rồi. Lâm Độ là cái thá gì chứ?
Chắc chắn là thời gian còn chưa đủ, còn chưa đủ lâu. Tôn Linh Nhiễm tự nhủ trong lòng, đợi lâu hơn một chút, người khác sẽ biết, cô ta – Tôn Linh Nhiễm mới là người có gia cảnh tốt, thành tích tốt, lại đủ xinh đẹp.
Còn Lâm Độ? Loại nghèo kiết xác đó cả đời cũng chỉ như vậy, có thể làm nên sóng gió gì?
Mất cả một lúc lâu, Tôn Linh Nhiễm mới âm thầm tự dỗ dành mình ổn lại. Lại nhìn xuống con số 87 chói mắt trên bài thi trong tay.
Không sao cả.
Cô ta chỉ là chưa thích nghi với nhịp độ ở đây thôi, lần sau chỉ cần nghiêm túc làm bài, chắc chắn sẽ không kém nữa.
…
Trên bục giảng, buổi phân tích điểm ngữ văn của Vương Lạc Hoa vẫn chưa kết thúc.
Kỳ thi khảo sát lần này phản ánh ra không ít vấn đề. Tính tình Vương Lạc Hoa tuy có phần khó chịu, nhưng quả thật rất có trách nhiệm, lại chịu bỏ công sức.
Vì vậy sau khi khen ngợi những học sinh có thành tích xuất sắc trong kỳ thi này, cô lại bắt đầu làm công tác tư tưởng cho những học sinh thi chưa tốt.
Trong đó có cả Tôn Linh Nhiễm vừa mới chuyển từ Dục Anh sang.
“Lần này có niềm vui cũng có nỗi lo, cũng có bạn điểm số có thể chưa được lý tưởng.” Vương Lạc Hoa nói. “Có thể vừa mới chuyển trường nên chưa quen nhịp độ của Trung học Phổ thông Trực thuộc, một lần thi có thể nhìn ra nhiều vấn đề, nhưng không thể đại diện cho tất cả, sau này vẫn còn không gian để tiến bộ.”
Tôn Linh Nhiễm nghe lọt những lời này, giáo viên nói không sai, một lần khảo sát chẳng là gì cả. Huống chi cô ta vừa mới chuyển từ Dục Anh sang, với tất cả mọi thứ ở đây, giáo viên, bạn học, phương thức giảng dạy vẫn chưa thích ứng.
Việc học đối với cô ta vốn chẳng phải chuyện khó, ở trường cũ lớp cũ cô ta luôn đứng top đầu, dù không xuất sắc như Lý Chu Viễn nhưng cũng tuyệt đối không kém.
Đợi đến lần sau, nhất định phải cho Lâm Độ con tiện nhân kia đẹp mặt.
Cô ta vươn cổ nhìn lên phía trước một cái, làm rầm rộ thế này rồi mà Lâm Độ vẫn cái dáng vẻ giả vờ chết tiệt đó, cúi đầu như không để trong lòng.
Trong lòng không biết đang vui sướng đến mức nào, cái kiểu tiểu gia tử khí, chắc cả đời chưa từng nổi bật như vậy nhỉ?
Lần khảo sát này để cô đắc ý rồi, sau này đừng hòng ngày nào cũng giả vờ chăm chỉ học hành nữa, cô ta có vô số phiền phức chờ sẵn để tìm đến.
Cô ta trợn trừng mắt, bực bội dời ánh nhìn đi.
Bên kia, Vương Lạc Hoa đổi giọng, chỉ cho Tôn Linh Nhiễm một con đường.
“Chúng ta không phải là phủ nhận học sinh chuyển từ trường khác tới, em có thể nhìn Lâm Độ, trước đây em ấy cũng giống em học cấp hai bên đó. Trước kia thi cũng không tốt, không tính là quá xuất sắc, vẫn luôn có điểm yếu của mình.”
“Nhưng có lẽ kỳ nghỉ hè vừa rồi thật sự đã nỗ lực, lần này thi rất tốt, không chỉ ngữ văn cao, mà toán cũng trên 140. Các em đều từ Dục Anh ra, hẳn sẽ có nhiều điểm chung hơn, tan học nhớ trao đổi với Lâm Độ nhiều một chút, học hỏi thêm. Xem người ta học thế nào, làm sao đạt được thành tích này.”
“Cô bé này khá thoải mái, hỏi phương pháp học chắc chắn sẽ nói cho em.”
“Nếu không với thành tích của em, cho dù chuyển vào lớp mình cũng không ở lại lâu được đâu, kỳ thi tháng lần sau em sẽ phải xuống lớp song song.”
“Tự mình lo mà cố gắng đi.”
“…”
Một tràng dài nghe xong, những lời tự an ủi vừa rồi của Tôn Linh Nhiễm hoàn toàn mất tác dụng. Rõ ràng từ nhỏ đến lớn, cô ta luôn là kiểu học sinh thông minh nhưng ham chơi trong lời giáo viên, chỉ cần cố gắng thêm một chút là có thể dễ dàng nâng cao thành tích. Vậy mà trong miệng giáo viên chủ nhiệm, cô ta lại thành học sinh kém, còn Lâm Độ lại biến thành học sinh gương mẫu truyền cảm hứng rồi??
Không biết từ lúc nào, hai má cô ta đỏ bừng lên, đỏ vì xấu hổ. Lâm Độ, Lâm Độ, Lâm Độ… lại là Lâm Độ, chưa xong nữa à?