Cơn mưa bên ngoài đã tạnh từ lúc nào không hay. Trời đã tối sầm đi quá nửa, phía chân trời bị đè nặng bởi những tầng mây màu vàng nâu, tựa như một trận bão cát đang chực chờ bùng nổ.
Thấy Lâm Độ không nói gì, trong lòng Nguyễn Tư Tuyền đã hiểu ra được một nửa. Cô ấy đảo mắt nhìn quanh, người trong lớp vẫn còn hơi đông, bèn dứt khoát nắm lấy cánh tay Lâm Độ: “Cậu đi theo mình.”
Lâm Độ cứ thế bị Nguyễn Tư Tuyền kéo một mạch xuống tầng hai, hai người bước vào chiếc ban công nhỏ ở cuối hành lang.
Ban công chỉ có lan can cao ngang hông, chẳng khác nào đang đứng ở ngoài trời. Từng cơn gió lạnh lẽo mang theo hơi ẩm ướt thổi tới, những lọn tóc bên má Lâm Độ lúc này đã bị thổi tung, dính lộn xộn lên da thịt.
Nguyễn Tư Tuyền hít sâu một hơi. Cô ấy cũng không vòng vo nữa, nối tiếp câu chuyện ban nãy mà đi thẳng vào vấn đề: “Có phải Tôn Linh Nhiễm đã vu oan cậu ăn cắp đồ của cậu ta không?”
Đây chẳng phải là thủ đoạn cao minh gì, nhất là trong tình huống đã biết giữa bọn họ vốn có mâu thuẫn, chỉ cần nghe người này nói một câu, người kia nói một câu, là đại khái có thể xâu chuỗi mọi chuyện lại với nhau.
Lại một cơn gió lạnh quét qua.
Đèn đường dưới lầu vẫn chưa bật sáng, đất trời bao trùm trong một màn xám xịt.
Gió lại thổi tung mái tóc của Lâm Độ, phần tóc mái lưa thưa trước trán đâm vào bầu mắt mỏng manh nhợt nhạt của cô gái. Cô hơi cáu kỉnh đưa tay lên dụi một cái.
Đôi mắt vừa ngứa vừa đau.
Cô không lên tiếng. Lại dùng sức đưa tay lên dụi thêm cái nữa. Vùng da khóe mắt đã ửng đỏ. Lâm Độ đột nhiên bật khóc.
Cô không phải là một người hay khóc.
Ít nhất là sáng nay, khi vừa nghe chuyện và rơi vào cảnh thấp thỏm lo âu cô đã không khóc; khi đối diện với lời vu khống không có giới hạn của Tôn Linh Nhiễm trước mặt giáo viên cô không khóc; khi nghe và thấy những lời bàn tán xì xào cùng ánh mắt kỳ thị của bạn học cô cũng không hề khóc.
Vậy mà chỉ với một câu quan tâm của cô bạn thân, dường như cô chợt không thể kìm nén được nữa.
Lâm Độ bưng kín miệng, nước mắt lã chã tuôn rơi.
Dù đã che chặt nhưng vẫn không kìm được bật ra hai tiếng nấc nghẹn ngào, Nguyễn Tư Tuyền thấy cô như vậy cũng hơi muốn khóc theo, cô ấy giúp cô kéo khóa chiếc áo khoác đồng phục đang phanh ra, v**t v* mái tóc cô, rồi cuối cùng dang tay ôm lấy cô.
Lâm Độ khóc càng nức nở hơn. Sự kìm kẹp của những ngón tay dường như đã hoàn toàn vô hiệu, cô không thể nhịn được nữa mà òa khóc thành tiếng.
Âm thanh ấy hòa vào trong gió, tiếng nỉ non của gió khiến người nghe cảm thấy xót xa quặn lòng.
Nguyễn Tư Tuyền đứng cạnh đó, luống cuống tay chân nhìn cô gái bình thường vốn luôn kín như bưng, chẳng chịu hé răng nửa lời này.
Quen biết nhau hơn một năm, lúc nào cô cũng cười ôn hòa với tất cả mọi người, chưa từng nặng lời với bất kỳ ai, rõ ràng có chuyện thì cũng chỉ giữ khư khư trong lòng.
Đây dường như là lần đầu tiên, cô ấy thấy cô bộc lộ cảm xúc ra bên ngoài như vậy.
Đợi đến khi tâm trạng của Lâm Độ rốt cuộc cũng bình tĩnh lại đôi chút. Nguyễn Tư Tuyền rút từ trong túi ra mấy tờ khăn giấy nhăn nhúm, nhẹ nhàng giúp cô lau đi những vệt nước mắt trên mặt. Có điều, sao những vệt nước mắt này lại càng lau càng nhiều thế nhỉ.
Nguyễn Tư Tuyền vỗ vỗ lưng cô: “Cậu đến văn phòng giáo viên chủ nhiệm thì đã nói những gì?”
“Thì là…”
“Không cần vội, cậu cứ từ từ nói.”
“Thì là lúc nghỉ giải lao giữa giờ, Tiểu Nghiêu nói Tôn Linh Nhiễm làm mất đồ,” Giọng nói của Lâm Độ lúc này đã bắt đầu run rẩy, mang theo vẻ khàn đặc đặc trưng sau khi khóc lớn, “Khi đó mình đã thấy hơi bất thường rồi.”
“Sau đó vừa mới quay lại lớp, Cảnh Hy liền gọi mình lên văn phòng.”
“Lúc mình bước vào Tôn Linh Nhiễm vẫn đang khóc không ngừng, vừa thấy mình cậu ta liền nói chính mình đã lấy sợi lắc tay của cậu ta.”
“Ngay tại văn phòng Ngữ Văn mà cậu ta nói thẳng ra như vậy sao?” Nguyễn Tư Tuyền nhíu mày, “Bao nhiêu người đang nhìn ở đó cơ mà.”
Thảo nào chẳng có bất kỳ thông báo chính thức nào, vậy mà trong lớp lại bàn tán xôn xao đồn ầm cả lên.
Lâm Độ lắc đầu: “Sau đó giáo viên đưa tụi mình sang một phòng học trống ngay cạnh văn phòng, ba người họ chờ mình tự chứng minh sự trong sạch.”
“Rồi cậu nói sao?”
“Mình…” Mãi cho đến tận lúc này, khi nhớ lại khung cảnh khi đó, Lâm Độ vẫn cảm thấy một sự bất lực đến mức không thể cãi lại.
Thấy khóe mắt cô lại đỏ hoe, Nguyễn Tư Tuyền cũng đỏ bừng cả mắt, cô ấy trút một tiếng thở dài, yên lặng ở bên cạnh chờ nghe cô nói tiếp.
“Tư Tuyền.” Lâm Độ nấc lên một tiếng, lần đầu tiên trong đời, cô chợt nhận ra việc kể cho người khác nghe những chuyện buồn tủi của bản thân vốn dĩ không đến mức quá khó để chịu đựng như vậy, “Họ nói rằng đã nhìn thấy mình nhét sợi lắc tay đó vào túi áo đồng phục, sau đó mình thật sự sờ thấy nó ở trong túi áo của mình.”
Nguyễn Tư Tuyền không nhịn được bèn chửi thề một tiếng.
“Mẹ kiếp, còn là con người không vậy?” Chơi khăm người ta đến mức này.
Lâm Độ quệt đại mu bàn tay lên má, giọng nói cũng nghẹn ngào lạc đi.
“Nói là sợi lắc tay đó trị giá mấy chục nghìn.” Tiền lương một năm của bố cô cũng chỉ được chừng mấy chục nghìn tệ mà thôi.
Nguyễn Tư Tuyền: “Cậu ta muốn cậu đền sao? Rõ ràng là vừa ăn cướp vừa la làng, trả đồ lại cho cậu ta là xong rồi, cậu ta còn muốn thế nào nữa?”
“Rất rộng lượng nói rằng sẽ không truy cứu trách nhiệm của mình, chỉ cần mình xin lỗi trước mặt cả lớp, thừa nhận là mình đã lấy.”
“Mẹ kiếp, thế rồi cậu nói sao?” Nguyễn Tư Tuyền hỏi.
“Mình nói là mình không lấy. Chẳng phải sợi lắc tay đó rất đắt hay sao? Chắc chắn đủ để lập hồ sơ điều tra rồi, vậy thì báo cảnh sát đi.”
“Thế là cậu ta chùn bước hả?”
Lâm Độ “ừ” một tiếng: “Cậu ta xin lỗi cô giáo rồi. Cũng xin lỗi mình, nói là tự mình nhớ nhầm chỗ cất, không hiểu sao lại rơi vào chỗ mình, nên đã vu oan cho mình.”
“Đúng là không biết xấu hổ! Lúc bắt cậu xin lỗi thì đòi phải xin lỗi trước mặt cả lớp, còn bản thân xin lỗi thì lại hời hợt cho qua chuyện như vậy sao?” Nguyễn Tư Tuyền bực bội không nhịn được cứ mắng chửi mãi, “Thế còn cô giáo thì sao, cô nói thế nào?”
“Cô vừa mới định lên tiếng thì đã bị người khác gọi đi mất. Chỉ bảo rằng chuyện này tạm thời cứ cho qua đã.”
“Thế là thành ra tình cảnh như bây giờ à?”
“Đúng vậy. Chỉ có thế thôi.”
“Rốt cuộc cậu ta muốn làm cái quái gì chứ?”
Nguyễn Tư Tuyền không kìm được mà cao giọng, bên cạnh là cầu thang tầng hai, có người đi ngang qua bị âm thanh thu hút nên ngoái nhìn lại.
Lâm Độ khẽ kéo tay cô ấy.
“Không được, dựa vào đâu mà chuyện này lại có thể xí xóa cho qua dễ dàng như vậy chứ?” Nguyễn Tư Tuyền hạ thấp giọng, nhưng cảm xúc vẫn chưa thể bình tĩnh lại được, “Cậu ta tiện miệng xin lỗi cậu trong văn phòng, rồi sau đó lại tiếp tục đâm chọt sau lưng, để đám người kia lan truyền bậy bạ phải không?”
“Lâm Độ, mình nói cho cậu biết, chuyện này không thể cứ thế mà xong được.” Nguyễn Tư Tuyền kéo cô đi, “Bây giờ cậu đi theo mình đến văn phòng tìm cô giáo, cái tội danh lớn như vậy không thể cứ để vu khống lên đầu cậu được. Chuyện này nếu đã nhiều người biết đến vậy, thì phải đưa ra một thông báo chính thức, bắt buộc giáo viên phải đứng ra giải thích cho rõ ràng, rằng cậu không hề động vào cái thứ đồ nát đó của cậu ta.”
“Nhanh lên, đi theo mình.”
Không phải là Lâm Độ không muốn đi tìm cô giáo.
Buổi trưa cô đã qua đó một chuyến rồi, vào lúc mọi người hầu như đã về hết. Trong văn phòng chỉ còn lại hai giáo viên lớn tuổi, cô đã hỏi thử, cô Vương bị gọi đi họp hội nghị gì đó không rõ, nhanh nhất cũng phải đến ngày mai cô ấy mới có mặt.
Nguyễn Tư Tuyền tức đến mức muốn ngất đi: “Sớm không họp muộn không họp, sao lại xui xẻo đến mức này cơ chứ.”
Lâm Độ cúi gằm mặt, cô xưa nay vẫn luôn như vậy, lúc nào cũng vô cùng xui xẻo.
“Để mình nghĩ cách khác xem sao.” Nguyễn Tư Tuyền không cam lòng dễ dàng bỏ cuộc, “Không thể cứ để cậu ta vu oan cho cậu trắng trợn như vậy được.”
Dường như đã đến giờ, tất cả đèn đường dưới lầu đồng loạt bật sáng cùng một lúc. Khuôn viên trường học tăm tối được ánh đèn đêm thắp sáng, cỏ cây và các dãy nhà như được nhuốm lại sắc màu.
“Cô giáo không có ở đây…” Lâm Độ siết chặt những ngón tay, cái đầu đang cúi gằm chậm rãi ngẩng lên, ánh mắt đầy kiên định, “Vậy thì chỉ còn cách kiểm tra camera giám sát thôi.”
Nguyễn Tư Tuyền không hề nghĩ ngợi mà nói luôn: “Máy tính ở phòng giáo vụ có quyền truy cập, có thể xem được camera giám sát của toàn trường.”
Phòng giáo vụ nằm ở dãy nhà hành chính phía trước, Lâm Độ và Nguyễn Tư Tuyền nhân lúc không ai chú ý liền vén tấm rèm cửa bằng nhựa dẻo rồi lén chui vào trong.
Nhưng khi thật sự đến được phòng giáo vụ, hai người lại lập tức bị từ chối thẳng thừng ngay từ ngoài cửa.
Vị chủ nhiệm giáo dục bên trong bảo rằng thầy ấy không phụ trách mảng này, nếu có việc gì thì hãy đi tìm Chủ nhiệm Lỗ – Lỗ Thông Hải.
Hai người đều biết Chủ nhiệm Lỗ, hồi lớp Mười lúc chưa chia ban Tự nhiên – Xã hội, thầy ấy từng dạy môn Vật lý cho lớp A19.
Nhưng với khoảng thời gian hiện tại, nếu hai người lại chạy ngược chạy xuôi đi tìm thầy Lỗ, thuyết phục để thầy chịu giúp đỡ rồi mới quay lại đây, cứ dằn vặt mất công như thế, khéo lại đến sát giờ tự học buổi tối mất. Hơn nữa chưa chắc chủ nhiệm đã chịu giúp, đến lúc đó thì hai người càng không có cơ hội lấy được đoạn video.
Nguyễn Tư Tuyền bị đuổi ra ngoài, vừa đứng lại trước cửa phòng giáo vụ, cô ấy đã làm liều đến cùng, rút điện thoại ra gửi tin nhắn cho Tống Tiểu Nghiêu.
[Về lớp chưa?]
Gửi xong vẫn sốt ruột không đợi nổi, cô ấy dứt khoát gọi thẳng điện thoại qua luôn.
Trong dãy nhà hành chính trống trải vắng vẻ, tiếng hít thở dường như cũng trở nên đặc biệt rõ ràng.
Trong điện thoại rất nhanh đã truyền đến giọng nói của Tống Tiểu Nghiêu: “Mình ăn xong rồi, đang ở dưới lầu đây. Tình hình sao rồi, Độ Độ đâu?”
Nguyễn Tư Tuyền nhìn Lâm Độ một cái: “Cậu ấy đã kể hết với mình rồi. Hiện tại hai bọn mình đang ở trước cửa phòng giáo vụ của dãy nhà hành chính, hai cậu đi một chuyến lên tổ Vật lý trên tầng năm đi, xem thử Chủ nhiệm Lỗ có ở đó không.”
“Pháp Hải à.”
Tống Tiểu Nghiêu nhớ biệt danh của vị thầy giáo có mái tóc “Địa Trung Hải” này.
“Đang cầu xin người ta giúp đỡ đấy. Cậu khách sáo chút đi.”
“Ối chà, mình đâu có ngốc, chẳng lẽ lại gọi thẳng trước mặt thầy ấy sao?” Đầu dây bên Tống Tiểu Nghiêu bắt đầu thở hổn hển, rõ ràng là đang chạy, “Mình đi tìm thầy ấy làm gì?”
Nguyễn Tư Tuyền ở bên này chỉ huy: “Cậu đi cầu xin thầy ấy, cho chúng ta xem camera giám sát.”
“Được, vậy mình đi đây.”
Hai phút sau, điện thoại lại gọi tới.
Tống Tiểu Nghiêu thở hồng hộc như bễ lò rèn: “Không được rồi, tìm một vòng quanh văn phòng không thấy, mình còn chạy sang lớp ba của họ tìm một chuyến cũng không có mặt, không chừng là đi ăn cơm rồi.”
“Ây, nhưng mà.” Tống Tiểu Nghiêu cũng chẳng màng đến việc bản thân đang th* d*c, cái miệng hóng hớt vẫn không ngừng lại, “Cậu đoán xem thế nào, lúc mình lên lớp ba, tình cờ bắt gặp đại soái ca đeo cặp sách quay lại. Mình nghe cậu ấy nói chuyện với bạn học cùng lớp, hình như hai ngày nay cậu ấy cũng xin nghỉ phép, vừa mới về thôi.”
Hóa ra dạo gần đây cậu cũng xin nghỉ phép sao?
Đã một khoảng thời gian rất dài Lâm Độ không còn nghe thấy chuyện về cậu từ miệng người khác nữa.
Hóa ra là do cậu xin nghỉ không có ở trường, cô còn tưởng rằng bản thân mình đã trốn đủ kỹ.
Nguyễn Tư Tuyền: “Cậu còn tâm trí để hóng hớt chuyện này cơ đấy, mau nghĩ cách cho Lâm Độ đi, không thể để người ta vu khống trắng trợn như vậy được.”
Lúc này Tống Tiểu Nghiêu vẫn đang đứng th* d*c bên hành lang lớp ba, âm thanh không lớn không nhỏ, nhưng xung quanh vài mét đều có thể nghe thấy.
“Đó là điều chắc chắn rồi, không tìm thấy Pháp Hải, còn vị chủ nhiệm kia lại không chịu quản đúng không?” Tống Tiểu Nghiêu vẫn chưa thở đều lại, liền vỗ ngực cái đốp, “Đợi mình ở đó, để mình tới cầu xin thầy ấy.”
Nguyễn Tư Tuyền vừa định nói có làm thế cũng vô dụng, vị chủ nhiệm này thực sự quá mức thiết diện vô tư, bên này Lâm Độ vừa mới khóc lóc thảm thiết một trận, người ta vẫn kiên quyết không thèm để ý. Thậm chí còn mang vẻ mặt mất kiên nhẫn đuổi cả hai người ra ngoài.
Quả nhiên, đợi đến lúc Tống Tiểu Nghiêu và Quan Tử Mặc – hai kẻ dính nhau như hình với bóng kẻ trước người sau chạy tới, Tống Tiểu Nghiêu mới nói với vị chủ nhiệm kia được nửa câu đã bị yêu cầu cút khỏi phòng giáo vụ, tiện thể mắng xối xả cả mấy người bọn họ một trận.
Bốn người buộc phải di chuyển đến đầu cầu thang, quây lại thành một vòng tròn để bàn mưu tính kế.
Quan Tử Mặc đưa ra một chủ ý của kẻ l* m*ng: “Mềm không được, thật sự hết cách rồi, hay là chúng ta dùng biện pháp mạnh đi?”
“Có phải cậu tập thể thao đến mức não cũng mọc ra cơ bắp luôn rồi không?” Tống Tiểu Nghiêu vốn dĩ đã ngứa mắt với dáng vẻ l* m*ng này của cậu ta, lúc này giống như bị châm lửa liền bùng cháy ngay lập tức, “Dùng biện pháp mạnh là dùng cách nào, cậu định bắt cóc chủ nhiệm luôn chắc?”
Lâm Độ vừa định cản không cho hai người họ cãi nhau.
Quan Tử Mặc gãi gãi đầu, thật thà lên tiếng: “Thì điệu hổ ly sơn ấy… Một người đi làm chút chuyện để thu hút hỏa lực, dụ vị chủ nhiệm kia ra ngoài, một người đứng canh chừng, hai người còn lại lẻn vào trong kiểm tra.”
Lúc nãy bọn họ bước vào có liếc thấy máy tính đều đang bật, máy tính của thầy Lỗ treo thẳng giao diện camera giám sát, việc kiểm tra hẳn là không mất nhiều thời gian.
“Cái đầu này của cậu.” Tống Tiểu Nghiêu ngẩng mặt chỉ vào cậu ta, rồi đột nhiên chuyển hướng câu chuyện, “Vào thời khắc quan trọng xem ra cũng có chút tác dụng đấy.”
Nguyễn Tư Tuyền cũng gật đầu hùa theo: “Chỉ đành làm như vậy thôi. Vậy chúng ta điệu hổ ly sơn bằng cách nào đây?”
“Cứ cử một người cố tình đi kiếm chuyện là được.” Quan Tử Mặc bổ sung.
Tống Tiểu Nghiêu: “Vậy thì cậu đi đi.”
“Cậu nhìn mình làm gì?” Tống Tiểu Nghiêu trực tiếp đem Quan Tử Mặc đi hiến tế luôn, “Ở đây chỉ có mỗi cậu là con trai, cậu không đi thì ai đi?”
Vai trò “cố tình kiếm chuyện” này không dễ đóng, làm không khéo sẽ rước thêm rắc rối. Lâm Độ vội chen ngang trước khi Tống Tiểu Nghiêu lại ép buộc Quan Tử Mặc: “Để mình đi, đúng lúc mình có thể đến khóc lóc một trận với chủ nhiệm, lý do cũng rất chính đáng.”
“Cậu không được đi,” Nguyễn Tư Tuyền ngăn cản, “Ban nãy thầy ấy đã bảo cậu mà vào nữa là sẽ ghi kỷ luật cậu đấy, cứ để mình đi.”
Tống Tiểu Nghiêu: “Quan Quan chết tiệt, cậu mau đi đi!”
Đang ồn ào hỗn loạn thành một cục, phòng giáo vụ cách đó vài mét truyền đến một trận tiếng động, không biết có phải chủ nhiệm sắp ra ngoài hay không, mấy người hoảng sợ rụt cổ về lại đầu cầu thang.
Còn chưa kịp ló đầu nhìn lại về phía bên kia, đột nhiên, “Rầm” một tiếng vang thật lớn, tựa như cơn bão hủy thiên diệt địa cuốn tới.
Theo sát là âm thanh vỡ nát, những mảnh vụn thủy tinh rơi loảng xoảng xuống mặt đất.
Quả bóng rổ theo quán tính nảy lên trên mặt đất vài cái, lại làm văng đầy hành lang những mảnh kính vỡ.
Trong phòng giáo vụ truyền ra một tiếng gầm thét dữ dội: “Ai đấy!!!”
Vị chủ nhiệm già đó mở cửa bước ra, bọn Lâm Độ lúc này mới dời mắt nhìn về phía một dáng người cao gầy đang đi tới từ hướng khác của hành lang.
Nhìn từ xa, nam sinh với thân hình cao gầy đang vươn cao trổ mã, đứng ngược sáng trên hành lang. May mà tầng này không có ai khác, vị chủ nhiệm già tức đến mức môi run lẩy bẩy, chỉ thẳng vào mặt cậu mắng xối xả: “Ai cho phép trò đánh bóng rổ trên hành lang hả??? Trò học lớp nào!! Tên gì?? Trò muốn làm cái trò gì vậy hả???”
“Lớp 11.”
“A3.”
“Chu Gia Lương.”
Cậu nhét tay lại vào túi quần dài, dáng vẻ cà lơ phất phơ như đang cố tình kiếm chuyện: “Xin lỗi thầy ạ, hôm nay em đặc biệt rất muốn đánh bóng rổ.”
Như thể viết thẳng dòng chữ “lần sau vẫn dám” lên mặt.