Sau khi khai giảng, thanh kiếm treo lơ lửng trên đầu dường như càng trở nên sắc bén hơn. Dù Lâm Độ đã rất cố gắng vực dậy mười phần tinh thần, khiến bản thân vùi đầu vào học tập, không đi để tâm đến những người khác. Nhưng cô vẫn thỉnh thoảng không kìm được mà quay đầu nhìn chỗ ngồi luôn để trống của Tôn Linh Nhiễm.
Cô biết tiếng lòng của chính mình.
Cô hy vọng cô ta biến mất, mãi mãi đừng xuất hiện nữa.
Vào giờ ra chơi sau tiết thứ hai, tâm nguyện này hoàn toàn tan vỡ. Không phải Tôn Linh Nhiễm đi học lại, mà là giáo viên chủ nhiệm nói, Tôn Linh Nhiễm phải tiếp tục xin nghỉ thêm mấy ngày, bảo các bạn ngồi bàn trước và sau thu dọn giúp cô ta những tờ đề phát trong mấy ngày này.
Đến giờ chạy bộ giữa giờ, chiếc loa lớn phía trước lớp học lại vang lên bản nhạc hành tiến vận động viên rầm rộ.
Vương Lạc Hoa ôm một xấp tài liệu giảng dạy, giày cao gót dẫm lên kêu kèn kẹt. Vừa đi ra ngoài miệng vừa lẩm bẩm: Thành tích cũng chẳng ra sao, cứ nhất định phải nhét vào cái lớp chạy theo thành tích này của mình. Điều kiện tốt thật thì nhét vào trường quốc tế đi chứ. Đến trường trọng điểm mà còn phải xin nghỉ để đi chơi sao? Kỳ nghỉ dài 7 ngày của Tết Trung thu vẫn chưa chơi đủ à?
Lâm Độ đi trong dòng học sinh đang bước ra ngoài, vô tình nghe thấy câu nói này. Hóa ra Tôn Linh Nhiễm đi chơi vẫn chưa về, nên mới xin nghỉ. Không biết là do khai giảng hay do trời âm u, ngày hôm nay dường như tâm trạng của tất cả mọi người đều không cao.
Lúc chạy bộ, lần đầu tiên Lâm Độ thực sự làm được điều giáo viên nói là chỉ nhìn dưới chân mình, một cái nhìn dư thừa cũng không có. Tự nhiên cũng không lặp lại tình huống gặp Chu Gia Lương như lúc sáng.
Sáng nay Vương Lạc Hoa xếp kín bốn tiết học, cô ấy đặc biệt đổi giờ với các giáo viên môn chính khác. Lớp A3, lớp A19, cả hai lớp đều là hai tiết liền nhau.
Sau khi kết thúc hai tiết đầu kiểm tra miệng ngẫu nhiên môn Ngữ văn ở lớp A19, cô ấy lại cầm một xấp đề lớn đi lên lầu.
Giờ chạy bộ vừa kết thúc, mọi người lưa thưa trở về. Cô Vương đã đứng trên bục giảng dùng ánh mắt tử thần nhìn chằm chằm từng học sinh đi vào.
Những người bị nhìn trúng không ai là không bước nhanh hơn, đều nghe nói Sư Thái gần đây đến tuổi tiền mãn kinh nên tính tình càng tệ hơn, không ai muốn chạm vào vận rủi của cô ấy.
Quý Gia Lạc vừa đến cửa đã bị dọa cho giật mình.
Cậu ta quay người giơ ngón tay cái với Chu Gia Lương: “Sư thái nhà cậu hôm nay lại uống nhầm thuốc rồi.”
Nói xong đúng lúc bị ánh mắt tử thần lia trúng, cậu ta cũng không dám nhìn nhiều, rụt cổ chuồn mất.
Để lại Chu Gia Lương vẫn đi phía sau, không nhanh không chậm thong dong về chỗ ngồi của mình.
Hoàn toàn phớt lờ ánh mắt giết người của sư thái.
Cậu hôm nay cứ như chưa tỉnh ngủ, tiết tiếng Anh phía trước thì ngủ thiếp đi, giờ đang lúc thi cử, người ngồi phía trên lại là cô Vương sư thái nghiêm khắc nhất lớp 3, kiêm Phó chủ nhiệm thường trực lớp 11A3 đấy, vậy mà ông tướng này lại gục xuống chợp mắt, chẳng để vào mắt chút nào, mắt sư thái sắp lườm chết người rồi không biết sao?
Lần chợp mắt này trực tiếp dẫn đến việc Chu Gia Lương không có mấy thời gian để viết bài.
Nhưng người này xưa nay tính tình quái gở, gan lại rất lớn, chưa bao giờ thấy cậu nghiêm túc viết đề Ngữ văn.
Quý Gia Lạc tự mình “chậc chậc” hai tiếng, còn 5 phút nữa là đến giờ tan học tiết bốn, thật sự không rảnh bận tâm chuyện khác, không liếc nhìn Chu Gia Lương nữa, vội vàng cúi đầu tiếp tục viết đến chết đi sống lại bài văn nghị luận chắp vá rách nát của mình.
Buổi trưa bọn họ tùy tiện sang nhà ăn của đại học C bên cạnh ăn chực. Không may chọn trúng một quán mì trộn dở tệ loãng như nước, loại thùng cơm thuần túy như Quý Gia Lạc – kẻ tự xưng là lúc đói đến cám lợn cũng ăn được mà cũng chịu không nổi.
Cô cả Chu vốn luôn kén chọn vậy mà lần này phá lệ không hề nổi cáu. Cậu ăn vài miếng cho no bụng, rồi yên tĩnh tìm một góc bên ngoài châm thuốc đợi cậu ta.
Quý Gia Lạc đều có chút không quen với việc tên khốn này không kiếm chuyện nữa.
Không đúng, tuyệt đối không đúng.
Thời tiết bên ngoài bình thường, những tầng mây xám đen chồng lên nhau trên đỉnh đầu, nặng nề sà xuống.
Cả đất trời chìm trong một màu xanh xám lạnh người, một luồng gió thổi qua, bộ đồng phục đỏ trắng của Chu Gia Lương lồng lộng gió, trông người đặc biệt tiêu điều.
“Hôm nay cậu lại làm sao thế?” Quý Gia Lạc sáp lại bên cạnh cậu, chẳng hề khách sáo thò tay vào túi áo khoác của cậu móc thuốc lá ra: “Cho tôi một điếu.”
“Cậu nói xem cái ngày này của cậu sao cứ như cái kiểu thiếu nữ hoài xuân ấy, nắng mưa thất thường.”
Quý Gia Lạc mắng cậu hồi lâu.
Chu Gia Lương đến mí mắt cũng không thèm nhấc. Nếu không phải trong mũi vẫn còn phả ra khói trắng, cậu ta còn tưởng tên này hết thở rồi.
Giả chết thật sự rất đạt.
“Cậu thật là, không muốn trả lời là im thin thít luôn. Nếu là cái tính của tôi hồi nhỏ thì đã tẩn cậu một trận rồi.”
Quý Gia Lạc cũng chỉ thuận miệng nói thế thôi. Hồi nhỏ cậu ta đúng là có chút dáng vẻ của một tên hỗn thế ma vương, thấy Chu Gia Lương lúc mới đến Bắc Kinh da dẻ trắng trẻo lại còn hiền lành, nhìn qua là thấy dễ bắt nạt, thế là cậu ta đem cái giọng Đài Loan của Chu Gia Lương ra chế nhạo không biết bao nhiêu lần.
Không ngờ có một lần thằng này phát hỏa thật, nện cho cậu ta một trận thừa sống thiếu chết, ra tay tàn nhẫn vô cùng, đến mức lông mày cậu ta bị đánh cho đứt một đoạn, giờ vẫn còn vết sẹo đây này.
Cậu ta cũng châm một điếu thuốc. Chu Gia Lương vẫn cứ đứng bên cạnh ra vẻ trầm tư.
Quý Gia Lạc sực nhớ tới lời đùa của Trình Duệ hôm qua, nói có phải cậu đang yêu đương với em gái Hồng Kông nào không mà về được mấy ngày rồi vẫn cứ như người mất hồn.
Cậu ta phả ra một ngụm khói, thuận miệng hỏi: “Cái bộ dạng dở sống dở chết này của cậu, không lẽ là thất tình rồi đấy chứ?”
“Câm rồi à, cậu không biết nói nữa hả?”
“Không phải chứ, thất tình thật à?”
Lời còn chưa dứt, người kia đã dập tắt điếu thuốc.
Cái tính khó ở lại trỗi dậy, giọng điệu chẳng mấy tốt lành.
“Yêu cái con khỉ ấy mà yêu.”
“Ơ cái đệt, Chu Gia Lương.” Quý Gia Lạc vừa mắng chửi lầm bầm vừa đi theo cậu về lớp.
Cũng may là tên khốn này sớm gặp báo ứng.
Tiếng chuông chuẩn bị vừa vang lên, những học sinh đang ngủ trong lớp lục tục tỉnh giấc. Ở cửa bỗng có một người lớp nào đó không rõ đến truyền lời, nói sư thái bảo Chu Gia Lương đến văn phòng bộ môn Ngữ văn.
Tổ Ngữ văn ở tầng bốn, Quý Gia Lạc đặc biệt đi theo đến đoạn cầu thang giữa tầng bốn và tầng năm. Cách xa mấy mét đã nghe thấy tiếng Vương Lạc Hoa mắng xối xả trong văn phòng.
“Cậu muốn chết à, viết thành cái dạng này mà dám nộp cho tôi?”
“Lúc thi còn dám ngủ tôi còn chưa thèm nói cậu. Chu Gia Lương, dạo này cậu càng ngày càng phóng túng quá rồi đấy nhỉ?”
Quý Gia Lạc đứng ngoài cửa cũng có thể hình dung ra được Chu Gia Lương chắc chắn lại trưng ra cái bộ dạng chẳng thèm để tâm chút nào, miệng thì vâng vâng dạ dạ cái gì cũng đồng ý, khiến người ta nghẹn họng không nuốt trôi cục tức, đúng kiểu mềm nắn rắn buông.
Quả nhiên, có lẽ cậu đã nói gì đó mà lúc Vương Lạc Hoa lên tiếng lần nữa, âm lượng đã tăng vọt lên gấp đôi.
Đã lâu không thấy sư thái gầm ra lửa, Quý Gia Lạc không tự chủ được mà rùng mình một cái.
“Lần nào cậu cũng nói được được được, cái gì cũng được. Có lần nào cậu thực sự nghe theo không?”
“Cậu tự nhìn đi, bài văn này của cậu là người viết à? Tôi thả hai con sâu lên bò vài đường còn đẹp hơn cậu viết.”
“Cậu tự nói xem cái này là viết cho tôi à? Chẳng phải là viết cho chính cậu sao?”
Mắng vài câu rồi lại dừng lại một chút, không biết bên trong tình hình thế nào.
Một lúc sau mới nghe thấy tiếp tục.
“Buổi họp phụ huynh lần trước tôi cũng gặp mẹ cậu rồi, bảo sao một người hiểu tình đạt lý, có giáo dưỡng như thế, mà lại nuôi ra một thằng con quý tử không nghe lời thế này?”
“Hay là bình thường mẹ cậu hiền quá, chiều chuộng cậu thành cái tính đại thiếu gia rồi?”
Bên kia sư thái cứ luôn miệng nói mẹ Chu Gia Lương hiền lành tốt tính, chiều cậu đến mức vô pháp vô thiên.
Quý Gia Lạc đứng bên ngoài nghe mà không dám tán thành. Có một lần cậu ta vô tình bắt gặp Chu Gia Lương cãi nhau với mẹ, bình thường cậu ta cũng tưởng dì Cao tính tình cực kỳ tốt, cậu ta còn bảo mẹ mình sau này có thể giống dì Cao một chút không, dịu dàng, chưa bao giờ nói lớn tiếng, không bao giờ đánh mắng con cái, mỗi ngày tiền tiêu vặt cứ gọi là xông xênh, đúng chuẩn người mẹ mẫu mực.
Vì chuyện này mà mẹ cậu ta còn mắng cho một trận té tát, bảo cậu ta thích tìm ai làm mẹ thì đi mà tìm.
Kết quả lần đó nhìn thấy họ cãi nhau, dì Cao chỉ tay vào mặt Chu Gia Lương mắng một tràng tiếng Mân Nam mà cậu ta nghe không hiểu gì cả.
Chưa hả giận, dì còn vớ lấy cái điện thoại ném thẳng vào người cậu cả Chu.
Khí thế đó làm cậu ta chết lặng luôn.
Sau chuyện này, có một ngày cậu ta còn đặc biệt hỏi Chu Gia Lương xem hôm đó dì Cao mắng cái đống tiếng Mân Nam kia có nghĩa là gì?
Chu Gia Lương hỏi cậu ta có chắc là muốn nghe không?
Lão Đặng hồi nhỏ thường xuyên qua nhà cậu nên nghe hiểu được vài câu, bảo là thực sự rất khó dịch. Nhưng mà, cực kỳ bẩn.
…
Rất nhanh sau đó, chuyện Chu Gia Lương lúc viết văn thì lười nhác không chịu viết tử tế, bài văn bị xơi một con ngỗng tròn trĩnh, rồi bị giáo viên Ngữ văn gọi lên văn phòng mắng xối xả đã truyền về đến lớp A3.
Nhưng chính chủ lại như chẳng có cảm giác gì, vẫn cứ ung dung ngồi vào chỗ của mình, tiếp tục chuẩn bị ngủ bù.
Quý Gia Lạc ngồi ở dãy bên cạnh, nghe thấy có bạn học hỏi cậu sao không chịu viết cho hẳn hoi, để khỏi phải ăn mắng của diệt tuyệt sư thái. Nói là cậu thừa biết cô ấy dạo này đang hỏa trong người vì tiền mãn kinh, sao còn cố tình khiêu khích làm gì?
Chu Gia Lương nằm bò ra bàn như không xương, hồi lâu mới thốt ra một câu: “Tôi khiêu khích cô ấy làm gì?”
“Thế sao cậu không viết cho tử tế?”
Cái tính nũng nịu của Chu Gia Lương lại trỗi dậy: “Tôi đau tay.”
Bạn học cạn lời: “Chu Gia Lương, cậu là đại nam nhi thì bớt cái kiểu như bé nũng nịu đi được không?”
Cậu cũng chẳng buồn ngẩng đầu: “Nói nhỏ chút được không?”
“?”
“Buồn ngủ.”
“…”
Bốn tiết học chiều nay, ngoại trừ hai tiết Toán, một tiết Thể dục và một tiết Tự học, cậu ngủ sạch sành sanh.
Đến giờ cơm tối, người cậu có chút ngơ ngác.
Mấy anh em rủ đi ăn tối, Chu Gia Lương nằm bò trên bàn không muốn dậy. Điện thoại nằm yên trong ngăn bàn suốt cả ngày, cậu cũng lười chẳng buồn xem.
Cậu bảo bọn họ lúc về thì mua giúp mình cái bánh mì, đừng lấy vị đậu đỏ vì không ngon, cậu còn phải ngủ tiếp.
Hôm nay rất phiền.
Cực kỳ phiền.
Chỉ khi ngủ mới miễn cưỡng thấy khá hơn đôi chút.
Ngược lại là đêm qua cậu gần như chẳng ngủ được gì.
Cậu lại nằm bò ra bàn rồi mơ màng thiếp đi, cũng không phân rõ là bắt đầu nằm mơ hay là gì, trong đầu toàn là những chuyện xảy ra mấy ngày qua.
Cái đêm ở dưới tòa nhà Lý Tưởng khi cậu cuối cùng cũng thỏa hiệp đi tìm cô. Cậu nhớ rõ mùi vị lạnh lẽo trong không khí, và cả những sợi lông tơ mịn màng trên làn da trắng ngần dưới ánh đèn của cô.
Cuộc điện thoại đường dài gọi đi từ Hồng Kông.
Và cả ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, chẳng hiểu sao lại cãi nhau một trận dưới trời mưa.
Là vì cái gì mà tâm trạng cô lại trở nên tệ như vậy?
Phạm Bạch Huyên?
Hay là cái người tên Tôn gì đó.
Hay là cô thấy cậu không đủ sang để dẫn đi ra ngoài nhỉ? Con người này sao lại thế chứ? Tán đổ được rồi là lật mặt ngay.
Chu Gia Lương không vui cả ngày.
Không đúng, là một ngày một đêm không vui.
Cô còn không thèm trả lời tin nhắn, mưa làm hỏng điện thoại của cô rồi à? Thật là.
Vẫn còn đang chìm trong dòng suy nghĩ, cái bàn bỗng nhiên bị ai đó dùng ngón tay gõ vang, cả mặt bàn rung lên theo.
Chu Gia Lương chống tay ngẩng đầu lên, đôi lông mày khẽ nhíu lại.
Cậu đã nghĩ sẵn trong đầu rồi, cậu không có dễ dỗ dành thế đâu. Cho dù là cô có đến lớp tìm cậu, nói xin lỗi trước mặt tất cả mọi người, bảo là sẽ không yêu đương vụng trộm với cậu nữa. Nói là sau này nhất định sẽ đường đường chính chính dẫn cậu ra ngoài, vì cậu là người đáng tự hào nhất để dẫn đi.
Thì cậu cũng chỉ miễn cưỡng tha thứ thôi.
Miễn cưỡng không giận cô nữa.
Cậu nhíu mày nhìn qua, ngước mắt lên, nhưng phía trên bộ đồng phục đỏ trắng kia lại không phải là gương mặt đã chạy quanh trong não cậu suốt cả ngày.
Phạm Bạch Huyên đang đứng trước bàn cậu, thấy cậu ngẩng đầu, cô ta đặt một tờ đề đang cầm trên tay xuống bàn cậu.
Chu Gia Lương thu lại ánh mắt, sự kỳ vọng không chút che giấu trong mắt lập tức chuyển thành hờ hững.
Thứ đối phương đặt lên bàn cậu chính là tờ đề thi Ngữ văn sáng nay.
Hồi chiều có vẻ giáo viên Ngữ văn chỉ đưa cho cậu tờ viết văn, chứ không đưa lại tờ trắc nghiệm phía trước này.
Chu Gia Lương tiện tay gạt tờ giấy sang một bên, hiểu ra vấn đề: “Cảm ơn lớp trưởng.”
Phạm Bạch Huyên đứng từ trên cao nhìn cậu, dù cho như vậy cô ta cũng chẳng cao hơn cậu lúc đang ngồi là bao. Cô ta thuật lại lời giáo viên cho cậu nghe: “Cô bảo cậu sửa lại bài này một lần, còn bài văn kia nhớ phải chép phạt ba lần, ngày mai nộp cho cô.”
Cậu gật đầu một cái.
Dù sao thì có chép hay không cũng chẳng quan trọng.
Chu Gia Lương tiện tay quẳng tờ đề lên chồng sách bên cạnh, cúi đầu không nói thêm gì nữa, trong lòng thoáng hiện lên một nỗi thất vọng mà ngay cả chính cậu cũng không nhận ra.
“Chu Gia Lương.”
Đang định nằm xuống lần nữa thì đột nhiên cậu lại bị gọi tên.
Cậu nhìn về phía Phạm Bạch Huyên.
Đối phương đứng từ trên cao nhìn xuống, dùng một thái độ rất kẻ cả hỏi cậu: “Tối qua cậu không ngủ ngon à?”
“Cậu đã ngủ cả ngày trời rồi đấy.”
“Môn Ngữ văn dù không quan trọng, nhưng mình nghĩ bất cứ kỳ thi nào chúng ta cũng nên đối xử nghiêm túc.”
“Cậu nhất định phải sống kiểu vật vờ qua ngày thế này sao?”
Những lời này nghe vào tai khiến Chu Gia Lương hơi mất kiên nhẫn mà nheo mắt nhìn lên. Nếu cậu nhớ không nhầm thì cậu và cô lớp trưởng này còn chưa nói chuyện với nhau quá vài lần.
Sao bỗng dưng lại nâng tầm lên thành giá trị nhân sinh với cậu thế này.
Phạm Bạch Huyên vẫn chưa dừng lại.
“Chúng mình đều biết điều kiện gia đình cậu rất tốt, nhưng con người sống trên đời chẳng phải nên theo đuổi điều gì đó, làm những việc có ý nghĩa sao?”
“Thay vì mỗi ngày chỉ ngủ, sống vật vờ… rồi yêu đương.”
“Không phải sao?”
Phạm Bạch Huyên nhìn cậu. Cô ta đã nghe thấy Quý Gia Lạc nói chuyện với cậu, hỏi có phải cậu thất tình rồi không.
Cô gái đó tên là Lâm Độ. Cô ta đã nghe ngóng được rồi. Cậu ta làm cậu thất tình sao?
Nhưng đó chỉ là một đứa con gái thôi mà. Chỉ là thất tình thôi. Mà cậu lại định sa đọa thành ra thế này sao?
Cậu rõ ràng có một tương lai rộng mở nhất, cậu là con cưng của trời trong số những con cưng của trời, cậu nên ở cái tuổi xuân phơi phới mà vẫy vùng ngang dọc mới đúng.
Vậy mà chỉ vì một đứa con gái mà lại ngồi đây suy sụp. Bọn họ đã là học sinh lớp 11 rồi, cách kỳ thi đại học cũng chỉ còn vài trăm ngày nữa thôi. Cô gái đó thật sự đáng để cậu như thế này sao?
Chu Gia Lương thực sự cảm thấy có chút kỳ quặc. Mấy câu nói này làm như cậu là hạng sâu kiến hèn mọn vậy. Đời người nên làm những việc có ý nghĩa ư? Cậu vô thức bật cười một tiếng. Vậy cái gì là có ý nghĩa, cái gì là không có ý nghĩa đây?
Tranh danh đoạt lợi là có ý nghĩa sao? Có vô số người lao vào như thiêu thân. Nằm ườn làm một con cá muối sống cuộc đời của mình thì không có ý nghĩa à? Cũng có rất nhiều người cả đời theo đuổi cũng chỉ mong có một ngày được nằm yên hưởng thái bình đấy thôi.
Cách để sống tốt cuộc đời này chỉ có một đáp án duy nhất, đó là thuận theo ý chí của chính mình.
“Hình như chẳng liên quan gì đến cậu.”
Chu Gia Lương không mấy thích những kiểu giáo điều vĩ mô như thế này.
Đôi mắt vẫn còn vương hơi men của giấc ngủ tràn đầy vẻ xa cách: “Còn nữa, đời người nhất định phải có ý nghĩa sao?”