Đêm hôm đó sau cùng kết thúc một cách chóng vánh. Mười một giờ, Lâm Độ trở về căn phòng ký túc xá vẫn vắng lặng không một bóng người, nằm trên chiếc giường tầng cao tít, nhìn trần nhà mà trằn trọc không yên.
Đa số các phòng khác không còn náo động nữa, thỉnh thoảng từ vách bên cạnh lại vang lên vài tiếng cười chói tai, lan tỏa thành những tiếng vang xa trong đêm thanh vắng. Cô nhớ lại lúc nãy, Chu Gia Lương sa sầm mặt mày, đôi mày nhíu chặt vẻ nặng nề, hết điếu này đến điếu khác hút thuốc không ngừng. Rõ ràng là đương giữa mùa hạ nóng bức, nhưng xung quanh cậu dường như lại trở nên lạnh lẽo vô cùng, hễ cứ chạm vào là như bị băng giá bủa vây.
Cảm giác bất an cứ thế lan rộng, cái cảm giác lồng ngực bị đè nén nặng trĩu đến mức không thở nổi lại trào dâng, đêm đen dài đằng đẵng, tưởng như bình minh sẽ chẳng bao giờ tới.
Lâm Độ gần như thức trắng cả đêm. Bảy giờ sáng, khi ánh ban mai rực rỡ, cô gửi tin nhắn cho Chu Gia Lương.
[Mưa Ôn Đới]: Anh dậy chưa?
[Mưa Ôn Đới]: Anh vẫn ổn chứ?
Gửi xong cô dừng lại nhìn một lát, rồi mệt mỏi nhắm nghiền đôi mắt. Cửa phòng bị ai đó đẩy vào từ bên ngoài, mấy người bạn cùng phòng đi chơi đã về. Dường như thấy Lâm Độ vẫn còn đang ngủ, một người trong số đó khẽ “suỵt” một tiếng, cố ý hạ thấp giọng nói.
“Không sao đâu.” Lâm Độ bám vào thanh chắn giường ngồi dậy, “Mình thức rồi.”
“Cậu thức rồi hả?” Cô gái đang lục đục với mấy cái túi trên bàn quay đầu lại, xách một cái túi còn bốc hơi nóng hổi đi tới, ngước đầu đưa cho Lâm Độ, “Vừa khéo tụi mình mua đồ ăn sáng đây. Tiệm bánh bao nhỏ này ngon dữ thần luôn á! Cậu ăn đi nhé.”
Cô ấy nhiệt tình đưa cả cái túi sang, Lâm Độ còn đang lúng túng chưa biết nói gì thì cô bạn đã nhón chân nhét thẳng vào tay cô: “Dậy mau ăn đi. Tụi mình ăn hết rồi, cái này là đặc biệt mua về cho cậu đó.”
Lâm Độ nhìn túi bánh bao trong tay, hồi lâu sau mới nghiêm túc thốt lên: “Cảm ơn cậu.”
Mùi thơm nghi ngút tỏa ra, cô bạn cùng phòng thuận tay kéo rèm cửa, ánh nắng sớm mai chốc lát làm mắt cô chói lòa. Lâm Độ dụi dụi mắt, nhờ sự tử tế từ những người bạn chẳng mấy thân thiết này mà cô cảm thấy nhẹ lòng hơn được đôi chút. Chỉ có điều bóng mây u ám vẫn còn đè nặng trong lòng không sao xua tan nổi, cô định bụng gọi điện cho cậu, nhưng lại sợ làm phiền giấc ngủ của đối phương.
Đang lúc do dự thì điện thoại rung lên hai tiếng. Lâm Độ gần như chộp lấy xem ngay lập tức.
[B612]: Anh dậy rồi.
[B612]: Xin lỗi bé con, làm em phải lo lắng.
Vừa mở máy đã thấy dòng chữ này, Lâm Độ sững người, sống mũi bỗng thấy cay cay. Cô c*n m** d***, hai tay bắt đầu gõ chữ.
[Mưa Ôn Đới]: Không sao đâu anh.
Cô cứ gõ rồi lại xóa, chẳng dám hỏi rốt cuộc cậu đã gặp chuyện gì, cuối cùng chỉ nói:
[Mưa Ôn Đới]: Anh vẫn ổn chứ?
Rất nhanh đã có hồi âm. Lần này là tin nhắn thoại, Lâm Độ nhấn mở rồi áp điện thoại sát vào tai. Từ loa thoại vang lên giọng nói có phần mệt mỏi của chàng trai, kèm theo tiếng mũi nghẹt nặng nề, nghe qua là biết tâm trạng chẳng hề vui vẻ gì.
“Vẫn ổn mà. Em yên tâm đi.”
Nỗi ám ảnh đè nén trong lòng dường như vơi bớt được một chút, cô cũng dần lấy lại bình tĩnh. Trong phòng ký túc xá không tiện gửi thoại, Lâm Độ vẫn cắm cúi gõ chữ hỏi cậu.
[Mưa Ôn Đới]: Giờ vẫn còn sớm, anh có muốn ngủ thêm một lát nữa không?
Cả đêm qua cô ngủ không sâu giấc, nghe giọng cậu có vẻ còn tệ hơn. Vốn dĩ giấc ngủ của cậu đã không tốt, đôi mắt thỉnh thoảng cứ lờ đờ mệt mỏi, trông lúc nào cũng như chưa tỉnh ngủ hẳn. Vừa gửi đi đã nhận được hồi âm.
[B612]: Hôm nay em không có tiết đúng không? Để anh đón em về nhé? Ở bên anh một lát đi.
[Mưa Ôn Đới]: Hôm nay em được nghỉ, anh đang ở nhà hả? Để em về tìm anh nhé.
[B612]: Được.
[B612]: Để anh đặt xe cho em.
Vội vàng thu xếp một hồi, Lâm Độ khoác áo chống nắng, mặc váy ngắn rồi lên xe quay về Hải Điến. Lúc xuống xe, mặt trời đã lên cao, lại là cái cảm giác hơi nóng hầm hập bao trùm khắp cơ thể. Lâm Độ đóng cửa xe, nhìn thấy cái người đang tựa bên cánh cổng lớn kia. Cậu trông cũng chỉ mặc đại một chiếc áo phông trắng rộng thênh thang, ngậm điếu thuốc, cúi gằm mặt, dáng người mỏng manh như tờ giấy, lọt thỏm trong lớp áo quần.
“A Lương.” Xung quanh tĩnh lặng, cách vài bước chân, Lâm Độ khẽ gọi tên cậu.
“Ừm.” Cậu bước tới, tự nhiên nắm lấy tay cô, cổ tay gầy guộc của cô nằm gọn trong lòng bàn tay cậu.
“Mẹ anh đi siêu thị rồi.” Chu Gia Lương dắt cô vào nhà, “Mẹ bảo lát nữa sẽ nấu đồ gì đó cho tụi mình ăn.”
Đi vào cổng chính vài bước là tới nhà cậu, ngang qua bức tường màu nâu Bracken ngoài hành lang, cậu mở cửa, giọng điệu mang theo vài phần an ủi: “Đừng lo. Chỉ là bữa cơm thường thôi mà. Với lại, mẹ anh thích em lắm đó.”
“Dạ!” Lâm Độ hít sâu một hơi, gật gật đầu, “Em biết mà.”
Thiện ý và ác ý, cô đều phân biệt rất rõ ràng. Dì Cao rất tốt, cô có thể cảm nhận được lần trước dì đã làm rất nhiều việc chỉ để giúp cô thấy thoải mái hơn.
“Dì định nấu món gì vậy ạ? Lát nữa em vào phụ dì nhé.”
“Không cần đâu.”
Bước vào phòng khách và phòng ăn vẫn chưa thấy bóng dáng ai, cậu đã dắt cô vào phòng mình. Vừa vào tới nơi, cậu đã buông mình xuống chiếc sofa ở cuối giường, cả người tựa như không có xương mà kéo cô ngồi xuống cùng.
“Anh chỉ muốn em ở bên anh thôi.”
Cậu vùi mặt vào hõm cổ cô, hơi thở bình thản dừng lại ở đó, mỗi khi kiệt sức cậu thường thích như vậy, giống như giấu đầu vào lòng cô để chắt lọc chút gì đó từ người cô. Lần này cậu lại gối đầu rất lâu chẳng chịu ngẩng lên, trái tim Lâm Độ cứ treo lơ lửng không yên, cô khẽ cử động muốn nhìn cậu một chút, nhưng lại bị người nọ ôm chặt lấy không cho nhúc nhích.
Lâm Độ định lên tiếng, hồi lâu sau mới nghe thấy cậu lầm bầm bên cổ mình: “Cho anh mượn để dựa một lát thôi.”
Buổi sáng trôi qua cực kỳ tĩnh lặng, lớp kính dày ngăn cách mọi thanh âm bên ngoài, tiếng điều hòa kêu rì rào, cô chỉ có thể nghe thấy nhịp thở trầm ổn của cậu.
–
Cao Mạn Châu trở về sau đó một tiếng rưỡi.
Lúc ấy Lâm Độ đang được Chu Gia Lương vòng tay ôm lấy, vì thiếu ngủ nên cô cũng vô tình ngủ thiếp đi theo cậu. Tiếng gõ cửa vang lên khiến cô đột nhiên giật mình tỉnh giấc. Lâm Độ hoảng loạn theo bản năng định gọi người bên cạnh, nhưng cửa phòng không bị đẩy ra, từ ngoài cửa vọng vào giọng Đài Loan mềm mỏng của Cao Mạn Châu.
“Độ Độ, Mười Hai chuẩn bị ra ăn cơm nè.” Giọng dì Cao không cao không thấp, dường như có khả năng xoa dịu sự căng thẳng của con người một cách thần kỳ, “Dì đi ép nước trái cây cho hai đứa nha.”
Chu Gia Lương bị Lâm Độ lay tỉnh, mơ màng đáp lại một câu: “Tụi con ra liền đây.”
Lâm Độ có chút lắp bắp đáp lời: “Dạ… dì ơi con ra liền ạ.”
Đến khi hai người rửa tay sạch sẽ bước ra ngoài, trên bàn ăn đã bày biện đầy ắp một bàn lớn. Lần trước Lâm Độ có nói mình thích ăn cá, lần này riêng cá đã có tận hai món, đặt ngay trước mặt cô.
“Độ Độ, uống nước trái cây nè.” Cao Mạn Châu đưa qua một ly nước cam tươi, lúc nói chuyện dì nở nụ cười với cô, bên khóe môi dì có hai lúm đồng tiền nông, đẹp và dịu dàng đến mức không lời nào tả xiết.
Ở khoảng cách gần như thế này, Lâm Độ không nhịn được mà nhìn dì Cao. Dì và Chu Gia Lương dường như rất giống nhau ở đường nét khuôn mặt, từ khung xương sâu vừa phải, mí mắt kép mảnh đến con ngươi trong veo mà đậm màu. Ngay cả cách nói chuyện cũng có cái đuôi giọng dịu dàng y hệt nhau.
Lâm Độ nghĩ ngợi như vậy nên nhìn đến ngẩn người, ánh mắt dừng lại trên gương mặt dì Cao rất lâu. Cho đến khi đối phương nhận ra, mỉm cười dùng ngón tay quẹt nhẹ lên gò má cô, Lâm Độ mới sực tỉnh, nhận ra mình thật bất lịch sự, mặt cô đỏ bừng lên như nổ tung, đôi mắt mở to ngây ngốc nói: “Dì ơi, dì đẹp quá ạ.”
Không phải là lời khen ngợi hay nịnh nọt, mà là cảm xúc chân thật bộc phát từ tận đáy lòng.
Cao Mạn Châu bị dáng vẻ khờ khạo này của cô làm cho buồn cười, dì vui vẻ cười mãi, rồi cứ liên tục gắp thức ăn cho Lâm Độ. Dì quay sang nói với Chu Gia Lương: “Xem ra Độ Độ hoàn toàn bị cái nhan sắc của hai mẹ con mình lừa rồi.”
Chu Gia Lương nhìn hai người họ ở bên nhau vui vẻ như vậy, lời đùa của mẹ cũng khá buồn cười, dáng vẻ hơi ngơ ngác của Lâm Độ khi nói câu đó cũng thật đáng yêu, thế nhưng cậu lại chẳng thể nào cười nổi. Cậu cúi đầu lùa hai miếng cơm, đến khi ngẩng đầu lên lần nữa liền giả vờ thản nhiên hỏi: “Bố vẫn đang đi công tác ở Hồng Kông hả mẹ?”
“Chắc là vậy đó.” Cao Mạn Châu đưa khăn giấy cho Lâm Độ, không mấy để tâm, “Hai ngày nay ông ấy chẳng gọi điện cho mẹ, vụ sáp nhập đó cực kỳ quan trọng mà.”
Dì còn vô tư đùa giỡn: “Nếu không mẹ lại tưởng ông ấy có người khác bên ngoài rồi chứ.”
“Độ Độ, con nếm thử cái này đi.” Cao Mạn Châu không chú ý đến sắc mặt Chu Gia Lương đã trở nên trắng bệch, dì nhìn Lâm Độ với ánh mắt rạng rỡ, “Đây là món Phúc Kiến của quê dì, không biết con có ăn quen không.”
“Cho con mượn chiếc Cullinan của bố một chút.” Chu Gia Lương tùy tiện bịa ra một lời nói dối, “Vạn Vi Hàng muốn lái thử vài vòng.”
Cao Mạn Châu đáp: “Thì con tự lấy chìa khóa mà lái đi, không phải đang để trong ngăn kéo sao?”
“Dạ, được.”
Cậu đã xem qua từ sớm rồi. Chìa khóa vẫn nằm im trong ngăn kéo, nhưng chiếc xe thì đã bị lái đi từ ba ngày trước. Cậu nhìn Cao Mạn Châu, cắn một miếng sườn xào chua ngọt cứng đến mức nanh nọc, rồi nặng nề cúi đầu xuống.
Nếu có thể, thật mong mẹ cứ mãi hạnh phúc, ngây thơ và không có điều gì phải bận lòng như thế này. Thế nhưng mẹ ơi, lỡ như người đàn ông đó… lương tâm của ông ấy đã hỏng rồi thì sao?