Buổi tổng duyệt vẫn đang diễn ra sôi nổi thì bỗng nhiên, tiếng ồn ào từ một nhóm học sinh phía xa kéo sự chú ý của mọi người. Đạt và Bích Ngọc dẫn đầu nhóm của mình, tỏ ra tự mãn. Họ không chỉ đứng nhìn mà còn bắt đầu châm chọc, khiến không khí càng thêm căng thẳng.
“Chà, nhóm Nắng hôm nay thật chăm chỉ đấy!” Đạt cười khẩy, ánh mắt lướt qua từng thành viên. “Nhưng không biết có thực sự làm nên chuyện không?”
“Những gì các cậu làm chỉ là những trò hề,” Bích Ngọc thêm vào, giọng nói đầy mỉa mai. “Hãy chờ xem, chúng tôi sẽ cho các cậu thấy thế nào là thực lực.”
Thiện cảm thấy máu sôi lên trong người. Cậu quay lại nhìn Linh, ánh mắt cô cũng đầy quyết tâm. “Đừng để họ làm chúng ta mất tinh thần,” Linh nói, tay nắm chặt lại. “Chúng ta phải đứng lên bảo vệ nhóm của mình.”
“Đúng vậy!” Ngọc gật đầu, không giấu nổi sự tức giận. “Chúng ta không phải là những kẻ yếu đuối!”
Hoàng tiến lên, giọng nói trầm ổn nhưng kiên quyết. “Chúng ta đã chuẩn bị rất nhiều cho cuộc thi này. Đừng để những lời nói của họ làm chúng ta chao đảo.”
Nhóm của Thiện quyết định không để Đạt và Bích Ngọc chi phối cảm xúc của mình. Họ tiếp tục tập luyện, nhưng những ánh mắt của đối thủ vẫn đeo bám, khiến họ cảm thấy áp lực hơn bao giờ hết.
Đạt đứng bên cạnh Bích Ngọc, lén lút trao đổi những ánh nhìn đầy mưu mô. “Để xem nhóm của họ có thể đứng vững trước áp lực không,” Đạt nói, cười một cách nham hiểm.
“Chúng ta sẽ làm họ nản lòng,” Bích Ngọc đáp, ánh mắt sắc lạnh. “Chỉ cần khiến họ mất tinh thần, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn.”
Khi buổi tổng duyệt gần kết thúc, Thiện cảm thấy những lo lắng trong lòng mình dâng cao. Cậu hít một hơi thật sâu, quyết định phải thuyết phục mọi người rằng họ hoàn toàn có khả năng vượt qua thử thách này. “Mọi người, chúng ta không chỉ chiến đấu vì bản thân mà còn vì nhau. Tình bạn của chúng ta là sức mạnh lớn nhất.”Linh nhìn Thiện, ánh mắt cô đầy cảm thông và tự hào. “Chúng ta sẽ làm điều này cùng nhau,” cô nói, nắm chặt tay Thiện. “Không ai có thể phá vỡ chúng ta.”
Mọi người trong nhóm đồng loạt gật đầu, sự quyết tâm hiện rõ trên từng khuôn mặt. Họ đã chuẩn bị cho mọi thứ và không cho phép bất kỳ điều gì cản trở họ.
Khi buổi tập kết thúc, mọi người rời công viên, nhưng không khí vẫn nặng nề. Thiện cảm thấy như có một cơn bão đang đến gần, và cậu không thể không lo lắng về những gì Đạt và Bích Ngọc có thể làm trong cuộc thi sắp tới.
“Chúng ta phải cảnh giác,” Hoàng nói khi cả nhóm đang trên đường về. “Họ sẽ không ngừng lại đâu.”
“Chỉ cần giữ vững tinh thần, chúng ta sẽ vượt qua,” Linh nói, ánh mắt cô đầy quyết tâm.
Thiện gật đầu, nhưng trong lòng cậu vẫn cảm thấy bất an. Cuộc chiến không chỉ diễn ra trên sân khấu mà còn trong tâm trí của từng thành viên. Họ phải đối mặt với áp lực không chỉ từ bên ngoài mà cả từ những mâu thuẫn trong lòng.
Khi ánh hoàng hôn buông xuống, cả nhóm trở về nhà, mỗi người đều mang trong mình những suy tư riêng. Thiện biết rằng thử thách lớn nhất không chỉ đến từ Đạt hay Bích Ngọc, mà còn từ những cảm xúc mà họ chưa thể giải bày. Cậu tự hứa với lòng rằng mình sẽ không để tình bạn và sự chân thành bị lung lay bởi những lời châm chọc.
“Ngày mai sẽ là một ngày quan trọng,” Thiện lẩm bẩm, ánh mắt hướng về phía chân trời. “Chúng ta sẽ chiến đấu.”
Cảm giác hồi hộp lấp đầy không gian, như một điềm báo cho những biến cố sắp xảy ra. Liệu nhóm của Thiện có thể vượt qua những thử thách này? Và liệu tình bạn của họ có đủ mạnh mẽ để đối mặt với những cám dỗ từ bên ngoài? Mọi thứ vẫn đang chờ đợi phía trước, và mùa hè rực rỡ đang ở rất gần.