Đêm chưa sâu lắm, trong nhà yên tĩnh vô cùng. Chỉ thỉnh thoảng vọng lại từ phía nhà bếp bên ngoài cuộc đối thoại câu được câu mất của hai cha con già.
Lâm Độ áp điện thoại vào tai, nghe giọng điệu lười nhác của chàng trai trong ống nghe, mang theo sự huyết khí phương cương mà nói rằng: “Muốn hôn cậu. Rất rất muốn.”
Ở trong nhà, trong một môi trường kỳ lạ, bầu không khí kỳ lạ, cùng với những lời nói kỳ lạ của cậu. Sự ám muội men theo chiếc điện thoại bò tới, bò lên gò má và vành tai cô, nóng hổi và đỏ ửng.
Cô kìm nén hồi lâu, giọng nói bồng bềnh: “Đầu óc bọn con trai các cậu sao toàn là những thứ này thế.”
“Không quan tâm.”
Ở đầu bên kia điện thoại, Chu Gia Lương tựa vào cột biển báo đứng trên đường phố Hồng Kông. Cách đó không xa là một đôi tình nhân đang quấn quýt không rời, khoảng cách không tính là xa, thậm chí có thể nhìn thấy từ chuyển động cơ mặt của người đàn ông kia lực đạo của chiếc lưỡi đang khuấy đảo.
Chu Gia Lương dâng lên một dư vị vi diệu, giống như một đứa trẻ đang trêu chọc ác ý: “Cứ hôn cậu đấy.”
“Hôn thật mạnh cơ.”
Lâm Độ sau một hồi xả hết cảm xúc vừa rồi, rốt cuộc cũng đã làm xong gần hết bài tập.
Cô dứt khoát tắt đèn bàn, căn phòng bị bao phủ bởi màn đêm xanh thẫm, chỉ có ngoài cửa sổ và khe cửa phòng hắt vào một chút tia sáng vàng ấm áp, khiến người ta cảm thấy đặc biệt có cảm giác an toàn.
Cô mặc váy ngủ chui vào trong chăn. Chiếc chăn dường như đã được thầy Lâm hoặc ông nội phơi giúp cô, lúc này khô ráo, nhẹ tênh và tràn ngập hương vị của ánh nắng mặt trời, mọi thứ đều khiến người ta cực kỳ thư giãn.
Nhưng lời của cậu lại khiến cô không thể thư giãn nổi, hận không thể rụt cả đầu vào trong chăn.
Bên trong chăn vừa bí vừa nóng. Mà dường như là cơ thể đang nóng, một cái nóng toát ra từ tận bên trong.
Lâm Độ cảm thấy một loại cảm giác khó tả và cũng chưa từng có bao giờ.
Cậu ấy nói muốn hôn mạnh vào cô.
Vậy thì, mạnh đến mức nào nhỉ?
–
Ngày thứ hai đến Hồng Kông cũng là ngày dự định rời đi. Chuyến bay đặt lúc bảy giờ tối, khoảng mười giờ sẽ hạ cánh xuống Bắc Kinh.
Ba giờ chiều, Chu Gia Lương đã gọi tài xế trong nhà xuống núi, đến tiệm bánh quy Jenny Bakery ở tầng hai tòa nhà Mirador Mansion tại Tiêm Sa Chủy để xếp hàng.
Khoảng một tiếng rưỡi trôi qua, khi phía trước còn khoảng bảy tám người, cậu nhận được điện thoại của Cao Mạn Châu.
Nhạc chuông điện thoại dòng Rock Metal vừa vang lên, Chu Gia Lương đang đứng lười nhác trong hàng tiện tay vuốt nhận cuộc gọi.
Áp ống nghe vào tai, bên trong nhanh chóng truyền đến giọng nói nũng nịu của bà Cao: “Bé Mười Hai! Còn bao lâu nữa vậy? Mẹ đã tới rồi, ở trong xe đợi con hơn 10 phút rồi đấy.”
Chỉ cần từ đầu tiên, cậu đã nhận ra “Nữ hoàng đại nhân” nhà mình hôm nay đang rất vui vẻ.
Khi đang vui thì đợi thêm một chút cũng không thành vấn đề.
“Còn bảy tám người nữa.” Chu Gia Lương hỏi, “Trước khi đi sân bay còn phải đi đâu khác không?”
Bà Cao lần này tới Hồng Kông không mua sắm gì mấy, cậu không biết lát nữa bà có còn muốn đi quét hàng nữa hay không.
“Không đi nữa đâu.” Cao Mạn Châu nói, “Có tuổi rồi, lười vận động lắm.”
“Chính là mẹ muốn nói với con, ông ngoại bà ngoại nhất định phải đi sân bay tiễn chúng ta, nên cũng cùng mẹ tới đây đợi con rồi này.”
Trước khi đi ngủ tối qua, cậu nghe bà Cao nói ông ngoại bà ngoại tuổi đã cao, đi lại vất vả sợ cơ thể chịu không nổi, nên định ở lại nhà tại Hồng Kông vài ngày, sau đó mới quay về Đài Bắc.
Chu Gia Lương cũng thấy sắp xếp như vậy là ổn, đỡ cho hai cụ phải nhọc công bay qua đây ở hai ngày rồi lại phải về ngay.
Họ không so được với người trẻ tuổi, vẫn nên nghỉ ngơi cho tốt thì hơn.
Cậu nghe ra Cao Mạn Châu đang giục mình nhanh lên một chút: “Sắp đến con rồi, con cúp máy trước đây.”
“Được nha. Mua cho mẹ một hộp nữa.”
“Con biết rồi.”
Khoảng 10 phút sau khi cúp điện thoại, Chu Gia Lương xách theo năm hộp bánh quy gấu lớn bước lên chiếc xe RV.
Cao Mạn Châu vừa thấy cậu đã bĩu môi ra hiệu: “Bà ngoại con nói rồi, ngồi như thế này mới thân thiết với cháu trai bà, cứ nhất định phải chen chúc cùng một xe với chúng ta cơ.”
Hai ông bà cụ lúc này đang ngồi ở hàng ghế cuối, nghe thấy con gái nói xấu mình ngay trước mặt thì chẳng những không giận mà còn cười tươi như hoa. Hàng ghế cuối là loại ba chỗ ngồi, hai người một trái một phải, vỗ vỗ vào vị trí ở giữa.
“Cục cưng à, mau lại đây ngồi với bà ngoại nào.”
“Ây da thật là, bà già này, bà đừng có bám người ta quá thế.” Ông ngoại tuy miệng nói vậy, nhưng ánh mắt lại tha thiết mong cậu ngồi qua đó.
“Cháu tới đây.”
Chu Gia Lương đặt ba hộp trong số đó lên ghế hàng giữa, một hộp đưa cho Cao Mạn Châu, hộp còn lại mang ra hàng sau mở ra.
Bánh vẫn còn tươi mới ra lò, tỏa ra hương thơm nồng nàn của hạt mắc ca.
Cao Mạn Châu cắn một miếng, xoay người ghé đầu hỏi cậu: “Sao lại mua nhiều hộp thế này? Hồi trước mẹ mua chẳng thấy con thích ăn bao giờ.”
Ba hộp lớn chất đầy trên ghế có chút chông chênh. Chu Gia Lương liếc nhìn, hình như hơi nhiều thật, nhưng không sao, để cô ấy mang đi chia cho bạn học.
“Mua hộ bạn.” Cậu nói.
Cao Mạn Châu thốt ra: “Bạn gái à?”
Chu Gia Lương cắn một miếng bánh quy nhỏ, vị bơ rất đậm đà: “Sao mẹ hóng hớt thế.”
“Mẹ đang muốn nói, con tặng bạn gái thì tặng món gì quý giá một chút được không? Tặng mấy cái bánh quy nhỏ thế này, rốt cuộc con có làm nên trò trống gì không đấy?”
Tặng quà gì cứ nhất định phải dùng tiền bạc để đo lường sao? Cậu chợt nhớ lại lần mình chuyển khoản cho người ta, bị người ta coi như gánh nặng mà từ chối. Nhất định là do cậu chịu quá nhiều sự đầu độc từ tư tưởng tư bản của bà Cao rồi.
Chu Gia Lương lấy từ trong tủ lạnh trên xe ra một lon Coca đá, một tiếng “tạch” vang lên khi cậu bật nắp, cùng với tiếng xì xì của nước ngọt, cậu nói: “Mẹ đừng có dùng tư tưởng tư bản đó tẩy não con nữa.”
“Xì.” Cao Mạn Châu quay mặt đi, “Vốn dĩ đang định chuyển thêm cho con ít tiền tiêu vặt, không cần thì thôi.”
Hai cụ ngồi bên cạnh thêm dầu vào lửa: “Cục cưng, chúng ta đừng thèm quan tâm mẹ cháu, ngày mai bà ngoại cho cháu một khoản tiền tiêu vặt thật lớn.”
Chu Gia Lương bị sự nuông chiều quá mức của bà cụ làm cho bật cười: “Được ạ, ông ngoại bà ngoại với cả mẹ nữa, đều chuyển qua WeChat cho cháu nhé.”
“Ngày mai mà cháu nhận thiếu một người là không xong đâu đấy.”
Tiếng cười nói của cả gia đình tràn ngập khoang xe. Thời gian vẫn còn sớm, Cao Mạn Châu không vội đi ngay mà dẫn hai cụ cùng cậu con trai bảo bối tìm một nhà hàng ăn tối.
Hơn 6 giờ chiều, cả đoàn đến sân bay quốc tế Hồng Kông đúng giờ.
Bầu không khí trên xe RV rõ ràng không còn vui vẻ như lúc nãy, khoảnh khắc chia ly luôn đến quá nhanh, ai nấy đều vô cùng lưu luyến.
Dù sau khi về vẫn thường xuyên gọi video, nhưng cái cảm giác nhìn thấy được mà không chạm vào được, ngăn cách qua chiếc điện thoại không thể chạm tới đó chẳng khác nào “gãi ngứa ngoài giày”, ngược lại càng khiến nỗi nhớ nhung thêm nồng đậm.
Lúc sắp xuống xe, bà ngoại nắm chặt lấy tay Chu Gia Lương không chịu buông.
“Cục cưng, đừng có không vui! Tin bà đi, hai mẹ con cháu vừa đi là bà với ông ngoại cháu quay đầu lại ra Lan Quế Phường đi dạo, ăn uống chơi bời ngay! Không cần phải lo lắng cho ông bà đâu biết chưa?”
Chu Gia Lương chậm rãi đáp lời: “Vâng, cháu biết rồi.”
Bàn tay bà ngoại vì đã có tuổi nên các khớp ngón tay không còn linh hoạt, nắm lấy tay cậu có cảm giác cứng và cấn.
Cậu có một thoáng thẫn thờ. Nhìn những nếp nhăn nơi khóe mắt bà, mái tóc trắng trên đầu ông… Họ bắt đầu già đi từ bao giờ nhỉ?
Trong ký ức ban đầu, họ vẫn còn là những người trung niên tràn đầy tinh thần, từ lúc nào mà nếp nhăn và tóc trắng đã âm thầm bò lên rồi.
“Còn cả nhà thằng Hiên nữa.” Bà ngoại đang nắm tay cậu chuyển sang nắm lấy nửa cánh tay, “Cục cưng, cháu nhất định không được không vui. Điều bà mong mỏi nhất chính là cháu có thể luôn vui vẻ mà trưởng thành.”
“Hai nhà bọn họ phiền chết đi được, lần trước biết địa chỉ bên Hồng Kông này là cứ bám riết đòi tới, lần này để họ tới được rồi, phiền muốn chết, cháu cứ chờ xem bà về có mắng chết họ không! Dám làm cục cưng của bà không vui, bà ghét nhất là nhìn thấy cháu không vui đấy.”
Lời này của bà cụ không hề giả dối, thời trẻ bà là người biết mắng người nhất.
Khi đó danh hiệu của bà ở bên ngoài là phu nhân chủ tịch tập đoàn Cao thị, nhưng trong giới gia tộc lại là “Lão phu nhân” mà không ai dám đắc tội.
Chỉ có điều hiện tại, bà nói chuyện rõ ràng không còn nhanh nhẹn như xưa, khi nói cái đầu để tóc ngắn bạc râm cứ rung rung, so với sự sắc sảo dọa người thì giờ đây trông bà lại có phần đáng yêu.
“Được rồi mà mẹ.” Cao Mạn Châu nhìn đồng hồ đeo tay của nữ giới, không thể không lên tiếng nhắc nhở, “Sắp không kịp chuyến bay rồi, lát nữa chúng con về đến Bắc Kinh sẽ gọi video cho bố mẹ sau.”
Bà cụ sợ làm lỡ thời gian của họ nên không dám nói tiếp nữa, vội vàng gật đầu: “Được, không thể làm lỡ hành trình của các con, mau đi đi mau đi đi, Tết chúng ta lại gặp nhau.”
Không hiểu sao, vừa nãy khi bà ngoại nắm tay cậu nói một tràng những lời sến súa thì Chu Gia Lương không thấy cảm giác gì lắm. Giờ đây nghe bà giục họ đi, lòng cậu bỗng chốc thấy khó chịu vô cùng.
Dường như mỗi lần ly biệt đều vội vã, nó làm phai nhạt đi mọi niềm vui lúc mới gặp gỡ, chỉ để lại sự lưu luyến dài lâu.
Tài xế đã xuống xe giúp họ vận chuyển hành lý, Cao Mạn Châu xách túi bước xuống xe, dùng thái độ thường thấy của những người lớn thuộc thế hệ đó, giả vờ như không để tâm mà nói: “Được rồi được rồi, hai người lát nữa cũng mau về nghỉ ngơi đi, vật lộn hai ba ngày nay phải mất mấy ngày mới hồi phục được đấy, đợi lát nữa nó vừa hạ cánh là con bảo nó gọi điện lại cho bố mẹ ngay.”
Chu Gia Lương xuống xe, hai ông bà cụ cũng đi theo xuống.
Thấy họ còn vất vả xuống xe, Cao Mạn Châu bảo: “Đừng tiễn nữa mà, đến Tết là lại gặp nhau rồi.”
“Biết rồi, em gái, đừng nói mãi thế.” Bà ngoại miệng vẫn lẩm bẩm: “Được rồi về đi về đi.”
Đến cả ông ngoại vốn luôn trầm mặc ít nói nãy giờ cũng mở miệng: “Về nhà học hành cho tốt. Muốn ăn gì ngon thì gọi điện thoại, ông ngoại bảo người ta gửi sang cho.”
Bà ngoại chặn họng ông: “Ông thôi đi, họ ở đại thủ đô thì thứ gì mà không ăn được chứ.”
Bị bà ngoại nói vậy, ông ngoại nghẹn lời hồi lâu mới thốt ra được một câu: “Thế thì thịt bò kho của tôi tự làm thì không ăn được đâu.”
Hồng Kông hôm nay vẫn nóng như vậy. Buổi chiều tối đã bắt đầu thấp thoáng dấu hiệu của hoàng hôn, không biết từ hướng nào thổi tới một luồng gió, khiến mặt người ta cảm thấy tê tê.
Chu Gia Lương bỗng thấy hơi muốn khóc.
“Vậy ông ngoại nhớ gửi thịt bò kho cho cháu nhé.”
Cậu vươn đôi cánh tay dài ra, ba người ôm chầm lấy nhau: “Bà ngoại, ông ngoại, cháu sẽ nhớ hai người lắm.”
Rất nhớ, rất nhớ.
Trước khi bước vào đại sảnh, Chu Gia Lương lại quay người nhìn một cái.
Hai cụ vẫn đứng ở vị trí họ vừa chia tay lúc nãy, nhìn theo hai mẹ con không nỡ rời đi.
Gót giày cao gót của Cao Mạn Châu đạp lên bậc thang cuối cùng, ngay cả hình tượng yêu thích thường ngày cũng chẳng màng nữa, không nhịn được quay đầu cao giọng giục: “Hai người mau về đi thôi, chúng con đi thật đây. Bye bye!”
Chu Gia Lương đứng bên cạnh vẫy tay thật mạnh.
Trước khi bước chân cuối cùng tiến vào cửa lớn, cậu vẫn thấy bóng dáng của họ trên tấm kính sáng loáng bên cạnh cửa.
Vẫn đang dùng cánh tay không còn linh hoạt cho lắm để vẫy chào.
Bước chân của họ càng đi càng xa, mà bóng dáng của hai cụ lại càng lúc càng nhỏ. Khoảng cách dần kéo giãn khiến những người già giống như những cột biển báo cũ kỹ bị bỏ lại lẻ loi tại chỗ, xung quanh bao trùm toàn là sự cô quạnh và tiêu điều.
…
Lên máy bay, ngoài cửa sổ đến cả bóng hình cũng không thấy nữa. Chỉ còn lại từng lớp, từng lớp mây trắng xóa bao quanh.
Cao Mạn Châu ngồi bên cạnh cậu sụt sịt lau nước mắt, vừa nãy kiên cường bao nhiêu thì bây giờ nhếch nhác bấy nhiêu.
Chu Gia Lương rút một xấp giấy ăn đưa qua: “Vừa nãy mẹ không ở lại nói chuyện thêm với ông ngoại bà ngoại, giờ lại ngồi đây mà khóc.”
Chết tiệt thật. Ở cùng ông ngoại bà ngoại hai ngày, cái giọng điệu “điệu đà” của cậu lại quay về rồi.
Hồi mới tới Bắc Kinh, vì cái giọng địa phương này mà cậu không ít lần bị đám trẻ khác cười nhạo, cầm đầu chính là Quý Gia Lạc. Sau này cậu ấn nó xuống đất đập cho một trận mới chịu yên thân, có điều chơi với cậu ta nhiều nên giờ cậu nói giọng đặc sệt chất Bắc Kinh.
Chỉ trong lúc lơ đãng đó, Cao Mạn Châu đem đống giấy vừa lau nước mắt nhét hết vào tay cậu.
“Trẻ con như con thì biết cái gì? Mẹ đây gọi là báo tin vui không báo tin buồn hiểu không, mẹ không nỡ rời xa bố mẹ mình nhưng cũng không muốn để họ nhìn thấy mà.”
… Báo tin vui không báo tin buồn, hình như không phải dùng như vậy.
Nhưng điều đó không quan trọng.
Chu Gia Lương tựa vào lưng ghế như kẻ không xương, tâm trạng cậu có chút xuống dốc, chẳng muốn dùng chút sức lực nào, chỉ muốn cứ thế nằm liệt ra một cách mềm nhũn.
“Thế sao mẹ lại để con trai mẹ nhìn thấy?” Nói chuyện có thể khiến tâm trạng thấp thỏm này được điều tiết đôi chút.
“Con là trẻ con mà, chịu đựng chút áp lực cảm xúc cũng chẳng sao đâu.” Cao Mạn Châu thản nhiên nói không biết ngượng, “Bố mẹ mẹ già rồi mới là người không chịu nổi ấy.”
Chu Gia Lương bị luận điểm này của bà làm cho bật cười.
Máy bay liên tục xuyên qua những tầng mây.
Không hiểu sao Chu Gia Lương đột nhiên nhớ lại rất nhiều chuyện hồi nhỏ.
Khi đó bà Cao và bố cậu đều rất bận, tuy bây giờ họ vẫn bận, nhưng sẽ không còn bỏ mặc cậu cho ông bà nữa.
Hồi còn rất nhỏ, gần như cả tuổi thơ của cậu đều bị “quăng đi quăng lại”.
Có lúc ở Đài Bắc sống cùng ông bà ngoại, thỉnh thoảng lại bị quẳng về nhà ông bà nội ở Bắc Kinh.
Thế nên hệ thống ngôn ngữ của cậu lúc nào cũng hỗn loạn. Quý Gia Lạc luôn nói lúc cậu nói chuyện có vài âm tiết cứ mềm nhũn ra, còn bạn bè ở Đài Bắc lại cười nhạo cậu về Bắc Kinh có mấy ngày mà nói chuyện nghe “đàn ông” thế (phiên bản không có âm uốn lưỡi đặc trưng của Bắc Kinh).
Ông bà nội của cậu có rất nhiều con cái, anh chị em họ hàng một bầy, họ sớm đã có vòng bạn bè riêng của mình, không mấy khi chơi với cậu.
Ông bà nội cũng chẳng có cảm xúc gì đặc biệt với người con trai thứ hai ở giữa là bố cậu, kéo theo đó cũng chẳng mặn mà gì với cậu.
Về Bắc Kinh thời thơ ấu, cậu không có quá nhiều ký ức.
Nhưng cậu lại thường xuyên hồi tưởng về những chuyện khi sống cùng ông bà ngoại.
Bà ngoại rất thương cậu, ngay cả đi họp ở công ty cũng phải bế cậu theo, để cậu bé nhỏ ngồi trên một chiếc ghế thật lớn, rồi đưa cho cậu thật nhiều thật nhiều đồ ăn vặt.
Lúc nhỏ cậu rất thích ăn món hàu chiên kiểu Đài Loan, vị Chủ tịch hội đồng quản trị uy nghiêm ở công ty là ông ngoại sẽ đi mua thức ăn rồi vào bếp nấu cho cháu trai ăn sau giờ làm việc.
Hồi mới về Bắc Kinh đi học, cậu thường xuyên vì nhớ ông bà ngoại mà nổi cáu, nên sau này, ngay cả bà Cao cũng học được cách làm món đó, thỉnh thoảng lại nấu cho cậu ăn.
Nhưng cũng chỉ có duy nhất món đó mà thôi.
Về sau, thời gian gặp mặt từ cả năm 365 ngày, dần trở thành một hai lần gặp gỡ vào những ngày lễ lớn trong năm.
Nỗi nhớ nhung cũng theo đó mà dần thu hẹp lại.
Chu Gia Lương nhắm mắt lại.
Đến khi mở mắt ra lần nữa, loa thông báo của sân bay lại vang lên.
Máy bay đã tới Bắc Kinh.
–
11 giờ đêm, Lâm Độ rón rén mở cánh cửa chống trộm cũ kỹ, cẩn thận nghe ngóng không thấy động tĩnh gì từ hai căn phòng của thầy Lâm và ông nội mới tiếp tục lén lút lẻn xuống lầu.
Sau 2 ngày xa cách, cô lại được gặp lại Chu Gia Lương.
Hai ngày qua hai người vẫn luôn gọi điện thoại cho nhau, trong điện thoại đã nói bao nhiêu lời khiến lòng người ngứa ngáy, đột nhiên gặp mặt, không hiểu sao lại có cảm giác như “yêu qua mạng” rồi lần đầu gặp gỡ ngoài đời vậy.
Đối phương đang xách ba hộp bánh quy lớn, vẫn ngồi trên chiếc ghế gỗ dài cũ nát dưới lầu như cũ.
Cậu thường ngày luôn mặc đồ rất sạch sẽ, đôi khi còn mặc những màu nhạt trắng tinh, nhưng con người cậu lại chẳng hề kén chọn, chỗ nào cũng ngồi được.
Gia đình giáo viên có giờ giấc sinh hoạt rất nghiêm ngặt.
Đêm khuya, trong khu tập thể yên tĩnh đến mức gần như không có một tiếng động, Lâm Độ quên cả thay dép, cứ thế đội cơn gió đêm se lạnh của đầu tháng Mười, nhẹ nhàng rảo bước chạy qua.
Gió thổi làm rối những sợi tóc mái lưa thưa trước trán cô, khi đứng trước mặt cậu, cô hơi thẹn thùng giơ tay vén tóc.
Bất thình lình, cánh tay nhỏ nhắn bị một bàn tay lớn lành lạnh của ai kia nắm chặt lấy, kéo một cái khiến cô lảo đảo ngồi xuống bên cạnh cậu.
Cô hốt hoảng ngước mắt lên, chàng trai ấy hếch cằm: “Hai ngày không gặp, không nhận ra nữa à.”