Mùa Hoa Đẫm Máu

Chương 10: Bước ngoặt đầu tiên

Hạnh và Diệp tiếp tục bước đi trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng bước chân lạo xạo trên mặt đất. Những bông hoa đỏ thẫm xung quanh họ phát ra ánh sáng mờ ảo, như thể đang chờ đợi những bí mật được khám phá.

“Cô có bao giờ nghĩ rằng những bông hoa này có thể chứa đựng cả một câu chuyện?” Diệp hỏi, ánh mắt nhìn vào những cánh hoa lung linh.

Hạnh nhún vai, một nụ cười lướt qua môi. “Chắc chắn rồi. Nếu hoa có thể nói, tôi chắc rằng chúng sẽ kể cho chúng ta nghe những điều không thể ngờ tới.”

“Có thể chúng ta nên tìm một cách để giao tiếp với chúng,” Diệp nói, bỗng nảy ra một ý tưởng. “Có lẽ chúng sẽ hướng dẫn chúng ta đến nơi cần đến.”

“Cô có ý gì vậy?” Hạnh hỏi, sự tò mò hiện rõ trên gương mặt.

“Như một loại ngôn ngữ của thiên nhiên,” Diệp giải thích. “Tôi có thể cảm nhận được sức mạnh của hoa. Nếu chúng ta lắng nghe thật kỹ, có thể sẽ tìm ra được điều gì đó.”

Hạnh gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn nhiều nghi ngại. “Tôi không chắc lắm. Nhưng nếu cô tin rằng đó là cách, thì chúng ta sẽ thử.”

Họ dừng lại giữa một bãi hoa rực rỡ. Diệp nhắm mắt, hít thở thật sâu, cố gắng cảm nhận từng nhịp đập của thiên nhiên. Một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương thơm thanh khiết của hoa. Diệp mở mắt, ánh mắt đầy quyết tâm. “Hãy thử nhé, Hạnh.”

Cô đưa tay chạm nhẹ vào một bông hoa, nhắm mắt lại để cảm nhận. Một cảm giác ấm áp lan tỏa, như thể hoa đang truyền tải thông điệp gì đó. “Có điều gì đó… đang gọi chúng ta,” Diệp nói, giọng đầy hồi hộp.

“Cô có thấy gì không?” Hạnh hỏi, nửa hồi hộp, nửa lo lắng.

“Chưa rõ lắm,” Diệp đáp, “nhưng có một sức mạnh lớn lao, một nỗi đau và cả một hy vọng.”

Bỗng nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía xa, kéo họ ra khỏi dòng suy nghĩ. Diệp và Hạnh nhìn nhau, sự lo lắng hiện rõ. “Đó là tiếng gì?” Hạnh hỏi, tay nắm chặt vũ khí.

“Có thể là cương thi,” Diệp nói, lo âu. “Chúng ta phải đi xem sao.”

Họ chạy về phía phát ra âm thanh, lòng đầy hồi hộp. Đến nơi, họ thấy một nhóm cương thi đang tụ tập quanh một bông hoa lớn, giống như đang bảo vệ nó. “Chúng đang làm gì vậy?” Hạnh thì thầm, mắt không rời khỏi cảnh tượng trước mặt.

“Có lẽ bông hoa này có sức mạnh đặc biệt,” Diệp đoán. “Chúng ta cần tìm hiểu.”

Hạnh gật đầu, bỗng nhiên một cương thi quay lại, ánh mắt trống rỗng nhưng lại mang theo một sự ám ảnh. “Chúng ta phải cẩn thận,” Hạnh cảnh báo, “nếu không, chúng sẽ tấn công.”“Hãy để tôi thử,” Diệp nói, một cảm giác dũng cảm trỗi dậy. Cô tiến gần hơn, cảm nhận sức mạnh của bông hoa và những cương thi xung quanh.

“Hãy cho chúng tôi biết điều gì đang xảy ra!” Diệp kêu lên, lòng tràn đầy quyết tâm. Một khoảnh khắc im lặng, rồi bông hoa bắt đầu phát sáng rực rỡ.

Ánh sáng lan tỏa, và những cương thi dường như bất động. Hạnh nắm chặt tay Diệp, cả hai cùng đứng yên, cảm nhận sự kết nối kỳ diệu. “Diệp, cô đang làm được điều gì đó!” Hạnh thốt lên, sự ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt.

“Chúng ta có thể giải phóng họ!” Diệp kêu lên, hy vọng dâng trào. “Chúng ta phải cùng nhau!”

Họ kết hợp sức mạnh, mỗi người mang theo những cảm xúc của mình, truyền tải vào bông hoa. Ánh sáng càng lúc càng mạnh, và bỗng nhiên, những cương thi bắt đầu chuyển động, như thể họ đang thức tỉnh từ giấc ngủ.

“Mau lên, Diệp!” Hạnh hối thúc, “Chúng ta không thể để điều này trôi qua!”

“Đúng, hãy cùng nhau!” Diệp hét lên, lòng đầy nhiệt huyết. Những cương thi bắt đầu lùi lại, như thể đang sợ hãi trước sức mạnh của hai cô gái.

Đột nhiên, một cương thi lớn hơn, với ánh mắt dữ dội, tiến lên. “Các ngươi không thể chiếm đoạt sức mạnh này!” Hắn gào lên, giọng nói vang vọng trong không gian.

“Chúng tôi không đến đây để cướp đoạt,” Hạnh đáp, tay nắm chặt vũ khí. “Chúng tôi chỉ muốn hiểu và bảo vệ.”

“Bảo vệ?” Hắn cười lạnh lẽo. “Chỉ có những kẻ mạnh mới có thể bảo vệ. Các ngươi không đủ sức.”

“Chúng tôi có sức mạnh của tình yêu và thiên nhiên!” Diệp khẳng định, ánh mắt kiên định.

“Cứ xem,” cương thi đáp, rồi bất ngờ lao về phía họ.

Hạnh nhanh chóng nhảy lên, sẵn sàng chiến đấu. “Cùng nhau, Diệp!” Cô hô to, sẵn sàng cho cuộc chiến.

Diệp cảm thấy sức mạnh từ bông hoa, và một luồng năng lượng mới trào dâng trong cô. “Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Cô kêu lên, lòng tràn đầy quyết tâm.

Cả hai cùng nhau lao vào cuộc chiến, lòng đầy hy vọng. Họ biết rằng đây chính là bước ngoặt đầu tiên, không chỉ cho bản thân mà cho cả những linh hồn đang bị giam cầm. Cuộc chiến bắt đầu, nhưng không ai biết điều gì đang chờ đón họ phía trước.

Và trong không gian ấy, giữa những bông hoa đỏ thẫm, một câu chuyện lớn lao đang dần hé mở.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn