Một đoạn nhỏ ngày hôm đó không hề ảnh hưởng gì đến cuộc sống bình lặng của Lâm Độ.
Thời gian nhanh chóng trôi qua hai ngày, ngày khai giảng lớp 11 của trường Trung học Phổ thông Trực thuộc là 14 tháng 8. Trời vốn nắng gắt đến phát bực, vậy mà sáng ngày 14 lại hiếm khi không thấy nắng.
Bầu trời bên ngoài u ám nặng nề, hơi nóng bao trùm cả thành phố, ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở.
5 giờ 55 sáng, Lâm Độ bị luồng không khí đặc quánh ngoài cửa sổ phả vào mặt, vội vàng đóng cửa lại.
Khung cửa sổ hợp kim nhôm âm ấm, sau khi đóng lại thì cách được một phần hơi nóng bên ngoài và tiếng loảng xoảng của việc chuyển đồ, giữ lại chút yên tĩnh trong phòng.
Trời nóng thế này mà vẫn có người chuyển nhà, có vẻ rất vội rời khỏi khu tập thể cũ kỹ đầy mệt mỏi này.
Khu gia đình toàn là giáo viên cũ của trường Trung học Dục Anh, Lâm Độ lớn lên ở đây từ nhỏ, cấp hai cũng học ở Dục Anh, hàng xóm phần lớn đều quen biết.
Nhưng những năm gần đây, người chuyển đi thì chuyển đi, người nghỉ việc thì nghỉ việc, khu nhà đã không còn náo nhiệt như trước nữa.
Người cần đi thì không giữ được, Lâm Độ không để ý thêm chuyện có người chuyển nhà, xỏ dép lê đi về phía giường.
Chiếc chăn mỏng mùa hè bừa bộn, tay cô vừa nắm lấy góc chăn, ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên hai tiếng sấm trầm đục, mây đen cuồn cuộn, ánh sáng trong phòng lúc sáng lúc tối, cửa sổ bị gió lay động, như báo hiệu cơn mưa sắp đến.
Lâm Độ bị tiếng động bất ngờ làm giật mình, dù nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nhưng khi gấp chăn rửa mặt sau đó, vẫn luôn cảm thấy trong lòng ngực nặng nề, như có dự cảm chẳng lành.
Buộc xong tóc đuôi ngựa bước ra khỏi phòng tắm, Lâm Độ hít sâu một hơi, nhưng cảm giác bức bối ấy vẫn không hề giảm bớt.
“Giáng Vũ, ra ăn sáng.” Lâm Độ nhìn về phía phòng ăn, bố cô – Lão Lâm đang ngồi trước bàn gõ bát gọi cô, “Mì đã múc ra để trên bàn rồi, lát nữa ăn xong con nhớ dọn lại cặp sách, đừng quên bài tập gì.”
Nói xong, ông lại đi qua đi lại mấy lượt, không biết lấy thêm cái gì đặt lên bàn.
Lão Lâm chính là kiểu người như vậy, miệng không hề nói “nhanh lên”, nhưng hành động lại khiến người khác tự nhiên thấy gấp gáp. Ăn bữa sáng mà cũng có cảm giác như đang ngồi trong lớp, giáo viên đứng trên bục giảng khoanh tay thúc giục mau chóng ngồi ngay ngắn, đến tiết nào thì lấy sách tiết đó, ai cũng không còn nhỏ nữa phải có ý thức về thời gian.
Lâm Độ bước tới, vừa định chia đũa, Lâm Lập Hằng đã đặt một bát mì nóng hổi trước mặt cô, khi Lâm Độ đưa đũa sang, ông lại đẩy tới một cốc sữa nóng bốc hơi, cũng mặc kệ kiểu ăn sáng “lạc quẻ” này, để cô vừa uống vừa ăn.
Bát mì này là món mì trứng sở trường của Lão Lâm, sợi mì là mì cán tay trộn trứng, hơi cứng nhưng lại đặc biệt dai.
Trong nước mì sánh đặc có một quả trứng chần căng tròn, bên trên rắc vài cọng cần tây thái nhỏ, nhìn thì thanh đạm đơn giản, nhưng hương vị lại khá ngon.
Ông nội không cần dậy sớm nên chưa dậy ăn. Trong phòng ăn, hai cha con ăn cơm mỗi người một kiểu yên lặng, cúi đầu không nói chuyện.
Bên ngoài, sấm và gió dường như lại đột nhiên im bặt, chỉ là bầu trời vẫn nặng nề, trong nhà tối sầm, ăn cơm gần như không nhìn rõ miệng.
Lâm Độ chậm rãi cho miếng trứng cuối cùng vào miệng, ngực vẫn còn nặng trĩu, ăn mà chẳng thấy vị gì.
Người đối diện là Lâm Lập Hằng đã ăn xong mấy miếng, nhìn Lâm Độ cúi đầu một cái, trong mắt có chút lo lắng, dừng lại một lát rồi bưng bát của mình và cốc sữa Lâm Độ đã uống xong vào bếp rửa.
Đợi ông rửa bát xong đi ra, thấy con gái vẫn chưa ăn xong. Lâm Lập Hằng vừa kẹp bài thi dưới cánh tay, vừa nhìn dáng vẻ lơ đãng của Lâm Độ, cuối cùng dừng lại, không nhịn được mở miệng:
“Thật ra ba năm cấp ba sau này con nhớ lại sẽ thấy trôi qua rất nhanh.”
Lâm Lập Hằng nghĩ cô buồn vì khai giảng, khi an ủi giọng cũng dịu lại: “Áp lực chắc chắn là lớn, ai cũng phải chịu đựng. Qua được giai đoạn này là ổn thôi. Nếu con có chuyện gì thì nói với bố, đừng tự mình chịu đựng, biết chưa?”
Biết con gái mình là kiểu người ít nói, Lâm Lập Hằng đôi khi cũng bất lực, chỉ có thể quan tâm trong khả năng: “Bố hôm nay không kịp, nếu con có tâm sự thì tối tan học tự học xong, bố làm ít món ngon, hai bố con mình nói chuyện đàng hoàng được không?”
Thời kỳ cấp ba đặc biệt, Lão Lâm có lẽ dạy học nhiều năm, biết học sinh giai đoạn này dễ xảy ra đủ loại vấn đề, nên đặc biệt quan tâm đến cô.
Nhưng Lão Lâm đi làm tăng ca đã rất vất vả rồi, Lâm Độ không muốn ông còn phải lo lắng vì mình nữa, lắc đầu: “Không cần đâu bố, con chỉ là hơi chưa tỉnh ngủ thôi.”
“Thật sự không sao đâu ạ.”
“Bố mau đi làm đi, lát nữa chủ nhiệm Lý lại nói đấy.”
Lâm Lập Hằng lấy từ tủ giày ở huyền quan một chiếc ô cũ do ngân hàng Công Thương tặng, định đặt lên giá, dừng lại một chút rồi kẹp luôn dưới cánh tay, phía dưới xấp bài thi. Sau đó lại lấy ra một chiếc ô gấp màu trơn hiệu Thiên Đường.
Không thuyết phục được Lâm Độ, ông chỉ đành dặn: “Vậy nhớ mang ô, bên ngoài sắp mưa rồi.”
Trước khi đóng cửa, còn nghiêm túc dặn thêm: “Đừng tự mình chịu đựng nhé Giáng Vũ, chuyện lớn thế nào cũng có bố con ở đây.”
“Cạch” một tiếng, cửa chống trộm đóng lại.
Ông bố vừa làm cha vừa làm mẹ lắm lời ra khỏi nhà, để lại cô con gái ít nói cùng cả căn phòng yên tĩnh.
Động tác của Lâm Độ khựng lại.
Nghe nói dạ dày là cơ quan của cảm xúc.
Những lời của Lão Lâm theo bát mì nóng ấm đi vào bụng, dường như trong lòng cũng không còn ngột ngạt như trước nữa.
–
Lúc xách ô gấp xuống lầu, đồ đạc của nhà hàng xóm đang chuyển nhà phía dưới đã được chất lên chiếc xe tải nhỏ, cửa cốp phía sau còn chưa đóng, Lâm Độ liếc thấy bên trong có một chiếc máy quay đĩa than cổ điển tinh xảo đặt trên bốn chân chống, càng nhìn càng thấy quen mắt.
Quả nhiên còn chưa đi vòng qua chiếc xe chở hàng, phía sau đã có người gọi cô: “Lâm Độ”, một giọng nam ngay ngắn rõ ràng.
Giọng nói này Lâm Độ đã nghe từ lúc còn non nớt đến khi vỡ giọng gần thành giọng đàn ông, người cũng như tiếng, cô quay đầu lại, quả nhiên thấy Lý Chu Viễn.
Người kia đẩy gọng kính nửa viền đen bạc, bước hai bước lại gần, liếc nhìn chiếc balo màu trắng hạnh cô đang đeo gọn gàng.
“Khai giảng rồi à?” Lý Chu Viễn hỏi, “Học bù sớm sao?”
Khối 11 trường Trung học Phổ thông Trực thuộc khai giảng sớm hơn bên Dục Anh nửa tuần, phải học bù trước, đợi khối 10 huấn luyện quân sự xong, tổ chức lễ khai giảng xong mới tính là năm học chính thức.
Lâm Độ gật đầu. Từ khi thi chuyển cấp, cô đăng ký vào Trung học Phổ thông Trực thuộc, không học thẳng lên Trung học Dục Anh, cô và Lý Chu Viễn không còn qua lại thân thiết như trước.
Hai người đều học cấp ba, ai cũng bận, dù ở cùng khu, mười ngày nửa tháng cũng chưa chắc gặp một lần.
Gặp lại sau thời gian dài, sự xa lạ và khoảng cách vô thức mang theo chút không khí ngượng ngùng. Lâm Độ không biết đối phương có cảm nhận được không, cô kéo dây balo, nghĩ hồi lâu mới khô khan hỏi một câu: “Cậu chuyển nhà à?”
Một câu hỏi quá rõ mà vẫn hỏi.
Cũng tại nhất thời cô không biết nói gì.
Hồi đó thi xong cấp hai chọn trường cấp ba, vì chuyện cô muốn vào Trung học Phổ thông Trực thuộc, hai người đã cãi nhau một trận lớn.
Đều là những đứa trẻ biết kiềm chế tính tình, đến bố Lý Chu Viễn là thầy Lý cũng phải tặc lưỡi, nói đây là lần đầu tiên thấy hai đứa cãi nhau đến mức đó.
Còn nói sau này phải kể lại với bố Lâm Độ, rằng cô con dâu tương lai mà ông “đính ước từ nhỏ” hóa ra lại là người bướng bỉnh như vậy.
Thầy Lý thực ra không hiểu Lâm Độ. Cô từ trước đến nay luôn là kiểu người bướng bỉnh giấu rất sâu, ngoài mặt không lộ ra, chuyện đã quyết thì ai nói cũng không thay đổi được.
Chuyện vào Trung học Phổ thông Trực thuộc cũng vậy.
Dù Lý Chu Viễn, thầy Lý và cả những cô chú trong khu nhìn cô lớn lên đều không khuyên cô vào Trung học Phổ thông Trực thuộc. Lão Lâm cũng nói Dục Anh tuy không bằng trường trọng điểm cấp thành phố như Trung học Phổ thông Trực thuộc, nhưng ít nhất quen thuộc, giống như chọn người yêu, hiểu rõ gốc gác, cùng lớn lên với nhau, vẫn tốt hơn là kiễng chân với tới nơi quá cao.
Thậm chí còn nói thẳng rằng ở Dục Anh cô là học sinh giỏi, được tổ bộ môn trọng điểm bồi dưỡng thành thủ khoa khối xã hội, nhưng vào Trung học Phổ thông Trực thuộc, đặt giữa đám học sinh giỏi, kết quả thế nào cũng khó nói, cuối cùng vẫn không thay đổi được quyết định của Lâm Độ.
Cô một mực đăng ký vào Trung học Phổ thông Trực thuộc, rời xa những người và những chuyện khiến cô sợ hãi, một năm bình yên này, cô trân trọng như sống sót sau tai nạn.
“Ừ, chuyển về phía nam, khu chung cư mới mở bên đó.” Lý Chu Viễn nói, “Cũng không xa, đi bộ mười mấy phút.”
“Dọn xong thì cậu qua nhà chơi.”
Thầy Lý là trụ cột của Dục Anh, chuyển đi khỏi đây cũng không có gì lạ.
Chỉ là Lý Chu Viễn nói vậy, Lâm Độ lại không biết nên đáp thế nào. May mà lúc này tài xế chuyển hàng bê xuống một chậu lan quân tử to đùng, đóng cốp xe tiện thể nhắc Lý Chu Viễn phải đi rồi.
Lâm Độ cũng thuận thế nói phải đi học, đang định rời đi thì lại bị Lý Chu Viễn gọi lại.
Người kia đột nhiên chẳng liên quan mà nói rằng đã vào Trung học Phổ thông Trực thuộc thì càng phải chú tâm học, thầy Lâm là giáo viên toán mẫu mực, vậy mà con gái mình học khối xã hội mà toán còn chưa được một trăm mười, như thế có được không?
Cách nói chuyện của cậu ta rất kiểu “học sinh gương mẫu”, có lẽ chịu ảnh hưởng từ thầy Lý, luôn mang chút ý vị dạy dỗ người khác.
Lâm Độ tuy bướng nhưng không thích tranh cãi lời qua tiếng lại, nghe đại khái lời Lý Chu Viễn nói, gật đầu rồi đi học.
Đi vòng qua một dải cây xanh dày đặc, Lâm Độ nhìn thấy cổng Bắc số hai của trường Trung học Phổ thông Trực thuộc.
Lúc nãy nói chuyện với Lý Chu Viễn trong khu nhà làm mất chút thời gian, giờ chắc đã gần đến giờ tự học buổi sáng, học sinh mặc đồng phục đỏ trắng nối đuôi nhau tràn vào cổng trường.
Một kỳ nghỉ hè dài không gặp, học sinh vào cổng từng nhóm hai ba người, ríu rít như có nói mãi cũng không hết chuyện.
Cảm lạnh do nóng của Lâm Độ vẫn chưa khỏi hẳn, cô hắt hơi một cái qua lớp khẩu trang, người theo đó hơi chúi về phía trước, còn chưa kịp đứng thẳng lại thì vai phải và cổ đột nhiên nặng xuống.
Một cánh tay trắng nõn khoác lên vai cô, Lâm Độ vừa quay đầu, người kia đã siết tay, kéo mạnh cô qua.
“Độ Độ!” Tống Tiểu Nghiêu khoác cổ cô, bên kia còn có bạn cùng lớp là Nguyễn Tư Tuyền. Tính cách Lâm Độ nội liễm, Nguyễn Tư Tuyền cũng không phải kiểu hoạt bát như Tống Tiểu Nghiêu, nên học cùng một năm, hai người cũng không quá thân, chỉ là gặp thì chào.
Lâm Độ cong nhẹ khóe mắt chào Nguyễn Tư Tuyền, giây sau lại thấy cô ấy cũng bị Tống Tiểu Nghiêu kéo qua. Tống Tiểu Nghiêu đứng giữa, tay trái tay phải ôm hai người, cảm thán: “Lúc cuối kỳ mình còn lo chia ban tự nhiên – xã hội sẽ tách chúng ta ra, không ngờ lần này phân lớp cũng khá nhân văn.”
“Quá tốt rồi! Lần này chúng ta lại được học cùng lớp!”
Lần này cách chia lớp quả thực rất khó tách ba người họ ra.
Lớp 19 của họ, những người chọn khối xã hội giữ nguyên, người chọn khối tự nhiên thì dựa theo thành tích phân vào lớp thực nghiệm hoặc lớp thường. Dù là khóa cuối cùng còn phân ban tự nhiễn – xã hội, Lâm Độ không kế thừa được năng lực tự nhiên của thầy Lâm, nhưng từ nhỏ lại hứng thú với văn sử nên vẫn chọn khối xã hội.
Lớp Xã hội 11/19 nằm ở góc ngoài cùng tầng bốn tòa nhà Dật Phu, Lâm Độ bị Tống Tiểu Nghiêu kéo một mạch lên bốn tầng lầu, Tống Tiểu Nghiêu thì mặt không đỏ tim không loạn, còn Lâm Độ lại phải vịn tường mới vào được lớp.
Tống Tiểu Nghiêu nhiệt tình giúp Lâm Độ tháo balo đặt lên bàn, cuối cùng chìa tay ra: “Đưa mình xem bộ đề Văn với.”
Biết ngay là “vô sự không đến sớm”, Lâm Độ lấy bài Văn ra, liếc cô ấy một cái rồi đưa qua.
Bên cạnh có nam sinh chen vào: “Bài của sư thái mà cậu cũng dám chép, chán sống rồi à?”
“Có gì đâu.” Tống Tiểu Nghiêu mở đề ra, “Mình làm hết rồi, chỉ thiếu mấy câu trắc nghiệm thôi.”
Nói xong, cô ấy xoạt xoạt chép mấy cái, rồi cùng bài của mình trả lại cho Lâm Độ: “Xong rồi, lớp phó đại nhân mau lên, đi thu bài đi.”
Lâm Độ là lớp phó môn Văn của lớp 19, sau khi phân ban, giáo viên chủ nhiệm không đổi, vẫn là cô giáo Ngữ Văn Vương Lạc Hoa, nên vị trí lớp phó môn Văn của cô cũng không thay đổi.
Giờ này trong lớp đã có ba phần tư học sinh đến, các lớp phó khác lần lượt bắt đầu thu bài, Lâm Độ nhận bộ đề từ Tống Tiểu Nghiêu, cũng đi lên hàng đầu thu của các bạn khác.
Khi Lâm Độ gom xong bài, ôm một chồng đề dày cùng sổ ghi chép bước ra khỏi lớp, lớp trưởng vừa nhận chỉ thị của giáo viên chủ nhiệm, bảo mọi người tranh thủ dọn vệ sinh lớp.
Đã là giờ tự học sáng, các lớp khác hoặc là giáo viên đang dặn dò, hoặc là ồn ào đọc bài, còn cô Vương của lớp 19 có chút “ám ảnh sạch sẽ”, nên sắp xếp học sinh dọn lớp vào giờ này.
Một chồng bài vừa nặng vừa khó giữ, lúc Lâm Độ lên lầu gần như không nhìn thấy đường.
Vất vả lắm mới lên được tầng năm – nơi đặt văn phòng tổ bộ môn, cả hành lang yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim rơi. Lâm Độ bước lên hai bậc thang cuối cùng, tiếng bước chân nhẹ đến gần như không nghe thấy.
Cô có chút sợ lên tầng năm, tầng sáu. Ranh giới giữa các tầng giống như sông Sở – Hán, rạch ròi rõ rệt. Học sinh ở đây phần lớn là học sinh cấp hai của Trung học Phổ thông Trực thuộc học thẳng lên, hoặc là học sinh giỏi từ các trường xung quanh.
Thực ra, đa số học sinh của Trung học Phổ thông Trực thuộc đều có điều kiện vượt trội.
Dù là thành tích, gia cảnh hay lý lịch, đều cách Lâm Độ một khoảng xa như dải Ngân Hà, là sự xa cách nhìn thấy rõ và không thể hòa nhập.
Buổi sáng nặng nề như báo hiệu cơn mưa, mặt trời chưa ló dạng, ánh sáng lọt qua cửa sổ cũng mờ đục u ám. Hai bên hành lang yên tĩnh đến mức không có chút âm thanh, cả tòa nhà như bị bao phủ bởi một áp lực thấp khó nói thành lời.
Cảm giác ngột ngạt vừa bị bát mì của Lão Lâm và những câu đùa của Tống Tiểu Nghiêu che đi, không biết từ lúc nào lại đè lên trong lòng.
Lâm Độ ôm chặt chồng bài trên tay đang chực rơi, hơi cúi đầu rẽ qua góc cầu thang, cuối cùng bước lên hành lang tầng năm.
Sàn nhà sáng bóng phản chiếu bóng tường, Lâm Độ không định nhìn thêm.
Chỉ là vừa bước vào hành lang này, cô đã nhạy cảm nhận ra có một ánh nhìn rơi trên người mình.
Không xa cũng không gần.
Ngay phía trước cô, cạnh bức tường của một lớp nào đó, theo bản năng, Lâm Độ ngẩng đầu lên, trong ánh sáng mờ tối không nhìn rõ khuôn mặt đối phương.
Chỉ thấy dáng người thiếu niên cao gầy, đường nét lười biếng nơi chân mày ánh mắt, rất dễ lọt vào tầm nhìn. Cậu dường như cầm một quyển sách gì đó, uể oải dựa vào tường, cái bóng bị ánh sáng yếu kéo dài ra.
Trong hành lang dài, không thấy người thứ ba.
Biển hiệu văn phòng tổ khoa học tự nhiên treo ở giữa khoảng cách giữa hai người, điều đó có nghĩa là Lâm Độ đi vào văn phòng, không cần đi ngang qua Chu Gia Lương.
Lâm Độ biết cậu là lớp ba, phòng học ở tầng sáu, lại liếc nhìn tấm biển văn phòng, lúc này mới hiểu ra, cậu đang bị phạt đứng trước cửa.
Chỉ khựng lại trong chớp mắt, giây sau, Lâm Độ lặng lẽ cúi đầu thu hồi ánh nhìn, làm như không thấy.
Khoảng cách chẳng có mấy bước, trong không gian tĩnh lặng và có phần lúng túng này, ông già thời gian dường như trôi chậm một cách đặc biệt.
Cuối cùng Lâm Độ dừng trước cửa văn phòng, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào bước chân của mình, hai tay ôm bài không rảnh, chưa kịp dùng thân người mở cửa, một bàn tay từ phía trên đưa xuống, nhẹ nhàng đẩy cửa ra.
Trong một giây rất ngắn, Lâm Độ khựng lại, ở rìa tầm nhìn là bóng cánh tay trắng lạnh của cậu. Cô hít một hơi, giữ lại nơi lồng ngực, vô thức nín thở không thả ra, đến khi ngẩng đầu lên, cuối cùng nhìn rõ đôi mắt hơi đỏ, mệt mỏi nhưng trong trẻo ấy.
Một ánh nhìn chạm nhau rồi rời đi.
Lâm Độ cụp mắt, cuối cùng mới thở lại, khẽ nói cảm ơn, đối phương dường như rất hờ hững, không có gì gợn sóng.
Đến khi bước vào trong mới nhận ra, vừa rồi cậu hình như đã tùy ý “ừ” một tiếng. Còn nữa, lúc nãy khoảng cách dường như quá gần, cô bị vương lại trên người mùi hương đặc trưng của cậu, mùi nước cam có ga.
Lúc từ văn phòng đi ra, không cần quay về phía lớp ba, trong hình bóng mờ phản chiếu trên sàn, Lâm Độ vẫn nhìn thấy người vừa mở cửa giúp cô.
Hình như vẫn đang bị phạt đứng.
Xuống một tầng trở lại lớp 11/19, Lâm Độ vừa vào lớp liền nhập vào đội tổng vệ sinh.
Tổ trưởng phân công cô đi lau kính hành lang lớp học, vì để giữ ấm, kính ở các tòa nhà giảng dạy phía Bắc phần lớn đều khá cao, Lâm Độ mang ghế của mình ra, đứng lên lau.
Tống Tiểu Nghiêu làm xong việc của mình, tốt bụng giúp cô giữ ghế, tiện thể cùng mấy bạn trong tổ trò chuyện linh tinh.
Có một bạn vừa từ phòng giáo vụ về, mở đầu câu chuyện nói rằng thấy có người đến làm thủ tục chuyển trường, trùng hợp thế nào lại chuyển vào đúng lớp họ: “Chắc chắn luôn, mình còn thấy ‘sư thái’ dẫn người đi nữa.”
Chủ nhiệm lớp 11/19 kiêm giáo viên Ngữ Văn Vương Lạc Hoa đang trong thời kỳ tiền mãn kinh, nổi tiếng nghiêm khắc, không hợp là đóng cửa mắng xối xả hai tiết liền.
Hai lớp cô dạy đều khổ không kể xiết, trong lớp ai oán khắp nơi, sau lưng còn đặt biệt danh là “Diệt Tuyệt Sư Thái”.
Tống Tiểu Nghiêu tò mò về học sinh chuyển trường: “Thế cậu có nhìn thấy chưa? Nam hay nữ, béo hay gầy? Đẹp trai không?”
“Chưa nói nam hay nữ mà cậu đã hỏi đẹp trai chưa rồi?” Lớp phó thể dục cao to trong lớp trêu Tống Tiểu Nghiêu, “Chẳng phải cậu đang mê người lớp ba kia à, nhanh vậy đã thay lòng đổi dạ rồi?”
Tống Tiểu Nghiêu tức đến mức đấm người ta.
Bạn vừa đi phòng giáo vụ giải thích: “Là con gái, xinh lắm, nghe nói chuyển từ Dục Anh sang.”
“Dục Anh?” Tống Tiểu Nghiêu nghe vậy liền hứng thú, kéo Lâm Độ, “Độ Độ, nghe chưa, bạn mới từ Dục Anh, biết đâu cậu từng quen đó.”
Lâm Độ lau đến chỗ cao nhất của cửa sổ, đứng trên ghế, bàn tay mảnh khảnh bám vào bệ cửa, kiễng chân mới lau tới.
Khăn lau trong tay đã vắt hơi khô, đến lúc sau gần như không còn nước, miếng vải khô cọ lên kính phát ra âm thanh khô ráp khó chịu.
Cảm giác ngột ngạt trong ngực cô càng lúc càng nặng, đầu óc trống rỗng, không biết đang nghĩ gì, cũng không nghe rõ họ vừa nói gì.
Khi bị Tống Tiểu Nghiêu kéo, cô thuận theo lực mà cúi người xuống.
Hơi mơ màng hỏi: “Gì cơ?”
Tầm mắt của Tống Tiểu Nghiêu vừa ngang với ngực Lâm Độ, ánh nhìn chạm vào cổ áo đồng phục đỏ trắng buông thấp của cô, phía trên chiếc bra mỏng, làn da trắng mịn hiện lên một vết sẹo bỏng thuốc lá có phần chói mắt.
Cô chỉ vào Lâm Độ, giọng có chút lo lắng: “Ngực cậu… sao thế?”
Lâm Độ nhìn Tống Tiểu Nghiêu một cái, lập tức ý thức được điều gì, nhanh chóng giơ tay lên, dùng mu bàn tay ép cổ áo lại, vừa bước xuống khỏi ghế: “Không sao đâu, cậu vừa nói gì?”
Thấy cô không nói về vết sẹo, Tống Tiểu Nghiêu tính tình vô tư cũng không hỏi thêm, chỉ nói: “Chuyện học sinh chuyển trường ấy, bạn mới từ Dục Anh, bọn mình vừa nói nãy giờ cậu không nghe à?”
Dục Anh, học sinh mới…
Lâm Độ khựng lại.
Tống Tiểu Nghiêu đưa tay quơ quơ trước mặt cô: “Độ Độ? Cậu có nghe không đấy? Sao cứ lơ đãng vậy.”
Chính lúc này, Vương Lạc Hoa xuất hiện ở cửa lớp. Phía sau là một cô gái không mặc đồng phục.
Đèn trong lớp đã bật, dưới ánh đèn huỳnh quang, Lâm Độ nhìn rõ gương mặt của học sinh chuyển trường.
Bên ngoài vang lên một tiếng sấm, như xé toạc bầu trời.
Dường như mọi âm thanh khác đều bị xóa sạch, nhưng Lâm Độ vẫn nghe thấy giáo viên chủ nhiệm quát mắng rằng cả buổi sáng làm có chút việc mà vẫn chưa xong.
Sau đó cô giáo đứng ở cửa, nhìn các học sinh trong lớp, bảo mọi người về chỗ ngồi ngay ngắn, cô muốn giới thiệu học sinh mới chuyển đến – Tôn Linh Nhiễm.
Cô gái tên Tôn Linh Nhiễm đưa mắt nhìn một vòng, khi ánh nhìn dừng lại trên người Lâm Độ, những đám mây tích tụ suốt cả buổi sáng ngoài cửa sổ như không chịu nổi nữa, ào ào đổ xuống, tạo thành một trận mưa như trút nước.
Mu bàn tay Lâm Độ vẫn đè lên vết sẹo bỏng trên ngực, dường như trong khoảnh khắc đó, cô lại nghe thấy tiếng đầu thuốc cháy trên da, xèo xèo.