Hành lang yên tĩnh, cách ly cái nóng bức bên ngoài. Chu Gia Lương tựa vào bức tường màu nâu kiểu Blake, ánh mắt lười nhác rũ xuống nhìn cô gái đang ngẩng đầu trước mặt. Hôm qua lúc làm ầm lên đòi mang bản kiểm điểm đến cũng nói là cô rất gấp, gấp đến mức muốn gặp cậu?
Bây giờ lại hỏi cậu có muốn yêu đương không, tay cậu đút vào túi quần dài, nhướng nhướng mày, giọng điệu chậm rãi không vội không gấp: “Cậu lại vội rồi à?”
Lâm Độ cũng không biết lúc nãy mình lấy đâu ra dũng khí, nghĩ vậy liền hỏi. Chỉ là bị đối phương vạch trần thẳng thừng như vậy khiến cô có chút không biết làm sao.
Cô cúi đầu xuống như cờ tắt trống im, không chú ý tới ánh mắt lơ đãng của người trước mặt rơi vào vành tai đỏ bừng vì bực bội của cô. Đợi đến khi cô lại ngẩng đầu lên định nói gì đó, vừa hé miệng, thì cánh cửa phía sau cậu đột nhiên bị người từ bên trong đẩy mạnh ra, Quý Gia Lạc một tay đẩy cửa, một tay cầm điện thoại nói với người bên kia: “Tôi không biết mà, Tịnh Tịnh đi ra ngoài rồi, vậy tôi biết đi đâu tìm cậu ấy cho cậu đây?”
Tầm nhìn của đối phương bị thân hình cao gầy trước mắt Lâm Độ che mất, cô có chút hoảng, vừa nghe thấy tiếng mở cửa, cô theo bản năng bước lên một bước, trốn phía trước thiếu niên.
Chu Gia Lương hơi cúi đầu nhìn cô một cái, lúc ánh mắt chạm nhau, Lâm Độ chột dạ thu lại ánh nhìn, vùi đầu cách ngực cậu chỉ một centimet. Ngay cả nhịp hô hấp dưới lớp áo sơ mi đen cũng mơ hồ nhìn thấy.
Khoảng cách rất gần rất gần.
Như thể thân mật áp sát.
Đến mức khi Quý Gia Lạc vịn cửa nhìn qua bên này thì giật mình một cái.
“Đệt?” Tay cậu ta vịn cửa khẽ lắc, điện thoại chưa kịp cúp, từ góc nhìn của cậu ta, trong lòng Chu Gia Lương đang áp sát một cô gái, cúi đầu không nhìn thấy mặt, mái tóc dài trông lại mềm mại suôn mượt.
Không phải chứ, bọn này còn chưa nói chuyện với con gái được mấy câu, Chu Gia Lương cậu đã yêu rồi? Đầu óc Quý Gia Lạc ong ong, cái này có phải hơi bất công rồi không?
Đang ngẩn ra nhìn như vậy, Chu Gia Lương đút tay túi quay đầu lại, lạnh nhạt liếc cậu ta một cái. hận được ánh mắt không vui đó, Quý Gia Lạc giữ vững nguyên tắc nam sinh cấp ba thuần khiết “phi lễ chớ nhìn”, giả vờ che mặt: “Xin lỗi làm phiền rồi.”
Cậu ta vừa lùi vào trong vừa xua tay: “Tiếp tục tiếp tục. Hai người cứ tiếp tục.”
Người đang bận yêu đương kia còn không quên nhắc: “Đóng cửa lại.”
“Vâng ạ anh.” Quý Gia Lạc ngoan ngoãn đóng cửa lại cho họ, tự mình lùi về trong nhà Chu Gia Lương, vừa mới thở ra một hơi, thì trong ống nghe điện thoại, Tôn Linh Nhiễm lại bắt đầu oanh tạc bằng lời nói: “Ý gì đấy? Làm phiền cái gì? Cậu đang nói chuyện với ai vậy?”
Quý Gia Lạc vừa nghe, thôi xong, lại châm thêm ngòi nổ.
Tịnh Tịnh cũng thật là, bản thân đang dính dính dấp dấp với người ta còn gọi chị Tôn đến làm gì, làm loạn thêm à?
“Không có gì đâu.” Quý Gia Lạc không muốn dính vào vũng nước đục này, định lấp l**m, “Một thằng bạn thôi.”
“Bạn gì? Là Tiểu Chu à?” Ai ngờ chị Tôn này không chịu buông tha, “Vừa rồi có phải giọng Tiểu Chu không?”
“Không phải đâu chị ơi.” Quý Gia Lạc cạn lời, “Tôi cũng không thể trông cậu ấy cho chị được. Đừng nói hai người chẳng có gì, cho dù hai người thật sự yêu nhau rồi, tôi cũng không thể 24 giờ dính sát bên cạnh mà trông cậu ấy cho chị được đúng không?”
Hiếm khi hôm nay cậu ta buông một tràng càm ràm mà không châm nổ được ‘quả pháo’ chị Tôn, có lẽ cô ta thật sự gấp rồi, đến cả việc mắng cậu ta cũng chẳng buồn, chỉ liên tục hỏi Chu Gia Lương đi đâu rồi.
Quý Gia Lạc bị cô ta hỏi đến cứng họng, chỉ đành tắt micro cuộc gọi WeChat đi, rồi lại mở cửa ra hỏi Chu Gia Lương.
Cô gái kia vẫn đang vùi đầu trong lòng cậu, cái tên này một tay đút túi đứng đó làm màu. Cậu ta lắc đầu, số mình là thế, chịu thôi. Liếc nhìn mái tóc mềm mượt của cô gái kia, Quý Gia Lạc cam chịu hỏi Chu Gia Lương đang quay đầu lại: “Tôn Linh Nhiễm cứ hỏi tôi cậu đi đâu rồi, tôi nói sao đây?”
Đột nhiên nghe thấy cái tên này, cơ thể Lâm Độ vô thức cứng lại.
Tôn Linh Nhiễm sao?
Rõ ràng cô đã biết họ quen nhau, rõ ràng thậm chí chính vì họ quen nhau, cô mới từng bước từng bước đi đến trước mặt cậu.
Nhưng bây giờ nghe thấy tên Tôn Linh Nhiễm từ miệng bạn của cậu nói ra, Lâm Độ vẫn không tự chủ hít sâu một hơi, cơ thể theo bản năng khẽ run lên.
Trong hành lang có một luồng gió lùa qua.
Vải áo trên người sột soạt vang lên.
Ánh mắt Chu Gia Lương dừng lại trên cô gái trước mặt đang cúi đầu không nói, vừa rồi khi Quý Gia Lạc nhắc đến tên một cô gái khác, cậu để ý thấy cái run nhẹ của cô, những ngón tay siết chặt, còn cả sắc mặt trắng bệch trong chớp mắt.
Cậu dường như hiểu ra gì đó.
–
Đến khi Chu Gia Lương quay lại phòng thì trong phòng đã chỉ còn một người. Lúc cậu bước vào, Quý Gia Lạc đang ngồi trên ghế sofa da thật màu caramel, nhìn về phía đó mấy lần, thấy Chu Gia Lương sắp đóng cửa rồi mà cũng không thấy cô gái lúc nãy còn vùi trong lòng cậu đâu.
Quý Gia Lạc dựa vào gối ôm, vắt hẳn chân lên. Cái tên này keo kiệt thật, người yêu đến tận cửa rồi còn không cho vào, đề phòng ai chứ? Cậu Quý đây dù thế nào cũng không thèm để ý bạn gái của anh em được không?
Người mặc đồ đen làm màu bên kia quay lại, không nói tiếng nào đã ngồi về trước bàn, móc tai nghe bluetooth từ hộp sạc ra nhét vào tai. Xong lại cầm dây treo nhấc thuốc lá điện tử lên, hút từng hơi từng hơi.
Không nói chuyện với ai, cũng chẳng nhìn ra tâm trạng tốt hay xấu.
“Yêu đương xong rồi à?” Đặng Trạch An vừa lắc cần điều khiển vừa liếc sang bên này, “Còn không cho người ta vào nhà nữa à?”
Chu Gia Lương liếc Quý Gia Lạc cái miệng rộng kia một cái, người sau lập tức làm động tác dán băng dính bịt miệng.
Cậu không tháo tai nghe, lười nhác như không xương tựa vào lưng ghế: “Chưa yêu.”
Âm nhạc trong tai nghe mở đến mức to nhất, nhạc metal ồn ào, nghe đến đau cả đầu. Chu Gia Lương vẫn không tháo tai nghe, dựa vào lưng ghế một lúc rồi đứng dậy, đi lên mấy bậc cầu thang đứng ở ban công tầng hai.
Mặt trời từ bảy giờ sáng đã mọc không biết từ lúc nào lại lặng lẽ rút đi. Trên bầu trời từng đám mây đen chen chúc, sắc trời trở nên u ám, cửa kính trượt sát đất hé ra một khe, không khí oi bức bên ngoài tranh nhau tràn vào.
Phủ kín người.
Trong tay Chu Gia Lương cầm cốc đồ uống còn dang dở lúc trước, hơi lạnh từ trong cốc nhựa thấm ra, đọng thành một lớp sương mỏng bên ngoài thành cốc, cầm trong tay trượt xuống mấy lần.
Cậu đặt cốc sang chiếc bàn thấp bên cạnh, ánh sáng u ám phủ lên người cậu một lớp lọc mềm màu xám trắng. Khi cậu quay đầu nhìn xuống khu chung cư bên dưới, hai cô gái đâm sầm vào nhau.
Thiếu niên đút tay túi, chiếc quần đen bị gió thổi phồng lên, không nghe được dưới đó nói gì, chỉ thấy một người đẩy người kia một cái, lực không nhỏ, Lâm Độ loạng choạng.
Chu Gia Lương hút một hơi thuốc lá điện tử, khi làn khói vị vải lan ra, cậu khẽ nhíu đôi mày.
–
Lâm Độ gặp Tôn Linh Nhiễm trên đường ra khỏi cổng khu chung cư. Cô không bất ngờ.
Nhưng Tôn Linh Nhiễm thì bất ngờ.
Những lời vừa nghe trong cuộc gọi của Quý Gia Lạc khiến cô ta nghĩ thế nào cũng thấy kỳ lạ, luôn cảm thấy sắp có chuyện gì đó xảy ra.
Vì thế cô ta mới vội vàng kéo Cảnh Hy cùng một người bạn khác, đến cả trang điểm cũng không kịp dặm lại đã lao tới, dọc đường Cảnh Hy vẫn luôn an ủi cô ta rằng có thể có chuyện gì chứ, cái người nhà cậu kia mắt mọc trên đỉnh đầu, đến cả cậu cũng chẳng buồn để ý, còn nhìn trúng được ai nữa?
Suốt đường từ nhà cô ta đến Vạn Liễu Thư Viện, được an ủi như vậy, Tôn Linh Nhiễm cuối cùng cũng bình tĩnh hơn một chút, cố tỏ ra trấn định nói với Cảnh Hy rằng cô ta thật sự không lo. Vừa quay người lại đã nhìn thấy Lâm Độ.
Cô ta dụi mắt một cái, con ngươi giãn ra, trừng mắt nhìn mấy lần mới dám xác nhận là Lâm Độ.
Cái con nghèo kiết xác này đến đây làm gì? Tôn Linh Nhiễm nhìn sang Cảnh Hy một cái, đối phương cũng đầy vẻ kinh ngạc, cô ta nhíu mày, mặt trầm xuống rồi đi tới.
Lúc này trời đã không biết từ khi nào chuyển âm u, ánh sáng vàng óng ẩn đi, nhưng cái nóng hầm hập của giữa hè vẫn chưa tan.
Lâm Độ nhìn Tôn Linh Nhiễm mặt mày không thiện ý lao tới, không vòng vo như trước mặt người khác, trực tiếp hỏi cô: “Sao cậu lại ở đây?”
Trong ánh sáng đục ngầu của trời âm, Lâm Độ nhìn thấy sự hoảng loạn bị ép xuống nơi khóe mắt chân mày của Tôn Linh Nhiễm, nhận ra giọng nói của cô ta vì vội vàng mà nghe có chút phiêu.
Cô ta dường như rất gấp, rất gấp.
Vì Chu Gia Lương sao? Nên mới vội vã tìm tới đây.
Chỉ là thật kỳ lạ.
Lâm Độ nghĩ. Tại sao đối phương càng hoảng, cô lại càng bình tĩnh.
“Cậu không nghe tôi nói à?” Tôn Linh Nhiễm lại bước lên một bước, nhíu chặt mày nhìn cô, “Cậu điếc rồi à?”
Lâm Độ cố ý im lặng, nhìn người trước mặt gấp đến mức sắp nhảy dựng lên, lúc này mới mở miệng, nói lấp lửng: “Đến tìm người.”
“Tìm ai chứ?” Tôn Linh Nhiễm không giấu nổi sự khinh miệt trong giọng nói, “Cậu có bạn ở đây à?”
Bầu trời u ám chợt lóe lên một cái, ngay sau đó phía trên vang lên mấy tiếng sấm trầm đục. Lâm Độ đương nhiên hiểu được sự khinh thường và châm chọc trong mắt đối phương, tay cô siết chặt bên vạt váy, im lặng nhìn sắc mặt Tôn Linh Nhiễm ngày càng khó coi.
Ánh sáng xám xịt không chiếu rõ biểu cảm của cô, Lâm Độ thấp giọng nói dối: “Đến đưa bài tập cho Tư Tuyền.”
Mọi người đều biết gia cảnh Nguyễn Tư Tuyền rất tốt, sống ở đây cũng chẳng có gì lạ.
Lý do này dường như đã thuyết phục được Tôn Linh Nhiễm, hoặc nói đúng hơn, Tôn Linh Nhiễm càng muốn tự an ủi mình hơn, Lâm Độ không thể nào có bất cứ liên hệ gì với đám người Chu Gia Lương. Thế giới này phân chia rõ ràng như vậy, Hoàng tử bé được nuông chiều từ nhỏ sao có thể dính dáng gì với người ở tầng đáy.
Nhưng cô ta vẫn trút giận lên Lâm Độ.
Không vì gì khác, chỉ vì vừa rồi hỏi Quý Gia Lạc nửa ngày về chuyện của Tiểu Chu mà đối phương cứ đánh trống lảng, chẳng nói gì cả. Tôn Linh Nhiễm đang đầy một bụng tức, lại gặp Lâm Độ ở đây, cô ta sẽ không tưởng rằng làm bạn với Nguyễn Tư Tuyền thì cái thứ đê tiện này cũng có thể trở nên cao quý đấy chứ? Hỏi một câu mà còn lề mề.
“Sau này hỏi gì thì trả lời cái đó.” Móng tay nhọn hoắt của Tôn Linh Nhiễm chọc mấy cái lên vai Lâm Độ, “Cậu lằng nhằng cái gì?”
Lâm Độ không nói gì, im lặng nhìn cô ta.
Tôn Linh Nhiễm không đoán ra được ánh mắt đó có ý gì, không hiểu vì sao, cô ta luôn cảm thấy Lâm Độ hôm nay có gì đó không giống.
Ánh mắt đó cùng với thái độ hôm nay của Lâm Độ, đều khiến cô ta có một cảm giác bất an mơ hồ khó nói.
Thế nên vô cớ nổi một trận, lúc rời đi liền đẩy mạnh Lâm Độ một cái, vừa mắng không biết tránh đường à, vừa tự mình tức giận bỏ đi.
Cơn mưa chính là bắt đầu vào lúc này.
Mây tích tụ mới hầm hập chưa được mấy phút đã không nhịn nổi, những hạt mưa vụn rơi lác đác, đập xuống con đường đá, nhuộm phiến đá xanh thành màu xanh sẫm, làm dậy lên chút mùi đất.
Hạt mưa rất to, lực rơi cũng mạnh, rơi lên người vừa đau vừa tê.
Xuyên qua làn mưa lấm tấm, Lâm Độ nhìn thấy bóng lưng Tôn Linh Nhiễm biến mất trước cửa tòa nhà. Tay cô nắm vạt váy siết chặt hơn, móng tay xuyên qua lớp váy hoa mỏng, vải mỏng lún vào lòng bàn tay, để lại một hàng dấu đỏ cong cong.
Trong khoảnh khắc hoảng hốt, mọi thứ xa lạ xung quanh khiến cô cảm thấy mờ mịt chưa từng có. Vốn dĩ cô có thể mãi mãi sẽ không xuất hiện ở đây. Nhưng Tôn Linh Nhiễm, hết lần này đến lần khác phá vỡ cuộc sống vốn yên bình của cô, kéo cô vào vực sâu không thấy ánh mặt trời, cuộn trào như biển dữ.
Cơn mưa này đến vừa nhanh vừa gấp. Lâm Độ không kịp về nhà, người bị ướt quá nửa, lớp lót váy lạnh lẽo dính sát vào cơ thể, cô xoa xoa cánh tay, chật vật đứng dưới mái hiên một cửa hàng 7-Eleven ngoài cổng khu chung cư để trú mưa.
Chu Gia Lương một tay cầm ô, một tay cầm điện thoại bật loa ngoài, khi nhìn thấy chính là cảnh tượng như vậy.
Trước cửa cửa hàng tiện lợi mờ ảo trong màn mưa, thiếu nữ quần áo ướt sũng, ôm lấy cánh tay co lại thành một dáng người gầy nhỏ, ngón tay không biết đặt đâu đành nắm lấy cánh tay bên kia, cố gắng lấy chút ấm áp.
Trong loa ngoài điện thoại, mấy người kia mỗi người một câu.
“Cậu chạy đi đâu rồi?”
“Anh trai, cậu lại đi đâu rồi? Tôn Linh Nhiễm gọi điện điên cuồng oanh tạc tôi, hỏi cả số nhà cậu nữa kìa?”
“Tịnh Tịnh lại nợ phong lưu gì rồi à?”
“Chậc chậc, con gái còn tìm đến tận cửa rồi, bọn mình có nên gọi điện cho dì Cao bảo bà mau quay về xem không?”
“Có chuyện gì vậy hả Chu Gia Lương.”
Chu Gia Lương cũng chẳng mấy để tâm nghe, ánh mắt dừng ở cách đó không xa, nhìn cô gái kia ngồi xổm xuống rồi lại đứng dậy, ánh nhìn đờ đẫn rơi vào màn mưa, như đang thất thần.
Trong điện thoại, Quý Gia Lạc vẫn đang nói với cậu chuyện Tôn Linh Nhiễm tìm đến, ống quần cậu bị gió xiên mưa tạt ướt, cậu mất kiên nhẫn trả lời một câu.
B612: [Bảo cậu ta về đi.]