Ngày hôm đó, trận tuyết đầu tiên của năm 2017 đã rơi, những bông tuyết to như lông ngỗng lặng lẽ đáp xuống, tích tụ thành một lớp thảm bạc dày cộm. Trong đêm đông tuyết phủ đầy trời, khu dân cư yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng sột soạt của người đi đường giẫm lên tuyết. Đối với Lâm Độ mà nói, đây lại là một đêm dài tăm tối.
Cô nằm trên chiếc giường gỗ đơn chật hẹp, chăn bông vừa lạnh vừa nặng, tựa như vĩnh viễn không thể sưởi ấm. Trong những lúc trằn trọc khó ngủ, đầu óc thường đặc biệt hưng phấn, đủ loại người và chuyện tranh nhau hiện ra, khiến cô mệt mỏi lặp lại những cảm xúc lúc đó một lần nữa. Cô nghĩ đến rất nhiều người. Lý Chu Viễn rời đi rồi quay lại, Tống Tiểu Nghiêu đột nhiên cãi vã, Mạc Chính Hạo mang tâm địa xấu xa, Tôn Linh Nhiễm hận không thể để đối phương biến mất…
Đời người ngắn ngủi mười mấy năm, đã gặp quá nhiều người, cũng đã rời xa quá nhiều người. Hóa ra “tiệc vui nào rồi cũng đến lúc tàn” lại là lời tiên tri tàn nhẫn nhất. “Tạch” một tiếng, Lâm Lập Hằng ở bên ngoài tắt đèn. Chút ánh sáng cuối cùng ngoài cửa phòng ngủ cũng biến mất, từ khe hở rèm cửa phản chiếu vào màu trắng lạnh lẽo của tuyết, soi rọi căn phòng thành một màu xám trắng sáng sủa.
Lâm Độ đột nhiên rất nhớ Chu Gia Lương. Cô kìm lòng không mở điện thoại, trước khi nằm lên giường, cô thực ra đã thấy trên điện thoại nhận được rất nhiều tin nhắn từ mấy người khác nhau. Nhưng cô chỉ lướt qua một cái, ngay cả sức lực để nhìn thêm một lần nữa cũng không còn. Một lần nữa nhắm mắt lại, đôi mi nặng trĩu khép chặt. Lâm Độ tự nhủ với mình: hãy vượt qua. Ít nhất phải vượt qua được ngày mai.
Gượng ép đến tận ngày hôm sau, Lâm Độ gặp Tống Tiểu Nghiêu ở trước cửa tiệm đồ ăn sáng cách khu nhà hai trăm mét. Cô ấy dường như cũng nhìn thấy cô, nhưng trước khi cô kịp mở lời, Tống Tiểu Nghiêu đã quay người đi vào trong tiệm. Trên con đường xi măng không mấy rộng rãi, sáng sớm vẫn còn đọng lớp tuyết dày, ngay phía trước có mấy cô bé mặc đồng phục trường cấp hai gần đó đang đùa nghịch đi về phía trước, một người ném quả cầu tuyết vào trong mũ người kia, người kia kêu lên rồi đuổi theo. Cười đùa rôm rả.
Lâm Độ cúi đầu. Có lẽ gần đây Tiểu Nghiêu liên tục cãi nhau với Quan Tử Mặc nên tâm trạng rất tệ. Trong đầu lại bắt đầu tự động phát lại lời nói của Tống Tiểu Nghiêu ngày hôm qua. Có phải vì cô thực sự quá không biết trân trọng Chu Gia Lương, cho nên ngay cả bạn thân của cô cũng không nhìn nổi nữa rồi không?
Ngày thứ hai sau khi tuyết rơi là một ngày âm u nặng nề. Những tầng mây xệ xuống như lớp da thịt lỏng lẻo, gió lạnh gào rít giữa đất trời. Hình như tất cả những chuyện tồi tệ đều ập đến cùng một lúc. Một sợi dây thần kinh căng thẳng trong lòng dường như có thể đứt đoạn bất cứ lúc nào. Cô sắp không chống đỡ nổi nữa rồi.
Lúc rẽ qua đường, điện thoại trong túi áo khoác rung lên hai tiếng. Lâm Độ đi theo đám đông băng qua vạch kẻ đường dành cho người đi bộ, đón gió rút điện thoại ra. Có rất nhiều tin nhắn hiện lên. Cô liếc nhìn dãy tên trên thanh thông báo và nhận ra ngay cái tên B612. Bàn tay nhanh chóng bị đóng băng đến đỏ ửng trong gió, Lâm Độ ngập ngừng mở hộp thoại. Cô thấy liên tiếp mấy tin nhắn cậu gửi tới kể từ sau khi cô gửi tin nhắn vào chiều qua.
Hôm qua 13:55
[B612]: Gì đấy?
[B612]: Nói cho cậu biết là tôi không dễ dỗ dành vậy đâu.
Hôm qua 14:05
[B612] Trích dẫn “Cậu với người yêu của cậu trông xứng đôi gớm nhỉ”: Cậu lại giả vờ không thấy nữa rồi đúng không.
[B612]: Giỏi thật đấy.
[B612]: Gặp phải câu hỏi khó trả lời là lại im hơi lặng tiếng.
Hôm qua 15:01
[B612]: …
Hôm qua 15:21
[B612]: ?
Hôm qua 16:20
[B612]: Lần này tôi giận thật rồi.
[B612]: Không bao giờ thèm để ý đến cậu nữa đâu.
Hôm qua 16:40
[B612]: Đi ăn cơm chung không?
[B612]: Tôi vừa đặt bánh kem dâu cho cậu rồi.
Hôm qua 17:23
[B612]: Có phải cậu gặp chuyện gì rồi không?
[B612]: [Cuộc gọi không trả lời]
[B612]: [Cuộc gọi không trả lời]
[B612]: Lâm Độ?
…
Phía sau vẫn còn rất nhiều. Lâm Độ vuốt xuống tận cùng, là tin nhắn từ sáng nay.
06:35
[B612]: Chờ cậu ở chỗ cũ.
06:55
[B612]: Sao vẫn chưa ra khỏi cửa thế?
[B612]: Tít.
[B612]: Tít tít.
07:10
[B612]: Tôi ở ngay phía sau đi cùng cậu.
Lâm Độ ngước mắt nhìn thời gian ở góc trái màn hình điện thoại là 7:13. Cô nhận ra điều gì đó, đột ngột quay người lại, nhìn xuyên qua những bóng người thỉnh thoảng đan xen nhau. Cô nhìn thấy người đã tủi thân đứng đợi cô dưới lầu suốt nửa tiếng đồng hồ. Gió thổi làm tóc và chiếc khẩu trang y tế trên mặt cậu rung rinh, cậu đeo balo một bên vai, từ xa hếch cằm nhìn cô.
Bước chân cô gần như khựng lại tại chỗ. Sáng hôm qua gặp Lý Chu Viễn, cô cứ ngỡ hôm nay cậu sẽ không đến đón cô cùng đi học nữa. Trong tầm mắt, chàng trai cúi đầu, ngón tay nhấn tách tách trên điện thoại. Điện thoại trong tay Lâm Độ lại rung lên.
[B612]: Đi thôi.
[B612]: Tôi ở ngay phía sau đây.
Rõ ràng là mấy chữ đơn giản, nhưng đặt cạnh nhau trong chớp mắt cô bỗng cảm thấy thật lạ lẫm. Lúc 7 giờ sáng, người đi bộ vội vã rất đông, hết người này đến người khác lướt qua bên cạnh. Cô quay đầu lại lần nữa, chàng trai ấy vẫn đứng ở khoảng cách vài mét với cô, quần áo trên người trông không có vẻ gì là dày dặn, thời tiết lạnh giá thế này, không biết cậu đã chịu đựng nửa tiếng đồng hồ đó như thế nào.
Lâm Độ thực sự rất, rất muốn khóc.
Gần đây cô thực sự rất hay khóc.
Người vốn được vạn người yêu thương, được mọi người vây quanh ấy, vậy mà lại có thể vì cô mà làm đến mức này.
[Mưa Ôn Đới]: Xin lỗi cậu.
Lúc cúi đầu gõ chữ, những giọt nước mắt nóng hổi rơi trên màn hình điện thoại, làm nhòe đi những lời cậu nói. Lời xin lỗi của cô thực sự quá nhạt nhòa.
[Mưa Ôn Đới]: Xin lỗi Mười Hai.
Chẳng hiểu sao, mỗi khi rất buồn, cô luôn muốn bắt chước dáng vẻ của mẹ cậu mà gọi cậu là Mười Hai. Có lẽ vì cô thấy cái tên đó quá đỗi ấm áp, nên theo bản năng muốn mượn chút hơi ấm ấy chăng.
[B612]: Ừ, đi nhanh đi.
[B612]: Lạnh quá.
Họ cứ thế băng qua những con phố quen thuộc, vượt qua hết lớp người này đến lớp người khác. Lâm Độ không kìm được mà hết lần này đến lần khác ngoái đầu nhìn lại. Hồi chuông báo động như cậu nói, cậu vẫn luôn ở ngay phía sau cô. Sợi dây sắp không chịu nổi mà đứt tung kia lại được ai đó trịnh trọng nâng lên. Cô phải trụ vững, dù thế nào đi nữa, cũng phải trụ vững.
–
Sáng sớm ngày Giáng sinh ở lớp A19 đặc biệt náo nhiệt. Thực tế là cả dãy hành lang đều náo nhiệt, những bộ đồng phục đỏ trắng đi qua đi lại giữa các lớp như đi thăm họ hàng.
Lúc đi nộp bài tập, Lâm Độ gặp Tôn Linh Nhiễm ở hành lang. Hôm nay cô ta mặc váy ngắn xếp ly phối với quần tất và áo khoác lông xù, lớp trang điểm còn rực rỡ hơn cả ngày hôm qua. Vừa thấy cô, cô ta đã cười lạnh một tiếng, đầy vẻ mỉa mai nói với người bên cạnh: “Chẳng phải ra rồi đây sao.”
Lâm Độ ôm chặt xấp sổ tay đọc sách dày cộp trong tay, lúc này mới nhìn rõ người bên cạnh Tôn Linh Nhiễm là Mạc Chính Hạo. Mạc Chính Hạo vừa thấy cô liền tiến tới, cứ như những lời ác độc ngày hôm qua chưa từng xảy ra, cười với vẻ lưu manh: “Lâm Độ, sao cậu không tìm tôi?”
Xem ra tờ giấy cô đưa và tin nhắn WeChat cô gửi đã khiến gã hiểu lầm, tưởng rằng họ đã thiết lập một mối quan hệ nào đó. Vậy thì cứ để gã hiểu lầm đến cùng đi, dù sao tối nay mọi chuyện cũng sẽ sáng tỏ thôi. Tôn Linh Nhiễm ở bên cạnh bĩu môi.
“Trước đây sao tao không nhận ra mày là loại người nhầy nhụa thế này nhỉ.” Cô ta trợn trừng mắt rồi lướt qua họ. Trước khi vào lớp còn nói đầy ẩn ý: “Đừng có mơ tưởng đến những thứ không thuộc về mình nữa, xứng với loại này đã là trèo cao rồi đấy.”
Cô ta cười lạnh một tiếng, cái loại gì không biết. Trước đó còn đăng mấy cái bài viết lấp lửng trên vòng bạn bè, ám chỉ mình có quan hệ với Tiểu Chu? Cô ta thực sự buồn cười chết mất, mở mắt ra mà nhìn thế giới đi chị gái ơi, Tiểu Chu có thèm đếm xỉa đến mày không?
Tôn Linh Nhiễm đứng ở cửa lớp, quay đầu lại thấy Mạc Chính Hạo tiến lên một bước nhưng bị Lâm Độ né tránh. Cô ta khinh bỉ xì một tiếng, quay sang hỏi Mạc Chính Hạo: “Sinh nhật tôi cậu chắc chắn không đến chứ?”
Người được hỏi nhướng mày chỉ vào Lâm Độ, cười hớn hở: “Chuyện này… không kịp rồi.”
Định đi chơi với Lâm Độ chứ gì. Tôn Linh Nhiễm cười lạnh bước vào lớp. Lần này Lâm Độ nắm bắt cơ hội, định tìm một chỗ dựa tốt sao? Cũng coi là một ý kiến hay đấy.
Mãi đến khi cô ta đi khỏi, Lâm Độ đứng ở hành lang, Mạc Chính Hạo đứng trước mặt cô. Cô giấu đi sự chán ghét trong mắt, hỏi gã: “Cậu nói hết với cậu ta rồi à?”
Đối diện vẫn giả ngu: “Nói gì cơ?”
Từ lời nói bóng gió của Tôn Linh Nhiễm vừa rồi là có thể nghe ra gã đã nói gì, Lâm Độ cũng chẳng buồn hỏi nhiều, chỉ hỏi điểm mấu chốt: “Chuyện tối nay đi chơi.”
Hôm qua cô hẹn gã tối nay đến một trung tâm thương mại gần Đông Thanh Phủ, không nhắc đến Đông Thanh Phủ, và bảo gã đừng nói ra ngoài.
“Yên tâm đi, đâu có dám.” Mạc Chính Hạo dẻo miệng nói, “Tôi thực sự không nói gì với cậu ta cả. Tôi chỉ bảo cậu ta sau này đừng bắt nạt cậu nữa. Mà cậu cứ yên tâm đi, có tôi ở đây, sau này cậu ta không dám làm thế với cậu nữa đâu.”
“…” Câu này rõ ràng là ám chỉ chuyện trong video. Lâm Độ lười đôi co với gã: “Tôi đi nộp bài tập đây, cậu đừng có quên đấy.”
“Làm sao mà quên được. Cậu thực sự không cần tôi chở đi cùng à?”
“Không cần.”
–
“Cái đồ Tịnh Tịnh chết tiệt này, Giáng sinh chơi lớn quá, mời anh em mình đi ăn hàng ở Đông Thanh Phủ cơ à.”
Lúc tan học bên lề đường, hôm nay là thứ Sáu, lại đúng dịp Giáng sinh, rất nhiều phụ huynh đến đón học sinh tan học. Trước cổng trường Phụ Trung đỗ không ít siêu xe đủ loại. Quý Gia Lạc gọi một chuyến xe công nghệ, cùng Chu Gia Lương và Đặng Trạch An đứng chờ bên lề đường.
“Sao thế, hôm nay dì Cao lại vui vẻ nổ hũ à? Mà tôi nói cậu cũng thật là, mời đi ăn tiệm cả nghìn tệ mà cũng không tiện thể bảo tài xế nhà cậu đến đón luôn. Nhìn bố mẹ người ta đến đón toàn ngồi xe sang BBA kìa, ba đứa mình thì lóc cóc bắt xe công nghệ đi.”
“Cậu đúng là lắm chuyện.” Đặng Trạch An ở bên cạnh bấm điện thoại, tiện miệng mắng cậu ta, “Người ta thất tình rồi, mời cậu ăn là tốt lắm rồi.”
“Cái gì, cái gì thất tình cơ?” Quý Gia Lạc hốt hoảng nhìn sang Chu Gia Lương. Vì gã người yêu cũ ngày hôm qua sao? Không thể nào chứ? Chẳng phải dạo này tình cảm hai người họ khá ổn định sao? Chỉ vì chút chuyện đó mà chia tay thật à?
Quý Gia Lạc: “Không phải cậu thất tình rồi còn mời bọn tôi đi nhà hàng sao, làm cái gì thế, tâm trạng không tốt nên muốn hạ độc chết hai đứa tôi để đi cùng cậu cho có bạn à?”
Dưới mắt Chu Gia Lương hằn lên hai quầng thâm đen sì, tinh thần lúc nào cũng uể oải. Nghe thấy câu này cậu cũng chẳng buồn để tâm, mãi đến khi ngồi lên xe mới lạnh lùng buông một câu: “Không phải tôi gọi cậu.”
“Không phải cậu thì là ai gọi tôi?”
Chu Gia Lương liếc nhìn cậu ta một cái, giọng nhàn nhạt: “Lâm Độ.”
“?”
Quý Gia Lạc: “Hai người ăn bữa cơm chia tay mà còn lôi theo hai cái bóng đèn làm gì?”
“Ai bảo tôi muốn chia tay.”
Cậu nói xong thì ngồi ở ghế sau, dứt khoát nhắm mắt dưỡng thần, ra vẻ không muốn tiếp chuyện với ai. Lúc này Đặng Trạch An đang ngồi ở ghế trước mới đặt điện thoại xuống rồi quay đầu lại.
“Mẹ kiếp, chẳng phải đêm qua cậu khóc lóc om sòm đòi chia tay à?”
Quý Gia Lạc nghe hóng chuyện mà mặt mũi ngơ ngác: “Hai người lén lút trao đổi riêng sau lưng tôi đấy à?”
Lúc này cậu ta mới để ý dưới mắt Lão Đặng cũng có một vòng thâm, cả hai người này trông cứ như cả đêm không ngủ vậy. Sao thế nhở, bỏ mặc cậu ta để đi thức đêm cùng nhau à?
Đặng Trạch An huých Chu Gia Lương một cái: “Thằng cha này 4 giờ sáng nay gọi điện cho tôi, nói là muốn chia tay, nói kiểu gì cũng không thèm đoái hoài đến Lâm Độ nữa.”
“Thế mà mới chưa đầy nửa ngày trôi qua, lại nói Lâm Độ gọi bọn mình đi ăn cơm. Cậu có thể đừng có giống như một con chó thế được không?”
“Thế thì chịu thôi.”
Người đang nhắm mắt không nói gì kia lúc này lại lôi điện thoại ra xem. Bị mỉa mai một tràng dài như thế cậu cũng không giận, tự mình ở đó thong thả nói: “Tôi cứ thích làm chó cho cậu ấy đấy.”
Đặng Trạch An giơ ngón tay cái lên: “Cậu giỏi.”
–
Đông Thanh Phủ nằm ở phố Tài Chính. Vừa bước vào cửa là một tủ rượu khổng lồ cao chạm trần, tỏa ra ánh sáng kim rực rỡ từ trong ra ngoài.
Lâm Độ đi bên cạnh Mạc Chính Hạo, không nghe xem gã nói gì với nhân viên phục vụ. Ánh mắt cô xuyên qua tủ rượu bên tay trái, ngước mắt nhìn quanh tìm người. Những cánh cửa của mấy phòng riêng xung quanh đều đóng chặt khăng khít, từ bên ngoài không thể nhìn thấy chút manh mối nào.
“Hay là bọn mình đổi quán khác đi?” Mạc Chính Hạo ở bên cạnh nói, “Chỗ này phải đặt trước, lần sau tôi lại đưa cậu đến.”
Lâm Độ ngay cả một ánh nhìn cũng không thèm bố thí, tầm mắt vẫn dừng lại trên mấy cánh cửa phòng riêng kia, tùy tiện lấy lệ một câu: “Tôi không muốn đi nữa.”
Mạc Chính Hạo chửi thề một tiếng, bản thân gã cũng không muốn lần đầu tiên đi chơi đã không lo liệu xong xuôi, làm mất mặt trước mặt cô. gã lại hỏi nhân viên phục vụ: “Anh xem lại chút đi, bọn tôi thêm tiền cũng được.”
“Rất tiếc thưa anh.” Nhân viên phục vụ thẳng thừng từ chối, “Thực sự không được ạ, thành thật xin lỗi.”
Lâm Độ lôi điện thoại ra, màn hình đang dừng ở khung đối thoại với Tôn Linh Nhiễm, cô đang do dự không biết có nên hỏi trực tiếp hay không. Tiếng tranh luận bên cạnh vẫn chưa dừng lại. Cô vừa định gõ chữ thì nghe thấy trong tiếng nhạc êm dịu vang lên một tiếng mở cửa.
Ở phòng riêng cuối hành lang, một bạn nữ cùng lớp vừa vặn từ bên trong bước ra. Khi cửa mở, gấu chiếc váy ngắn kẻ ca rô mà Tôn Linh Nhiễm mặc hôm nay đập vào mắt cô. Phía sau là tấm bảng chào mừng sinh nhật được trang trí cầu kỳ, tinh tế cùng với bong bóng, trên đó viết dòng chữ đậm nét: “Chúc mừng công chúa Nhiễm Nhiễm tròn 18 tuổi”.
Lâm Độ cười lạnh trong lòng. Tôn Linh Nhiễm, cô phải ghi nhớ ngày này mãi mãi.
Ở bên cạnh, Mạc Chính Hạo vẫn đang nói với nhân viên phục vụ rằng chẳng phải vẫn còn trống nhiều vị trí thế này sao, không thể cho bọn tôi ngồi à? Đã nói là đi cái trung tâm thương mại bên cạnh kia, chẳng biết Lâm Độ nghĩ gì mà cứ nhất quyết đòi đến đây. Đến rồi thì phục vụ cứ khăng khăng nói gã không đặt trước, cơm thì chưa được ăn mà đã rước một bụng tức.
Lâm Độ ngắt lời bọn họ, nói với nhân viên phục vụ: “Ở đằng kia có người tôi quen, tôi có thể qua đó không?”
“Cậu quen ư? Ai thế?” Mạc Chính Hạo hỏi.
Câu hỏi không nhận được lời đáp, Lâm Độ đã đi thẳng về phía phòng riêng đó. Cách khoảng ba bốn mét, khi còn chưa đứng định hình, một câu nói của cô đã cắt ngang tiếng cười nói vui vẻ bên trong.
“Tôn Linh Nhiễm. Đón sinh nhật sao không gọi tôi thế?” Lâm Độ đứng bên khung cửa gỗ của phòng riêng, mỉm cười nhìn cô gái trang điểm cầu kỳ kia, nhìn đối phương từ vẻ mặt hớn hở chuyển sang khinh miệt.
Phòng riêng này rất lớn, bàn tròn rộng lớn có thể ngồi mười mấy người không còn chỗ trống. Những người ngồi đó có người mới, người cũ, Lâm Độ quen đến hơn một nửa. Có người nhìn thấy cô, ngẩn người hồi lâu rồi lầm bầm.
“Lâm Độ? Sao cậu ấy lại ở đây?”
Cách đó mấy chỗ ngồi, một bạn nữ vừa mới cất bộ đồng phục đỏ trắng của Phụ Trung đi liếc nhìn người vừa nói, rồi lại nhìn Lâm Độ: “Cậu cũng quen à?”
“Đương nhiên rồi. Bạn thân của Nhiễm Nhiễm mà.” Người đó thốt ra, “Bây giờ xinh thế này sao…?”
“Quên mất là các cậu đều từ Dục Anh ra cả.”
“…”
Lúc này không khí bên cửa đang rất căng thẳng, cách nhau một cánh cửa, hai người đứng trong kẻ đứng ngoài.
“Sao mày tìm được đến đây?” Tôn Linh Nhiễm nhìn ra phía sau cô, “Hai người đi cùng nhau à?”
Mạc Chính Hạo đứng sau lưng Lâm Độ, nhìn thấy Tôn Linh Nhiễm mới phản ứng kịp, quay sang nhìn Lâm Độ: “Không phải chứ, cậu cố ý dẫn tôi đến đây à?”
Chỗ này cách khu vực quanh trường khá xa, đi xe mất hơn 40 phút mới tới. gã còn thắc mắc tại sao cô lại chọn địa điểm hẹn hò ở đây, bên Hải Điền thiếu gì chỗ để đi chứ. Đến nơi đi dạo vài bước đã kêu mệt, nhất quyết đòi tìm chỗ cạnh đây để ăn cơm, cái chỗ khỉ gió này tiêu tốn cao đến dọa người, gã còn tưởng cô vì mấy lời khó nghe gã nói hôm qua mà dỗi, định làm cho gã tốn một mớ tiền cơ đấy.
Hóa ra là đợi ở chỗ này đây. gã sa sầm mặt mày, muốn hỏi xem cô có ý gì. Đem gã ra làm trò đùa đấy à?
Người phía sau cô tức tối chất vấn, nhưng Lâm Độ coi như không nghe thấy, chỉ nhìn chằm chằm những người trong phòng riêng.
“Các cậu đã nói trước mặt tôi bao nhiêu lần rồi, tôi muốn không biết các cậu đến đây cũng khó.” Chưa từng có tiền lệ, Lâm Độ dùng một thái độ bình thản nhưng đầy tính khiêu khích.
Những gương mặt quen lẫn lạ trong phòng riêng đều nghếch cổ nhìn về phía này. Có kẻ không nhịn được muốn làm quân tiên phong, đứng bật dậy hướng về phía Lâm Độ mà oang oang cái mồm: “Ý gì đây? Định làm cái gì thế? Hôm nay là sinh nhật chị em tao, đang vui vẻ, đừng có mà đến đây kiếm chuyện.” Gã ta bày ra bộ dạng như muốn chống lưng cho Tôn Linh Nhiễm.
“Không sao đâu.” Tôn Linh Nhiễm quay đầu lại trấn an cô nàng kia, “Đây chẳng phải là bạn tốt của tao sao, tao lo liệu được.”
Tôn Linh Nhiễm dĩ nhiên cũng nhận ra sự tuyên chiến gần như công khai này. Cô ta tiến lên một bước, giọng điệu hoàn toàn khác hẳn lúc nói với cô gái kia: “Ý gì đây? Muốn đến gây sự à?”
Lâm Độ bật cười rất khẽ: “Tôi gây sự làm gì chứ? Tôi cùng bạn trai đến chúc cậu sinh nhật vui vẻ mà.”
Bạn trai?
Tôn Linh Nhiễm nhạy bén bắt được từ ngữ này trong lời nói của cô, khinh miệt liếc nhìn ra sau lưng Lâm Độ, nơi Mạc Chính Hạo đang đứng nhướng mày ở đó. Cô ta thầm mỉa mai trong lòng, Lâm Độ đúng là không biết chọn lọc gì cả.
Mấy ngày trước còn đăng mấy thứ lấp lửng trên vòng bạn bè để làm cô ta phát tởm, rốt cuộc là định ám chỉ cái gì? Tìm được một anh bạn trai phú nhị đại sao? Điều ghê tởm nhất là bức ảnh đó không hiểu sao cứ khiến cô ta liên tưởng đến Tiểu Chu mỗi khi nhớ lại. Thật buồn nôn. Còn giờ thì… cô ta lại quét mắt nhìn Lâm Độ và Mạc Chính Hạo từ đầu đến chân một lượt. Đúng là một đôi xứng tầm.
Lâm Độ không phải không chú ý đến vẻ mặt đầy ác ý và lộ liễu của Tôn Linh Nhiễm, nhưng cô coi như không thấy. Nói xong, cô tháo balo sau lưng xuống, thong thả lấy ra hộp quà mà Lý Chu Viễn đã đưa cho mình hôm qua. Cô thậm chí còn chẳng buồn mở ra, vứt vào thùng rác thì hơi phí, nên cứ đúng như lời cậu ta nói, ném cho Tôn Linh Nhiễm.
Lúc này điện thoại sáng lên, có một tin nhắn thoại gửi tới. Lâm Độ cứ thế mở lên ngay trước mặt tất cả mọi người. Giọng nói của chàng trai đó mang theo vẻ lười biếng đặc trưng: “Đến cửa rồi. Cậu đang ở đâu đấy?”
Giọng nói này cực kỳ dễ nhận biết, Tôn Linh Nhiễm chăm chú lắng nghe, dường như sững sờ mất hai ba giây, sắc mặt từ đỏ chuyển sang trắng bệch, trong mắt hiện rõ sự không thể tin nổi. Lâm Độ vừa nhìn cô ta vừa nhấn phím thoại để trả lời: “Ở bên trong nè.”
Khi ngước mắt lên lần nữa, cô đối diện với khuôn mặt biến sắc của Tôn Linh Nhiễm. Đối phương nhìn cô với ánh mắt vừa cấp bách vừa đầy ác ý, tốc độ nói bỗng thay đổi: “Mày đang gửi tin nhắn cho ai?”
Khóe môi Lâm Độ khẽ cong lên: “Bạn trai tôi thôi.”
Cô không nêu tên, nhưng giọng nói đó, ai đã từng nghe qua đều sẽ nhận ra ngay lập tức.
“Mày lại định chơi cái trò này với tao đúng không?” Tôn Linh Nhiễm bắt đầu giận quá hóa liều, “Chẳng phải mày đang quen cậu ta sao?” Cô ta chỉ tay vào Mạc Chính Hạo.
Mạc Chính Hạo lúc này cũng đã tỉnh ra: “Lâm Độ, cậu có ý gì hả?”
Nghe cô nói đến “bạn trai”, cơn giận của gã vốn đã nguôi ngoai đôi chút, nhưng nghe xong tin nhắn thoại kia mới sực nhận ra. Mẹ kiếp, thế này là cái quái gì?
Lâm Độ nhìn về phía cửa khách sạn, nơi có những bậc thang cao, có người đẩy cửa bước vào, bóng dáng mờ ảo hiện lên trước tiên. Cô quay đầu lại, bình thản nhìn hai người trước mặt, dù đối phương có đang gắt gỏng gay gắt, cô vẫn không hề biến sắc: “Tôi đã nói thế bao giờ chưa?”
Tiếng bước chân vang lên từ xa đến gần. Lâm Độ không quay đầu lại nhìn về phía cửa nữa, giọng cô đều đều.
“Bạn trai tôi tốt hơn cậu ta gấp nghìn lần, vạn lần.” Cô mỉm cười với Tôn Linh Nhiễm, “Chẳng phải cậu là người rõ nhất cậu ấy tốt thế nào sao?”
Bầu không khí bỗng chốc đông cứng lại, khách khứa ở mấy bàn lẻ xung quanh liên tục liếc mắt nhìn sang. Trong phòng riêng, mấy cô gái đứng dậy với vẻ mặt lạnh lùng, tựa như một nhóm cổ vũ đang trừng mắt nhìn Lâm Độ từ phía sau. Tôn Linh Nhiễm đá văng chiếc ghế: “Tao bảo mày đừng có mà giở cái trò đó với tao!”
“Cậu ấy đến rồi cậu sẽ biết thôi.” Lâm Độ nghe tiếng động lớn đó nhưng không hề lùi bước, cứ thế nhìn thẳng vào đối phương.
Thần thái của cô quá đỗi quả quyết, khiến Tôn Linh Nhiễm không thể không suy xét ý tứ trong lời nói đó. Thật sự giống như cô ta nói sao? Bạn trai của Lâm Độ là… Chu Gia Lương? Cảm giác như hơi thở không thông, cô ta lùi lại một bước, vịn tay vào mép bàn.
Mạc Chính Hạo bước tới túm chặt lấy vai Lâm Độ, lực đạo mạnh đến mức khiến người ta phát đau: “Mày rốt cuộc có ý gì?” Gã đã ôm cục tức suốt cả tối nay, giờ nhận ra mình bị xoay như dế, cơn giận càng bùng lên dữ dội: “Mày dám đem tao ra làm trò đùa hả?”
Nhóm người trong phòng riêng đằng sau trừng mắt nhìn, họ giống như đang vây thành một vòng tròn bao quanh cô, hận không thể cùng nhau băm vằn cô ra. Giống hệt như những người trong đoạn video đó. Thậm chí, Lâm Độ cảm thấy hơi buồn cười, đã hơn một năm rồi không gặp lại, vậy mà trong phòng riêng này vẫn còn có cả những kẻ từng xuất hiện trong đoạn video ấy.
Thấy cô im lặng mà mỉm cười, Mạc Chính Hạo chỉ vào mũi cô: “Mày câm rồi à?”
Thật nực cười, khác hẳn với vẻ xun xoe nịnh bợ lúc nãy. Cô thực sự phát sợ những kẻ lật mặt còn nhanh hơn lật sách như thế này. Lâm Độ lạnh lùng nhìn gã, định rút tay ra nhưng không được: “Cậu thì là cái thứ tốt lành gì chứ.”
Gã cuống lên: “Mày rốt cuộc có ý gì hả?”
Tay gã vẫn bóp chặt vai cô, tay kia thì chỉ vào mũi cô, rồi không kiềm chế được mà dùng bàn tay đang giơ lên định đẩy cô một cái.
Bất thình lình, từ cách đó vài bước, một chiếc điện thoại quăng mạnh tới, lực đạo cực mạnh đập thẳng vào mu bàn tay gã.
Mạc Chính Hạo rú lên một tiếng đau đớn.
Tiếp đó là tiếng điện thoại rơi xuống đất trầm đục, gã vừa chửi bới vừa quay đầu lại, ngay sau đó một chai rượu đập tới, người ra tay tàn nhẫn chính là Chu Gia Lương – thiếu gia nhà giàu của lớp thực nghiệm khối Tự nhiên. Chàng trai vừa ra tay ném chai rượu xuống đất, bồi thêm một cú đá, mấy bàn thực khách thưa thớt xung quanh la hét tản ra bốn phía. Rượu và mảnh thủy tinh vỡ vụn vung vãi khắp sàn, Chu Gia Lương đá mạnh mấy cái, bạn bè phía sau kéo cũng không kéo nổi.
“Mẹ kiếp!” Quý Gia Lạc thấy Đặng Trạch An đạp lên người Mạc Chính Hạo đang định đánh trả, liền xông lên lôi người ra. Trước đó, lần duy nhất cậu ta thấy Chu Gia Lương đánh nhau với người khác là từ hồi cấp hai khi họ chơi bóng rổ ở sân với đám người chơi bẩn, suýt chút nữa đã làm mắt Uông Minh Phi bị mù. Ngày hôm đó Chu Gia Lương cũng giống như vậy, lao lên đánh người tới chết.
Nhưng hôm nay hình như còn khác hơn. Đôi mắt Chu Gia Lương đỏ ngầu như sắp nhỏ máu. Có vẻ như ngay từ lúc tay gã kia đặt lên vai Lâm Độ, cậu đã lao tới rồi.
“Mẹ kiếp đừng đánh nữa, Chu Gia Lương cậu muốn đánh chết cậu ta à!”
Người đang mất kiểm soát trước mặt lại thu tay, nửa quỳ xuống, vạt áo khoác lông vũ rủ xuống, những gân xanh hiện rõ bên cạnh cổ áo trắng lạnh lẽo. Những luồng gió từ điều hòa trung tâm trên đỉnh đầu thổi xuống cũng không làm tan đi khí thế hung hãn trên người cậu. Cậu túm chặt lấy cổ áo Mạc Chính Hạo, tàn nhẫn chưa từng thấy: “Mày dám động vào cậu ấy một cái nữa xem, thử xem.”
Lâm Độ đứng chết lặng tại chỗ. Không biết nên thấy may mắn hay không, cô đã đánh cược thắng bước đi này.
Ngay trước mặt Tôn Linh Nhiễm, dùng phương thức mãnh liệt nhất để công khai mối quan hệ của bọn họ.
Đến giờ đầu óc cô vẫn còn đang choáng váng. Cô thấy có người lao tới, thấy một trận ẩu đả long trời lở đất… Sau đó, Chu Gia Lương đã đứng trước mặt cô. Cậu hỏi cô có sao không. Cậu hỏi cô còn có ai khác bắt nạt cậu không.
Lâm Độ khóc nức nở trong lòng cậu. Cô được bàn tay bị thương của cậu nhẹ nhàng v**t v*. Cô nhìn thấy trên mặt Tôn Linh Nhiễm là vẻ mặt tan nát, đau lòng đến cực hạn chưa từng thấy.