Hạnh đứng giữa những cánh hoa đỏ thẫm, cảm giác như cả thế giới đang quay cuồng xung quanh. Cô nhìn Diệp, ánh mắt cô tràn đầy lo lắng. “Em thật sự định rời bỏ bộ lạc sao?” Giọng nói của Hạnh nghẹn lại, như thể không thể chấp nhận quyết định của người yêu.
Diệp thở dài, từng mảnh tâm hồn cô như rơi vào khoảng trống vô định. “Hạnh, em không thể đứng nhìn sự tàn phá này nữa. Nếu tiếp tục như vậy, thiên nhiên sẽ mất đi tất cả. Em không thể để điều đó xảy ra.” Cô nói, ánh mắt kiên định.
“Nhưng nếu em đi, em sẽ để lại mọi thứ phía sau. Gia đình, bạn bè... và cả em.” Hạnh cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng không thể che giấu nỗi bất an trong lòng. “Chúng ta đã chiến đấu cùng nhau, và giờ em lại muốn từ bỏ tất cả?”
“Không phải từ bỏ,” Diệp phản bác, “mà là chọn lựa một con đường khác. Một con đường mà em có thể bảo vệ những gì mình yêu quý.” Cô nhấn mạnh từng từ, như thể muốn thuyết phục chính mình hơn là Hạnh.
Hạnh lắc đầu, cảm giác như trái tim mình bị bóp nghẹt. “Em không hiểu. Nếu em đi, em sẽ phải đối mặt với những nguy hiểm lớn hơn. Em không thể đơn độc trong cuộc chiến này.”
“Em không đơn độc,” Diệp đáp, “vì em có Hạnh bên cạnh. Em sẽ luôn mang theo tình yêu của em.” Cô nắm chặt tay Hạnh, cố gắng truyền tải sức mạnh qua từng ngón tay.
“Và nếu em không trở về?” Hạnh hỏi, giọng cô thấp xuống như một lời thì thầm. “Em không sợ sao?”
Diệp nhìn thẳng vào mắt Hạnh, đôi mắt màu xanh lục như lá cây trở nên sâu thẳm. “Em sợ, nhưng em còn sợ hơn khi nhìn thấy những cánh hoa héo úa, những linh hồn không tìm được yên nghỉ. Em không thể ngồi yên khi biết mình có thể làm điều gì đó.”
Hạnh cảm thấy lòng mình như đang tan nát. Cô không thể hiểu nổi, nhưng cũng không thể ngăn cản Diệp. “Thế em sẽ đi đâu?”
“Đến nơi những bông hoa nở rộ, nơi mà em có thể chữa lành mọi vết thương.” Diệp nói, giọng cô dịu dàng nhưng kiên quyết. “Em sẽ tìm cách cứu rỗi những linh hồn, giúp họ tìm thấy bình yên.”
“Và còn chúng ta?” Hạnh hỏi, nỗi sợ hãi len lỏi trong lòng. “Liệu chúng ta có còn cơ hội gặp lại nhau không?”
“Chúng ta sẽ gặp lại, Hạnh.” Diệp nhẹ nhàng đáp, “Em sẽ trở về với những điều tốt đẹp hơn.”
“Hãy hứa với em,” Hạnh nói, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. “Hãy hứa rằng em sẽ trở về.”
Diệp gật đầu, nhưng trong lòng cô biết rằng điều đó không hề dễ dàng. “Em hứa.” Cô thì thầm, nhưng không thể nào chắc chắn về tương lai.Hạnh cảm thấy như có một khoảng trống giữa họ, một khoảng trống mà không lời nào có thể lấp đầy. Cô không muốn Diệp đi, nhưng cũng không muốn ngăn cản ước mơ của cô. “Vậy em định đi ngay bây giờ sao?”
“Không, em cần thời gian để chuẩn bị.” Diệp đáp, “Em sẽ cần sự giúp đỡ của những người trong bộ lạc.”
Hạnh ngập ngừng, rồi nói, “Em sẽ không ngăn cản em nữa. Nhưng em không thể không lo lắng.”
“Em biết.” Diệp mỉm cười, nhưng nụ cười đó lại mang một nỗi buồn sâu thẳm. “Hãy chăm sóc cho những bông hoa, và cho cả bản thân em. Em tin rằng mọi thứ sẽ ổn.”
“Còn em?” Hạnh hỏi, cảm giác như một cái gì đó đang dần rạn nứt. “Em sẽ làm gì khi không có em bên cạnh?”
“Em sẽ chiến đấu,” Diệp trả lời, “vì tình yêu và thiên nhiên. Em sẽ không từ bỏ.”
Hạnh chỉ biết gật đầu, nhưng trong lòng cô như có một cơn sóng dữ cuồn cuộn. “Em sẽ chờ.”
“Cảm ơn, Hạnh.” Diệp thì thầm, đôi mắt sáng lên như những bông hoa nở rộ trong ánh nắng. “Em sẽ không quên điều đó.”
Họ đứng im lặng, thời gian như ngừng lại. Mỗi giây phút trôi qua đều nặng nề, như thể cả thế giới đang bùng nổ quanh họ. Diệp cảm nhận được nỗi đau trong lòng Hạnh, nhưng cô không thể quay đầu lại. Cô đã quyết định, và không gì có thể thay đổi điều đó.
Hạnh nhìn Diệp, cảm giác như mọi thứ xung quanh đều phai mờ. Cô muốn kéo Diệp lại, nhưng lại không thể. “Hãy cẩn thận,” Hạnh nói, giọng cô nhẹ như gió thoảng.
“Em sẽ.” Diệp hứa, nhưng trong lòng lại không chắc chắn. Cô thở dài, biết rằng đây chỉ là bắt đầu cho một hành trình đầy cam go.
Khi ánh hoàng hôn buông xuống, Diệp quay lưng, từng bước đi về phía bộ lạc. Hạnh đứng lại, lòng đầy bất an, nhưng cũng không thể làm gì khác. Cô chỉ biết cầu nguyện cho Diệp, cho những cánh hoa, và cho tình yêu của họ.
“Chúng ta sẽ gặp lại,” Hạnh thầm thì, như một lời hứa ngầm. Nhưng trong lòng cô, một nỗi lo lắng dâng trào. Liệu Diệp có trở về? Hay đây sẽ là lần cuối cùng họ bên nhau?
Giữa những cánh hoa đỏ thẫm, một cuộc chiến mới đang chờ đón họ, và cả hai đều không thể biết rằng lựa chọn này sẽ dẫn đến đâu.