Sau khi cuộc tuyển chọn người dẫn chương trình cho đại hội thể thao kết thúc, Lâm Độ bình tĩnh mà tê dại, từng bước làm theo nề nếp sinh hoạt trong ba ngày, bất ngờ nhận được thông báo trúng tuyển. Ban tổ chức đại hội thể thao cho rằng cần thêm vài người dẫn chương trình, mỗi người phụ trách một phần khác nhau, vì thế ba người đứng đầu đều được chọn. Ở vòng cuối, tuy Lâm Độ bị Tôn Linh Nhiễm ảnh hưởng, nhưng thành tích tổng hợp vẫn xếp thứ ba, nên giành được suất cuối cùng mang tính “may mắn” ấy.
Khi nghe giáo viên chủ nhiệm nói với mình tin này, Lâm Độ có cảm giác đầu óc hỗn độn, không chân thực. Phải mất rất lâu, cô mới thực sự tin rằng lần này mình may mắn được thần linh chiếu cố. Cô ngoan ngoãn nhận lời dặn dò của Vương Lạc Hoa: chuẩn bị cho tốt, đừng run sợ, có vấn đề thì hỏi thêm Trịnh Thính Tư, không được làm cô mất mặt. Tất nhiên điều quan trọng nhất là tuyệt đối không được ảnh hưởng đến việc học.
Cô từ văn phòng bước ra, Tống Tiểu Nghiêu kích động ôm lấy cô, liên tục nói rằng đã biết chắc chắn sẽ được chọn mà! Nguyễn Tư Tuyền cũng đứng bên cạnh gật đầu phụ họa, nói đây gọi là “vận xấu qua đi, vận may kéo đến”. Lâm Độ đứng bên cửa văn phòng, cánh tay vô thức áp vào bức tường bị điều hòa thổi đến hơi lạnh, cụp mắt lặng lẽ gật đầu, có chút không giống với vẻ kín đáo thường ngày. Lần này, dường như người có được cơ hội không phải là cô, bình tĩnh đến mức như chuyện chẳng liên quan gì đến mình.
Đến ngày hôm sau, Lâm Độ mới nghe nói, thì ra hôm công bố kết quả tuyển chọn người dẫn chương trình, trước giờ tự học buổi tối, khi phần lớn mọi người ra ngoài ăn cơm, Tôn Linh Nhiễm đã làm ầm ĩ một trận trong lớp. Tống Tiểu Nghiêu kể lại sinh động như thật, nói cô ta ném hết tài liệu với đủ loại sách vở xuống đất, rồi úp mặt lên bàn khóc oà lên. Không ít bạn trong lớp không hiểu chuyện gì, bị dọa cho giật mình.
Nguyễn Tư Tuyền hỏi, vậy không ai hỏi xem chuyện gì xảy ra à?
Tống Tiểu Nghiêu: “Có chứ! Mấy bạn có mặt trong lớp tưởng xảy ra chuyện lớn, vội vàng xúm lại hỏi cậu ta làm sao.”
“Sau đó thì sao?”
Sau đó những người đó bị Cảnh Hy mắng cho một trận, nói chuyện của cô ta liên quan gì đến họ, lo tốt việc của mình đi, bớt xen vào chuyện người khác.
“Vậy họ không hỏi được thì làm sao biết cậu ta khóc vì cái gì?” Nguyễn Tư Tuyền hỏi.
“Cậu nghĩ xem, Nguyễn Tiểu Tuyền.” Tống Tiểu Nghiêu bất lực lắc đầu, “Bình thường cậu thông minh thế mà sao có lúc lại không hiểu vậy? Mấy người trong lớp mình tinh như khỉ ấy, vừa nhìn thấy mấy tài liệu bình luận ứng biến bị ném dưới đất, lại nghe Tôn Linh Nhiễm vừa khóc vừa mắng thì còn chuyện gì mà không rõ nữa?”
Nguyễn Tư Tuyền: “……”
“Được rồi.”
Cô ấy nhìn Lâm Độ suốt dọc đường tan học vẫn không nói một lời, nghĩ một lát rồi vẫn nói: “Nhưng mình luôn cảm thấy người này có gì đó kỳ lạ, mình không có nổi thiện cảm với cậu ta.”
“Cuộc tuyển chọn người dẫn chương trình này đã rò rỉ tin từ lâu rồi, trước đó cậu ta cũng không nói là sẽ tham gia, sao đến khi Lâm Độ đăng ký thì cậu ta lại cũng chạy theo đăng ký?”
Khi ấy Tống Tiểu Nghiêu vẫn chưa hiểu ra: “Cũng có thể cô bạn này chỉ là thích cảm giác đứng trên sân khấu thôi.”
“…”
Nguyễn Tư Tuyền lạnh lùng liếc cô một cái: “Mình lười nói với cậu.”
…
Cuối tháng chín, nắng mùa thu gay gắt, ngày mai là kỳ thi tháng đầu tiên của học kỳ này. Kết quả thi tháng ảnh hưởng trực tiếp đến tâm trạng sau khi thi xong đi xem đại hội thể thao, và cả việc kỳ nghỉ dài Quốc khánh – Trung thu sau đó có thể chơi vui vẻ hay không. Vì thế trước kỳ thi, động lực ôn tập của học sinh đặc biệt mạnh mẽ.
Tiết tự học cuối cùng trước giờ tự học buổi tối, rất nhiều lớp đều mở toang cả cửa trước lẫn cửa sau, mỗi học sinh trong cái thời tiết oi bức này đều không ngừng tự ôn bài của mình. Ở lớp 11/19, một chỗ ngồi gần phía tường ở hàng giữa phía sau đang trống, lúc Tống Tiểu Nghiêu học thuộc từ vựng đã liếc sang đó mấy lần.
Cô ấy luôn cảm thấy dạo này Độ Độ có gì đó rất kỳ lạ, rõ ràng vẫn học tập như thường, vẫn đọc sách, ghi chép, học từ vựng… thậm chí số đề luyện còn nhiều hơn trước, việc học không hề bỏ bê, phía người dẫn chương trình đại hội thể thao cũng không bỏ bê. Mỗi lần nhìn cô đều là cúi đầu học hoặc học thuộc bản thảo, nhưng lại cứ cảm thấy có gì đó không giống trước. Vì chuyện này, Tống Tiểu Nghiêu đã nói với Nguyễn Tư Tuyền không ít lần, rằng luôn cảm thấy gần đây Lâm Độ có chút kỳ lạ, nhưng lại không nói ra được là kỳ lạ ở chỗ nào.
Có ai mà đạt được cơ hội mình hằng mơ ước lại có phản ứng như thế chứ? Bình tĩnh như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Rõ ràng trước đây Độ Độ đâu phải như vậy. Nguyễn Tư Tuyền cũng không hiểu nổi, tuy biết một vài nội tình nhưng không thể nói ra, mỗi lần cũng chỉ có thể nói rằng Lâm Độ vốn dĩ quá yên lặng. Khi Tống Tiểu Nghiêu nhìn sang bên đó, vô tình lướt qua Cảnh Hy và Tôn Linh Nhiễm ngồi ở hàng sau Lâm Độ, phát hiện lúc họ nói chuyện, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía chỗ của Lâm Độ, có khi còn che miệng thì thầm to nhỏ.
Tống Tiểu Nghiêu vốn đầu óc mơ hồ, hiếm khi tỉnh táo được một lần, cô ấy chợt cảm thấy nữ sinh chuyển trường Tôn Linh Nhiễm mới đến học kỳ này cũng có chút kỳ lạ. Cô ấy không nhịn được mà gửi cho Nguyễn Tư Tuyền một tin nhắn WeChat.
[Tuyền, cậu có thấy cái bạn chuyển trường kia hơi kỳ lạ không.]
Nguyễn Tư Tuyền ở dãy bàn bên cạnh móc điện thoại ra, thấy tin nhắn thì ngẩng lên, bất lực liếc Tống Tiểu Nghiêu một cái: [Cậu nói xem kỳ lạ ở chỗ nào?]
[Mình cũng không nói rõ được.] Tống Tiểu Nghiêu nhận ra có gì đó lạ, nhưng lại không nhìn ra rốt cuộc lạ ở đâu, chỉ có thể vừa đoán vừa gõ chữ trả lời: [Không nói rõ được, chỉ là cảm giác cậu ta hình như đặc biệt để ý đến Độ Độ.]
Nguyễn Tư Tuyền ôm điện thoại, không trả lời.
Tống Tiểu Nghiêu bên này lại lấy hai chuyện ra phân tích: [Cái vụ tuyển người dẫn chương trình ấy, mình nghe thấy cậu ta nói chuyện với người khác, bảo hoàn toàn không hứng thú với cái gì mà dẫn chương trình.]
[Nhưng vừa nghe nói Độ Độ đăng ký thì lập tức cũng chạy đi đăng ký.]
…
Suốt cả một tiết tự học, Lâm Độ đều không ở lại lớp. Hôm đó Nguyễn Tư Tuyền nói lần này cô là “vận xấu qua đi, vận may kéo đến”. Lâm Độ còn chưa kịp tán thành cách nói này, thì đã phải chịu sự hành hạ ngày càng quá đáng của Tôn Linh Nhiễm. Phá hỏng bản thảo và bài tập của cô đã trở thành chuyện thường ngày, có lần tự học buổi tối cô làm bài hơi muộn, bị họ khóa luôn trong lớp, đến khi bác bảo vệ đi tuần lên, cô mới được giải thoát.
Tôn Linh Nhiễm không thích thấy cô học, không thích thấy cô tham gia tuyển chọn người dẫn chương trình đại hội thể thao, càng không thích thấy cô xuất hiện ở những nơi cô ta cho là không nên xuất hiện. Cô ta từng nói, cô ta cho rằng Lâm Độ không xứng. Tất cả những thứ Tôn Linh Nhiễm có hoặc không có, đều không phải thứ mà một kẻ tầng lớp thấp hèn như Lâm Độ xứng đáng có được. Vì vậy, suốt cả tiết tự học này, Lâm Độ trốn ở ban công cuối hành lang tầng hành chính, nơi ít người lui tới, lót quyển bài tập toán mang từ lớp ra, ngồi bệt xuống đất. Cô nhìn vào bản lời dẫn chương trình in trên giấy A4 trong tay, từng chữ từng câu mà học thuộc xuống. Cô cảm nhận được gần đây, bất kể là cơ thể hay tinh thần đều có chút không chịu nổi.
Dây thần kinh vốn luôn căng chặt, không biết từ lúc nào bắt đầu trở nên tê dại. Giờ muốn ghi nhớ cùng một nội dung, cô luôn không thể tập trung, cần phải bỏ ra gấp đôi, thậm chí nhiều hơn thời gian và sức lực. Cho nên trong một khoảng thời gian dài gần đây, cô gần như dốc toàn bộ vào việc học; không còn tiếp xúc với bất kỳ ai không thân; không ra ngoài vào buổi tối rồi về nhà lúc gần nửa đêm; càng không dành thời gian rảnh để nấu nướng… Nhưng như vậy cũng có cái lợi, Lâm Độ lơ mơ tựa vào bức tường nhô ra ở ban công nhỏ, không biết nên buồn hay nên vui, bởi cô phát hiện khi bận đến mức chân không chạm đất như thế, đầu óc sẽ rối bời đến mức không còn thời gian để suy nghĩ linh tinh nữa.
Bên tai không biết từ lúc nào vang lên tiếng bước chân từ xa đến gần, Lâm Độ ôm đầu gối, cúi đầu yên lặng, bỗng nhiên cảm thấy trên người như có ánh nhìn của người khác. Ngẩn ra một lúc, rất lâu sau mới chậm chạp ngẩng đầu lên. Trong lòng thoáng có một phần vạn mong đợi, cô cứ nghĩ sẽ là một người nào đó. Nhưng khi nhìn sang, lại chạm phải ánh mắt tò mò của bạn học họ Quý kia của Chu Gia Lương, rồi bối rối không biết làm sao mà cúi đầu xuống.
–
Lâm Viện Triều phát hiện trạng thái của Lâm Độ không ổn đã mấy ngày rồi. Ông còn gọi điện “mách lẻo” với Lâm Lập Hằng, nói rằng “Giáng Vũ” nhà họ gần đây trạng thái thực sự không ổn. Con gái khác con trai, không phải cứ đánh đánh mắng mắng, da dày thịt chắc là lớn lên được. Con gái tâm tư nhạy cảm lại phức tạp, không quan tâm nhiều là không được. Dạo này Lâm Lập Hằng đang dạy lớp 12, càng về sau cảm giác gấp gáp càng mạnh. Nhận được cuộc gọi này cũng chỉ có thể ậm ừ đáp lại, nghĩ bụng sau này lúc nào rảnh sẽ nói chuyện với con gái một chút.
“Bố nói với con, con đừng có không coi ra gì.” Lâm Viện Triều cầm chiếc điện thoại kiểu cũ do con trai đào thải, đứng ở cửa bếp. Nhìn cánh cửa phòng Lâm Độ đóng kín, ông hạ thấp giọng, “Bố nói với con mấy lần rồi, con còn không để tâm. Học sinh trong trường nhiều nhất ba năm là tiễn đi hết, còn con gái con nửa đời trước nửa đời sau đều do con chịu trách nhiệm, con bớt chút thời gian ra, quan tâm nó một chút được không?”
Ông lão hôm nay cũng là vì thấy Lâm Độ lại một lần nữa vừa về đến nhà còn chưa tháo cặp, miễn cưỡng cong môi cười với ông, một câu cũng không nói đã quay về phòng rồi đóng cửa lại.
“Ôi.” Lâm Viện Triều khẽ thở dài, lại sợ Lâm Độ nghe thấy mà buồn, nói chuyện thì lấy tay che miệng và ống nghe, “Con nói xem có khi nào Giáng Vũ nhà mình thất tình không?”
Bên kia điện thoại, Lâm Lập Hằng không mấy tin: “Không đâu, con bé rất biết chừng mực.”
Ông lão càng nói càng sốt ruột: “Thế con nói xem sao nó ngày nào cũng thất thần như vậy!”
Đang nói điện thoại, “cạch” một tiếng, cánh cửa phòng nhỏ khóa bên trong được mở ra. Nhìn thiếu nữ có phần gầy đi bước ra khỏi phòng, Lâm Viện Triều chưa kịp nói hết câu sau, vội vàng cúp điện thoại, rồi kéo theo bước chân không mấy linh hoạt đi về phía cô.
“Giáng Vũ à.” Lâm Viện Triều không dám trực tiếp mở lời hỏi, chỉ có thể quan tâm một cách dè dặt, “Sao lại ra khỏi phòng rồi? Có phải đói không? Tối nay ăn mì tương đen, nếu cháu đói thì ông đi nấu mì cho cháu.”
Lâm Độ lắc đầu, phản ứng chậm chạp, một lúc sau cô lại gật đầu, không nói câu nào, chỉ kéo ông nội ra ghế sô pha ngồi xuống, còn mình thì đi tới tủ lạnh lấy túi mì tươi đã mua, chuẩn bị vào bếp luộc. Tủ lạnh gần đây chắc đã được dọn dẹp qua, những túi ni lông mà Lâm Viện Triều thích nhét vào đều đã bị lấy ra, bên trong cả chiếc tủ vì thế trông sạch sẽ gọn gàng hơn nhiều. Cô lấy túi mì tươi ra, tay còn lại theo thói quen đặt lên mép cửa tủ, tiện tay chuẩn bị đóng lại. Người đã bước ra ngoài được nửa bước, ánh mắt chạm vào một cái hũ bên trong, dừng lại một chút rồi lại quay về trước tủ lạnh.
Lâm Viện Triều nhìn theo ánh mắt cô, thấy hũ rượu nếp hoa hòe nhỏ kia, thử dò hỏi: “Cái này là của cháu à, Giáng Vũ? Ông còn tưởng là của bố cháu, lúc nó dọn tủ cũng không vứt đi.”
Ông lão thấy hiếm lắm mới có cơ hội nói chuyện với Lâm Độ để khuyên nhủ vài câu bèn vội nói: “Không biết cháu ủ rượu nếp từ lúc nào, tiếc thật, mốc hết rồi, cái này cháu định tặng cho ai à?”
Lâm Độ lắc đầu.
“Tặng cho con trai hay con gái vậy? Ông có quen không?” Lâm Viện Triều vòng vo hỏi, “Tiếc là giờ không còn nhiều hoa hòe, nhưng vẫn còn loại hoa khác, hay là ông làm lại cho cháu một phần, cháu đem đi tặng.”
“Ông ơi…” Lâm Độ ngắt lời ông lão còn muốn nói tiếp, “Không có ai cả.”
Cô nói.
“Cháu làm để tự uống, sau đó quên mất.”
Cô đứng trước cánh tủ lạnh đang mở, luồng khí lạnh từ ngăn mát không ngừng tràn ra ngoài, cái lạnh len vào từ cổ áo váy ngủ của cô, nhanh chóng lan khắp toàn thân. Còn rất lâu mới đến mùa đông, nhưng lại như đang đứng giữa băng tuyết. Rõ ràng nhiệt độ ngăn mát tủ lạnh thấp như vậy, điện cũng chưa từng bị ngắt, thế mà hũ rượu hoa hòe đã được cô cố gắng bịt kín vẫn dễ dàng hư thối mốc meo, trở nên đáng sợ. Lâm Viện Triều dường như còn muốn nói gì đó, Lâm Độ lại đưa hai tay vào, bưng hũ ra khỏi tủ lạnh, mặc cho lòng bàn tay lạnh buốt, quay người đặt thẳng hũ vào thùng rác trong bếp, cô ném đi một cách trông rất bình tĩnh. Tủ lạnh vì không còn cái hũ đó mà trở nên trống trải hơn, chỉ còn lại vài thứ cơm canh rau dưa thiết yếu. Giống như việc cái hũ ấy tồn tại hay không, cũng chẳng có bất kỳ ảnh hưởng gì.