Kỳ nghỉ hè sau năm lớp 11 đã dần khép lại, cuối tháng Tám, Bắc Kinh vẫn nóng hầm hập. Cây hòe già trước cửa tiệm Burger King sát mặt đường tỏa bóng râm mát rượi, giữa trưa, không khí như bị ngọn lửa thiêu đốt, nóng đến mức run rẩy, choáng váng.
Bên trong cửa hàng, tại hai chiếc bàn ghép lại nằm sâu nhất cạnh cửa kính sát đất, có bảy tám học sinh trung học đang ngồi, đa số là con trai, ai nấy đều ăn mặc sành điệu. Chỉ có một cô gái ngồi ở vị trí sát cửa sổ, bên cạnh cô là một chàng trai đẹp trai, cánh tay dài lười biếng gác lên lưng ghế sofa sau lưng cô, một tư thế vừa dính người vừa mang tính bảo vệ. Hai chiếc bàn dài được ghép ngang lại với nhau, trên bàn đặt mấy chiếc khay với đống bánh hamburger và đồ chiên.
Giữa mớ đồ ăn hỗn độn, cậu cả Chu đang để tay trái sau lưng Lâm Độ, tay phải thì vẽ rồng vẽ rắn lên đề thi. Lâm Độ đang làm bộ đề Chính trị, hàng mớ câu hỏi tự luận cứ như thể viết mãi không xong. Cô dừng lại, nhẹ nhàng lắc cổ tay đang mỏi nhừ. Một ống hút đồ uống được đưa đến bên miệng, Lâm Độ ngước mắt lên thấy người bên cạnh cũng chẳng buồn ngẩng đầu, vẫn ra vẻ đang suy nghĩ, cô vừa ghé môi uống một ngụm Cola từ tay cậu, vừa tiện mắt nhìn đề bài trên tờ giấy của cậu.
“…”
Ừm… xem ra, có lẽ nếu để một con nhện bò lên đó thì dấu chân của nó còn có quy luật hơn. Cô im lặng một lúc.
“Cái này… thầy giáo thật sự đọc hiểu được sao?”
Người bên cạnh đặt cốc Cola sang một bên, lại quẹt thêm một tràng vào ý thứ ba của câu hỏi áp chót. Lâm Độ nhìn chằm chằm hồi lâu, cuối cùng cũng nhận ra kết quả cuối cùng là
y1y2=−2tt2+4
Chu Gia Lương viết xong mới lại ngẩng đầu lên: “Thầy giáo có xem bài tập hè đâu.”
“Chính vì thầy không xem nên bản thân mình mới càng phải viết cho tử tế chứ.” Lâm Độ đôi khi giống như một học giả già, theo yêu cầu của Chu Gia Lương mà ngày nào cũng bám theo quản lý cậu. “Phải có trách nhiệm với bản thân.”
Chàng trai bị mắng mỏ ngả người ra lưng ghế, lười biếng như không có xương, giọng nói cũng rời rạc: “Bé con.”
Bạn bè xung quanh rõ ràng vì tiếng gọi này mà nhìn sang, Lâm Độ vội vàng cúi đầu, chỉ nhìn cậu: “Gì vậy.”
Chu Gia Lương nhếch môi: “Đừng tụng kinh nữa được không.”
“…”
Cuộc đối thoại kỳ quặc, thế mà lại ngọt chết đi được.
“Tôi thật sự chịu hết nổi rồi.” Quý Gia Lạc ở phía bên kia đang điên cuồng chép bài tập Vật lý, đầu bút sắp bốc khói đến nơi, vừa quay đầu lại đã phải thấy hai người này tình tứ. Cậu ta quay sang Đặng Trạch An: “Tôi nói này, cậu gọi cậu ta đến làm gì hả.”
Thực tế hôm nay không phải là buổi bổ sung bài tập, càng không phải cả một đám người rủ nhau ra đây chỉ để ăn một bữa Burger King. Hôm nay họ tập trung ở đây là vì bạn gái của Lão Đặng – quý cô xinh đẹp Lương Dao luôn bị tên đại ca trường trung cấp kỹ thuật của cô ấy quấy rối.
Lão Đặng vì hồng nhan mà nổi giận, định đấu một trận với kẻ được mệnh danh là “trùm” trường kỹ thuật Xương Bình để xem gã rốt cuộc muốn làm gì. Trước cảnh tượng hoành tráng giữa những người đàn ông thế này, Quý Gia Lạc không hiểu nổi tại sao lão Đặng lại dẫn theo cái gã cuồng yêu này. Cả một buổi sáng rồi, cái tên này ngoài việc bám dính lấy Lâm Độ như một chua chó ra thì chẳng biết còn làm được tích sự gì. Cậu ta thực sự khịt mũi coi thường điều đó.
Hôm nay mọi người đến khá đông đủ, Vạn Vi Hàng và Trình Duệ đều có mặt. Trình Duệ chẳng nể nang gì mà nói: “Nếu cậu mà có bạn gái, cậu còn có thể làm chó hơn cả Tịnh Tịnh đấy.”
Quý Gia Lạc suy nghĩ rất kỹ về lời của Trình Duệ, hình như cũng có lý. Nếu cậu ta có một cô bạn gái vừa xinh đẹp tuyệt trần vừa thông minh, lại thích quản lý cậu ta, chiều chuộng cậu ta mọi mặt, giọng nói lại đặc biệt dễ nghe, tùy tiện nói một câu thôi cũng giống như đang nũng nịu… Vậy thì chắc chắn cậu ta cũng sẽ làm chó cho bạn gái mình thôi.
Cậu ta nhớ lại lần trước, thấy cái tên Chu Gia Lương trời đánh và Lâm Độ ăn mì kéo ở căng tin Đại học C bên cạnh trường trung học. Cái thằng Tịnh Tịnh khốn kiếp này không ăn rau mùi nhưng lại chẳng chịu nói năng gì, người ta cho một nắm rau mùi vào bát cậu ta. Mì vừa bưng lên, cậu ta đã làm mình làm mẩy bảo mùi rau mùi nồng quá sao mà ăn được. Lâm Độ ở bên cạnh cười cười dùng đũa gắp từng chút ra ngoài, còn đại thiếu gia họ Chu chết tiệt kia cứ như một ông tướng, ngồi chễm chệ ở đó chờ sẵn.
Cậu ta ở bên cạnh thật sự nhìn không nổi, xen vào nói: “Cậu không ăn rau mùi thì vừa nãy bảo người ta một tiếng không phải là được rồi sao, cứ phải bắt người ta nhặt ra từng tí một cho cậu, cậu có còn là người không hả?”
Cái gã này liền không biết xấu hổ mà nói không được, không có rau mùi thì không có vị.
Cậu ta cạn lời: “Mẹ nó, chẳng phải cậu không ăn rau mùi sao?”
“Tôi phải ăn cái vị của rau mùi.” Gương mặt cậu ta trông rất thản nhiên, “Nhưng không ăn được cái cọng rau mùi.”
Lâm Độ ấy à, đúng là chẳng nói một câu, cứ thế mà chiều hư cậu ta đến mức chẳng ra làm sao. Quý Gia Lạc hồi tưởng lại như vậy, ánh mắt nhìn Tịnh Tịnh càng thêm thù hận. Dựa vào cái gì mà mạng thằng cha này lại tốt đến thế? Ai ai cũng chiều chuộng cậu ta.
Cậu ta nói với Trình Duệ: “Đó là điều chắc chắn rồi, đợi khi nào tôi có bạn gái, tôi nhất định sẽ…”
Lời mới nói được một nửa, một vật gì đó “bạch” một tiếng bay tới, những người khác nhìn kỹ lại, là một miếng gà chiên, không lệch một ly trúng ngay giữa trán cậu ta. Quý Gia Lạc nhanh tay lẹ mắt bắt lấy nhét vào miệng, vừa nhai vừa quay đầu lại, thấy Chu Gia Lương đang hếch cằm nhìn mình.
“Mẹ kiếp Tịnh Tịnh, cậu dám…”
Đối phương khoan thai lắc đầu, dường như rất không đồng tình với lời họ vừa nói: “Từ bỏ đi. Làm chó cho bạn gái tôi là số một.” Cậu bóc một cái bánh hamburger đưa đến bên miệng Lâm Độ, còn khá đắc ý: “Không thắng nổi tôi đâu.”
Lâm Độ không cắn cái bánh đó, cô đang nhìn ra ngoài cửa sổ, bên kia đường có một nhóm người đang nghênh ngang đi tới. Tên cầm đầu trông rất hung ác, gã cau mày khạc một bãi đờm đặc xuống đất, đang chống nạnh nhìn dáo dác xung quanh, dáng vẻ hống hách vô cùng.
Dường như là người họ đang đợi. Cô vội vàng ngắt lời trêu chọc của đám người không đáng tin này: “Hình như đến rồi!”
Đặng Trạch An là người đầu tiên nhìn về phía cô chỉ. Những người khác cũng nhoài người nhìn ra ngoài cửa sổ, Đặng Trạch An cười khẩy một tiếng: “Chính là cái thằng ranh này.”
“Tính sao đây anh Trạch?” Trình Duệ hỏi trước, “Chiến nó không?”
Có người bên cạnh vẫn còn sót lại chút lý trí: “Chiến cái con khỉ, cậu nhìn xem thể hình người ta thế nào, mình thế nào, nó đánh cho lòi cả não ra bây giờ.” Đối phương ai nấy đều cơ bắp cuồn cuồn, nhìn là biết dân thể thao, cái này thì mẹ nó ai mà đánh cho lại.
Quý Gia Lạc vẫn chưa nhai hết miếng gà chiên, nói năng mập mờ không rõ chữ: “Mẹ nó, chưa đánh đã rén rồi.”
Vừa dứt lời, tên đại ca đối diện tinh mắt cực kỳ, vừa nhìn đã thấy nhóm bọn họ, ngón tay chỉ một cái rồi dẫn theo một đám người hùng hổ đi tới. Chỉ một ánh mắt thôi mà Quý Gia Lạc đã cảm giác đầu mình sắp bị đập cho vỡ gáo rồi. Cậu ta tu ực một ngụm Cola để nuốt trôi đồ trong miệng xuống, vội gọi Lâm Độ: “Chị Độ! Mau gọi điện cho chị Lương Dao đi!”
Đây cũng là một phần trong kế hoạch của họ. Đàn ông mà, đánh nhau vì con gái thì nhất định phải để con gái nhìn thấy. Tiến có thể thắng để làm màu, lùi có thể giả đáng thương để bán thảm. Chuyện đôi bên cùng thắng thế này ai mà không làm.
Thấy nhóm người kia đã qua đường, cách một lớp kính, gần như dán sát mặt vào nhau, Quý Gia Lạc bồi thêm vế sau: “Bảo chị ấy đến nhặt xác cho lão Đặng đi.”
Lâm Độ bên kia vừa gật đầu lại vừa lắc đầu, dời mắt đi, không dám nhìn vào ánh mắt hung tợn của đám người đó. Cô tự mình lấy điện thoại ra gọi cho Lương Dao. Cô và Lương Dao quen nhau ở phòng tự học “Bạn Học Cùng Bạn”. Trước đó Chu Gia Lương đưa cô đến chơi, Lương Dao là lễ tân ở đó. Lúc ấy cô chỉ cảm thấy, thật là một cô gái xinh đẹp, sau này mới biết, thì ra đó là bạn gái của Đặng Trạch An. Nghe người ta nói, họ hẹn hò sau khi Lương Dao đến phòng tự học làm lễ tân.
Sau này khi đi ăn cùng nhau, cô đã lén quan sát kỹ hai người bọn họ, Lương Dao kiêu kỳ phóng khoáng, Đặng Trạch An thì lạnh lùng vững chãi như núi, hai người ở bên nhau có một loại khí chất không thốt nên lời. Tóm lại là rất xứng đôi vừa lứa.
Duyên phận rất kỳ diệu, kỳ nghỉ hè Lâm Độ đến một trung tâm luyện thi nghệ thuật ở Xương Bình để tập huấn phát thanh, vừa hay trường mà Lương Dao chuyển đến lại ở gần đó. Họ gặp nhau một lần ở phố ăn vặt, qua lại vài lần là có liên lạc, giờ đã rất thân thiết rồi. Gọi điện qua, Lâm Độ bảo có việc khẩn cấp, đối phương nhận lời ngay, bảo sẽ tới liền.
Năm phút sau. Một đại mỹ nhân rạng rỡ với mái tóc xoăn sóng màu đỏ rực, váy siêu ngắn và giày cao gót bước ra từ taxi. Lâm Độ đang đứng ở vị trí cách xa hai nhóm người đó, họ đang đứng đối đầu hai bên trái phải, không biết đang nói gì. Lương Dao vừa thấy Lâm Độ đã gào lên một tiếng: “Chị đến rồi đây! Xử đẹp mẹ đứa nào đây?”
…
Trên đầu như có bầy quạ bay qua. Lâm Độ sờ sờ mấy vạch đen trên trán, cách vài bước, cô thấy Đặng Trạch An phía sau đang đỡ trán.