Mùa Hè Cuối Cùng - Thang Thang Đại Ma Vương

Chương 7

Không lâu sau khi chuyến đi Du Thành kết thúc, nhà họ Chu lại sắp xếp một buổi tiệc mời khách để bàn bạc về chuyện liên hôn.

Thực ra rất nhiều nội dung vốn đã được định đoạt gần như xong xuôi. Nhà họ Chu vì muốn bù đắp cho sự thiếu sót nên trên tiêu chuẩn ban đầu chỉ có tăng chứ không giảm.

Thành ý đã đến mức này, dĩ nhiên bố mẹ tôi cũng sẽ không nói thêm gì nữa.

Chỉ có lúc bàn đến ngày cưới, một câu "để đại sư xem kỹ lại một ngày khác" của mẹ Chu đã khiến sắc mặt của bố Chu thêm vài phần u ám.

"Đại sư chó má gì chứ, tôi thấy chỉ là một lũ giá áo túi cơm."

Bầu không khí có chút ngưng đọng, mọi người đều hiểu ý của ông - năm xưa vị đại sư kia nhìn vào bát tự của tôi và Chu Hoài đã nói ra một tràng lời hay ý đẹp, thế mà lại chẳng tài nào bấm toán ra được biến cố sau này.

"Đúng vậy đúng vậy, thật ra bây giờ người trẻ tuổi không còn thịnh hành ba cái trò này nữa rồi." Mẹ tôi đứng ra hòa giải, "Cứ để hai đứa nó tự quyết định, cũng đỡ tốn công phiền phức."

Một đoạn khúc mắc nhỏ cứ như thế được lập lờ cho qua trong sự thấu hiểu ngầm của đôi bên.

Kể từ khi Chu Hoài ra nước ngoài đến nay đã trôi qua một tháng rưỡi, vẫn bặt vô âm tín như trước.

Nhà họ Chu trái lại đã bắt tay vào điều tra người đàn ông cùng ra nước ngoài với cậu ấy, nghe nói bố Chu ở nhà lại nổi một trận lôi đình lớn.

"Nó quen biết cái loại người ba lăng nhăng này ở đâu không biết!

"Được, được lắm, nếu nó đã khăng khăng đòi bỏ trốn theo người khác thì từ nay về sau nhà họ Chu không có đứa con trai này nữa!"

Nói thì nói thế, nhưng những đồ đạc thuộc về Chu Hoài trong căn nhà bị lén lút rao bán kia đều đã được dọn sạch về lại nhà họ Chu, xếp đặt ngăn nắp gọn gàng ở trong phòng của cậu ấy.

Thi thoảng tôi vẫn để lại lời nhắn trên WeChat cho Chu Hoài.

[Cậu không thể trốn tránh cả đời được, mọi người đều rất nhớ cậu.]

Tin nhắn gửi đi, tôi vốn đã quen với việc không có người hồi đáp.

Tháng Sáu, Tô Yểu chuẩn bị tạm đóng cửa tiệm một thời gian để đi du lịch. Đêm trước ngày xuất phát, cô ấy mời vài người bạn thân thiết đến tiệm tụ tập một chút.

"Điện thoại mới xịn xò ghê ta." Cô ấy bưng ly rượu ngồi xuống bên cạnh tôi, nụ cười đầy ẩn ý, "Dù sao cũng là do chồng mới mua cho mà."

Tôi lập tức nhéo mạnh vào chỗ ngứa của cô ấy.

"Mợ Chu, cậu đừng có động tay động chân nha!" Cô ấy hét lên rồi né ra, một lát sau lại sán lại gần, "Này, thật sự không đi chơi cùng tớ à?"

"Lần này thật sự không được rồi, từ ngày mai tớ phải luân chuyển vị trí ở bộ phận mới." Tôi tựa đầu vào vai cô ấy, "Thật ghen tị với cậu quá đi bà chủ, tự do tự tại."

Tô Yểu vuốt tóc tôi, cười: "Chuyện này có gì khó đâu, lấy cổ phần và sự giàu sang sau này của cậu đổi với tớ đi, nỗi khổ của việc làm con nhà giàu thì cứ để tớ gánh vác thay cậu cho."

Sự nhộn nhịp của khu phố cổ không phân biệt ngày đêm, trong những con đường ngõ hẻm ngang dọc, du khách đi lại nườm nượp không ngớt. Cho dù Tô Yểu đã treo một tấm biển thông báo "Tiệm đang nghỉ" trên cánh cửa sơn son thì vẫn thu hút không ít người dừng chân bên ngoài.

"Kế hoạch đi du lịch này của cậu sắp xếp không đúng rồi nha, bỏ phí mất cơ hội làm ăn lớn rồi." Tôi trêu chọc.

"Mặc kệ, có là ông trời xuống đây cũng không cản nổi bà đây ngày mai xuất phát." Tô Yểu giơ ly rượu lên, "Mau lên, chúc tớ có một chuyến đi vui vẻ đi."

"Chúc cậu có một chuyến đi vui vẻ."

Hai chiếc ly thủy tinh chạm nhau, phát ra một âm thanh giòn giã.

Rượu của Tô Yểu chung quy vẫn có phần quá mạnh, tôi lại một lần nữa được Chu Duật đón về nhà.

Anh ấy thông thuộc đường đi lối lại pha cho tôi một ly nước chanh mật ong, sau đó một mình đi ra ngoài ban công, bắt máy một cuộc điện thoại công việc dài dằng dặc.

Nghe qua thì có vẻ như là về chuyện kế hoạch ra mắt của thương hiệu hóa mỹ phẩm nội địa nào đó.

Năm ngoái, tập đoàn Chu thị đã thu mua một doanh nghiệp hóa mỹ phẩm lâu đời đang trên đà phá sản ở địa phương, muốn mượn đà trỗi dậy của làn sóng hàng nội địa hiện nay để tái định vị và tung ra thị trường.

Hạng mục công việc này vốn dĩ do Chu Hoài phụ trách, giờ đây, đương nhiên chỉ có thể do Chu Duật tiếp quản.

Thật là vất vả mà... Tôi vừa uống nước chanh vừa nghĩ như vậy, nghĩ ngợi một hồi, bỗng nhiên trước mắt tối sầm lại.

Mất điện rồi sao?

Ban quản lý tòa nhà chẳng mấy chốc đã đăng tải thông báo trong nhóm cư dân: Khu chung cư đột ngột xảy ra sự cố đường dây, hiện đang trong quá trình kiểm tra sửa chữa.

Kết quả là, mãi cho đến khi cuộc điện thoại dài như họp hành kia của Chu Duật kết thúc, sự cố vẫn chưa được khắc phục.

"Bây giờ anh có hai con đường, hoặc là đi thang bộ từ tầng 18 xuống dưới, hoặc là đợi cho đến khi có điện."

Tôi tựa lưng vào lan can kính hóng gió, vừa cười trên nỗi đau của người khác vừa nói với Chu Duật.

Trông thì có vẻ như có hai sự lựa chọn nhưng trên thực tế chỉ có một.

"Em không bận tâm nếu anh hút thuốc ở đây chứ?"

"Tùy anh."

Tôi từng nói với Tô Yểu rằng tôi cực kỳ thích một nam diễn viên có đôi lông mày lưỡi mác và ánh mắt sáng như sao, bởi vì trong một bộ phim nào đó, dáng vẻ mặc sơ mi đen hút thuốc của anh ta trông thật sự quyến rũ đến chết người.

Điều tôi chưa nói ra là, góc mặt nghiêng khi hút thuốc của nam diễn viên kia rất giống Chu Duật.

Tầm mắt nhìn từ dưới lên trên, là phần cổ áo hơi hé mở... yết hầu nhô ra... đường xương hàm sắc nét, và cả...

Tôi không kìm được mà nuốt nước bọt.

Hồi nhỏ trên TV chiếu phim Liêu Trai, cứ hễ thấy khói trắng tỏa ra bốn phía là biết yêu tinh sắp sửa hiện hình.

Lúc này, trong không trung vào ban đêm tản ra một làn khói mờ ảo như dải lụa mỏng, lặng lẽ lan tỏa. Nam yêu tinh đứng thẳng hiên ngang dưới sắc sương mờ, im lặng không một tiếng động mà quyến rũ tâm hồn người ta.

Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch liên hồi bên trong lồng ngực.

Đó là do máu mê trai đang làm loạn.

"Sao thế?" Chu Duật ngậm điếu thuốc, cứ thế đưa mắt nhìn về phía tôi.

Bốn mắt nhìn nhau, trong đầu vang lên một trận tia lửa văng khắp nơi, những ý nghĩ kỳ quặc cứ thế không ngừng nảy ra hết cái này đến cái khác.

Tôi ngẩn ngơ mất vài giây, ánh mắt dời đến bờ môi đang hơi hé mở của anh, khẽ khàng hỏi một câu: "Hút ngon không?"

Cũng chẳng đợi câu trả lời, bàn tay phải của tôi đã như bị ma xui quỷ khiến đưa ra ngoài, lấy đi điếu thuốc đang hút dở kia, dùng làn môi và hàm răng của chính mình ngậm lấy.

Làn khói giống như dải lụa mỏng tung bay che khuất tầm mắt, ngọn gió thổi lướt qua khuôn mặt còn có phần mạnh mẽ hơn cả thứ rượu của Tô Yểu vài phần.

Hình như đầu óc càng thêm choáng váng rồi.

"Thích không?"

Đến lúc tôi kịp định thần lại thì gương mặt của Chu Duật đã ở ngay sát bên cạnh.

Lông mi của anh ấy dài quá, khẽ rung động nhè nhẹ, lướt qua mang lại cảm giác tê tê ngứa ngáy nơi đầu tim.

"Có muốn thử thêm cái khác nữa không?"

Thời điểm anh ấy lấy điếu thuốc xuống, phần thịt ở đầu ngón tay khẽ cọ xát qua làn môi tôi.

Sau đó, lại nâng lấy cằm tôi.

Hơi thở ngày một phả vào gần hơn, tôi ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại, thậm chí bắt đầu mong chờ phần râu quai nón lún phún của Chu Duật sẽ cọ lên nhột nhột...

Thế rồi...

"Tít! Bắt đầu sạc điện."

"Tít! Chế độ hút bụi thông minh đã mở."

Ánh đèn sáng choang khắp căn phòng như làn sóng lớn ập xuống, nhanh chóng dập tắt bầu không khí mập mờ sắp sửa bùng cháy.

Các thiết bị điện được cấp điện trở lại thi nhau phát ra tiếng tít tít tành tành thông báo tiếp tục lao vào công việc. Rộn ràng náo nhiệt, hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến sự sống chết của con người.

Điều tồi tệ hơn nữa là, nhìn qua bờ vai của Chu Duật, lúc này tôi mới phát hiện trên chỗ cao đang ẩn giấu một đôi mắt đang nhìn lén.

"Scarlett!"

Con mèo nhỏ kêu lên một tiếng "meo" rồi nhảy từ trên kệ hoa xuống, vểnh cái đuôi lên đi khệnh khạng vào trong phòng khách.

Trông ra ngoài từ tầng 18, toàn bộ khu chung cư đã khôi phục lại một khoảng sáng rực ánh đèn, sự cố đường dây đã được xử lý xong.

Còn về một vụ tai nạn khác thì...

Hai người nhìn nhau trân trân, ai nấy đều có chút không tự nhiên.

"Tiêu Tiêu, tôi..."

"Chắc là anh còn rất nhiều chuyện chưa xử lý xong xuôi đúng không!"

Tôi quay đầu chui tọt vào phòng khách, trên miệng nhanh nhảu tự nói một mình, không cho Chu Duật bất kỳ cơ hội nào để chen lời vào.

"Thật là ngại quá đi, lại làm phiền anh đưa em về một chuyến rồi, thực ra hôm nay cũng không tính là uống nhiều đâu nha.

"Ủa không phải, uống, uống hơi nhiều một tí, giờ đầu vẫn còn váng vất lắm nè ha ha ha..."

Trong lúc nói năng, người tôi đã đứng khép nép đầy vẻ kính cẩn ở ngay sát bên cạnh cửa lớn.

Chu Duật ung dung thong thả bước tới, đứng im trước mặt tôi, đột ngột cúi thấp người xuống, chăm chú nhìn kỹ vào khuôn mặt tôi.

"Uống nhiều thật sao?"

"...Ừm!"

Anh không lên tiếng, nhưng ánh mắt lại dời thẳng về phía bờ môi tôi một cách rõ mồn một.

Tôi không dám thở mạnh, tấm lưng căng cứng, hai bàn tay giấu ở sau lưng sắp sửa vặn xoắn vào nhau thành một thanh kẹo quế.

"S-sao thế anh?"

Chu Duật đứng thẳng người dậy, khẽ nhướng mày.

"Không có gì, chắc là vừa rồi anh nhìn nhầm thôi."

Sau khi cánh cửa đóng lại, tôi thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, vừa mới quay người lại thì đã va phải con mèo Scarlett đang lấp ló thập thò sau chiếc bình hoa.

"Nhìn cái gì mà nhìn," Tôi lập tức bế thốc nó đi chỗ khác, "Con chẳng nhìn thấy cái gì hết."

Tô Yểu vừa mới xuống máy bay đã nhắn hỏi tôi đêm qua đã ngủ được với Chu Duật chưa.

"Trời đất ơi, cơ hội tốt như thế mà cậu lại nhát gan nữa rồi hả?" Cô ấy không ngừng thở dài ở đầu dây bên kia, "Bạn học Chúc Tiêu ơi, cậu như này là bị chướng ngại tâm lý rồi, phải mau chóng chữa trị đi thôi."

"Chữa cái con khỉ ấy, bây giờ tớ phải đi họp đây."

Tôi hạ thấp giọng xuống, ánh mắt hướng về phía phòng họp ở sau tấm kính sát đất.

Chu Duật đã ngồi vào chỗ, thư ký đang chuyển một phần tài liệu vào tay anh ấy, báo cáo ngắn gọn vài câu.

"Cúp máy đây cúp máy đây, chuyện này nói sau nhé."

Vừa mới ngồi xuống, Chu Duật đã ngẩng đầu lên từ trong đống hồ sơ tài liệu nhưng không hề nhìn tôi.

"Các vị, thời gian cũng tương đối rồi, bắt đầu thôi."

Hôm nay là ngày đầu tiên tôi luân chuyển vị trí công tác tại Bộ phận Phát triển Chiến lược của công ty nhà mình, nhờ vào hạng mục hợp tác với tập đoàn Chu thị, tôi hiếm hoi được tham gia vào cùng một cuộc họp với Chu Duật.

Hoàn thành việc học về nước, tiến hành luân chuyển qua nhiều bộ phận quan trọng trong công ty để tích lũy kinh nghiệm, sau đó từng bước đề bạt thăng cấp chính là mô hình lý tưởng để nuôi dưỡng con cái kế nghiệp doanh nghiệp gia đình. Con đường tôi đang đi lúc này cũng chính là con đường mà Chu Duật từng bước qua.

Tất nhiên, so với tôi, hay so với tất cả những người cùng trang lứa trong giới chúng tôi thì anh ấy đều tỏ ra ung dung tự tại hơn nhiều.

Cuộc họp này kéo dài khá lâu, họp liên tục từ hai giờ chiều cho đến tận lúc hoàng hôn. Trong quãng thời gian đó, đầu óc bắt buộc phải luôn giữ trạng thái vận hành với tốc độ cao để xử lý các loại số liệu, báo cáo phân tích do bộ phận nghiệp vụ đưa ra, cũng như câu hỏi "Trưởng phòng Chúc thấy thế nào" thỉnh thoảng lại được Chu Duật quăng tới.

Mô hình rèn luyện dồn dập như đánh trận luân phiên suốt gần hai năm qua đúng là có thể khiến con người ta trưởng thành một cách nhanh chóng. Tôi đưa ra quan điểm của mình một cách mạch lạc rõ ràng, đồng thời còn có thể cùng thảo luận qua lại một cách nhịp nhàng với Chu Duật ở vài khâu quan trọng.

Nếu lão Chúc mà nhìn thấy cảnh tượng này thì ước chừng buổi tối về nhà ông phải khui ngay một chai Mao Đài để ăn mừng hân hoan.

Mọi chuyện dần đi vào quỹ đạo tốt đẹp, tôi cũng tự ngầm biểu dương bản thân: Tốt lắm Chúc Tiêu, mày đang là một người phụ nữ sự nghiệp ngày càng chín chắn rồi, công tư phân minh, cho dù đêm hôm trước suýt chút nữa đã môi chạm môi với người đàn ông này thì bây giờ cũng...

Khoan đã, mắc cái gì mà tự dưng lại nhớ đến chuyện này chứ?!

Đã quá muộn rồi, ánh mắt tôi theo bản năng lệch đi, rơi trúng vào người Chu Duật đang chăm chú lắng nghe Giám đốc Bộ phận Thị trường báo cáo ở phía đối diện chiếc bàn dài.

Anh ấy mặc một chiếc sơ mi tương tự như tối qua, ống tay áo xắn lên, lộ ra một đoạn cẳng tay với những đường nét săn chắc. Giữa các ngón tay thon dài đang kẹp một cây bút bi màu đen, nắp bút gõ vào cuốn sổ ghi chép một cách không theo quy luật nào.

Khi nghe thấy thông tin mấu chốt, anh ấy đưa tay lên đỡ lấy cằm, ngón trỏ vô tình khẽ cọ qua cọ lại trên bờ môi dưới một chút.

Chỉ một cái chạm đó thôi đã lập tức lôi ký ức về cảm giác khi anh ấy chạm vào môi tôi đêm qua ra ngoài, phóng to, rồi lại phóng to lên nữa!

Cảm giác xấu hổ bùng nổ làm tôi căng thẳng duỗi thẳng chân ra theo bản năng, kết quả là lòng bàn chân chịu lực không vững, trượt một cái, mũi giày cao gót đá thẳng vào vị Giám đốc Bộ phận Thị trường đang thao thao bất tuyệt ở phía đối diện.

Một tiếng "Ái chà" vang lên, Giám đốc đau đến mức nhăn mặt méo miệng.

Tầm mắt của tất cả mọi người đồng loạt đổ dồn về phía này.

"Xin lỗi xin lỗi, Giám đốc Cố, tôi không..." Không ngờ chân anh lại dài đến thế, đá một phát trúng luôn!

"Giám đốc Cố, cái này tính là tai nạn lao động đấy nhé, lát nữa phải bắt Trưởng phòng Chúc mời toàn bộ Bộ phận Thị trường của các anh uống cà phê mới được." Chu Duật tiếp tục nghiên cứu văn kiện trong tay như không có chuyện gì xảy ra.

Trừng mắt nhìn khóe miệng đang phải tốn không ít sức lực mới kìm nén xuống được của anh ấy, tôi hậm hực quay mặt đi chỗ khác.

Cuộc họp kết thúc, với tư cách là đối tác hợp tác, Chu Duật tiễn tôi cùng các đồng nghiệp xuống lầu theo đúng lễ nghi xã giao.

Mọi người đều biết rõ mối quan hệ giữa tôi và anh ấy, thế nên đều ngầm hiểu ý nhau mà rảo bước chui vào thang máy dành cho nhân viên, để lại một mình tôi đi theo Chu Duật bước vào thang máy chuyên dụng của cấp cao tập đoàn.

"Cái đó," Tôi đành phải cắn răng mở lời bắt chuyện, "Lão Chúc nói ông ấy mới thu mua được một bánh trà cổ thụ, nhắn anh khi nào rảnh rỗi thì qua nhà em uống trà."

"Được, gửi lời cảm ơn của anh đến chú nhé." Chu Duật ung dung tựa lưng vào vách thang máy, một tay đút vào túi quần tây, một tay bấm điện thoại trả lời tin nhắn, "Nhưng tối nay thì không rảnh rồi, hẹn hôm khác vậy."

"Ồ, đi tiếp khách hả anh?"

"Ừ." Anh quay mặt sang nhìn tôi, trong đôi mắt thoáng qua một tia tinh ranh, "Lỡ như anh uống quá chén thì em có đến đón anh không?"

"Chẳng phải anh có tài xế riêng rồi sao?"

"Ông ấy xin nghỉ phép rồi."

"...À, vậy để em..."

Thang máy vang lên một tiếng "ting toong", đã đến tầng một.

"Lừa em đấy." Anh ấy nở nụ cười đắc ý, "Về nhà sớm chút đi, tối nay hình như có mưa." Sau đó, anh ấy sải bước đi thẳng ra ngoài.

Tôi đi theo sau lưng anh ấy, nghe thấy giọng điệu gọi điện thoại của anh ấy vô cùng thân mật quen thuộc.

"...Không muộn, thời gian vừa vặn lắm, tôi cũng vừa mới tan làm... Được rồi, không sao, cứ nghe theo cậu đi, lát nữa gặp nhé."

Rất nhanh tôi đã biết được người mà Chu Duật nôn nóng muốn đi gặp là ai rồi.

Không chỉ riêng tôi, ngày hôm sau, tất cả mọi người đều nhìn thấy từ khóa tìm kiếm nóng về bọn họ trên bảng xếp hạng giải trí.

"Nữ ngôi sao người Mỹ gốc Hoa đang nổi tiếng tại Hollywood - Anna Wong đã đáp xuống Giang Thành vào ngày hôm qua, buổi tối cô ấy đội mưa tham gia một buổi tụ họp bạn bè, nghi vấn có mối quan hệ thân mật với người thừa kế tập đoàn Chu thị - Chu Duật, được biết hai người là bạn học cùng khóa tại Đại học Columbia..."

Tin tức lá cải dĩ nhiên phải đi kèm với những bức ảnh bắt bóng bắt gió.

Hình ảnh do cánh săn ảnh gửi về có chất lượng rất mờ nhòe, bức ảnh đầu tiên chụp tại một con ngõ nhỏ thiếu ánh sáng vào ban đêm, có năm sáu người đang che ô đi bộ trong làn mưa. Dưới tán ô nằm ở chính giữa có hai người đang đứng, khuôn mặt bị chiếc ô che khuất, chỉ có thể phân biệt được một người mặc chiếc váy dài thướt tha, một người mặc áo sơ mi quần tây, vóc dáng của cả hai đều cao ráo vượt trội tương đồng nhau.

Bức ảnh thứ hai thì rõ nét hơn hẳn. Trong khung hình, họ đang đứng dưới hiên của một câu lạc bộ tư nhân nằm sâu trong hẻm, nhân viên phục vụ lần lượt giúp mọi người thu ô lại, cặp nam nữ cùng che chung một chiếc ô ở giữa rốt cuộc đã bị chụp được diện mạo thật.

Khu vực bình luận đã chật kín người vào xem từ sớm.

[Đây không phải là cốt truyện tiểu thuyết tổng tài bá đạo sao? Xin phép đẩy thuyền trước nha.]

[Trời đất ơi, hai gương mặt này trông xứng đôi vừa lứa quá!]

[Cá một đồng là hai người này không có kết quả đâu, người có thân phận như cậu cả Chu thì tương lai chắc chắn phải đi theo con đường liên hôn gia tộc thôi, làm sao có khả năng cưới nữ ngôi sao được chứ.]

[Lầu trên đừng vội kết luận sớm thế, liên hôn là liên hôn, tình yêu là tình yêu, những người ở tầng lớp như họ đều có thể phân định rõ ràng rạch ròi lắm đấy.]

...

Tô Yểu là người đầu tiên nhắn tin tới: [Thật hay giả vậy, Chu Duật với người phụ nữ đó có chuyện gì với nhau à?]

Chúc Nam Đình là người thứ hai gọi điện thoại đến: "Tiêu Tiêu, em phải bình tĩnh trước đã, chưa chắc sự việc đã giống như những gì giới truyền thông đang thêu dệt đâu."

Đến cả Hồ Diệc Thần cũng gửi lời hỏi thăm chia sẻ: [Bạn học Chúc Tiêu ơi, tuần này tôi không phải trực ca đêm, muốn ra ngoài uống một ly thì cứ việc gọi tôi bất cứ lúc nào nhé. Đúng rồi, cơ bụng của tôi dạo gần đây lại…]

Tôi thản nhiên đọc xong hết thảy những dòng tin nhắn này, ngẩng đầu lên, đối diện với tất cả những ánh mắt đầy vẻ tò mò lẫn né tránh ở trong phòng họp, cất lời: "Buổi họp định kỳ của bộ phận ngày hôm nay đến đây là kết thúc, mọi người đi làm việc của mình đi nhé, vất vả rồi."

Trên bàn ăn tối, bố mẹ tôi cứ thẫn thờ gắp thức ăn, không ngừng đưa mắt ra hiệu với nhau.

"Tiêu Tiêu à, chuyện trên báo chí tin tức đó, chú Chu đã giải thích với bố rồi." Ông bố cẩn thận từng li từng tí mở lời, "Nhà họ Chu năm ngoái chẳng phải đã thu mua một công ty hóa mỹ phẩm sao, cô Anna này chính là người đại diện thương hiệu mà họ ký hợp đồng, ừm, sự việc là như thế đấy."

"Đúng vậy đúng vậy, dì Từ của con cũng bảo rồi, bởi vì Chu Duật với cái cô Anna gì đó quen biết nhau từ thời đại học mà! Thế nên chi phí đại ngôn đưa ra cũng rất hợp lý, so với việc mời mấy ngôi sao lưu lượng thì kinh tế hơn nhiều, thế nên mới chốt cô ta. Giữa hai đứa nó không có mối quan hệ lăng nhăng vớ vẩn nào đâu, cánh săn ảnh viết bậy bạ đấy." Mẹ tôi cũng tiếp lời bổ sung.

Tôi nhai kỹ nuốt chậm xong xuôi, gật gật đầu: "Vâng, con biết chuyện này rồi."

"Ủa? Chu Duật nói cho con biết hả?"

Tôi lại gật đầu một cái, nét mặt của hai vị phụ huynh lập tức thả lỏng ra không ít.

"Mẹ đã bảo mà, thằng bé A Duật từ trước đến nay vẫn luôn đáng tin cậy, dù sao cũng nhìn nó lớn lên từ nhỏ..."

"Bố, mẹ." Tôi đặt đôi đũa xuống, không nhịn được ngắt lời, "Tính chân thực của vụ scandal này căn bản chẳng có gì quan trọng cả. Chỉ cần không gây ảnh hưởng đến lợi ích cốt lõi của nhà họ Chúc chúng ta thì mặc kệ anh ấy ở bên ngoài yêu đương với ai. Chẳng phải ngày trước hai người đều giáo dục con và anh trai như thế sao, quên rồi ạ?"

Hai ông bà nghe xong thì nhìn nhau ngơ ngác, một hồi lâu sau mới lí nhí lẩm bẩm: "...Tiêu Tiêu, con mà có thể suy nghĩ được như vậy thì cũng đúng, cũng đúng."

Chu Duật quả thật có gọi cho tôi một cuộc điện thoại.

"Em có thể thấu hiểu, quyết sách của anh hoàn toàn chính xác." Tôi trả lời anh như vậy.

"Trước hết, một bên là thương hiệu nội địa đang ra sức dốc lòng tìm cách bứt phá giữa vòng vây của các doanh nghiệp vốn nước ngoài, một bên là nữ ngôi sao gốc Hoa đã nỗ lực tạo dựng được chỗ đứng vững chắc tại thị trường Âu Mỹ, chỉ riêng điểm này thôi thì đã không một ai có thể phù hợp với hình tượng thương hiệu hơn Anna Wong rồi.”

"Thứ hai, tầm ảnh hưởng của bản thân cô ấy cùng với mức chi phí đại diện phát ngôn hợp lý hơn, có thể tiết kiệm cho công ty một khoản tiền lớn trong phương diện quảng bá. Số kinh phí này có thể đổ thêm vào việc đầu tư nghiên cứu phát triển sản phẩm, nhìn từ góc độ chiến lược thì điều này vô cùng có lợi cho sự phát triển lâu dài của thương hiệu.”

"Cuối cùng, việc bị cánh săn ảnh chụp được cũng chẳng phải chuyện xấu gì, anh xem, không phải tự dưng lại có một đợt truyền thông miễn phí đó sao?"

Chu Duật lại chỉ phản hồi lại câu nói cuối cùng của tôi: "Các từ khóa tìm kiếm nóng đang được gỡ xuống rồi, tối nay tập đoàn và phía văn phòng làm việc của Anna sẽ liên kết đưa ra thông báo đính chính, cho công chúng biết giữa bọn anh chỉ là mối quan hệ hợp tác."

"Như vậy thì cũng vạch rõ ranh giới quá rồi đó, rõ ràng là giữa hai người vẫn còn quan hệ bạn bè mà." Tôi đứng trước cửa sổ văn phòng, nhìn xuống con đường xe cộ qua lại tấp nập dưới chân, nụ cười nhẹ nhàng như gió thoảng mây bay, "Đừng nghiêm trọng hóa vấn đề thế chứ, chẳng phải em đã nói rồi sao, giao ước không can thiệp vào đời sống riêng tư của nhau cũng có hiệu lực tương tự đối với anh."

Lần này, đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu mới mở miệng: "Suýt chút nữa thì quên mất, em thật là rộng lượng."

Cuộc trò chuyện điện thoại kết thúc tại đó.