Mùa Hè Năm Ấy, Chúng Ta Đuổi Gió Bắt Trăng
Chương 1
Năm lớp 11, tôi chuyển từ một trường học vùng núi hẻo lánh sang trường trung học Đức Thượng nổi tiếng nhất thành phố Hải.
"Mặc dù trước đây em đứng đầu trường, nhưng tài nguyên giáo dục ở nông thôn và thành phố thì..." Chủ nhiệm Vương của lớp 11/1 nói với vẻ hơi do dự. Tôi biết, cô ấy không muốn tôi vào lớp của cô.
Tôi gật đầu, rồi quay sang nhìn Chủ nhiệm Lưu đang cúi đầu làm giáo án ở bàn bên cạnh, cười ngoan ngoãn đúng kiểu học sinh gương mẫu và hỏi: "Chủ nhiệm Lưu, em có thể vào lớp của thầy không?"
Ngay khi tôi dứt lời, cả hai giáo viên đều ngạc nhiên đến sững người.
*
Vì dự án Hy Vọng, tôi may mắn có cơ hội bước ra khỏi vùng núi và đến học tại trường trung học Đức Thượng ở thành phố Hải.
Thỏa thuận ban đầu giữa tôi và Hiệu trưởng là tôi sẽ vào lớp đào tạo ưu tú nhất.
Nhưng tôi hiểu rất rõ, Chủ nhiệm Vương của lớp 11/1 không muốn tôi vào lớp của cô ấy, và vào thời điểm này, ngoài hai lớp đào tạo ưu tú thì chỉ còn lớp 11/13, lớp tệ nhất, còn chỗ trống.
Chủ nhiệm Lưu là giáo viên Hóa học, cũng là Chủ nhiệm của lớp 11/13.
Kiếp trước, ông ấy đã từ chức sau khi tôi tự tử bằng cách nhảy sông.
*
Chủ nhiệm Lưu đứng trên bục giảng giới thiệu về tôi. Khi nghe thấy tiếng vỗ tay, tôi chậm rãi bước vào lớp mới.
Mặc bộ đồng phục mới tinh, tôi mỉm cười và giới thiệu: "Chào các bạn, tôi tên là Lâu Miên."
*
Trở lại bàn học quen thuộc, tôi nhanh chóng thích nghi.
Đến gần giờ trưa, các bạn trong lớp 11/13 lục tục rời lớp đi ăn cơm, nhưng cũng có vài người vẫn ở lại.
Ví dụ như bạn cùng bàn của tôi.
Cô ấy vừa thức dậy, gương mặt xinh đẹp thoáng chút ngái ngủ, nhìn tôi với vẻ bối rối, như thể không hiểu sao vừa ngủ dậy lại có thêm một bạn ngồi bên cạnh.
Một nam sinh có vẻ lêu lổng ngồi trước cô ấy quay lại và giới thiệu: "Chị Tống, cô ấy là 'Dự án Hy Vọng' mà hôm qua thầy Lưu nói đấy. Ban đầu nói sẽ chuyển vào lớp 11/1, không biết sao lại vào lớp chúng ta."
Bị gọi là 'Dự án Hy Vọng', tôi lặng lẽ cúi đầu tiếp tục làm bài.
Điều đó đối với tôi không có gì đáng bận tâm.
Nam sinh kia tên là Chu Đồng Vũ, thấy tôi không phản ứng thì cảm thấy nhàm chán và thôi chọc tôi, đưa điện thoại cho bạn cùng bàn của tôi: "Chị Tống, cậu xem muốn ăn gì?"
Cô gái xinh đẹp không vội gọi món mà lấy ra một giỏ mỹ phẩm cao cấp từ ngăn kéo và tinh tế trang điểm lại.
Cô ấy liếc nhìn qua màn hình điện thoại của Chu Đồng Vũ, tỏ vẻ chán chường: "Mấy món này ăn mãi rồi, gần đây tôi phát hiện một nhà hàng Black Pearl cũng ngon lắm, để tôi gọi."
Đúng lúc đó, bụng tôi cũng kêu lên một tiếng "rột rột".
"Tôi tên là Tống Yên Nhiên, trưa nay bọn tôi gọi đồ ăn, cậu có muốn ăn cùng không?" Tống Yên Nhiên rất dễ gần một cách ngoài ý muốn.
Tôi lắc đầu, đặt bài tập xuống rồi tự mình đi đến nhà ăn.
*
Căn tin của trường Đức Thượng sang trọng hơn nhiều so với các trường khác, nhưng giá cả cũng tương xứng.
Tôi nắm chặt chiếc ví mỏng, cuối cùng quyết định đi xuống tầng hầm mua một bát cháo trắng, đồng thời thuần thục tìm đến bình nước miễn phí để đổ đầy bình nước 1L của mình.
Khi tôi quay lại lớp, mùi thức ăn thơm ngát tỏa ra khắp phòng.
Vài chiếc bàn đã được Chu Đồng Vũ và Tống Yên Nhiên ghép lại, trên đó bày những món ăn tinh tế, đủ sắc đủ hương.
Tôi thu lại ánh mắt, một bữa ăn như thế này đủ tiêu tốn tiền sinh hoạt cả học kỳ của tôi.
Tôi trở về chỗ ngồi, mở bài tập ra và tiếp tục làm bài. Bỗng nhiên, Tống Yên Nhiên quay lại, cầm một miếng bánh mille-feuille nhìn tôi: "Miên Miên, cậu ăn không? Đây là món trà xanh Uji nổi tiếng của quán này, ngon lắm!"
Tôi ngập ngừng một chút, có chút không quen: "Không cần đâu."
Chu Đồng Vũ nhìn tôi cười: "Bạn mới ngại à."
Tống Yên Nhiên lườm cậu ta: "Cậu nói ít thôi!"
Cô ấy mang miếng bánh trà xanh đến chỗ tôi: "Cậu thử đi, ngon lắm!"
Tôi nhìn Tống Yên Nhiên. Cô ấy thực sự rất xinh đẹp, trong đôi mắt toát lên sự rạng rỡ, đầy sức sống, khác với những ánh mắt chế giễu của kiếp trước. Hơn nữa, tôi cũng chưa ăn no nên không từ chối và nhận lấy miếng bánh.
Tôi cười với Tống Yên Nhiên một cách chân thành: "Cảm ơn cậu."
Chu Đồng Vũ nhìn tôi chăm chú, trước mặt là một cô gái đang mỉm cười nhẹ nhàng. Cậu ta không hiểu sao lại đưa cả miếng tiramisu của mình cho tôi: "Bạn mới, hay cậu cười thêm lần nữa đi?"
Chưa kịp phản ứng, Tống Yên Nhiên đã gõ một cái vào đầu cậu ta: "Chu Đồng Vũ, cậu bớt đầu độc người ta lại!"
*
Kiếp trước, khi còn học ở lớp 11/1, tôi đã từng nghe về lớp 11/13.
Nhưng có lẽ tai nghe không bằng mắt thấy, lớp 11/13 quả thật là lớp dành cho con cháu Bát Kỳ nổi danh.
Trong giờ học, hơn một nửa số học sinh trong lớp thì ngủ, số còn lại người thì chơi điện thoại, người thì ăn uống, thậm chí có người còn chơi game.
Tôi lặng lẽ...
Thầy Lưu nhìn có vẻ rất mệt mỏi, để đánh thức học sinh, thầy bắt đầu gọi ngẫu nhiên một vài người.
Không may, người được gọi lại chính là bạn cùng bàn đang ngủ của tôi.
Tống Yên Nhiên mơ màng nhìn thầy Lưu: "Tan học rồi sao?"
Khuôn mặt của thầy Lưu càng thêm tối đen, trông như sắp bùng nổ.
Tôi viết đáp án câu hỏi của thầy Lưu lên giấy và đẩy qua bàn của Tống Yên Nhiên.
Cô ấy nhìn đáp án trên giấy, buột miệng nói: "Axit sunfuric loãng."
Thầy Lưu cho phép cô ấy ngồi xuống.
Chu Đồng Vũ nhìn Tống Yên Nhiên với vẻ mặt đầy kinh ngạc, dường như bị sốc: "Cậu bắt đầu học từ khi nào vậy?"
Sau khi hết tiết, Tống Yên Nhiên hào hứng nhìn tôi: "Miên Miên, cậu học giỏi lắm à?"
Vì tôi chuyển đến muộn nên chưa tham gia kỳ thi đầu vào của trường Đức Thượng.
Tôi nhớ lại kết quả ba lần thi thử cuối năm trước rồi đáp: "Cũng khá."
"Sao chủ nhiệm lớp 11/1 lại không nhận cậu?" Chu Đồng Vũ nghĩ thầm, nếu học giỏi như thế, chắc chắn chủ nhiệm lớp 11/1 sẽ không từ chối.
Tống Yên Nhiên đáp: "Cậu không biết nói thì câm đi, lão Vương chắc là muốn lôi kéo Lục Thừa của trường trung học số 1 về nên mới không muốn để Miên Miên chiếm vị trí của cậu ta."
Nghe thấy cái tên "Lục Thừa", tôi không thể kiểm soát được lực tay, cào mạch rách tờ giấy nháp.
Nhìn thấy sắc mặt tôi có điều không ổn: "Miên Miên, cậu sao vậy?"
Tôi hít thở sâu, cố gắng bình tĩnh lại.
"Tớ không sao."
Nói dối.
*
Ký ức kiếp trước như thủy triều kéo tôi vào vực sâu tuyệt vọng.
Tôi là một cô nữ sinh đến từ một ngôi làng hẻo lánh, thông qua Dự án Hy Vọng mà vào được trường Trung học Đức Thượng ở thành phố Hải. Ngay từ lúc nhập học, tôi đã cảm nhận được sự không hoan nghênh từ Chủ nhiệm Vương, nhưng khi ấy tôi vẫn khao khát được vào lớp chọn.
Vậy nên tôi bất chấp những lời chế giễu mà vào lớp chọn.
Do sự chênh lệch về tài nguyên giữa thành thị và nông thôn, như lời Chủ nhiệm Vương nói, tôi không thể nhanh chóng thích nghi với nhịp độ của lớp chọn.
Kỳ thi tháng đầu tiên, mặc dù tôi vào được top 100 của khối nhưng lại đứng cuối lớp.
Kể từ đó, cơn ác mộng của tôi bắt đầu.
Ác ý không cần lý do.
Những ánh mắt lạnh lùng, lời chế giễu, sự cô lập, và cả sự gây khó dễ từ Chủ nhiệm Vương đã dần đẩy tôi vào vực thẳm.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Cho đến khi Lục Thừa xuất hiện.
Cậu ta vừa đến đã đứng nhất khối, lại thêm ngoại hình đẹp, giỏi thể thao, trở thành nhân vật phong vân của cả trường.
Mặc dù ban đầu tôi chiếm mất suất của cậu ta, Chủ nhiệm Vương vẫn tìm đủ mọi cách xin cậu ta về lớp 11/1 từ tay Hiệu trưởng.
Và Lục Thừa là người duy nhất trong thế giới u ám của tôi đã dang tay giúp đỡ tôi.
Dưới cái nóng 40 độ, tôi bị mắc kẹt trong phòng thiết bị thể thao, khi tôi sắp mất ý thức thì Lục Thừa vào trả bóng rổ và phát hiện ra tôi, sau đó bế tôi đến phòng y tế.
Khoảnh khắc đó tôi cảm thấy, thế giới vẫn còn ánh sáng.
Kể từ đó, giống như hầu hết các cô gái khác, tôi thầm yêu cậu ta trong lòng.
Viết đầy tên cậu ta trong nhật ký, dán bảng điểm của cậu ta lên đầu giường tồi tàn của tôi.
Lục Thừa, mục tiêu của tôi.
Sau đó, cậu ta là hạng nhất, tôi là hạng hai.
Tôi cẩn thận đi theo sau cậu ta, khi cậu ta nhìn về phía tôi thì tôi lại cúi đầu, che giấu tình cảm của mình.
Nhưng không biết ai đã lật được cuốn nhật ký của tôi rồi dán từng trang lên bảng đen.
Những suy nghĩ non nớt của thiếu nữ bị giọng điệu chế giễu trong lớp biến thành lưỡi dao đâm vào tôi.
Tuyệt vọng, tôi nhìn về phía Lục Thừa, hy vọng cậu ta lại một lần nữa đưa tay ra với tôi.
Giống như ngày hôm đó trong phòng thiết bị thể thao.
Nhưng cậu ta không làm vậy, thậm chí không liếc mắt nhìn tôi lấy một cái.
Ánh sáng của tôi lại tắt ngấm.
Đến kỳ thi thử lần thứ ba, tôi vượt qua Lục Thừa, giành lấy hạng nhất toàn khối.
Nhưng đêm đó, tôi đã chọn nhảy sông.
Bố mẹ tôi đã qua đời từ lâu, chỉ còn lại bà nội đang chờ tin tôi đậu đại học trong ngọn núi sâu.
Nhà trường vì danh tiếng đã che đậy chuyện tôi bị bắt nạt và nhảy sông, chỉ có thầy Lưu, người hướng dẫn tôi trong cuộc thi Hóa học đã từ chức vì tôi.
Khoảnh khắc sắp mất đi ý thức.
Tôi không cam tâm.
*
Kỳ thi tháng đầu tiên sắp đến, ngay cả Tống Yên Nhiên cũng bắt đầu ôn thi cấp tốc.
Nhìn dáng vẻ đau khổ kêu than của cô ấy trên ghế, tôi không nhịn được mà bật cười.
Đại tiểu thư cũng có một mặt như vậy.
Cô ấy quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy tôi đang cười trộm, làm tôi có chút ngại ngùng.
Không biết cô ấy nghĩ gì, mắt đột nhiên sáng rực.
Tống Yên Nhiên ôm cánh tay tôi: "Miên Miên, cậu có thể dạy kèm cho tớ không?"
Tôi hơi do dự, không phải vì không muốn mà chỉ là tôi chưa bao giờ dạy ai: "Tớ không chắc có thể dạy tốt không."
Mắt Tống Yên Nhiên càng sáng hơn: "Không sao! Miên Miên, cậu dạy rất giỏi, mấy câu mà mấy ngày nay cậu giảng cho tớ, tớ đều hiểu hết. Tớ thấy cậu giỏi hơn cả gia sư bố mẹ tớ thuê rồi. Miên Miên, cầu xin cậu, dạy tớ đi mà. Nếu kỳ này tớ lại thi tệ, bố tớ sẽ cắt hết thẻ của tớ mất."
Nghĩ đến điều đó, Tống Yên Nhiên đột nhiên xụi lơ.
Cô ấy ôm lấy cánh tay tôi, lắc lư: "Được không Miên Miên, cậu chỉ cần dạy tớ vào thời gian rảnh thôi. Tớ sẽ trả phí dạy kèm đầy đủ, số này được không?"
Tống Yên Nhiên cười tít mắt giơ số "2".
Hai trăm.
Trong lòng tôi hơi động, đối với tôi, đó đã là một khoản tiền lớn.
Mà ngay cả khi Tống Yên Nhiên không trả tiền dạy kèm, tôi cũng sẵn lòng giúp cô ấy học.
Những ngày qua, chỉ cần Tống Yên Nhiên đặt cơm trưa thì sẽ có phần của tôi.
Nhờ có cô ấy, tôi không phải mỗi ngày xuống tầng trệt của nhà ăn húp cháo trắng 2 tệ nữa. Duy trì lâu dài như vậy, có lẽ tôi cũng không đủ sức tập trung vào việc học.
Khoản phí dạy kèm này cũng có thể phần nào thay đổi tình cảnh hiện tại của tôi.
*
Sau giờ tan học, Tống Yên Nhiên đột nhiên gọi tôi lại: "Miên Miên, chúng ta thêm WeChat đi. Nếu không sau giờ học tớ sẽ không tìm được cậu, tớ còn có vài câu hỏi muốn hỏi cậu nữa."
Chu Đồng Vũ nghe thấy câu này như nghe được chuyện cười: "Cô Tống à, mấy gia sư nhà cậu luân phiên phục vụ cũng không thấy cậu học gì, hỏi Miên Miên có tác dụng không?"
Tống Yên Nhiên trừng mắt nhìn cậu ấy một cái rồi lại đến gần tôi: "Sao nào? Tớ chỉ thích Miên Miên giảng bài cho tớ thôi, cậu đừng không tin, Miên Miên giảng bài siêu hay, tớ đều hiểu hết. Chu Đồng Vũ, cậu không học thì đừng kéo tớ xuống, lần này thi xong cậu đội sổ thì đừng trách tớ không giúp cậu xin xỏ bố mẹ cậu."
Lời này là thật, bố mẹ Tống Yên Nhiên vì thúc ép cô ấy học mà không biết đã thay bao nhiêu gia sư, nhưng cô ấy vẫn không nghe. Nhưng khi Lâu Miên giảng bài cho cô ấy, giọng nói nhẹ nhàng như một chú mèo con ngoan ngoãn, khiến người ta không thể không lắng nghe và đi theo mạch suy nghĩ của cô ấy. Cuối cùng, Tống Yên Nhiên phát hiện mình thực sự đã hiểu bài!
Cô ấy cúi đầu lấy chiếc điện thoại iPhone cấu hình cao nhất của mình ra, mở mã QR của WeChat, nhưng khi nhìn thấy chiếc điện thoại cục gạch của tôi thì sững lại.
Tống Yên Nhiên hơi đơ người: "Đây là... đồ cổ à?"
Theo ánh nhìn từ điện thoại của tôi, cô ấy cũng để ý đến đôi giày thể thao đã được khâu vá nhiều lần và chiếc ba lô đã bạc màu của tôi.