Buổi tự học tối kéo dài sắp kết thúc, chiếc kim giây trên chiếc đồng hồ treo tường đen trắng bên cạnh tấm giấy khen tập thể lớp ở phía trước lớp học kêu “cạch cạch” bước đi rất chậm.
Giáo viên chủ nhiệm vừa bị giáo viên lớp bên cạnh gọi ra ngoài, còn năm phút nữa, trong lớp đã có người bắt đầu rục rịch.
Lâm Độ thu dọn tập bài tập đã viết xong, nhét quyển sổ ghi chép lỗi sai cùng đống bài tập còn lại vào trong chiếc balo mềm xẹp. Không hiểu sao hôm nay dường như cô cũng có chút ngồi không yên.
Thấy kim giây lại quay thêm một vòng nữa, cô lấy điện thoại từ trong túi ra, mở khóa màn hình là thấy ngay tài khoản của cậu, cô nhấn vào hình đại diện chú chó Maltese đội mũ len đen, đắn đo hồi lâu mới gửi một dòng tin nhắn qua.
[Mưa Ôn Đới]: Chuyện camera là do cậu làm à?
Gửi xong cũng không còn tâm trí làm việc khác, cô cúi đầu nhìn chằm chằm điện thoại đợi hồi âm. Lần này cậu trả lời rất nhanh.
[B612]: Gì thế.
[B612]: Lại muốn để ý tới tôi rồi à?
Ngăn cách qua màn hình, Lâm Độ có thể tưởng tượng ra dáng vẻ xị mặt không vui của cậu khi gửi những lời này. Ngay cả lúc cậu giận dỗi trông cũng rất ưa nhìn. Cậu sẽ đứng cực ngầu ở một bên không nói lời nào, thỉnh thoảng lại nhướng mi mắt lướt qua nhìn cô, nếu cô vẫn không có phản ứng gì, cậu sẽ càng giận hơn, đến mức dỗ không nổi nữa.
Nhưng đó cũng không phải là thật sự tức giận. Nếu thật sự tức giận, cậu sẽ thực sự không thèm quan tâm đến người ta nữa. Cậu sẽ dùng đôi mắt luôn mang vẻ mệt mỏi đó lạnh lùng nhìn cô, rồi quay người đi như không hề nhìn thấy gì.
Ngay cả hiện tại, khi Lâm Độ nhớ lại, vẫn còn cảm thấy sợ hãi. Dáng vẻ không thèm để ý đến người khác của cậu quá lạnh lùng và xa cách, cô luôn cố ý tránh né không nhắc tới trong ký ức của mình.
[Mưa Ôn Đới]: Mình muốn hỏi lát nữa cậu có muốn cùng về không?
Nói là cùng về, nhưng thực tế là cậu đưa cô về nhà. Đưa cô về đến nhà rồi lại phải đi một vòng lớn mới về đến nhà mình, thực ra rất phiền phức, nhưng cô có một chút ích kỷ. Cô ích kỷ yêu thích cảm giác chỉ có hai người cùng tản bộ dọc đường vào buổi đêm. Khoảng thời gian chỉ mười mấy hai mươi phút ngắn ngủi đó là khoảnh khắc cô cảm thấy yên tâm nhất trong ngày, khiến cô hiếm khi thấy lòng mình được bình yên.
Lâm Độ cúi đầu vẫn chưa đợi được tin nhắn, lại đợi được tiếng chuông tan học vang lên. Những âm thanh náo động trong và ngoài lớp học cùng lúc vang lên theo tiếng chuông, xen lẫn trong tiếng rút quân của “đại quân” học sinh là một tràng tiếng khóc chói tai.
Gần như ngay lúc nghe thấy, Lâm Độ không cần suy nghĩ cũng biết đó là Tôn Linh Nhiễm. Cô liếc nhìn qua lớp kính cửa trước lớp học, thấy cô ta được mấy nữ sinh dìu đứng dậy, đôi mắt sưng húp, đỏ hoe.
Trước khi bọn họ đi tới, Lâm Độ thu hồi tầm mắt. Balo đã thu dọn xong, cô không tranh giành chen chúc ra ngoài với những người khác, chỉ ngồi tại chỗ của mình, định đợi đám đông tản bớt đi.
Điện thoại trong ngăn bàn lại sáng lên một cái, cô theo bản năng úp màn hình xuống. Bất thình lình, cơ thể bị ai đó từ phía sau húc mạnh một cái, cô không khống chế được mà ngã nhào về phía trước, xương quai xanh đập vào cạnh bàn, đau đến mức cô không nhịn được mà hít hà một hơi.
Ngẩng đầu lên, cô đối diện ngay với đôi mắt của Tôn Linh Nhiễm đang quay đầu nhìn lại, cái nhìn oán độc đó khiến Lâm Độ tạm thời quên đi cả cơn đau trên xương cốt.
Cô được Tống Tiểu Nghiêu và hai bạn nữ khác trong lớp gọi dậy để cùng ra về.
Khi Lâm Độ đi theo sau họ xuống cầu thang, cô nhận được hai tin nhắn cùng lúc. Một là lời hồi đáp của Chu Gia Lương.
[B612]: …
[B612]: Cậu nói xem.
Và một người khác đã rất lâu rồi không gửi tin nhắn WeChat cho cô.
[Thiếu Nữ Ma Pháp Linh]: Cái vụ chuyển tiếp bài viết để bốc thăm trúng thưởng của mày đúng là một ý hay đấy, nội dung chỗ tao hơi nhiều, mày nói xem tao nên chọn đoạn video nào để bốc thăm thì tốt nhỉ?
Video.
Lâm Độ bắt trọn từ khóa trong đó.
Mắt cô nhìn chằm chằm vào dòng chữ, đọc đi đọc lại hai lần, bộ não trì trệ cuối cùng cũng hiểu ra lời đe dọa ẩn chứa bên trong. Ngón tay siết chặt điện thoại đến mức đầu ngón tay trắng bệch, ngăn cách qua màn hình, cô cảm nhận được sự hống hách lấn lướt đó.
Niềm vui sướng sau khi phản kháng chưa từng có của buổi tối hôm nay đã bị đánh sụp trong nháy mắt. Giống như bị ma nước siết chặt đôi chân, lôi tuột xuống dòng sông lạnh lẽo đến nghẹt thở giữa tháng Chạp, trơ mắt nhìn bản thân từng chút một bị nuốt chửng dìm sâu, mà sức lực vùng vẫy lại dần bị bào mòn.
Cô cảm thấy như mình sắp nghẹt thở đến nơi rồi. Ánh mắt nhìn xoáy vào những dòng chữ chói mắt trên màn hình, Lâm Độ như muốn đục thủng cả nó. Chu Gia Lương lại gửi thêm hai tin nhắn nữa, nội dung cô không nhìn rõ, chỉ có những ý nghĩ điên rồ xượt qua đại não.
Cô đang cầm trong tay một thanh kiếm sắc bén nhất, tại sao không dùng nó để đâm sâu vào nỗi đau của Tôn Linh Nhiễm? Tại sao không dùng lưỡi kiếm sắc lạnh này đâm xuyên lồng ngực cô ta, khiến cô ta đau đớn đến tột cùng?
“Độ Độ, cậu nhanh lên chút đi?” Giọng nói của Tống Tiểu Nghiêu cắt ngang dòng suy nghĩ của cô, Lâm Độ mới sực nhận ra mình đã tụt lại một đoạn xa, cô cất điện thoại rồi đuổi theo.
Đi ngang qua bảng tin dưới lầu, xung quanh đó vây quanh không ít người, Tống Tiểu Nghiêu chạy lại xem xét kỹ lưỡng một vòng, quay lại thì phát hiện đó là chuyện của Lâm Độ. Tống Tiểu Nghiêu nói: “Chỉ là nói qua về diễn biến sự việc thôi, Độ Độ, cậu đừng xem nữa.”
“Ừm.” Lâm Độ hiện tại cũng không có tâm trí đâu mà xem.
Tiếng xì xào của những bạn học khác đã xem qua bảng tin lại lọt vào tai cô không đúng lúc.
“Cái con nhỏ họ Tôn gì đó đúng là đáng sợ thật đấy, tự biên tự diễn một màn để hại người ta.”
“Phải đó, cũng may là bạn nữ bị vu khống tìm được bằng chứng, nếu không thì ai mà thanh minh cho được.”
“Đúng là có miệng cũng không nói lý được.”
“Lúc trước thấy ở hành lang còn tưởng bạn này hiền lành lắm, hóa ra lại là dân chơi.”
“Thật đấy, mình cũng không ngờ tới.” “…”
Cũng có không ít người chú ý tới một tờ giấy A4 khác bên cạnh bản thông báo này, là một bản thông báo xử phạt về việc một học sinh nào đó phá hoại tài sản công cộng.
“Ơ ở đây còn một bản thông báo nữa này. ‘Qua điều tra xác minh của phòng giáo vụ, em Chu Gia Lương học sinh lớp 11A3, đã vi phạm nội quy nhà trường khi chơi bóng rổ tại tòa nhà hành chính, dẫn đến làm hỏng kính của phòng giáo vụ…'”
“Cậu cả Chu sao lại gây chuyện nữa rồi?”
“Đập vỡ kính phòng giáo vụ tòa nhà hành chính luôn ha ha ha ha.”
“Còn chạy lên tận tòa nhà hành chính để gây sự, đỉnh thật sự.”
“Sao thiếu gia lại chuyên nhắm vào kính phòng giáo vụ mà đập thế ha ha ha, khó mà không nghi ngờ là cố ý.”
“Thế thì cực kỳ có khả năng là cố ý rồi. Thiếu gia nhà mình lúc nào chẳng thích làm theo ý mình như vậy.”
“Cười chết mình mất ha ha ha.”
“…”
Tống Tiểu Nghiêu và những người khác có việc nên đi trước, Lâm Độ một mình đi qua tòa nhà Dật Phu, cũng không rõ tại sao lại rẽ qua cửa nhỏ rồi đi theo con đường bên trường Đại học C.
Không khí lạnh lẽo đêm thu ùa về, tay cô lạnh buốt, cô đạp lên bóng cây hòe già loang lổ trên mặt đất mà bước tới, đột nhiên từ xa nghe thấy một tiếng gọi.
“Tiểu Chu.”
Tôn Linh Nhiễm lên tiếng rồi gạt những người đi cùng ra, chạy vài bước đến trước mặt cậu.
Cậu… cậu đang đứng ở cách đó không xa, bên cạnh cột đèn đường gần thư viện Đại học C. Bọn họ?
Lâm Độ nép mình sau thân cây hòe to lớn. Khoảng cách không quá xa, thậm chí thỉnh thoảng cô còn nghe rõ được một hai câu nói của họ. Thật khéo làm sao, cô lại bắt gặp rồi.
Cô nhớ ra, đây không phải lần đầu tiên, không phải lần đầu tiên cô đi theo sau cậu rồi bắt gặp Tôn Linh Nhiễm tìm cậu. Tôn Linh Nhiễm dường như đang khóc trước mặt cậu.
“Tiểu Chu.” Gió mang theo tiếng nói vọng lại, “Cậu nói xem sao những ngày của mình ở Trung học Trực thuộc lại khó khăn đến thế này.”
Mà người đứng trước mặt cô ta, hai tay đút túi quần, rũ mắt trông có vẻ chẳng mấy tinh thần mà đối diện với cô ta, nói gì đó Lâm Độ không nghe rõ. Một người lúc nào cũng vênh váo tự đắc không chịu thua kém ai, chỉ có ở trước mặt cậu mới luôn lộ ra vẻ đau lòng khổ sở như vậy.
Trong đầu Lâm Độ chợt lóe lên một ý nghĩ kịch liệt. Cô muốn Tôn Linh Nhiễm phải đau khổ, đau khổ hơn nữa. Nhìn cô ta đau khổ, cô sẽ nảy sinh một sự khoái lạc mãnh liệt. Thế là chẳng kịp suy nghĩ nhiều, cô liền gọi cuộc điện thoại đó.
Phía bên này là khu vực bóng tối không có đèn đường bao phủ. Dáng người cô ẩn trong lùm cây bách và bóng tối của ánh sáng, trừ phi lại gần mới có thể nhìn rõ.
Từ đằng xa, cô nhìn qua bóng xám đen của cây cỏ, thấy cậu lười nhác rút điện thoại ra, lướt màn hình, bắt máy, mọi động tác đều liền mạch. Nhạc chờ trong ống nghe dừng lại, rất nhanh chuyển thành giọng nói của cậu: “Sao thế?”
Giọng điệu lười nhác, uể oải.
“A Lương.” Cô thấp giọng gọi tên cậu.
Cậu ngoan ngoãn đáp lời: “Ừm.”
Ánh mắt Lâm Độ dừng lại trên người bọn họ, chưa từng rời đi: “Cậu đang ở đâu?”
“Đại học bên cạnh.”
“Cậu đang đợi mình à?” Từ góc nhìn của cô, có thể thấy Tôn Linh Nhiễm đang ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trong tay cậu. Dù chỉ là nhìn nghiêng, cô vẫn thấy được sự cấp bách, bực bội và cơn giận không thể kìm nén trong đôi mắt cô ta.
“Ừm.” Có lẽ vì có người khác ở trước mặt nên cậu có phần thu liễm hơn bình thường, “Đến đâu rồi?”
“Sắp đến rồi.”
Lâm Độ nép mình sâu hơn sau thân cây.
Quá chậm rồi. Cô c*n m** d***, thầm hạ quyết tâm. Lúc cất lời lần nữa, cô cố ý như đang dẫn dắt cậu.
“Cảm giác như đã lâu lắm rồi mình chưa gặp cậu.” Cô nhỏ giọng nói như đang than vãn.
Đầu dây bên kia hừ nhẹ một tiếng.
“Có phải cậu chẳng nhớ mình chút nào không?” Lâm Độ nói, “Lâu rồi không gặp, cũng chẳng thấy cậu nói gì cả.”
“Gặp mặt rồi nói.”
“Không được.” Lâm Độ mặc kệ tất cả, “Mình muốn nghe cậu nói cơ.”
Một luồng gió thổi qua, làm rối tung làn tóc và cổ áo.
“Được thôi.” Trong ống nghe vang lên một tiếng cười khẽ, “Tôi nhớ cậu rồi.”
Lâm Độ hé nửa người nhìn sang, gần như có thể thấy rõ biểu cảm như sắp vỡ vụn của Tôn Linh Nhiễm. Cảm giác khoái lạc gần như vặn vẹo khiến cô hoàn toàn không chú ý đến việc chàng trai đang cầm điện thoại kia đã liếc mắt, nhìn về phía này từ đằng xa.
Tác giả có lời muốn nói:
Ngủ thôi [tim hồng]