Tài xế lão Trương hỏi tối nay quay về đâu, câu trả lời nhận được là đi ra bờ biển.
Thế là chiếc xe rời khỏi khách sạn, tiến về phía Đông của Giang Thành.
Phía Đông Giang Thành giáp biển, ở lưng chừng núi có xây dựng một khu nhà giàu có độ bảo mật riêng tư cực kỳ cao.
Chu Duật dường như rất mệt mỏi, sau khi lên xe nói một câu "mượn vai em tựa một lát" thì thật sự gối đầu lên vai tôi ngủ thiếp đi.
Nửa tiếng sau, chiếc xe lượn lên con đường quanh núi, cánh cổng lớn bề thế của khu dân cư từ từ mở ra, từng tòa trang viên cận kề biển hiện ra trông giống như những tòa cung điện vàng son lộng lẫy nối tiếp nhau.
"Xác thực thông qua, chào mừng về nhà."
Quản gia thông minh phát ra một tiếng "tít", tòa cung điện thuộc về Chu Duật liền sáng đèn lên từng tầng từng tầng một.
Anh ấy đứng ở trong mảnh sân vườn rộng lớn, men say đã tan biến, nét mặt đầy vẻ tỉnh táo ngước nhìn tôi, ánh mắt giống như vầng trăng đang ngâm mình trong nước.
"Tiêu Tiêu, chúng ta nói chuyện một chút nhé?"
Tôi quay người lại nói với tài xế: "Không cần đợi tôi đâu."
Sau đó tôi bước lên những bậc thềm, đi thẳng vào trong màn đêm, hướng về vương quốc của anh.
Tầng hai của căn biệt thự có một khoảng ban công rộng lớn, cảnh biển bao la mờ mịt thu hết vào trong tầm mắt không sót chút gì.
Tôi đón lấy ngọn gió biển, nhận lấy ly nước chanh do Chu Duật đưa tới.
"Hôm nay có rất nhiều người hỏi về ngày cưới của chúng ta, anh nghĩ, hay là nhân lúc thời gian này hạng mục lớn trong tay tạm thời khép lại một giai đoạn, sắp xếp định đoạt hôn lễ càng sớm càng tốt." Anh ngồi xuống bên cạnh tôi, hỏi như vậy.
"Không cần vội đâu ạ, để xem lại xem sao."
"Còn xem cái gì nữa?"
Tôi dán mắt vào trong chiếc ly, nhìn lát chanh đang bị kẹt giữa những viên đá: "Xem thử xem, liệu chúng ta có thật sự cần thiết phải kết hôn hay không."
Sự im lặng kéo dài trong chốc lát, Chu Duật mở lời, giọng nói vẫn mang vẻ bình lặng như từ trước đến nay.
"Đã xảy ra chuyện gì thế, Tiêu Tiêu?"
Tôi lắc lắc đầu.
"Anh có chỗ nào làm không đúng sao?"
"Không có, anh rất tốt." Tôi nói, "Thực ra với năng lực của anh thì hoàn toàn chẳng có lý do gì phải tự trói buộc bản thân vào trong chuyện liên hôn cả."
Chủ đề ngày thường không dám chạm tới một khi đã được mở ra thì giống như tổ mối làm vỡ đê, thứ cảm xúc dồn nén bấy lâu nay tựa trận lũ lụt bùng phát, đánh sập cả chút lý trí sót lại cuối cùng.
Tôi không tài nào kìm chế được mà trở nên kích động.
"Chu Duật anh bị bệnh à! Kết hôn là làm hạng mục dự án đấy hả? Bảo anh tiếp nhận lại từ trong tay người khác là anh liền đón nhận luôn? Anh đúng là biết nghĩ cho đại cục thật đấy!”
"Rõ ràng trong lòng anh đã có người mình thích rồi, còn cưới em làm gì nữa? Anh không theo đuổi được người ta sao? Anh không phản kháng nổi gia đình à? Anh không thể cứng rắn mà từ chối giống như lúc đối xử với những đối tượng xem mắt trước kia hay sao?”
"Cho dù em có ở bên cạnh Chu Hoài, nhưng nếu cậu ấy gặp được tình yêu đích thực thì mẹ kiếp em còn có thể đốt pháo cho cậu ấy suốt một ngày một đêm ấy chứ... nhưng bây giờ bắt em phải trơ mắt nhìn anh tự bắt cóc chính mình ở bên cạnh em giống như một người chồng theo hợp đồng, ngày qua ngày sống trong cảnh đồng sàng dị mộng, việc này còn khó chịu hơn cả giết em nữa.”
"Có ý nghĩa gì không chứ? Cho dù không có mối quan hệ thông gia này thì tình nghĩa giữa nhà họ Chúc và nhà họ Chu cũng sẽ không chấm dứt. Ít nhất, ở trong lòng em sẽ mãi mãi tôn trọng xem anh như một người anh trai.”
"Thế nên, hãy yên tâm đi tìm người mà anh thích đi."
Nói xong câu cuối cùng, những giọt nước mắt cũng không nghe lời mà rơi xuống. Tôi không giải thích rõ được tại sao bản thân lại muốn khóc, bởi vì đầu óc đang là một mớ bòng bong hỗn độn, chỉ cảm thấy sau khi phát tiết ra ngoài, cõi lòng lại càng thêm tắc nghẽn hơn.
Trong tay được nhét vào một tờ khăn giấy, tôi sụt sùi đón lấy, không dám đưa mắt nhìn vào đôi mắt kia.
Thế nhưng anh lại hơi khom người quỳ xuống, giữ cho tầm mắt ngang bằng với tôi.
"Nhìn anh này, Chúc Tiêu."
Tôi vẫn cụp mắt xuống như cũ.
"Những lời em vừa mới nói, đều là thật lòng sao?"
Tôi gật đầu.
"Thật sự không bằng lòng gả cho anh sao?"
Gật đầu.
"Mãi mãi coi anh là anh trai đúng không?"
Tôi rụt rè ngước mắt lên, phát hiện trên gương mặt Chu Duật không có lấy một chút tức giận nào, anh thậm chí còn đang mỉm cười nữa?
"Lời khuyên này của em không tồi, anh quả thực nên đi tìm người mình thích rồi." Anh vừa nói vừa tháo chiếc cà vạt một cách thuần thục, thế mà lại toát ra một loại cảm giác nhẹ nhõm sảng khoái giống như vừa cởi bỏ được xiềng xích.
"Đã như vậy, anh trai có thể ôm em một cái cuối cùng được không?"
Đầu óc tôi mơ màng mông lung nhưng vẫn ngoan ngoãn cúi người tiến về phía trước, nép sát vào trong lồng ngực của anh.
Chu Duật không thích dùng nước hoa, trên quần áo của anh ấy quanh năm suốt tháng đều là mùi hương nước giặt thoang thoảng vị bạc hà. Tôi tựa vào bả vai anh ấy, cảm nhận được khuôn ngực rắn rỏi ở bên dưới lớp áo sơ mi cùng với nhịp tim đập mạnh mẽ đầy sức sống bên trong lồng ngực ấy.
Thình thịch, thình thịch, thình thịch.
Vòng tay ôm ấp như thế này, có lẽ là lần cuối cùng mở rộng ra đón chào tôi rồi.
Mang theo suy nghĩ như vậy, nỗi bi thương trong tôi lại một lần nữa trỗi dậy, thế nhưng còn chưa đợi cho giọt lệ tràn đầy khóe mắt thì bỗng nhiên tôi phát hiện ra có điểm gì đó không đúng cho lắm...
Chu Duật dùng chính chiếc cà vạt vừa mới tháo xuống kia trói chặt hai tay tôi lại.
"Anh làm cái gì thế?!" Tôi kinh ngạc.
"Tiêu Tiêu, em có biết mỗi khi em nói dối thì em sẽ vô thức cắn chặt bờ môi dưới không?”
"Có cần anh tìm cho em một tấm gương để tự soi xem không, bây giờ trên môi dưới của em đang hằn rõ một hàng dấu răng kìa!"
Giọng điệu của Chu Duật rốt cuộc đã không còn là vẻ bình lặng rập khuôn muôn thuở nữa. Anh nôn nóng, mất kiên nhẫn, ra sức quấn chặt thắt nút như thể đang trả đũa, sau đó vác thốc tôi lên trên vai.
Tôi thất thanh hét lên: "Chu Duật anh buông em ra! Anh định đưa em đi đâu thế?!"
"Nếu em đã không chịu nói lời thật lòng, vậy thì chúng ta đổi chỗ khác để trò chuyện vậy."
Chiếc giường rộng lớn và mềm mại, khoảnh khắc bị ném lên trên đó giống như đang rơi vào một bãi đầm lầy tựa biển mây bồng bềnh.
Mềm mại nhẹ nhàng nhưng lại giăng đầy nguy hiểm.
Hai tay tôi bị trói quặt ra sau, chẳng khác nào một chú cừu non đang chờ bị làm thịt.
Chu Duật ôm lấy eo tôi từ phía sau, khiến cho tấm lưng của tôi áp sát vào lồng ngực nóng bỏng của anh.
Tôi không nhìn thấy được biểu cảm của anh, chỉ biết anh khẽ khàng đặt ngón trỏ tay trái vào giữa làn môi tôi, bàn tay phải vuốt lên mặt tôi, ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi vệt nước mắt trên má.
"Bây giờ, anh trai có vài câu hỏi muốn hỏi em, nếu câu trả lời là 'Phải' thì hãy cắn ngón tay anh một cái, câu trả lời là 'Không phải' thì hãy lắc đầu, hiểu chưa nào?"
Anh dùng bàn tay phải, khẽ nâng cằm tôi lên.
"Em thích anh, có đúng không?"
Tôi nhắm mắt lại, hàm răng ra sức cắn một phát.
Chu Duật khẽ "Shhh" lên một tiếng đầy kỳ lạ, dường như rất tận hưởng cảm giác đau đớn như thế này.
"Làm đúng lắm, câu hỏi tiếp theo."
Bàn tay phải dọc theo chiếc cổ trượt xuống dưới, dừng lại ở vị trí xương quai xanh.
"Bây giờ vẫn còn sợ anh à?"
Tôi lại cắn thêm một cái nữa, thậm chí còn dùng lực mạnh hơn cả vừa nãy.
Chu Duật khẽ thở dài một tiếng, cúi đầu tựa vào bả vai tôi.
"Tiêu Tiêu, vốn dĩ anh định cứ thong thả từ từ với em, thế nhưng... bây giờ anh đổi ý rồi."
Vòng eo chợt nới lỏng, dây buộc của chiếc váy lễ phục đã bị rút đi.
"Tiếp tục nào." Hơi thở của anh phả vào vành tai, ngứa ngáy tê rần, làm tôi không kìm được rùng mình run rẩy một trận.
"Đêm hôm đó nếu như không bị cắt ngang thì đáng lẽ ra chúng ta phải hôn nhau rồi, có đúng không?"
Tôi chợt mở to mắt, tốn sức dốc lòng giãy giụa kháng cự.
Đêm nay Chu Duật bị hồ ly tinh nam nhập vào người rồi hay sao á, câu hỏi đưa ra ngày càng khiến người ta đỏ mặt tía tai, máu nóng sôi sục hơn!
"Đừng động đậy." Anh ấy siết chặt lực cánh tay, ôm ghì chặt lấy tôi khóa vào trong lòng, "Không lắc đầu thì coi như là ngầm thừa nhận rồi nhé."
Nói xong, anh ấy rướn người về phía trước, tìm kiếm bờ môi tôi.
Nụ hôn mang đầy tính xâm chiếm chiếm hữu. Sau khi kết thúc, tôi gần như phải dựa hoàn toàn vào vòng tay của anh thì mới có thể gượng gạo chống đỡ nổi cơ thể mình.
Bầu không khí đang sôi sục cuộn trào một cách lặng lẽ, bên tai chỉ có thể nghe thấy tiếng th* d*c hụt hơi gần trong gang tấc của hai người, cùng với từng đợt tiếng sóng vỗ rì rào bên ngoài cửa sổ.
Căn phòng ngủ không bật đèn, ánh trăng tràn trề đổ xuống lênh láng khắp mặt sàn.
"Câu hỏi cuối cùng." Giọng nói của Chu Duật ngày càng trở nên trầm khàn, "Em có biết anh đã chờ đợi ngày này bao lâu rồi không?"
Anh ấy đưa tay ra, rút ra một sợi dây buộc tóc bằng ren màu đỏ sẫm, mỏng manh và mềm mại từ bên dưới chiếc gối.
Sau đó, ung dung thong thả che khuất đôi mắt tôi lại.
Cơ thể được nâng bổng lên bởi một đôi cánh tay rắn chắc, hơi thở thuộc về riêng Chu Duật hoàn toàn bao trùm áp đảo xuống.
"Xin lỗi Tiêu Tiêu, người anh trai này của em, trước giờ chưa từng xứng đáng để em phải tôn kính."
Thời điểm mở mắt ra, sắc hoàng hôn rực rỡ đã nhuộm thấu toàn bộ bầu trời.
Qua một lúc sau tôi mới nhận thức được rằng, đây không phải ánh hoàng hôn, mà là ánh bình minh vừa mới ló rạng bên bờ biển.
Ngay sau khi tỉnh giấc, cảm giác đón nhận đầu tiên chính là sự mỏi nhừ rã rời của cơ thể, đặc biệt là phần eo và đôi chân...
Lén lút kéo chăn ra liếc nhìn một cái, tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn dùng chiếc gối tự làm mình ngạt chết cho xong.
Sự hỗn loạn của đêm qua, bản thân tôi đã chẳng thể nhớ nổi rốt cuộc diễn ra bao nhiêu lần nữa. Cứ hễ nhắm mắt lại là hình ảnh dáng vẻ lúc Chu Duật phát điên lại hiện ra, đôi mắt anh chứa đầy thứ t*nh d*c ướt át đong đầy.
Chết mất thôi chết mất thôi chết mất thôi...
"Em lăn lộn cái gì thế?" Một bàn tay lớn của người đàn ông vươn tới, kéo tôi vào trong lòng ngực, giọng điệu đầy vẻ lười biếng và thỏa mãn, "Lại có tinh thần rồi đấy à?"
Tôi hoảng sợ dùng chiếc chăn trùm kín mặt lại, nghe thấy người ở phía sau đang cười trầm.
Tấm chăn bị kéo xuống một góc nhỏ, buổi sáng sớm trên biển vừa yên bình lại vừa nồng nhiệt.
Ngón tay của Chu Duật dịu dàng chải qua những lọn tóc của tôi: "Chào buổi sáng, Tiêu Tiêu."
Tấm rèm cửa bằng voan trắng bay lên hạ xuống trong làn gió sớm, mặt biển dập dềnh những tia sáng nhỏ vụn lấp lánh.
Tôi khẽ khàng nắm ngược lại bàn tay anh, mười ngón tay theo đà đan xen vào nhau.
"Chào buổi sáng, Chu Duật."
*
Dạo gần đây, nữ ngôi sao Anna Wong trong lúc quay phim tại một quốc gia nọ đã tiếp nhận buổi phỏng vấn của một đài phát thanh địa phương, lần đầu tiên công khai thừa nhận trải nghiệm từng qua lại bất bình thường với một người đàn ông giàu có thời đại học, cũng như xu hướng giới tính của cá nhân.
"Thành thật mà nói, tôi không hề hối hận, bởi vì đó là cơ hội duy nhất lúc bấy giờ có thể giúp tôi tiếp tục duy trì việc học hành ở Đại học Columbia. Nhưng tôi không khuyến khích người trẻ tuổi làm như vậy, sau này tôi đã phải trả một cái giá rất đắt mới có thể bước ra khỏi mối quan hệ không lành mạnh đó.”
"Cái hồi tôi đi học ấy, tính cách còn khá là ngỗ ngược quái gở. Tôi thích một cô gái trong học viện, tốn bao công sức tâm huyết để tán tỉnh cô ấy, cứ ngỡ bản thân sắp sửa thành công đến nơi rồi, kết quả là lúc say rượu cô ấy lại ôm chầm lấy tôi, khóc lóc thảm thiết gọi lớn cái tên của một cậu chàng người Trung Quốc cùng khóa.”
"Mẹ nó cứ hễ nhìn thấy người đàn ông đó là cô ấy trực tiếp tự bẻ thẳng bản thân lại luôn!”
"Tuy rằng cậu chàng kia đã từ chối cô ấy, nhưng vì chuyện này mà tôi ôm hận trong lòng rất lâu, còn cố tình quyến rũ vài cô gái đang theo đuổi cậu ta, kết quả là có mấy người thực sự đã bị tôi bẻ cong rồi đấy.”
"Chuyện này đã để lại một bóng ma tâm lý rất lớn cho cậu ta, cho đến tận bây giờ, cậu ta đều phòng thủ nghiêm ngặt, không chịu để cho tôi tiếp cận vợ chưa cưới của cậu ta dù chỉ một bước ha ha ha ha ha…”
"Anyway, dù sao thì vẫn phải chúc mừng cậu ta đã đạt được tâm nguyện bấy lâu nay, chúc tân hôn vui vẻ nhé."